Tác giả: Eric.Dz

Chương 10

Trước
Trang thẫn thờ , nó buồn lắm khi thấy tình cảm giữa Quân và Thúy bây giờ khó có thể chia cắt được . Khuôn mặt Trang lộ rõ vẻ thất vọng , dường như nó muốn bỏ cuộc trả lại cuộc sống bình yên cho Quân .

- Thúy , em đi mua cho Quân cái gì ăn tạm đi . Bát bánh đa này Quân làm vỡ rồi mà chưa ăn đc bao nhiêu . Để chỗ này chị dọn cho .

- Vâng ... vâng - Thúy hơi ngượng ngùng vì lúc nãy chúng nó ôm nhau trước mặt Trang và Tùng .

Thúy kéo Tùng đi cùng , vừa đi khuất Trang lặng lẽ ngồi dọn dẹp lại đống đổ vỡ :

- Xin lỗi Trang về chuyện lúc nãy nhé , Quân hơi bực nên mất kiểm soát bản thân - Quân quay sang nhìn Trang khẽ nói .

- Trang hiểu cảm giác của Quân lúc đó mà , không sao đâu .

2 đứa nó lặng đi 1 lúc khá lâu nhưng cả 2 đứa nó đều hiểu lúc này nên cần phải làm gì .

- Quân hạnh phúc thật ấy , Trang ghen tị quá .

- Quân tin là sớm muộn gì Trang cũng gặp 1 người tốt với mình thôi , hơn Quân .

- Với Trang thì chỉ cần bằng 1 nửa của Quân là hạnh phúc lắm rồi - Trang cười , nụ cười rạng rỡ có sức hút kì lạ .

- Chả nhẽ Quân đặc biệt với Trang đến thế à - Quân trầm ngâm .

- Quân luôn chiếm 1 vị trí nhất định trong trái tim Trang , thật đấy . Trang đã tìm đủ mọi cách để khiến Quân chú ý đến Trang , cả kể việc ....

- Việc gì vậy ? - Quân tò mò .

- Cả kể việc giả bệnh để khiến Quân quan tâm đến Trang hơn .

- Quân hiểu , Quân không để ý đến mấy cái chuyện đó đâu . Chỉ cần lúc này Trang được sống vui vẻ là Quân thấy vui rồi .

- Trang thật ích kỉ , chỉ muốn Quân thuộc về mình . Nhưng rồi Trang cũng nhận ra rằng , tình yêu đích thực sẽ tự tìm đến chứ không phải là mình dùng mọi cách để nắm lấy nó . Trang cũng buồn lắm khi thấy Quân hạnh phúc như vậy , nhưng cuộc sống là phải biết chấp nhận : Trang là kẻ thua cuộc .

- Không Trang không phải là kẻ thua cuộc , chỉ là cơ hội chưa đến với Trang mà thôi . Quân đã nói rồi Trang sẽ tìm 1 người thật tốt hơn Quân yêu thương mình mà .

- Nhưng với Trang , Quân rất đặc biệt . Trang muốn ....

- Muốn gì ?

- Chỉ sợ Quân không đồng ý thôi ?

- Nếu Quân làm được thì Quân sẵn sàng .

- Nếu không được làm bạn gái của Quân thì Trang muốn làm 1 người em tinh thần bên cạnh Quân có được không ?

Quân cười nhẹ nhõm , nó nắm lấy bàn tay Trang và nói :

- Tưởng gì , cái đó thì đồng ý thôi cô em gái ngốc nghếch ạ .

Trang xấu hổ , đấm yêu nó 1 cái , khiến nó vừa chống đỡ vừa cười sằng sặc . Vừa lúc Thúy và Tùng về thấy vậy Thúy bèn hỏi :

- Có chuyện gì vui thế , vừa mới đi 1 tý mà ....

- À , từ nay chị đc làm em gái nuôi tinh thần của Quân nên có hơi phởn 1 tý ấy mà - Trang cười , vừa nói nó vừa nhìn Quân .

- Thế là chị phải gọi em là chị đấy nhé .

- Còn lâu , đồ nỡm ạ .

- Ơ chị nhận làm em Quân , còn em tương lai làm bà xã yêu dấu của Quân thì đúng chị phải gọi em là chị còn gì - Thúy cười nhăn nhở

- Chị mà nhỏ hơn 3 tuổi nữa là chị xong với em rồi đấy - Tùng lanh chanh chen ngang .

- Thằng chết dẫm , mày thì bà già 80 tuổi cũng chả tha nữa chắc - Quân bật cười .

Cả bọn cùng cười , chỉ trong chốc lát mọi việc xoay chuyển 1 cách chóng mặt . Cuối cùng thì Quân cũng có thể lựa chọn được cho mình 1 cái kết khá hoàn hảo .

Hơn 1 tháng sau ...

Quân làm thủ tục xuất viện , nó trở lại cuộc sống bình thường hiện tại : lại cắp sách đến trường , lại đưa đón Thúy 2 lần 1 ngày đi học chỉ khác là : nó không còn vi vu bên con xe máy thân yêu của mình được nữa thay vào đó giờ nó phải đi ... bộ và nó không còn phải đợi chờ Thúy mỗi ngày nữa thay vào đó là Thúy phải ... đợi chờ nó . Âu cũng là do cái lần chạy Cơ động khiến con chiến mã của nó nát bét phần đầu , vành cong tớn lại còn bị giữ trên Quận sau 90 ngày mới được tha về , loại này tu sửa lại toàn bộ cũng phải ngót nghét gần chục triệu , đào đâu ra số tiền lớn lúc đó bây giờ , cuối cùng nó nhờ bố nó lên lấy về bán ... sắt vụn

Thúy hiểu và thông cảm hoàn cảnh của Quân lúc này , với Thúy thì vật chất cũng chỉ là 1 thứ phương tiện không hơn không kém , quan trọng nhất là Quân vẫn rất yêu nó , vẫn luôn quan tâm nó đến từng li từng tí 1 . Điều này làm Thúy tự hào lắm , cho dù Quân có ra sao , có như thế nào thì Quân vẫn mãi là người mà nó yêu nhất . Cũng kể từ sau hôm đó , Quân dẫn Thúy về ra mắt bố mẹ mình , 2 cụ có vẻ vui lắm vì biết được nó trở nên chững chạc hơn , trưởng thành hơn , không còn miệt mài cày game thâu đêm suốt sáng là nhờ Thúy hết . Lắm khi bố mẹ nó vui vẻ còn đùa là :

- 2 bác nuôi nó suốt gần 20 năm trời mà còn chưa có cách nào thay đổi được tính nết nó vậy mà cháu mới quen nó gần 2 năm thôi mà khiến nó biến thành con người khác hoàn toàn thế này . Chả trách mà nó cứ dính lấy cháu như sam ấy .

Nhưng hạnh phúc của 2 chúng nó cũng chả kéo dài được bảo lâu cho đến 1 ngày .

Như thường lệ , nó vẫn lấy xe Thúy đưa đón Thúy đi học mỗi ngày . Cho đến tối hôm ấy , sau khi dừng trước con hẻm nhà Thúy đưa xe cho Thúy xong nó lững thững rảo bước đi bộ 1 mình về ( nhà nó cũng không cách xa nhà Thúy là bao ) thì bất chợt nó nghe thấy tiếng rú ga từ phía sau vọt lên chặn đầu nó lại , 2 thằng thanh niên mặt mũi băm trợn tay lăm lăm cái tuýp sắt , dựng xe xuống chúng nó ép Quân vào góc tường và hỏi :

- Mày là Quân , người yêu con Thúy à - 1 thằng lên tiếng

Linh tính có điều chẳng lành , nó hơi luống cuống trả lời :

- Vâng , có vấn đề gì không anh .

- Vấn đề gì không à ?

Vừa dứt lời nó lĩnh ngay 1 cú đấm như trời giáng vào giữa mặt , máu mũi chảy lênh láng . Nó choáng váng , đầu óc như quay cuồng , nó vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa diễn ra thì lại bị ăn tiếp 1 cú thụi vào bụng . Đau điếng , nó gục xuống , 2 tay ôm chặt lấy bụng . Thằng vừa đấm Quân tiến lại gần rồi nhẹ nhàng ngồi xuống , túm chặt lấy tóc nó giật ngược lên :

- Thằng ranh con , mày nghe cho kĩ đây . Kể từ giờ phút này , tao mà còn nhìn thấy mày đi với cái Thúy nữa thì mày cứ tập xác định đi dần là vừa nghe chưa .

Vừa buông tay ra , thằng còn lại lao đến phang cái ống tuýp vào giữa đầu nó rồi nhảy lên xe bỏ chạy . Nó gục xuống đường bất tỉnh miên man , đầu bê bết máu . Người dân xung quanh xúm lại xì xào bàn tán , 1 bác xe ôm thấy vậy thương tình lai nó vào viện .

Lần thứ 2 trong vòng 1 tháng , nó phải quay lại bệnh viện , vết rách trên đầu nó khá dài khiến bác sĩ phải khâu mất 14 mũi . Nó nằm lại bệnh viện , hồi nhớ lại những gì vừa xảy ra , nó cầm điện thoại và bấm số gọi cho Thúy :

- Alô !

- Anh à , anh về nhà chưa . Em đang nấu cơm .

- Anh ... vừa về ...

- Sao giọng anh nghe lạ thế , vừa còn cười nói to lắm cơ mà sao giờ cứ lí nhí vậy .

- À ... anh tự dưng thấy mệt ...

- Eo , đang trở trời anh nhớ giữ gìn sức khỏe đấy , ốm lăn ra đấy là em không lo được đâu ,

- Anh ... không sao mà . À mà , có ai biết chuyện anh với em yêu nhau ngoài thằng Tùng ra không .

- Không , em có nói cho ai biết đâu . Cả kể bố mẹ em em cũng đâu có nói .

- Vậy thì lạ nhỉ ?

- Lạ gì cơ ?

- À không , em nấu cơm đi , lát xong anh lại gọi tiếp cho .

- Ừm , ok , chào ck` yêu nhé . Chụt Moazzzz - Như thói quen , mỗi lần Quân gọi cho Thúy thì lúc kết thúc Thúy thường hôn gió cho nó 1 cái như vậy

- Pp vk.

Quân gác máy , lòng đầy lo lắng : 2 thằng đó là ai , có liên quan gì đến Thúy và tại sao lại ngăn cấm nó gặp Thúy .

Thấy đỡ nó xin bác sĩ được về mà lòng vẫn bộn bề suy nghĩ . Sáng hôm sau , Thúy qua đón nó nhìn thấy cái đầu băng bó , Thúy ngạc nhiên hỏi :

- Đầu anh làm sao thế này .

- Ờm ... ừ hôm qua bị ngã ấy mà .

- Điêu .... ngã mà phải băng bó thế kìa à .

- Ơ thật mà ... hôm qua về nhà lên cầu thang mải gọi cho em thì trượt chân nên .....

- Lớn đầu rồi đi đứng thế à .... - Thúy xoa xao cái đầu đang băng bó của Quân rồi hôn chụt lên má nó 1 cái .

- Thì thi thoảng phải ngã 1 cái để được em hôn chứ - Quân cười nham hiểm .

- Đã thế lần sau không hôn nữa - Thúy đánh yêu nó 1 cái rồi leo lên xe .

- Ơ đừng - Quân méo mó

- Kệ anh , mà tý em về sớm , ra công viên chơi nhé .

- Ừ, ok.

Tan học nó lai Thúy qua công viên quen thuộc - nơi mà chúng nó vẫn đùa nghịch với nhau mỗi ngày . Dựng xe , ngồi xuống thảm cỏ xanh mượt , việc đầu tiên Thúy làm là “kiểm tra” vết thương trên đầu Quân :

- Nói thật thì em vẫn không tin là anh bị ngã . Ngã cầu thang làm sao mà đến nỗi phải khâu thế kia .

- Thế hôm nào để anh ngã lại cho em xem nhé - Quân cười , vẫn cố che giấu .

- Ngã luôn đi - Thúy bĩu môi

- Được , ngã luôn này - Nói rồi Quân nằm xuống , gối đầu lên đùi Thúy .

- Đồ con khỉ - Thúy cười , tát yêu Quân 1 cái rồi nhẹ nhàng cúi xuống đặt lên môi Quân 1 nụ hôn nồng cháy .

Bật chợt có bóng người phía sau tiến lại gần 2 đứa nó :

- Có vẻ như hôm qua mày vẫn chưa thấm đòn thì phải .

2 đứa nó giật mình , Quân bật ngồi dậy . Là 2 thằng hôm qua , hôm nay chúng nó đi cùng 1 người nữa trông có vẻ già hơn .

- Ơ .... bố - Thúy lúng túng

” Bố ... bố Thúy đấy sao ... chả nhẽ bố Thúy có liên quan đến thằng úp sọt mình hôm qua chăng “ - Những suy nghĩ vội thoáng qua trong đầu Quân .

Bố Thúy kéo tay Thúy đứng dậy , chỉ tay vào mặt Quân :

- Hôm qua tao đã cảnh báo mày rồi , vậy mà mày vẫn tiếp tục . Được lắm .

Hóa ra , 2 thằng hôm qua đánh nó lại là chính bố Quân sai khiến .

- Bố ... bố đã làm gì vậy .

Bố Thúy quay lại giang tay tung 1 cái tát như trời giáng vào mặt Thúy và hét :

- Con ranh này , tý tao hỏi tội mày sau .

- Bác làm gì vậy - Quân ấm ức sau cái tát vừa rồi mà Thúy phải chịu đựng .

- Tao làm gì à . Mày phải hỏi lại chính mày mới đúng , trong suốt thời gian qua mày với con Thúy làm gì .

- Chúng cháu yêu nhau hoàn toàn trong sáng

- Trong sáng hay không tao không cần biết nhưng mày xem mày có tư cách gì mà đòi yêu cái Thúy hả ?

- Cháu ... cháu ....

- Cái loại khố rách áo ôm như mày mà cũng đòi chòi mâm son . Mày tự nhìn lại bản thân , nhìn lại gia đình mày xem có xứng đáng không ?

- Ơ ... cháu ..

- Bố mẹ thì chỉ là nhân viên quèn , nhà thì xập xệ trong 1 cái khu tập thể đã cũ nát , bản thân thì cũng chỉ là thằng sinh viên học ở 1 cái trường không có chút danh tiếng nào cả , tương lai thì mờ mịt . Mày định làm gì để đảm bảo cuộc sống sau này cho con Thúy .

- Cháu ... làm được . Vì Thúy cháu có thể làm tất cả .

- Buồn cười , vậy thì mày đã làm được những gì rồi , ngay đến cái phương tiện đi lại mày cũng còn không có . Tao có thể yên tâm để con gái tao tiếp tục quan hệ với mày được không .

- Cháu ... - Quân không thể đối đáp lại được với bố Thúy , cổ họng nó nghẹn ứ sau những gì phải lắng nghe nãy giờ

- Xem ra hôm qua 2 thằng này nó quá nhẹ tay với mày cho nên mày vẫn chưa biết sợ thì phải .

Dứt lời bố Thúy lôi Thúy đi mặc cho con bé khóc lóc van xin . 2 thằng kia lao đến túm lấy cổ áo Quân đấm đá tụi bụi , vừa lấy tay đỡ nó vẫn nhoái người lại nhìn theo bóng Thúy bị kéo đi khuất dần . Nó vùng lên , né được cú đạp của 1 thằng , nó vội đuổi theo Thúy . Bị phát hiện , bố Thúy buông tay Thúy ra quay lại đạp nó 1 cái khiến nó ngã nhào ra đằng sau .

- Thằng chó này - 1 đứa chạy theo sau rút ống tuýp quật vào lưng Quân khiến Quân gục xuống .

Thúy gào lên như điên dại , nó lao vào che cho Quân thì bị thằng còn lại giữ lại cản . Thúy quỳ xuống bò đến bám lấy chân bố nó van xin buông tha cho Quân nhưng bố nó vẫn coi như không nghe thấy gì . Chỉ đến khi Quân nằm bất động không còn cựa quậy gì nữa , bố Thúy mới ra hiệu cho 2 thằng kia ngừng lại . Trước khi bỏ đi chúng nó vẫn kịp buông 1 câu chửi thề .

Quân cứ nằm đó , nó thở dốc , khuôn mặt dính đầy máu , quần áo lấm lem bẩn hết cả . Dòng nước mắt nó tuôn rơi , những lời sỉ nhục của bố Thúy lúc nãy nói với nó vẫn vang lên trong đầu , nó đau đớn uất ức đến bật khóc . Nó cho tay vào trong túi quần lôi chiếc điện thoại ra và gọi cho Tùng đến đón về .

Sau hôm đấy , Quân bỗng trầm tính hơn , nó ít nói ít cười đùa hơn trước . Trên khuôn mặt nó lúc nào cũng thoáng lên 1 nét buồn bã , dường như nó vẫn mặc cảm với những lời bố Thúy nói với nó . Cả ngày nó chỉ khép mình lại trong phòng chả thiết ăn uống gì .

Tiếng chuông điện thoại reo , nó quơ quơ tay như vô thức vớ lấy :

- Alô

- Anh à , em có chuyện cần nói với anh .

- Anh đang nghe đây .

- Em muốn gặp trực tiếp anh cơ .

- Bố em không đi theo em à .

- Có , nhưng đến trường em không vào , đợi bố đi em lại ra . Hôm nay em trốn học . Em đợi anh ở góc công viên mọi hôm nhé . - Thúy cúp máy .

Lững thừng ra chỗ hẹn , nó đã thấy Thúy đứng đợi nó từ lúc nào . Thấy Quân , Thúy bật khóc - nó xót thương với những gì đã xảy ra với Quân .

- Anh có sao không - Thúy đưa 2 tay vuốt nhẹ lên đôi má Quân

- Anh không sao , còn em - Quân đưa tay lên nắm lấy tay Thúy .

- Em ổn . Em xin lỗi ... tại em .

- Không là tại anh ... Giá như nhà anh môn đăng hộ đối với nhà em hơn thì chắc sẽ không xảy ra chuyện này - Quân vẫn cười mặc kệ những vết thâm tím trên khuôn mặt đang đau nhức .

- Em thấy có lỗi với anh nhiều quá , tại em mà anh ra nông nỗi này .

- Anh chịu quen rồi , thêm 1 lần nữa cũng đâu có sao .

- Em ra đây để muốn nói với anh 1 chuyện .

- Chuyện gì vậy ?

- Mình ... chia tay nhau đi anh - Thúy khóc , nó cố cắn môi để tiếng khóc không bật ra to hơn .

- Tại ... tại sao - Lời chia tay như tiếng sét đánh bên tai nó vậy .

- Em không đành lòng nhìn thấy anh như vậy thêm được nữa . Đêm qua thức trắng , em đã nghĩ rất nhiều , chỉ còn cách này mới trả lại cho anh cuộc sống bình yên được .

- Sau tất cả những gì đã xảy ra , sau tất cả những kỉ niệm giữa anh và em ư ?

- Em xin lỗi , nhưng đây là những gì em có thể làm được cho anh lúc này . Nếu mình còn tiếp tục , bố em sẽ không buông tha cho anh nữa đâu .

- Anh vẫn chịu được , dù bố em có đánh chết anh thì anh vẫn chịu được mà . Chỉ cần được nhìn thấy em , được nghe em nói , được ngắm em cười . Dù có phải đánh đổi cả mạng sống anh vẫn cam lòng .

- Nhưng em không muốn anh phải gặp thêm bất kì đau khổ nào nữa , em hiểu trong suốt thời gian qua anh phải chịu đựng rất nhiều vì em rồi . Em không muốn mọi chuyện lại đổ ập lên vai anh nữa .

- Nhưng những kỉ niệm giữa 2 chúng mình , em sẵn sàng từ bỏ hết sao .

- Em sẽ luôn giữ chúng trong tim mình . Thời gian qua , được quen anh được yêu anh đối với em là điều may mắn , hạnh phúc lắm rồi . Những gì giữa anh và em trong suốt 2 năm qua , em sẽ mãi khắc sâu không bao giờ quên .

Quân suy sụp , nó thẫn thờ như người mất hồn , nó thấy nhói đau , nỗi đau xé lòng đang giày vò nó . Đôi mắt đỏ hoe , ngân ngấn nước mắt , cuối cùng nó cũng phải đối diện với ngày này .

- Trước khi đi , em muốn xin anh 1 điều .

Quân vẫn im lặng , dường như nó vẫn chưa hết bàng hoàng sau cú sốc đó .

- Trước khi đi , em muốn được hôn anh 1 lần cuối . Để em có thể lưu giữ được tất cả những gì bên anh trong suốt thời gian qua .

Thúy tiến đến gần nó , vòng tay qua eo rồi đặt lên môi Quân 1 nụ hôn mãnh liệt . Nụ hôn cuối cùng mà chúng nó còn có thể trao cho nhau , sau hôm nay giữa nó và Thúy sẽ không còn lại gì nữa . Tất cả như 1 dấu chấm hết , kết thúc chuyện tình của chúng nó rồi .

- Anh chỉ cần nhớ là : trên thế gian này vẫn còn có em luôn yêu anh , luôn dõi theo anh từng ngày , vậy là em thấy vui lắm rồi .

- Anh sẽ không bao giờ quên cả , hình ảnh của em , khuôn mặt của em , bờ môi của em , anh sẽ luôn khắc sâu trong đầu . Dù mai này có ra sao , có như thế nào . Tình cảm anh dẫn cho em sẽ mãi mãi không thay đổi : Anh yêu em .

- Em cũng rất yêu anh - Thúy mỉm cười hạnh phúc , nó vội vã bỏ đi dù cho bàn tay Quân vẫn đang cố níu kéo lại .

Thúy đi khuất , chỉ còn lại 1 mình Quân . Nó buồn bã ngước lên nhìn bầu trời vẫn trong xanh , những đám mây trắng vẫn như đang đùa giỡn với nhau . Cuộc sống vẫn thế , chỉ có nó là thay đổi . Từ bây giờ trên con đường nó đi sẽ không còn Thúy bên cạnh lo lắng quan tâm cho nó nữa . Chỉ còn 1 mình , nó quyết tâm sẽ thay đổi tất cả để cho Thúy thấy mọi kì vọng vào nó là hoàn toàn xứng đáng . Không gian như lặng đi , nó đưa đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định , đôi môi khẽ thầm thì : “ Em luôn ở trong tâm trí anh , Thúy ạ “