Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Chương 43: Khóc Không Ra Nước Mắt

TrướcTiếp
Ngày thứ hai, Tống Tiểu Hoa đang vắt hết óc để nghĩ nói thế nào với Nguyên Hạo việc nàng không thể cùng hắn học cưỡi ngựa nữa, ngược lại hắn lại sai tiểu nhị đến báo cho nàng biết hắn ‘có việc gấp tạm thời đi xa mấy ngày, sau khi trở lại sẽ qua gặp nàng’.

Điều này làm cho Tống Tiểu Hoa âm thầm thở phào nhẹ nhõm và tự nói thầm, thế nào lại mới tới có một hai ngày rồi chợt có việc gấp đi nữa, đúng là thần bí thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Mấy ngày kế tiếp đều là ăn uống củi gạo dầu muối tương dấm trà cùng với ngủ, trôi qua cuộc sống của phu nhân bình thường không sóng không gió.

Ở trên tường dùng tấm gạch hoạch ra một đường ‘đang’ ngang dọc thẳng tắp, Tống Tiểu Hoa cẩn thận quan sát trong chốc lát không khỏi cảm khái, nếu như một cái dây cỏ ghi lại lời nói, đó mới thật sự gọi là ‘mặc’ hoàn toàn, trực tiếp ‘mặc’ đến Viễn Cổ là có thể xong hết mọi chuyện. . . . . .

Thời gian cuối cùng đã qua hơn một nữa, còn có ba đến năm ngày là Lục Tử Kỳ có thể trở lại. Không có điện thoại không có Internet không có bất kỳ phương thức liên lạc ngay lập tức nào, ngay cả việc muốn viết thơ cũng không biết nên đi hướng nào gửi, dĩ nhiên, coi như gởi cũng rất có thể hoàn toàn ‘không theo kịp’. . . . . .

Tất cả nhớ nhung chỉ có thể hóa thành chữ ‘đang’ trong năm nét bút đơn giản nhất, nhất hoành, dựng lên, nhất hoành, dựng lên, nhất hoành. Một lần rồi lại một lần lặp đi lặp lại như vậy, tựa như, miêu tả người kia mày kiếm, cặp mắt đen bóng, sống mũi thẳng tắp, khóe môi tươi cười, càm có vài sợi râu, hầu kết. . . . . .

Tướng công, chàng có hay không cũng nhớ nhung ta, có hay không nhớ nhung ta giống y hệt ta nhớ chàng. . . . . .

Xa xa chợt có tiếng vó ngựa vang lên, trong chốt lát đã tới, dừng lại.

Ở trong lúc Tống Tiểu Hoa chưa kịp phản ứng, Tống Vô Khuyết đã chạy ra trước, Lục Lăng theo sát phía sau. Nghe tiếng của Vô Khuyết rít gào, vốn là vui mừng nhất thời hóa thành thất vọng thật sâu, không phải hắn.

Ấm ức mà đi tới mở cửa ra, Tống Vô Khuyết lại càng phát ra tiếng rít rao hăng say mang theo vài phần tức giận, Lục Lăng khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhăn lên, gãi cổ cho Vô Khuyết mà ánh mắt thì lại không hề nháy cứ nhìn chằm chằm vào người khách không mời mà đến ở trước cửa.

Hai tên Tiểu Gia Hỏa này, thật đúng là một cái so với một cái còn mang thù nhiều hơn. Tống Tiểu Hoa đoán chừng nếu như còn như vậy trầm mặc giằng co đi xuống, chưa chừng sẽ trình diễn tiết mục ‘đóng cửa thả chó’ làm ra chuyện đùa giỡn không hay.

“Vô Khuyết, không được quấy! Lăng Nhi, mau tới làm lễ gặp qua Hưng Bình công chúa.”

Ngay lập tức Vô Khuyết liền thu thanh lại nhưng trong cổ họng vẫn còn ‘ô ô ô’ không ngừng, còn Lục Lăng làm lễ gặp qua giống như là ép buộc vậy, đều là một bộ dáng bất đắc dĩ.

“Đứa bé còn nhỏ không hiểu chuyện, mong rằng công chúa không lấy làm phiền lòng.” Tống Tiểu Hoa ôn tồn nho nhã cười cười: “Không biết công chúa đại giá quang lâm, có gì chỉ giáo?”

Hôm nay Gia Luật Bình vẫn như cũ một thân trang phục lửa đỏ, vẻ đẹp hiên ngang anh tư tự nhiên. Chỉ là mơ hồ như có chút mệt mỏi: “Nếu Lục công tử không có ở đây, vật này giao cho ngươi cũng giống như vậy thôi.”

Nghe được nàng đã thay đổi cách gọi đối với Lục Tử Kỳ, Tống Tiểu Hoa cười đến càng phát ra hiền lương thục đức: “Công chúa xin yên tâm, ta sẽ thay người chuyển giao cho tướng công.”

“Như thế thì làm phiền ngươi vậy.”

Gia Luật Bình từ trong tay áo lấy ra một vật, mắt phượng thoáng híp lại một cái: “Đây là ta dùng lông con chồn làm thành dụng cụ này, tạm thời làm thành cho Lục công tử lưu kỷ niệm. Vì để bắt được nó, ta phí hết mấy ngày!”

Tống Tiểu Hoa trong lòng không khỏi run lên: “Con chồn sao?”

“Đúng vậy, Lục công tử chắc hẳn cũng có đề cập với ngươi, ta cùng hắn quen biết, tất cả đều là bởi vì một con chồn trắng.” Thanh âm Gia Luật Bình mang theo từ tính có một ti lâm vào trong ký ức kể lại, vậy mà khi quay lưng về phía mặt trời trong mắt lại thoáng qua nồng nặc châm chọc: “Ngày đó ta đang trong rừng săn thú, nhìn thấy một con chồn trắng cực kỳ hiếm thấy nằm ở dưới tàng cây. Ta đang giương cung muốn bắn, chợt từ bên cạnh trong bụi rậm truyền đến một tiếng hét to. Con chồn bị giật mình chạy trốn, ta thì sợ có người mai phục sẽ nhân cơ hội này làm khó dễ, vì vậy ta liền bắn một mũi tên về phía phát ra thanh âm kia. . . . . .” Hơi dừng lại, tựa như đang quay trở về khung cảnh đó “Không ngờ, tri huyện trùng hợp đi ngang qua bổn địa bởi vì không đành lòng nhìn con chồn trắng bỏ mạng mà phát ra thanh âm cảnh báo. Thật là một đứa ngốc, biết rất rõ ràng ở dưới tình huống như thế làm như vậy sẽ nguy hiểm cỡ nào, nếu không phải ta có ý định muốn bắt người sống, hắn tất nhiên đã sớm đi gặp Diêm Vương. Vì một con chồn cư nhiên suýt nữa làm mất mạng, thật khờ. . . . . .”

Nói xong lời cuối cùng, giọng nói đã là nhỏ không thể nghe thấy. Đầu ngẩng cao lại khẽ rũ xuống, ngón tay đang cuốn lọn tóc cũng hạ xuống. Giờ khắc này, nàng không còn là công chúa Liêu quốc liều lĩnh không ai bì nổi nữa, mà chỉ là một cô gái bình thường đang giãy giụa với tình cảm vừa ngọt ngào vừa khổ sở.

Hồi lâu, nàng cầm bím tóc trong tay vung lên, tất cả yếu ớt giống như theo không trung xẹt qua một đạo đường cong ánh sáng cùng nhau tan thành mây khói.

Hướng về phía Tống Tiểu Hoa có nụ cười cứng đơ ở trên mặt, trố mắt nhoẻn miệng cười: “Ta sẽ lên đường trở về nước, Lục công tử sau khi trở lại, kính xin nhắn dùm một tiếng, có nhiều quấy rầy, đa tạ khoản đãi. Cáo từ!”

Dứt lời, xoay người lên ngựa, rời đi.

——— —————— —————— ——————

——— —————— —————— ——————

Tống Tiểu Hoa cũng không biết mình đến tột cùng là làm sao làm tốt cơm trưa, dỗ ngủ Lục Lăng, lại có thể làm cho Tống Vô Khuyết vẫn hay vây lượn ở bên người chịu rời đi. Tóm lại, đợi đến khi nàng tỉnh táo lại thì đã bất tri bất giác ra cửa, đang chẳng có mục đích đi đâu thì ở trên đường nhỏ u tĩnh trong thấy một bóng người.

Đỉnh đầu Lãng Lãng nắng gắt kim quang vạn trượng, giống như là muốn đâm thủng mắt của tất cả mọi người trên thế gian này.

Vì một con chồn trắng mà không hề sợ tổn hại đến sống chết, chỉ bởi vì con chốn đó giống với con chồn mà vợ đã chết từng nuôi dưỡng. Không trách được, đêm đó khi trở về hắn liền vẽ bức họa kia. . . . . .

Con chồn kia, lại gợi lên nhớ nhung của hắn đối với người vợ đã chết? Khi đó, coi như mũi tên thật sự xuyên qua tim hắn cũng sẽ không hối hận chứ gì? Một khắc kia, hắn có hay không nghĩ tới, nếu như cứ thế mà chết đi, cũng rất tốt, bởi vì rốt cuộc có thể không còn bị tưởng nhớ hành hạ.

Nhớ nhung. . . . . .

Hắn nhớ nhung, chỉ có một người.

Bi ai, người kia, không phải là Tống Tiểu Hoa nàng.

Đến tột cùng thì thâm tình như thế nào, mới có thể làm cho người ta bất chấp tất cả như thế? Không để ý đến nhi tử còn bé, không để ý đến thê tử mới tân hôn, vì một người không chút liên hệ nào mà không tiếc mạng sống của mình.

Chỉ là bởi vì, có một chút tương tự. Chỉ là bởi vì, này phần tương tự lại làm thức tỉnh tình cảm sâu đậm tận xương tủy của hắn.

Trước thâm tình như vậy, Tống Tiểu Hoa chỉ còn lại có vô lực, vô lực và đã có chút tuyệt vọng.

Đi mệt mỏi, tùy tiện dựa vào một gốc cây nhỏ có vẻ non nớt sau đó ngồi xuống. Ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mặt trời bén nhọn như đao, nước mắt chảy khí thế tự nhiên vô ảnh vô hình, tứ tán mà chạy.

Đúng là vẫn không thể không quan tâm được, vẫn còn muốn cùng một người đã không có ở trên thế gian, tranh giành người tình.

Vậy mà, như thế nào tranh? Lấy cái gì tranh?

Ở trong lòng của Lục Tử Kỳ, nàng là cái gì chứ ? Một tờ hôn ước, một phần trách nhiệm, một chủng tập quán, một người mà hắn không thể không đi tiếp nhận để bầu bạn trong cuộc sống sao. 

Từ đầu tới cuối, hắn cũng chưa từng biểu đạt qua là có tình ý với nàng, không phải sao? Từ đầu tới cuối, vẫn là nàng đang hát một vai kịch, tự nàng sống chết quấn lấy hắn, không phải sao?

Thật ra thì hắn đã hồi đáp cho nàng rất nhiều rồi, nàng không nên cầu xa nữa không nên hy vọng xa vời cũng không nên cố chấp nữa vì yêu là không thể ép người khác phải hồi báo mình như mình đã bỏ ra được, mà là nên thả lỏng tâm tư, cố gắng làm tốt vai trò là mẫu thân của Lăng Nhi, thê tử của hắn.

Ai bảo nàng yêu trước đây? Nếu yêu, thì không cần phải so đo nhiều như vậy chứ? Nàng có nhiều thời gian, một ngày nào đó, một ngày nào đó. . . . . . Thật, sẽ có ngày đó. . . . . .

Tình sâu như vậy, cho dù bích lạc hạ hoàng tuyền cũng không thay đổi cũng không hối hận thật là thâm tình, hắn còn có thể dành cho người khác sao? Nàng có thể được như vậy sao? Nếu như không có, nếu như không chiếm được. . . . . .

Mắt thật là đau. . . . . .

Nhắm mắt, thấp đầu, cuộn đầu lên gối, vùi mình vào trong khuỷu tay.

Không muốn không muốn, không thèm nghĩ những thứ hư vô mờ mịt gì nữa. Nghiêm túc chăm chỉ qua tốt mỗi ngày, mới là quan trọng nhất. Yêu là cho, không phải đòi lấy. Bỏ ra, là chuyện hạnh phúc ở trên đời này. Hồi báo, chỉ là Phù Vân a Phù Vân. . . . . .

Phi phi phi! Đi chết đi! Để cho lời nói lừa gạt quỷ đi đi!

Nàng Tống Tiểu Hoa không phải Thánh mẫu, cho tới bây giờ đều không phải là vậy!

Nàng đố kỵ nàng ghen nàng khổ sở nàng đau lòng nàng nghĩ ngợi nàng muốn khóc. . . . . .

Nàng thật rất muốn khóc, nhưng vì cái gì chính là không khóc nổi? Nước mắt đâu rồi, toàn bộ cũng bị chưng cạn sạch một giọt cũng không còn dư lại sao? Tuyến lệ bế tắc sao lệ lỗ ngăn chận sao?

Chung quanh thật yên tỉnh, giống như toàn thế giới chỉ có một mình nàng.

Ba mẹ. . . . . . Ca ca tẩu tẩu tiểu chất nhi, ta rất cô đơn. . . . . .