Tác giả: Hôi Sắc Vân

Chương 3: Bị bắt, nam nhân thần bí trong rừng

TrướcTiếp
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ có người giúp nàng, bằng không, nàng làm sao còn có khí lực rời đi!

Trong lúc đó một tên tức giận xem xét bốn phía, muốn tìm cho ra kẻ đã trợ giúp Bạch Hiểu Tình, sau đó đem hắn bầm thây vạn đoạn, vốn dĩ họ có thể hoàn thành nhiệm vụ, kết quả lại làm cho rối tung!

Không, nàng là tự mình rời đi .

Tuy rằng không biết Bạch Hiểu Tình làm thế nào còn có thể di chuyển, nhưng là theo như dấu vết để lại xem ra quả thật chỉ có mình Bạch Hiểu Tình.

Điều đó không có khả năng, nàng thế nào còn có khí lực để rời đi.

Nam tử rõ ràng là không tin, vách núi cao như vậy, bọn họ cho dù là không bị thương khi xuống núi đều phải cẩn trọng, mà Bạch Hiểu Tình là nhảy xuống, ít nhất nàng sẽ bị trọng thương, hắn không tin, Bạch Hiểu Tình một chút ảnh hưởng đều không có.

Kỳ thực hắn đoán không sai, vào lúc ấy Bạch Hiểu Tình kỳ thật đã chết, mà Bạch Hiểu Tình hiện tại có thể rời đi không phải bởi vì trên người không có thương tổn, mà vì dựa vào nghị lực mạnh mẽ của bản thân, không chừng bất cứ khi nào cũng có khả năng ngã quỵ.

Mặc kệ nàng rời đi như thế nào, nhưng ta khẳng định, nàng trốn không xa!

Cho nên hiện tại vẫn có thể đuổi kịp.

Hiển nhiên tên còn lại cũng đồng ý, nhìn nhìn bốn phía, quyết định truy đuổi theo hướng sâu nhất của khu rừng.

Dọc theo đường đi, bọn họ cẩn trọng tìm kiếm tung tích Bạch Hiểu Tình, thế nhưng vẫn không thấy đâu, nếu không phải bởi vì trực giác của sát thủ cho họ biết Bạch Hiểu Tình đi theo hướng này, chỉ sợ họ đều sẽ cho rằng bản thân đuổi nhầm đường.

Ngay khi hai người muốn bỏ đi, lại thấy Bạch Hiểu Tình ngã vào bên thân cây, hiện tại nàng thật sự không còn khí lực chạy trốn nữa.

Mà điều khiến nàng không ngờ là nàng chạy trốn như vậy mà lại bị đuổi kịp quá nhanh, hai người kia thật không đơn giản!

Bạch Hiểu Tình, chủ thượng nói, chỉ cần ngươi trở về, chủ thượng liền sẽ không truy cứu chuyện của ngươi!

Tuy rằng không biết chủ thượng vì sao lại đối với nàng khoan dung như vậy, nhưng chủ thượng đối với bọn họ trời, chỉ cần là lời của chủ thượng , bọn họ đều coi là thánh chỉ!

Ta sẽ không trở về , trở về không phải đồng nghĩa với việc tiếp tục giết người sao, cho dù chết ta cũng không làm sát thủ nữa !

Kiếp trước nàng đã sớm mỏi mệt với việc giết người, nàng không muốn sống như vậy nữa!

Bạch Hiểu Tình, có trở về hay không không phải do ngươi quyết định!

Ngay khi nam tử vừa nói xong, Bạch Hiểu Tình chỉ cảm thấy sau gáy đau nhức, sau đó, chuyện gì xảy ra nàng đều không biết .

Xem ra là đã ngất, hai cái nam tử liếc nhau, một người đỡ cánh tay nàng, vận khinh công nhanh chóng rời đi, tuy rằng nơi này không có kẻ thù xuất hiện, nhưng cẩn thận vẫn hơn!

Mà hai người kia không biết là bọn họ ly khai không lâu sau, một thân ảnh màu xanh xuất hiện tại nơi bọn họ vừa biến mất.

Điện hạ, vừa rồi sao ngài không ngăn cản bọn họ, ngài biết rõ...

Biết cái gì?

Thanh âm nhu hòa của nam tử vang lên, khiến đối phương im miệng.

Đúng vậy, biết cái gì, hiện tại điện hạ cái gì đều không biết, cái gì cũng không được nói, bởi vì một khi đã biết sẽ nguy hiểm đến tính mạng!

Điện hạ!

Xem ra sau khi điện hạ rời khỏi, hắn có chút sốt ruột, rõ ràng hiện tại rất nhiều chuyện đều đã sáng tỏ, bọn họ như vậy vì sao điện hạ vẫn có thể thờ ơ?

Bây giờ còn không phải lúc, chẳng lẽ ngươi không biết nàng quan trọng như nào sao, không lẽ ngươi hi vọng nàng chết như vậy ?

Lời nói nam tử, khiến thiếu niên triệt để ngậm miệng.

Tuy rằng hắn cũng biết hiện tại không phải lúc, nhưng hắn vẫn không cam lòng!

Không cần lo lắng, sẽ gặp lại, rất nhanh sẽ gặp lại , ta cam đoan.

Nam tử lại một lần nữa nhìn theo hướng Bạch Hiểu Tình rời đi, khóe miệng câu lên một nụ cười mỉm, trong mắt mang theo một tia thâm ý mà người khác không hiểu, sẽ gặp lại, chúng ta nhất định sẽ gặp lại , lần sau, thời điểm gặp mặt ta sẽ xuất hiện trước mặt nàng, không phải chỉ đứng xa xa nhìn như vậy.

Nói xong câu đó, nam tử xoay người rời đi, mà một bên thiếu niên không hiểu, vừa rồi điện hạ nói câu đó là nói với ai, với hắn hay là nói với cô nương vừa bị mang đi?

Dùng sức lắc lắc đầu, thiếu niên không suy nghĩ nữa , hắn biết, tâm chủ tử tâm rất khó đoán , cho nên cái gì cũng không biết là tốt nhất, nếu không kết quả là bản thân sẽ gặp nguy hiểm.

Xem nhà mình điện hạ càng chạy rất xa bóng lưng, thiếu niên chạy nhanh theo đi lên, nếu một hồi điện hạ đi xa , bản thân tìm không thấy lời nói liền phiền toái , cho nên hiện tại chạy nhanh đuổi theo!

Không cần suy nghĩ nữa, bây giờ còn không phải lúc, thời cơ tới ta sẽ đem nàng về .

Dạ, điện hạ, thuộc hạ hiểu .

Điện hạ làm việc đều có suy tính, hôm nay là mình đã quá phận .

Xem bộ dáng thiếu niên, nam tử tự nhiên biết hắn suy nghĩ cái gì, nhưng cũng không có giải thích, bởi vì hiện tại có rất nhiều việc hắn vẫn là không nắm chắc!