Tác giả: Hôi Sắc Vân

Chương 39: Âm mưu bại lộ

TrướcTiếp
Phụ hoàng nói đùa, nhi thần làm sao có thể cùng hoàng đệ nháo lên.

Triệu Tử Hằng cười, trên mặt mang theo ý cười ôn hòa, làm cho người ta nhìn rất mộc mạc chất phác, thế nào đều không thể tin người này vừa lấy kiếm ám sát Triệu Tử Tu.

Hôm nay nhi thần đến chẳng qua là bởi vì Bạch Hiểu Tình ám sát nhi thần, mà nàng là người của lục hoàng đệ, cho nên hi vọng phụ hoàng có thể công chính xử lý.

Bất quá bởi vì nhi thần cũng không có bị thương, cho nên hi vọng phụ hoàng có thể đem Bạch Hiểu Tình giao cho nhi thần xử lý, không cần đưa đến Hình bộ, không biết có thể hay không?

Triệu Tử Hằng câu nào cũng đều vì Bạch Hiểu Tình cầu tình, nhưng Triệu Tử Tu lại biết, mục đích của hắn bất quá là muốn đem Bạch Hiểu Tình mang tới phủ thái tử của hắn thôi, đến lúc đó Bạch Hiểu Tình thế nào sẽ do hắn định đoạt?

Ám sát?

Nhìn Bạch Hiểu Tình cung kính quỳ trên mặt đất, Triệu Thiên Dương trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, tuy rằng Bạch Hiểu Tình không giải thích, nhưng căn cứ vào ấn tượng Bạch Hiểu Tình đối với hắn, thật sự là không nghĩ đến nàng sẽ ám sát hắn, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Đúng vậy, phụ hoàng, Bạch Hiểu Tình công nhiên ám sát nhi thần, hi vọng phụ hoàng có thể vì nhi thần làm chủ.

Tựa hồ là nhìn ra Triệu Thiên Dương nghi ngờ, Triệu Tử Hằng ngụy trang cực kì ủy khuất, bởi vì hắn biết chỉ có như vậy mới khiến phụ hoàng động lòng trắc ẩn, đem Bạch Hiểu Tình giao cho hắn, chỉ cần đến phủ thái tử, hắn không tin bản thân không thu phục được nữ nhân hung hãn này!

Vậy Bạch Hiểu Tình vì sao ám sát ngươi, phải có lý do đi.

Mặc kệ thế nào, Triệu Thiên Dương đều cảm thấy sự tình lần này thật sự là có chút kỳ quái, nếu vô duyên vô cớ, Bạch Hiểu Tình cũng sẽ không đối Triệu Tử Hằng động thủ , nhưng hiện tại đã động thủ , như vậy chẳng phải đã nói lên là có chuyện gì phát sinh?

Nhi thần cũng không biết , bởi vì từ lúc bắt được Bạch Hiểu Tình nhi thần trực tiếp đã đem nàng tới đây, cũng không có thẩm vấn.

Hắn tất nhiên biết, nhưng lý do kia cũng không thể nói ra, nói ra hắn sẽ lâm vào hoàn cảnh bất lợi.

Thái tử không biết, nhưng bổn vương lại biết! Lúc đó thái tử hoàng huynh quyết tuyệt muốn đâm Tử Tu một kiếm, thế nào mới một hồi như vậy liền quên , trí nhớ thái tử cũng quá kém đi.

Điểm ấy Triệu Tử Hằng biết, , Triệu Tử Tu cũng là biết, Triệu Tử Hằng không chịu nói ra sự thật, như vậy hiện tại để cho hắn đem sự thật nói ra cũng tốt.

Lục hoàng đệ đang nói cái gì, bản cung không rõ, rõ ràng là Bạch Hiểu Tình ám sát bản cung, vì sao biến thành bản cung thương hại ngươi?

Triệu Tử Hằng một mặt biểu cảm dở khóc dở cười, nhưng trong lòng cũng là thầm hận, thầm hận bản thân đến chậm một bước, sự tình hôm nay xem ra là không thể không làm rõ.

Bạch Hiểu Tình, ngươi liệu có cái gì muốn nói , nói cho trẫm vì sao phải ám sát thái tử.

Hồi bệ hạ, Hiểu Tình chưa bao giờ ám sát thái tử, Hiểu Tình chẳng qua là chặn một âm mưu toan thương hại điện hạ, Hiểu Tình là hộ vệ điện hạ, cho nên những ai mưu toan thương hại điện hạ đều là địch nhân của ta.

Lúc này, Bạch Hiểu Tình ngẩng đầu, một mặt kiên quyết nhìn Triệu Thiên Dương, trong mắt tràn đầy bất khuất cùng quật cường, nhưng chính một phần quật cường này, làm cho người ta thấy nàng sẽ cảm thấy càng thêm đau lòng.

Hiểu Tình mặc kệ đối phương là loại người nào, cho dù trở lại thời điểm đó, Hiểu Tình vẫn sẽ làm như vậy!

Trong nháy mắt, Bạch Hiểu Tình biểu cảm xúc động nhìn Triệu Thiên Dương, bỗng nhiên hắn có chút hâm mộ Tử Tu, lại có được nha đầu tốt như vậy đi theo bên người của hắn.

Hơn nữa hiện tại nghe ba người giằng co, Triệu Thiên Dương cũng có chút tin tưởng lời nói của Bạch Hiểu Tình, dù sao nếu quả có người muốn giết hại Tử Tu, thân là hộ vệ bên người sẽ không quản đối phương là thân phận gì .

Phụ hoàng, ngài phải tin tưởng nhi thần, nhi thần làm sao có thể làm ra chuyện thương hại lục hoàng đệ. Tuy rằng trong lòng Triệu Tử Hằng có chút bất an, nhưng hắn tin tưởng so với lời nói của Bạch Hiểu Tình, lời nói của hắn sẽ càng khiến hoàng đế tin tưởng.

Nhưng hiện thực lại làm tất cả mọi người có chút ngoài ý muốn, Triệu Thiên Dương cũng không có trả lời vấn đề của Triệu Tử Hằng, nhưng không phải là hắn không muốn nói, mà vì hiện tại hắn cũng không có gì căn cứ, lúc đó cũng không có người nào khác, cho nên, cũng không có ai chứng minh việc này.

Hiện tại bên nào cũng cho là mình đúng, điều này làm cho Triệu Thiên Dương có chút không tốt.

Ảnh vệ, xuất hiện đi, cùng phụ hoàng nói chuyện xảy ra lúc đó.

Ngay thời điểm Triệu Tử Tu nói xong, một thân ảnh màu đen xuất hiện trước mặt mọi người.

Triệu Tử Hằng cùng Triệu Tử Việt vừa thấy, nhất thời cảm thấy không tốt, bọn họ thật không ngờ Triệu Thiên Dương vậy mà sẽ phái ám vệ bản thân bảo hộ Triệu Tử Tu, làm cho sự tình hôm nay của bọn họ trực tiếp bại lộ .

Kỳ thực hai người không biết là, người này chẳng phải Triệu Thiên Dương phái đến bên người Triệu Tử Tu, mà là trực tiếp cho Triệu Tử Tu, bất quá bởi vì nguyên chủ của ảnh vệ là Triệu Thiên Dương, cho nên hắn sẽ không nói dối Triệu Thiên Dương.

Cho nên, lời nói của ám vệ, Triệu Thiên Dương là sẽ tin tưởng .

Ám vệ, ngươi đem sự việc lúc đó hết thảy từ đầu chí cuối nói cho trẫm, bởi vì sự tình hôm nay liên quan đến ba hoàng nhi, cho nên, trẫm dù sao cũng muốn biết bọn họ ai trong sạch.

“ Dạ bệ hạ, thuộc hạ minh bạch.

Ám vệ cung kính quỳ gối trước mặt Triệu Thiên Dương, đem sự việc phát sinh hôm nay, từ đầu chí cuối hướng Triệu Thiên Dương hồi báo .

Hôm nay Bạch cô nương cùng Lệ Vương điện hạ, trên đường ngẫu nhiên gặp thái tử điện hạ, bị thái tử điện hạ mời đi quán trà ẩm trà, lúc này cũng không có vấn đề gì xảy ra.

Nghe được ám vệ trả lời, Triệu Tử Hằng âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, xem ra ám vệ sẽ không đem sự tình hôm nay nói hết ra . Hắn chỉ biết, hắn là thái tử, tương lai là hoàng đế, một ảnh vệ nho nhỏ làm sao dám đắc tội bản thân.

Nhưng hắn thật không ngờ là, kế tiếp, vậy mà trở thành ác mộng của bản thân, nếu hắn biết lời nói kế tiếp của ám vệ, hắn tuyệt đối sẽ ngăn lại ngay từ đầu.

Nhưng sau khi tiến vào quán trà, sự tình còn có biến hóa, thái tử điện hạ lần nữa mời chào Bạch cô nương, thế nhưng bị Bạch cô nương cự tuyệt.

Nói tới đây, ám vệ nhìn Triệu Tử Hằng cùng Triệu Tử Việt một cái, trong mắt rõ ràng khinh thường, nhưng đối với Bạch Hiểu Tình ánh mắt lại mang theo một tia ôn hòa, mặc kệ nói như thế nào, một lòng vì chủ nhân, luôn dễ dàng được bọn họ tán thành.

Sau đó, thành vương điện hạ vậy mà tìm đến thị vệ, ý đồ vây khốn hai người, mà hành vi của thái tử càng thêm quá khích, thậm chí muốn đương trường đánh chết Lệ Vương điện hạ, cuối cùng bị Bạch cô nương chắn phía trước, thế nhưng lại bị thái tử điện hạ lấy tội danh ám sát bắt lấy, chuẩn bị mang về phủ nghiêm hình bức cung.

Tốt, tốt lắm, thật sự là rất tốt!

Giờ khắc này, Triệu Thiên Dương thật sự thất vọng rồi, ở trong lòng hắn, Triệu Tử Hằng luôn là một hảo nhi tử, hảo thái tử, hảo huynh đệ.

Không nghĩ tới, hôm nay để cho hắn thấy rõ bộ mặt thật của Triệu Tử Hằng, vậy mà bởi vì mời chào không được hộ vệ của đệ đệ, liền đối đệ đệ xuống tay, chẳng lẽ hắn không biết đó là thân nhân của hắn sao?

Chẳng lẽ ở trong lòng hắn huynh đệ so với một cái hộ vệ còn không bằng, vì để có được một cái hộ vệ, ngay cả mạng của thân đệ đệ đều có thể dễ dàng lấy đi! ?

Phụ hoàng, Tử Hằng làm hết thảy đều là theo như lời phụ hoàng dạy, hôm nay vì sao phụ hoàng có thể đối Tử Hằng thất vọng! ?

Triệu Tử Hằng rõ ràng thấy được thất vọng trong mắt Triệu Thiên Dương, hắn không rõ vì sao phụ hoàng đối hắn thất vọng, rõ ràng bản thân hết thảy đều là làm theo kỳ vọng của phụ hoàng.

Trẫm dạy? Tốt lắm! Vậy ngươi nói cho trẫm, trẫm khi nào dạy ngươi đối huynh đệ ra tay ! ?

Triệu Tử Hằng tức giận , Triệu Thiên Dương càng thêm tức giận , ở trong lòng hắn tuy rằng thiên vị Triệu Tử Tu, nhưng mỗi một đứa trẻ đều quan trọng như nhau, hắn lại thật không ngờ Triệu Tử Hằng hiện tại trở thành như vậy

Phụ hoàng nói qua, vì đạt được mục đích có thể không từ thủ đoạn, phụ hoàng còn nói để thành đại sự giả không cần câu nệ tiểu tiết, hiện tại nhi thần không phải là chiếu theo lời phụ hoàng mà làm sao?

Đúng vậy, vì cái kia vị trí, hắn cái gì đều có thể làm, chỉ có có thể trở thành nhân thượng nhân, hắn tài năng đủ có tốt nhất cuộc sống, mẫu thân không lâu này đây vì nội thân phận địa vị mới có thể tử như vậy thảm sao?

Trẫm dạy ngươi, là để ngươi đối với ngoại nhân , không có dạy ngươi đối với huynh đệ, đây là tay chân của ngươi, sao ngươi có thể làm như vậy!

Lần đầu tiên, Triệu Thiên Dương nổi giận, tức giận, hắn thật không ngờ đứa nhỏ của bản thân vậy mà sẽ biến thành cái dạng này, hắn dạy con trai của mình đạo làm vua, cuối cùng lại ra kết quả như vậy?

Có phải hay không có một ngày trẫm chặn đường của ngươi, gây trở ngại ngươi, ngươi cũng sẽ đem trẫm trừ bỏ, có phải hay không phải! ?

Phụ hoàng, ngài thế nào lại nói như vậy, ngài là thân nhân của nhi thần, nhi thần làm sao có thể như vậy đối với ngài?

Ở trong lòng Triệu Tử Hằng, Triệu Thiên Dương là hắn thân nhân duy nhất trên đời này, hắn làm sao có thể làm ra sự tình như vậy, cho dù là đối phó mọi người khắp thiên hạ, hắn cũng không làm thương hại Triệu Thiên Dương!

Thân nhân, Tử Tu không phải là thân nhân của ngươi sao? Ngươi đều muốn giết hắn , ngươi còn có chuyện gì làm không được !

Ở trong lòng Triệu Thiên Dương, bọn họ đều là đứa nhỏ của hắn, bởi vì mẫu thân thân sinh cuả Tử Tu là nữ nhân hắn yêu nhất, cho nên, hắn đối Tử Tu có một chút thiên vị, nhưng ở trong lòng hắn đứa nhỏ đều quan trọng

Trong nháy mắt, Triệu Tử Hằng trầm mặc , kỳ thực hắn rất muốn nói, Triệu Tử Tu chẳng phải huynh đệ của hắn, huynh đệ hắn chỉ có Triệu Tử Việt, trừ bỏ Tử Việt, người nào cũng đều là địch nhân, đều là chướng ngại vật cản bước hắn.

Nhưng hắn biết, lời này nếu nói ra, phụ hoàng sẽ càng thêm phẫn nộ, thậm chí sẽ trực tiếp tước đoạt thái tử vị của hắn.

Phụ hoàng... Nhi thần biết sai rồi.

Cuối cùng, Triệu Tử Hằng vẫn là lùi một bước, bởi vì hắn biết, hiện tại trong lòng phụ hoàng tất nhiên là cực kỳ thất vọng bản thân, nếu bản thân vẫn cường ngạnh, tất nhiên sẽ khiến Triệu Tử Tu đắc lợi, chuyện như vậy tuyệt đối không thể xảy ra, tuy rằng hôm nay hắn thua, nhưng lần sau hắn chưa hẳn sẽ thua!