do choi tre em

Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Tác giả: Hạ Thanh Sam

Chương 42: Người lãnh đạo trực tiếp Cảnh Trung Tu.

             
Chương 42: Người lãnh đạo trực tiếp Cảnh Trung Tu.

Hoàng Lập Hàm nếu như dễ lừa gạt như vậy, liền không thể là một người đem Hoàng thị phát triển quy mô cho tới bây giờ, hắn đối với Quan Ngưng một chữ cũng không tin.

Huống chi hắn quá hiểu vợ cùng con gái mình, không nhìn nổi hắn cho cháu gái một chỗ ở tốt. Lúc trước cho cô bộ phòng này, vợ hắn liền không ít lần làm ầm ĩ.

Hắn thở dài sâu sắc, tự trách nói: “Tiểu Ngưng, là cậu xin lỗi con, cậu chính là khai phá bất động sản, lại còn để cháu chính mình đến bên ngoài để mua nhà, nếu như mẹ con dưới suối vàng có biết, nhất định cực kỳ thương tâm.”

Thượng Quan Ngưng không dám để cho cậu biết cô đi mua nhà, chính là sợ cậu nghĩ như thế, nghe vậy cuống quít xua tay: “Cậu, cậu đừng nghĩ vậy, con lớn như vậy, cậu thương con nhất, cái gì đều lo cho con tốt nhất, con cậu có con tất cả đều có, mẹ con thấy cậu chăm sóc con gái mình như vậy, cao hứng còn không kịp đây, làm sao lại thương tâm!”

“Đứa nhỏ ngốc, con càng ngày càng hiểu chuyện, cậu rất vui.” Hoàng Lập Hàm đè xuống chua xót trong lòng, vui mừng nói.

“Lệ Cảnh tiểu khu con yên tâm được là được rồi, nhà cho con chính là của con. Con vừa mua cái nhà kia, cậu liền thế con trả tiền, quay đầu lại Hoàng thị điền sản nhiều hơn nữa cho con.”

Thượng Quan Ngưng kinh hãi: “Như vậy sao được, cậu, không được!”

Hoàng Lập Hàm nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô, “Được rồi, không cần chối từ, liền quyết định như thế, cậu cũng chỉ có thể cho con những thứ này.”

Thượng Quan Ngưng còn muốn nói điều gì, lại bị một tràng tiếng gõ cửa đánh gãy.

Sau đó một người đàn ông trung niên cao lớn kiên cường đi vào.

Hắn đi lại trầm ổn, tóc hơi trắng nhưng không hề loạn lên chút nào, ăn mặc một thân âu phục xanh đen, khí chất nho nhã, hai mắt lấp lánh có thần, trên người mang theo một sự uy nghiêm và cao quý, khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy muốn ngước nhìn.

Tuy rằng người đến trung niên, thế nhưng vẫn phong độ, có thể suy ra, hắn khi còn trẻ nhất định là cực kỳ anh tuấn.

Thượng Quan Ngưng cảm thấy người này có chút quen mắt, làm thế nào cũng không nhớ ra được đã gặp qua hắn ở nơi nào.

Người kia nhìn tới Quan Ngưng theo dõi hắn, sang sảng nở nụ cười: “Nhóc con, tỉnh rồi? Có khá hơn một chút nào hay không?”

Thượng Quan lắng nghe giọng hắn quen thuộc như thế, nhưng càng ngày càng mê man.

Hoàng Lập Hàm thấy dáng vẻ đa nghi của cô, cũng không khỏi nở nụ cười: “Tiểu Ngưng, đây là bác Cảnh nhé! Khi còn bé đưa con một con cá rắc rối còn bị con ghét bỏ!”

Đưa cho cô cá? Bác Cảnh?

Cảnh Trung Tu!

Là người lãnh đạo tương lai của cô!

Cô từng ghét bỏ qua vị này đại Boss? !

Hoàng Lập Hàm thấy dáng vẻ ngơ ngác của cháu gái, cười vỗ vỗ tay của cô: “Đứa trẻ ngốc, còn không mau mau gọi người! Thứ hai con là phải đến tập đoàn hắn công tác, mau mau nhân cơ hội nịnh hót!”

Thượng Quan Ngưng lấy lại tinh thần, ngồi dậy, biết nghe lời, nói: “Bác Cảnh! Con là Thượng Quan Ngưng, tuần sau đi tới công ty bác, mong bác có thể giúp đỡ!”

Không biết tại sao, cô luôn cảm thấy Cảnh Trung Tu có chút quen mặt, nhưng cũng không phải căn cứ vào khi còn bé vì ấn tượng khi đó đã sớm mơ hồ không rõ.

Thêm vào cậu rõ ràng với hắn quan hệ tốt vô cùng, cô nói chuyện cũng liền tùy ý chút, như vậy mới càng lộ vẻ thân cận.

Cảnh Trung Tu cười ha ha: “Con quả nhiên với cậu con một tính khí, người khác thấy ta cũng là muốn nhiều khách khí có bấy nhiêu khách khí, con đúng là từ khi còn bé đều như thế, không biết khách khí!”

Thượng Quan Ngưng thật không tiện cười cợt, khi đó khẳng định không hiểu chuyện, khi còn bé sự cô là không nhớ rõ, chỉ là mơ hồ có chút ấn tượng mà thôi. Cậu nếu như không nói, cô khẳng định vĩnh viễn cũng không nhớ ra được.

“Con yên tâm, đến Cảnh thịnh, có ta ở đó, không ai dám bắt nạt con, bên trong những kia ai chọc vào con cứ tự mình xử lý! Xảy ra chuyện, báo ta, đều có thể giúp con! !”

Thượng Quan Ngưng nghe hắn nói thú vị, trên mặt không tự chủ được lộ ra nụ cười vui vẻ.

Cảnh Trung Tu trong cô tưởng tượng và dáng vẻ hoàn toàn khác nhau đây!

Cô cho rằng hắn là loại nghiêm mặt, đại lãnh đạo phi thường nghiêm túc, không nghĩ tới lại hiền lành thú vị. Xem ra sau này tháng ngày ở Cảnh thịnh sẽ không quá khổ sở.

Trên thực tế, Cảnh Trung Tu trong ngày thường chính là một mặt nghiêm, đại lãnh đạo nghiêm túc đến khiến người ta không có cách nào hô hấp, hắn cũng chính là ở bạn cũ cùng cậu cô nên trước mặt mới sẽ thả lỏng như vậy.

Thượng Quan Ngưng vết thương đã xử lý tốt, không có cái gì quá đáng lo, Hoàng Lập Hàm rất nhanh sẽ là thủ tục xuất việc cho cô, vẫn đem cô đưa về nhà, lúc này mới cùng Cảnh Trung Tu cùng rời đi.

“Lão Hoàng, cháu gái ngươi, chính là vẫn chưa có đối tượng?”

Hoàng Lập hàm vừa nghe, lập tức hứng thú: “Làm sao, ngươi thấy có thích hợp không?”

“Ngươi cảm thấy con trai của ta thế nào?”

Hoàng Lập Hàm cả kinh, vừa hứng thú bị tưới tắt không còn một mống, nhưng vẫn là nhắm mắt hỏi: “Ý ngươi là ai?” Cư hắn biết, hai đứa con trai Cảnh Trung Tu đều không thể nào bình thường!

“Trưởng tử chưa thành gia, con thứ làm sao có thể lướt qua anh hắn, đương nhiên là lão đại.” Cảnh Trung Tu sờ sờ cằm của chính mình, thật lòng suy tư độ khả thi.

“Quan Ngưng tính cách lanh lẹ, lại có mấy phần hoạt bát đơn thuần, lão đại vừa vặn không quá nói chuyện yêu, nói chuyện làm việc cũng hầu như là loan loan nhiễu nhiễu, tâm tư quá sâu, hai người vừa vặn bổ sung!”

“Cháu ta mới hai mươi sáu, không vội không vội, nhìn kỹ hẵng nói!” Hoàng Lập Hàm hắn vẫn đem Thượng Quan Ngưng làm bảo bối, như thế che chở, mới không muốn đem cô đưa vào Cảnh gia chịu tội.

Hắn gặp Cảnh Dật Thần, không phải bình thường không nói chuyện yêu, đó là lạnh lùng không có tình người!

Cảnh Dật Thần lạnh lùng không có tình người, bỗng nhiên hắt hơi một cái.

Ai đang mắng anh?

A Hổ thấy thiếu gia tựa hồ có hơi cảm lạnh, lập tức cho hắn thêm khoác lên một cái áo.

“A Hổ, tìm người tra tra, cha ta gần nhất cùng người nào tiếp xúc qua, ông đem Thượng Quan Ngưng sắp xếp đến tập đoàn công tác, hẳn là được người khác nói.” Anh trong tình huống bình thường là sẽ không đi tra cha mình, bởi vì không có cần thiết.

Thế nhưng lần này anh nhất định phải tra một chút.

Sự tình dính đến Thượng Quan Ngưng, anh không muốn có sơ hở nào.

Anh tin tưởng Thượng Quan Ngưng, người anh không tin, là cha của mình Cảnh Trung Tu.

A Hổ hẳn là gọn gàng, sáng sớm ngày thứ hai liền đem tin tức trở về.

“Thiếu gia, lão tổng mấy ngày nay ngoại trừ gặp mấy vị cổ đông lớn Cảnh thịnh, nhiều lần tiếp xúc cũng chỉ có một gọi Hoàng Lập Hàm buôn bán bất động sản, Hoàng thị cùng chúng ta có nghiệp vụ hợp tác, dự tính muốn hợp tác khai phá một tân lâu bàn. Mà cái này Hoàng Lập Hàm, là cậu Thượng Quan tiểu thư!”

Cảnh Dật Thần nhàn nhạt gật đầu, như vậy liền nghĩ thông.

Hoàng Lập Hàm anh từng thấy, là vì cha anh không nhiều bạn thân, chỉ là anh không nghĩ tới lại là cậu Thượng Quan Ngưng.

Đã như thế, anh liền có thể vững tin, Thượng Quan Ngưng cũng không phải người của cha, chỉ là được Hoàng Lập Hàm giao phó, đưa vào Cảnh thịnh, đưa vào bên cạnh anh.

Trên thực tế, coi như cha không đem Thượng Quan ngưng đưa vào, hắn cũng đã quyết định, muốn giữ cô bên cạnh mình, chỉ là có khẳng định như vậy mới thật sự tốt.

Cô không ở bên cạnh anh, anh cảm thấy không an lòng.

Qua nhiều năm như vậy, cha của anh, cuối cùng cũng coi như đối phó được một chuyện.

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =