Tác giả: Hạ Thanh Sam

Chương 322

TrướcTiếp
Chương 323 tình yêu đưa tay là có thể với tới (4)

Nói giỡn, nếu Thượng Quan Ngưng có kêu anh xuống bếp, những người khác đến tên đầy đủ của anh cũng không dám kêu, tất cả đều phải cung kính kêu anh là “Cảnh thiếu”, nào có ai dám cho anh phải xuống bếp!

Đối với Trịnh Kinh và Mộc Thanh mà nói, Cảnh Dật Thần là bạn tốt của bọn họ, và vẫn luôn ở vị trí người lãnh đạo, mặc dù thường xuyên tiếp xúc cùng anh, nhưng vẫn sẽ bị khí chất cường đại và lãnh ngạo thuyết phục, cái này cùng xuất thân không quan hệ, hoàn toàn là do năng lực cá nhân của Cảnh Dật Thần.

Cảnh Dật Thần dọa Triệu An An, một tay đem vợ kéo vào trong lòng mình. bàn tay to ở nàng bên hông cô nhẹ nhàng vuốt ve.

Thượng Quan Ngưng phá lệ không có giãy giụa.Bởi vì cô đang đang đau lòng.

Lời Triệu An An nói, cô vừa mới nghe rõ rành mạch.

Anh bị Cảnh Trung Tu bức ăn…… Thảo căn? Cả Sâu?

Cao quý ưu nhã hoàn mỹ giống như hoàng tử Cảnh Dật Thần, ngày thường cực kỳ sạch sẽ sạch sẽ đến kỳ cục, bò bít tết chỉ ăn năm phần giữa, cà phê chỉ uống ở trên, thức ăn chỉ ăn đồ mới và ngon nhất.

Thượng Quan Ngưng không thể tưởng tượng, người đàn ông mặc áo sơmi trắng anh tuấn lãnh ngạo bên người cô có thể nuốt được thảo căn, ăn vào quả thật raat kinh tởm!

“Dật thần……”

Giọng nói Thượng Quan Ngưng hơi phát run, mang theo một chút giọng mũi, đem chữ “Thần” kéo rất dài, nghe tới thì rất ôn nhu và mềm mại.

Cảnh Dật Thần cùng cô tâm ý tương thông, cô vừa mở miệng thì anh liền hiểu ý cô định nói gì.

Cái người phụ nữ ngốc nghếch này, lại đang đau lòng vì anh.

Đều là việc đã qua đi rất lâu rồi, chính anh căn bản cũng không để bụng, trước kia chịu khổ là chuyện thường ngày, anh sớm đã tập thành thói quen.

Nhưng cô đau lòng vì anh, lại làm anh cảm thấy ấm áp, làm anh nhớ tới việc ngày đó, nhưng cũng không có bao nhiêu thống khổ cả.

Có một người phụ nữ toàn tâm toàn ý yêu anh, đau lòng mỗi khi anh đau đớn, quan tâm những gì anh đã trải qua.

Anh cũng mặc kệ bốn người bận rộn trong phòng, trực tiếp đem Thượng Quan Ngưng ôm ngồi ở trên đùi chính mình, cúi đầu liền phủ lên đôi môi mềm ấm áp của cô, dùng sức hôn sâu.

“Đều đã qua rồi, không có việc gì đâu, ăn con sâu mà thôi, có cái gì đâu.”

Thượng Quan Ngưng sắc mặt ửng đỏ, da mặt cô vốn mỏng, không thích được việ. Hôn môi với Cảnh Dật Thần tại đây.

Nhưng đau lòng đã qua, trong lòng hơi quẫn bách, ngón tay tinh tế như ngọc nhẹ nhàng vuốt ve đường nét trên khuôn mặt anh tuấn tinh tế của Cảnh Dật Thần, trong con mắt tràn đầy tình yêu.

“Về sau en ăn cái gì, anh sẽ không bao giờ chê và bắt bẻ em, chúng ta chỉ ăn đồ tốt nhất.”

Cảnh Dật Thần cười cười, bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ của Thượng Quan Ngưng, nhàn nhạt nói: “Điều kiện thấp, đương nhiên sẽ muốn lấp đầy bụng trước, không thể bị đói chết. Nhưng điều kiện của chúng ta hiện tại đều rất ưu việt, tự nhiên sẽ muốn ăn đồ tốt nhất, không cần phải làm cho chính mình bị ủy khuất. Đặc biệt là em, phải ăn đồ tốt nhất, phải có dinh dưỡng, để còn lo cho con cháu đời sau.”

Anh nói nghiêm túc, ngữ khí lại mang theo vẻ cường ngạo, làm Thượng Quan Ngưng tim đập không thôi.

Cô ngồi ở trên đùi anh, cả người đều tựa vào trong lồng ngực của anh, một lát sau, có chút băn khoăn nói: “Chúng ta có phải đi vào hỗ trợ tí không, bọn họ đều vội, hai chúng ta lại nhàn rỗi ở chỗ này, có vẻ không tốt lắm?”

“Không có gì không tốt.” Cảnh Dật Thần cúi đầu nhìn khuôn mặt càng ngày càng kiều diễm của vợ, khóe môi khẽ nhếch: “Hai người bọn họ có thể làn đầu bếp, Mộc Thanh còn có thể nấu cơm, đồ Trịnh Kinh làm anh chưa ăn qua, nhưng anh sẽ không xuống bếp, anh làm cơm, chỉ có một mình em mới có thể ăn, còn người khác thì đừng có nghĩ đến.”

Trong lòng Thượng Quan Ngưng trở nên ngọt ngào, đánh bạo hôn lên gương mặt Cảnh Dật Thần một chút: “Khen thưởng cho anh một cái hôn!”

Ngoài phòng bếp có hai vợ chồng ngọt ngọt ngào ngào, trong phòng bếp không khí cũng vui mừng.

Triệu An An bưng đĩa thịt xào cà tím đi vào bên cạnh Trịnh Luân, căn bản là không chịu sự ảnh hưởng đả kích của Cảnh Dật Thần, vẫn vui vẻ như cũ như một con chim nhỏ nhi, ríu rít nói: “Nhanh nhanh, mau mau mau, nếm thử cà tím tôi làn, ăn rất ngon, vừa rồi A Ngưng mới khen tôi, nói tôi có thể đi làm đầu bếp!”

Mộc Thanh ở một bên bật cười, nghĩ thầm, Thượng Quan Ngưng thật đúng là thích cổ động, biết rõ đồ ăn khẳng định không phải do Triệu An An làm, mà còn không chút nào bủn xỉn khen cô ấy, thật đúng là bạn thân tốt.

Trịnh Luân đơn thuần, nhìn đồ ăn, liền nghĩ là do Triệu An An làm, cô kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, chưa ăn đã tán thưởng nói: “An An, cô thật lợi hại, nhanh như vậy đã học được, nhận diện rau dưa tôi còn chưa làm được đâu!”

Mỹ nữ khen từ trong đáy lòng, làm Triệu An An rất đắc ý, cô gấp không chờ nổi mà đem mâm đến trước mặt Trịnh Luân: “Mau ăn một miếng thử đi!”

Không có đũa, Trịnh Luân cũng trực tiếp xuống tay.

cô cho vào trong miệng, lập tức cười: “An An, thật sự là ăn rất ngon! Tôi cũng muốn học nấu ăn!” Làm canh xương sườn cho anh trai uống, chiên bò bít tết cho anh trai ăn!

Triệu An An cười ha ha: “Được, chúng ta cùng nhau học, đến lúc đó lại cùng nhau mở một nhà hàng ăn xa hoa, cùng nhau làm chủ!”

Việc mở nhà hàng này, Trịnh Luân từ trước nay đều không nghĩ tới, cô sống lên trong cẩm y ngọc thực, chưa từng vì tiền mà lo lắng, trong nhà bất luận việc gì cũng không cần, bởi vì cô không muốn cô nhọc lòng, bởi vì có cha và mẹ, có anh trai, cô chỉ cần đàn một đoạn dương cầm, nhật tử cũng dễ.

Nhưng đề nghị của Triệu An An làm tâm của cô dao động, cô cũng muốn có việc làm, cô muốn cho anh trai biết, cô cũng rất là lợi hại, cô cũng có thể tự chiếu cố bản thân, cô sẽ không còn bán chân anh trai, cô muốn trưởng thành.

“Được, An An, chúng ta đã nói, cùng nhau mở một nhà hàng, lại kêu A Ngưng!”

Triệu An An cũng chỉ là thuận miệng nói mà thôi, ở nhà ba ngày, phơi nắng hai ngày liền đem ý nghĩ mở tiện cơm tây ném ra sau đầu.

Bất quá, Trịnh Luân cảm thấy có hứng thú, vậy thì các cô cùng nhau đi học hỏi.

Triệu An An cười gật đầu, quay đầu thoáng nhìn Trịnh Kinh đầy mặt tươi cười, tròng mắt vừa chuyển, lập tức hét lên: “Uy uy, Trịnh Kinh, anh cũng nếm thử đồ ăn tôi làmđi! Cái kia…… Luân Luân, mau bón cho anh trai!”

Cô yêu cầu hợp tình hợp lý, bởi vì Trịnh Kinh đang gỡ cá, hiện tại hai tay đều dính đầy thịt cá cùng xương cá, căn bản là không thể với tới cái gì.

Em gái bón cho anh trai ăn, người bình thấy thường, căn bản là cũng không có gì.

Tố chất tân lý của Trịnh Luân không được, nghe Triệu An An nói, ngay lập tức tay chân có chút cứng đờ, cô biết là Triệu An An đang cố ý tạo cơ hội cho, nhưng cô thật không muốn làm trò bọn họ

Từ lúc bọn họ trưởng thành, đã rất lâu thật lâu không có bón cho nhau ăn.

Trịnh Kinh lại giống như không có việc gì, cười nói: “Được, đầu Bếp Triệu làm đồ ăn, không phải ai cũng cho nhấm nháp! Luân Luân, đút cho anh với!”

Trịnh Kinh đã mở miệng, Trịnh Luân không thể lại chần trừ, nếu không việc cô chột dạ đã quá rõ ràng.

Cô gắp một miếng cà tím, nhẹ nhàng đưa đến miệng của Trịnh Kinh.