Tác giả: Gia Diệp Mạn

Chương 16: Khí Người Cũ, Đón Người Mới

TrướcTiếp
Động tác của Hứa Diệc Hàng phía ngoài đương nhiên rất hấp dẫn phóng viên, tuy nhiên vừa nãy vài người cũng đã chụp được cảnh Mộ Tây cùng Lục Nhược hôn môi, hai người bĩu môi, một cái lại một cái trông thật ngây thơ. Khi Hứa Diệc Hàng đi qua chỗ Mộ Tây, tất cả mọi người đều thực mong chờ sự việc sẽ phát sinh như thế nào.

Mộ Tây bị đèn flash làm cho lóa mắt, đầu chôn trong lòng Lục Nhược cười nói: “Bị chụp được rồi!”

“Kệ cho họ chụp đi!” Lục Nhược vội vàng ôm lấy cô đi ra hướng cửa.

Vài phóng viên vừa thấy nhân vật chính định đi, cũng chen lấn chặn đường lại.

Anh thong dong tao nhã ngăn cản các phóng viên dọc đường đi, đón máy chụp ảnh nháy như điên, nở nụ cười câu hồn đoạt phách. Vài nam phóng viên định chụp hình nữ nhân vật chính. Hai ba nữ phóng viên hỏi lớn về thân phận của nữ chính.

Cố Lãng ôm con gái không biết từ nơi nào xuất hiện, cười với mấy nữ phóng viên đó: “Có thể chụp cho Hiểu Nhiễm mấy bức ảnh không?”

Tần Nhiễm đang trong lòng bố giãy giãy đi xuống, khuôn mặt tròn nhỏ rất nhanh nở nụ cười thật tươi. Hai tay nắm hai bên tà váy cúi chào trong một tư thế rất công chúa, hai mắt mở to trông chờ nhìn vào máy ảnh.

“Thật đáng yêu!”

“Dễ thương quá!” Mấy nữ phóng viên vây quanh Tần Nhiễm mắt sáng rực.

Cố Lãng vuốt ve cằm, con gái thật hiểu lòng bố mà. Không phải là bố bán đứng sắc đẹp con gái đâu nha.

**

Ban đêm gió lớn, Mộ Tây đè xuống làn váy bị gió thổi tốc lên, thét chói tai: “Anh bước chậm một chút có được không? Đi đâu phải để chết đâu?”

Hai người ngồi vào trong xe, Mộ Tây thở hổn hển một hồi lâu rồi mới ổn định lại.

Lục Nhược nhìn cô, ánh mắt sáng rực, quơ quơ chiếc nhẫn trước mặt cô: “Không được đổi ý đâu đấy!”

Mộ Tây đỏ mặt gật đầu. Lục Nhược vò vò tóc cô nói: “Khô giống như cỏ vậy. Xấu chết được!”

“Ai bảo vậy!” Mộ Tây chụp lấy tay anh trên đầu cô, soi lên gương chiếu hậu: “Thật là, tóc em phải làm mất mấy giờ liền, đều tại anh cả đó!”

“Là chính em đem nó cọ lên người anh, sao còn trách anh!” Lục Nhược trêu lại cô: “Đi làm tóc sao không chọn người nào có mắt thẩm mĩ hơn một chút!”

Kỳ thật, từ 5 năm trước Mộ Tây đã biết mình cùng Hứa Diệc Hàng không có duyên, hoặc là từ trước đó cô cũng đã biết. Nhưng là do cô tự dối mình, không có được tình yêu của anh cô muốn dùng thời gian để xoa dịu bản thân.

“Từ bây giờ em phải để ý lời nói, con dâu Lục gia cũng không phải dễ làm đâu.” Lục Nhược làm ra vẻ nghiêm túc nhắc nhở. Anh có thể hiểu được phần nào tâm tư của cô, từng yêu khắc cốt ghi tâm một người, cho dù tự buông tay nhưng trong lòng vẫn là không nuôi mất mát. Nhưng anh lại có phần hâm mộ cô, ít nhất cô cũng có thể quang minh chính đại nói mình đã từng yêu một người.

Trong xe không khí nhất thời trầm mặc. Im lặng một lát, Lục Nhược vươn tay về phía Mộ Tây: “Lại đây, cho anh ôm một cái.”

Bởi vì làn váy khá lớn, Mộ Tây liền ngồi trên đùi anh, còn chưa hưởng thụ cử chỉ dịu dàng của anh liền xấu hổ muốn thu về.

Lục Nhược cũng không nghĩ cô để cho anh ôm trong tư thế này, dù sao cũng đều bị phát hiện rồi, anh cũng không phải loại da mặt mỏng. Anh đơn giản chế trụ thắt lưng cô, giữ cô trong lòng: “Định làm gì? Đừng có lộn xộn.”

Mộ Tây vẫn còn là khuê nữ, nhưng như vậy một khối cứng rắn nóng hổi giữa hai chân cô. Trừ bỏ hoảng loạn chính là cảm giác xấu hổ. Cô thầm nghĩ đầu óc đúng là bị chó cắn mất. Cứ như vậy xe hai người ở chỗ để xe.

“Anh mau buông tay!” Mộ Tây cực lực phản đối.

Lục Nhược hạ cằm tựa vào vai cô, cười đến xấu xa: “Là ai khoe khoang là mình viết tiểu thuyết ngôn tình, cảnh gì cũng đã xem qua? Muốn anh cho em trải nghiệm một chút hay không?”

Anh cũng không nên tiếp tục làm càn đi. Mộ Tây dùng sức dựa vào anh, cứ như vậy lưng chạm vào vô lăng có chút lạnh lẽo, không như nơi nào đó ấm nóng. Thì ra có thể nóng như vậy, ách, cứng rắn. Cô ngượng ngùng hỏi nhỏ: “Anh khi nào thì bắt đầu?” Cô từng nhớ tiểu thuyết của mình cũng đã viết: “Dục vọng của anh không biết khi nào ngẩng đầu, cứng rắn cứng rắn chạm vào cô.” (nhắm mắt)

“Vừa rồi…” Lục Nhược thẳng lưng, hướng cô hôn cô, nụ hôn dừng lại ở môi trên dây dưa một hồi. Cô có nghe thấy âm thanh nụ hôn của anh. Đến khi cô cảm thấy đau, phát ra tiếng kháng nghị nho nhỏ, anh mới buông cô ra.

Lục Nhược vừa lòng nhìn cô: “Rất tốt!”

Mộ Tây xoay người nhìn vào trong gương chiếu hậu, trong gương hình ảnh một cô gái với khóe môi hồng nhuận, giống như bị cắn. Tên này thật là xấu mà! Cô oán hận nghĩ.

Lục Nhược chạm nhẹ ngực cô: “Không được như vậy, không bắng ăn luôn em.”

Mộ Tây: …

Đêm đó, Mộ Tây không quay trở về nhà trọ mà bị Lục Nhược đuổi về Mộ gia. Trước khi rời đi, Lục Nhược nói: “Không cần trước đính hôn?”

Mộ Tây có chút cảm động, anh vẫn là chừa cho cô một con đường sống, hoặc là hối hận đồng ý đi. Cô lắc đầu, kiễng chân hôn lên gò má anh, dưới chân váy một chân khẽ nâng lên.

Đêm đó trăng trắng nõn, hoa dạ hương ở hoa viên Mộ trạch nở rộ, không khí tràn ngập hương thơm ngọt ngào. Lục Nhược đứng bên cạnh xe nhìn Mộ Tây đi vào. Làn váy hồng lay động, da thịt trắng nõn, bờ vai mượt mà. Trong bóng đêm, một đóa hoa tường vi dịu dàng nở. Có người ra mở cửa cho cô, cô đặt mình trong ánh đèn dịu dàng. Sau này anh mới hiểu được, đó là thượng đế mở ra một cánh cửa sổ cho anh, sắc hương như vậy vẫn là mơ ước của anh.

Jumbo said: Lãng mạn vậy!!! >__