Tác giả: Gia Diệp Mạn

Chương 52: Ngoại Truyện 7: Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Trước
Buổi chiều, 5 giờ 30, chuông tan học đúng giờ rung.

Ngồi ở bàn, Tiểu Đào thu dọn xong túi sách, mang xong mũ, vừa mới rời bước khỏi chỗ ngồi, đứng đằng sau có một đám nam sinh vóc dáng cao ráo bắt đầu ồn ào: “Thiệu Quân, lại đi nước ngoài –!”

Tiểu Đào bình tĩnh lại, chỉnh lại mũ của mình, cậu đã có thói quen với những việc xảy ra mỗi ngày như vậy. Nhưng mà cũng có những người lại rất thích thú với loại chuyện như vậy.

“Không được bắt nạt nó, một lũ vô công rồi nghề!” Tần Nhiễm từ phía sau chạy tới, vung túi sách ném về phía mấy nam sinh kia, “Dương Phong, đồ tứ chi phát triển!”

Dương Phong mặc cho Tần Nhiễm đánh vài cái, cười túm lấy quai đeo cặp sách của Tần Nhiễm, “Hiểu Nhiễm, làm bạn gái tôi đi, về sau em gái Thiệu Quân sẽ được tôi bảo vệ, thế nào?”

Vừa dứt lời, đám nam sinh bên cạnh Dương Phong cười như được mùa.

“Nằm mơ!” Tần Nhiễm đoạt lại túi sách của mình, mặt tức giận đến đỏ bừng, “Các cậu ghen tị nó học giỏi hơn các cậu. Nó còn nhỏ, các cậu thật xấu!”

Dương Phong ngẩng đầu, huýt gió một tiếng rồi nói: “Tôi chỉ không thích cậu lúc nào cũng bảo vệ nó, dù thế nào? Thằng nhóc 12 tuổi chạy đến trường trung học làm gì?”

“Đồ lưu manh!” Tần Nhiễm tức giận đến mức phát run, “Tôi đi mách với cô giáo, cậu chờ xem, hừ!” Cô cầm túi xách bỏ đi, lại bị Dương Phong kéo lại.

“Buông tay!” Tần Nhiễm căng thẳng, phát hiện ra Dương Phong cao hơn cô rất nhiều, sức lực cũng không phải là loại cô có thể so sánh được.

Dương Phong nắm lấy cằm của cô, cười nói: “Thân một chút rồi tôi để cho cậu đi.”

“Buông chị ấy ra!” Tiểu Đào đứng ở cửa hồi lâu không thấy Tần Nhiễm đi ra, ai ngờ lại đúng là tình cảnh này. Cậu vẫn chưa bắt đầu vỡ giọng, nghe tiếng vẫn còn trẻ con, trong trẻo, hơn nữa lại đang tức giận nên nghe càng kì cục. Đám bạn của Dương Phong lại càng cười to.

Nhìn Dương Phong không có ý định buông tay, ngược lại lại còn ôm Tần Nhiễm vào trong ngực, Tiểu Đào tức giận, ném mũ với túi sách xuống, “Muốn đánh nhau có phải không?”

“Chỉ bằng mày?” Dương Phong từ trên cao nhìn xuống cậu nhóc mới đứng đến ngực mình.

Tần Nhiễm dùng sức đẩy Dương Phong một cái, “Cút ngay! Đào Đào, chúng ta đi.”

“Lùi sau một chút.” Ý Tiểu Đào bảo Tần Nhiễm né đi.

Dương Phong nhìn thấy Tần Nhiễm lo lắng như vậy liền ai ủi lấy lệ: “Yên tâm, tôi sẽ hạ thủ lưu tình.”

Đánh được một lúc, mọi người kinh hãi nhìn Dương Phong bị đánh đến da mặt sưng húp, tròng mắt như muốn lồi ra… Này… thật là đáng sợ, Dương Phong cao to dễ đến 1m8 lại bị thằng nhóc cao 1m6 đánh cho không đứng dậy được!

Dương Phong híp bên mắt bị Tiểu Đào đánh sưng lại, lạnh lùng nhìn cậu tiến lại nhưng lại không lùi sau để né. Bây giờ Dương Phong đang học cấp 3 năm nhất, là bạn học từ hồi cấp hai với Tần Nhiễm, mà Tiểu Đào nhảy lớp lên tận đây cũng vì có chỉ số thông mình cao. Mỗi khi giáo viên khen ngợi, khích lệ nó thì ngược lại lai phê bình cậu, từ sớm cậu đã không nhìn vừa mắt Tiểu Đào.

“Chết tiệt, mày…!” Mắt thấy Tiểu Đào nhấc chân hướng về giữa hai chân cậu, Dương Phong sợ tới mức đầu đầy mồ hôi lạnh.

“Tốt rồi, Đào Đào!” Tần Nhiễm sợ cậu đá chân khí của Dương Phong đến tàn luôn vội vàng ôm lấy cậu từ phía sau, lôi được cậu đi rồi, “Đừng để ý tới cậu ta nữa.”

Bởi vì Tiểu Đào tức giận, quai hàm phình ra. Những vẫn ngoan ngoãn đi theo Tần Nhiễm.

Tuy rằng Tiểu Đào thắng, nhưng mà Dương Phong có ưu thế chiều cao, cậu vẫn trúng mấy đấm. Tần Nhiễm đưa cậu đến phòng y tế, đau lòng nâng mặt cậu lên xem, “Khóe miệng bị trầy rồi, có đau không?”

Cô bé quá cẩn thận, Tiểu Đào mặt đỏ tai hồng quay mặt đi, “Không có việc gì.”

Cô y tá cười nói: “Biết ngượng rồi.” Nói xong tẩm rượu thuốc chấm chấm lên miệng cậu vài cái, nhìn cậu đau tới nhe nanh trợn mắt, “Kiên nhẫn một chút.”

Tần Nhiễm cuống cuồng đi tới đi lui, “Khẳng định mẹ chị sẽ lại nói chị, cái gì mà sao lại không bảo vệ em trai linh tinh.”

Sau khi ra khỏi phòng y tế, hai người liền đi về bãi gửi xe, phát hiện xe của Tiểu Đào đã biến mất chỉ còn cái bánh xe. Tần Nhiễm tức giận, muốn để cho anh trai đến xử lũ không biết tốt xấu này. Nhìn sắc trời không còn sớm, cô vỗ vỗ vào chỗ ngồi đằng sau mình, “Đào Đào, lên đi, chị đưa cậu về.”

Bây giờ là cuối thu, mặt đường được phủ bởi tầng tầng lớp lớp lá vàng, dọc đường đi liên tục vang lên những tiếng lá vỡ vụn. Tiểu Đào im lặng ngồi ở phía sau, nghe Tần Nhiễm lải nhải an ủi cậu.

Sau khi về đến nhà, khóe miệng bị thương của Tiểu Đào dọa Mộ Tây nhảy dựng lên, “Làm sao vậy, có phải bị đứa khác bắt nạt hay không?”

“Không có việc gì.”

Mộ Tây lo lắng nhìn cậu đi vào nhà vệ sinh, “Lục Nhược, hay nó vẫn còn nhỏ, đừng để nó nhảy lớp nữa đi. Nó thông minh thật, nhưng mà chương trình học của trung học với đứa nhỏ như vậy vẫn nặng quá.”

Lục Nhược vỗ lên vai cô, “Yên tâm đi, nếu Tiểu Đào không muốn thì nó sẽ nói.”

“Nhưng mà.”

“Đứa nhỏ nào cũng phải trải qua chuyện như vậy thôi, bị bắt nạt với bắt nạt.” Lục Nhược lại nhớ lại những ký ức trước kia, “Có anh dạy dỗ nó, nó sẽ không có vấn đề gì đâu. Chẳng phải cũng giống Hiểu Manh lúc đó sao?”

Mộ Tây bĩu môi đưa bát cơm cho Lục Nhược, “Cố Hiểu Manh lạnh như băng, ai dám bắt nạt nó. Đào Đào của chúng ta ôn hòa đáng yêu như vậy mới là loại dễ bị bắt nạt ở trường học… Ngày mai em phải đến trường xem xem.”

“Nhị Tây, nếu em giúp nó, sau này Tiểu Đào của chúng ta mãi mãi bị lũ trẻ đó khinh thường.” Lục Nhược gọi con gái đang ngồi ở sô pha đọc truyện tranh, “Mộ Hinh, ra ăn cơm. Nếu lần này thi mà không tốt thì đừng hòng đọc truyện tranh nữa!”

Tiểu Đào với Dương Phong thực lưc cách xa nhau, vừa mới đánh nhau xong, cả trung học không còn ai dám trêu đùa cậu nữa. Hơn nữa ngày hôm sau đến trường, Tiểu Đào phát hiện xe đạp của mình bị người ta trộm mất nay đã xuất hiện trở lại.

Sau khi năm nhất cấp 3 kết thúc, lớp 11 phải tiến hành phân ban. Tần Nhiễm đến chỗ ngồi của Tiểu Đào hỏi cậu chọn ban nào.

“Tự nhiên.” Tiểu Đào đáp kiêm quyết. Cậu bắt đầu vỡ giọng, giọng nói ồm ồm, nghe không rõ lắm. Chính là vóc dáng vẫn chưa cao lắm.

“Quả nhiên,” Tần Nhiễm ủ rũ nằm úp sấp xuống bàn, “Chị còn tưởng ban xã hội cũng tốt. Bây giờ điểm vật lý với hóa học của chị không đạt tiểu chuẩn, làm sao mà cậu học được vậy?” Cô không cam lòng bóp cổ cậu lắc đi lắc lại, “Cậu chỉ kém chị có 3 tuổi, cho dù có nhảy lớp sao lại có thể lợi hại hơn chị được, còn lợi hại hơn cả anh trai chị… Cậu không cần nhảy nữa, chị cũng không tưởng tượng Lâm Lâm lại miêu tả dọa người như vậy, so với anh trai lại lớn nhiều như vậy, anh còn nhỏ tuổi hơn chị mà ở đại học chị ấy còn phải gọi một tiếng học trưởng…”

Sau khi phân ban xong, Tiểu Đào tiếp tục an ổn ngồi ở năm nhất. Bởi vì giáo viên ngữ văn ở đây đã lâu năm, hơn nữa lại thường dạy quá giờ, Tiểu Đào thường chờ Tần Nhiễm đi học về cùng. Dương Phong lại cùng Tần Nhiễm ở cùng một ban, cậu cũng không còn nhỏ nữa, thậm chí còn làm hòa với Tiểu Đào, điều này làm cho ấn tượng của Tần Nhiễm với cậu ta cũng có thay đổi rất lớn.

“Đào Đào, cậu cao lên.” Lúc cùng nhau đi, Tần Nhiễm phát hiện bây giờ Tiểu Đào cũng không thấp hơn cô là bao, ngạc nhiên kiễng mũi chân đo, “Đúng nha.” Tần Nhiễm cao gần 1m7, cũng tính là cao trong đám con gái, từ trước đến giờ cô vẫn có thói quen cúi đầu khi nói chuyện với Tiểu Đào, lần này thực sự là không quen.

Tiểu Đào vui vẻ, huýt sao vài tiếng, rốt cục bắt đầu cao hơn.

Vào ngày sinh nhật Tiểu Đào, Tần Nhiễm muốn dẫn cậu ra ngoài. Cho nên sau khi tan học, cậu chờ thật sớm trước cửa phòng học của Tần Nhiễm. Giáo viên ngữ văn lại dạy quá giờ, chẳng qua là chỗ ngồi của Tần Nhiễm trống trơn.

Cô bạn ngồi ở cạnh cửa sổ nhận ra cậu, nhỏ giọng nói cho cậu biết Tần Nhiễm đi nhà vệ sinh.

Đợi rất lâu mà không thấy cô trở về, Tiểu Đào buồn chân đi đến hành lang bên kia. Đi đến góc lại nghe thấy giọng của Dương Phong.

“Cậu muốn thế nào thì được?” Nghe giọng cậu ta có chút căn thẳng.

Tiểu Đào không phúc hậu nghe lén, lại nhìn người đối diện Dương Phong là Tần Nhiễm.

“Mình thật sự thích cậu, làm bạn gái của mình đi.” Dương Phong lại thổ lộ.

Tần Nhiễm căng thẳng không dám nhìn cậu ta, dĩ nhiên là cậu ta thật lòng. “Mình…” Nói còn chưa hết, cánh tay của Dương Phong đã duỗi ra, ôm cô vào lòng. Cơ thể cậu cứng cáp, càng đáng sợ hơn là Dương Phong hôn một cái lên tai Tần Nhiễm.

Ngay lập tức Tần Nhiễm đẩy cậu ra. Hồi cấp 2 cô cũng đã từng thử hẹn hò với Tô Ức, khi đó mới chỉ nắm tay thôi mà mặt đã đỏ, tim đập thình thịch. “Tạch, tạch, tạch” Tần Nhiễm chạy đi, đón lấy cô là ánh mắ âm trầm của Tiểu Đào.

Lúc sau hai người cãi nhau một trận ở đại sảnh. Tiểu Đào kì quái, không ngừng châm chọc cô, cô tức giận ném quà sinh nhật xuống sàn rồi bước đi.

“Tôi sẽ nói cho bác Hai, chị không chăm chỉ học tập lại yêu sớm!”

“Ai cần cậu lo!” Tần Nhiễm nhớ tới trước kia đều là Cố Hiểu Manh phá rối mới làm cho cô và Tô Ức phải chia tay, lại càng thêm tức giận, “Tiểu Quỷ, cậu thì biết cái gì?”

“Không nói chuyện yêu đương sẽ chết à, đói bụng ăn quàng.” Tiểu Đào kế thừa lối ăn nói ác độc từ bố cậu.

“Ai nói chuyện? Chị còn không đồng ý với cậu ta.” Mặt Tần Nhiễm đỏ bừng, gào lên với cậu.

“Không đồng ý còn để cậu ta hôn, phong lưu thành tính.”

Những lời này của Tiểu Đào đã làm Tần Nhiễm tức điên lên rồi, “Chị cùng cậu tuyệt giao, cậu chết đi!”

Tần Nhiễm chạy về nhà khóc một hồi lâu. Cố Lãng quan tâm con gái, hỏi cô làm sao vậy. Tần Nhiễm vừa khóc thút thít, vừa kể lại chuyện cho anh. Tần Nhiễm rất giống mẹ cô, lại thừa hưởng đôi mắt hoa đào của bố, như vậy cầm nước mắt kể khổ khiến Cố Lãng hết sức đau lòng, “Từ sau con không chơi với nó nữa.”

Tiểu Mạn không đồng ý với ý kiến của con gái, “Đào Đào là em trai con.”

Tần Nhiễm khóc một lúc liền ngủ. Tiểu Mạn gọi điện thoại cố ý an ủi Tiểu Đào, sau khi gác máy lại nói với chồng: “Nếu em không nói Nhị Tây còn chưa biết chuyện. Em thấy Tiểu Đào không giống Lục Nhược lắm. Nó… hình như giống anh, lãnh đạm.”

Cố Lãng híp mắt, vẻ mặt thật tối nhìn Tần Tiểu Mạn tính trẻ con, “Tiểu Mạn, có phải Đào Đào để ý Hiểu Nhiễm nhà ta?”

“A? Không thể nào, nó còn bé mà.”

Cố Lãng lắc đầu, “Con trai trưởng thành sớm lắm. Hơn nữa lại là loại có chỉ số thông minh cao như nó.”

Tiểu Mạn hèn mọn nhìn anh, “Là anh đang nói chính mình hả, quỷ hoa tâm, đại sắc lang!”

Cố Lãng vô tội nhún vai, hãy chờ xem.

Mặc dù Tần Nhiễm có một chút nhõng nhẽo, nhưng cô bé còn thừa hưởng tính tình của mẹ nữa, kiên trì được một tuần, thừa dịp tiết tự học có giờ nghỉ, Tần Nhiễm chạy tới dãy ban tự nhiên, ưỡn mặt gọi tên Tiểu Đào.

“Đào Đào, xin lỗi, làm hòa đi. Chị là chị, nên làm cho cậu.” Tần Nhiễm thành tâm thấy ân hận, đền cho cậu một quyển nhạc phổ của đàn dương cầm mới mua, “Đây, đây là chị mới mua, coi như bồi thường quà sinh nhật cho cậu…”

Lời còn lại còn chưa nói hết, Tần Nhiễm kinh ngạc mở to hai mắt, không vì cái gì khác, đơn giản là Tiểu Đào bắt được hai tay cô bé, ngả người hôn lên môi. Đôi môi nhỏ bị cái gì đó vừa mềm vừa nóng mở ra, quấn lái cái lưỡi của cô, dừng lại một chút.

“Cậu…!” Tần Nhiễm bối rối tới cực điểm, thật muốn tát cho tiểu tử này một cái thật đau. Càng muốn đánh chết chình mình, sao lại để cho một thằng nhóc 13 tuổi hôn mình!

Mắt Tiểu Đào sáng lên nhìn Tần Nhiễm, “Chờ tôi vài năm được không?”

Tần Nhiễm che miệng, lau nước mắt đã chạy đi rồi.

Sau đó hai người không tự nhiên qua lại cũng đã hơn một năm, rồi Tiểu Đào không thi đại học, mà nhận được giấy báo của học viện y học nổi tiếng ở nước ngoài. Tần Nhiễm cố gắng cũng vào được một trường đại học, đây là kết quả của cuộc đánh cược của bố và anh trai đã cùng bàn bạc, trường đại học A.

Tiểu Đào phải xuất ngoại, trước khi đi, người mấy nhà họp lại cùng nhau tiễn cậu. Tần Nhiễm tưởng tượng vài năm nữa cũng không gặp mặt với Tiểu Đào nữa, trong lòng cũng có chút khó chịu. Cũng tạm thời đã quên chuyện bị cậu “phi lễ”.

Tuy rằng Mộ Tây có thể vì đứa con giỏi giang mà kiêu ngạo, nhưng mà cũng luyến tiếc, Lục Nhược an ủi cô, muốn gặp cậu còn không dễ dàng. Nhưng thật ra Mộ Hinh biết anh trai phải đi, khóc rất thương tâm.

Tần Nhiễm do dự muốn nói gì đó, ví dụ như “Học cho tốt, trở về phục vụ tổ quốc” linh tinh, nhưng mà, thấy ngốc ngốc thế nào. Nhưng thật ra Tiểu Đào rất thoải mái kính rượu với cô, Tần Nhiễm kinh ngạc nhìn cậu.

Cậu đã cao hơn cô không ít, gầy gầy cao cao, thời kỳ trưởng thành của con trai làm cho người ta có cảm giác đặc biệt cao.

“Đó là nụ hôn đầu tiên của tôi.” Tiểu Đào cúi đầu nói nhỏ bên tai Tần Nhiễm.

Tần Nhiễm trừng mắt nhìn cậu, cậu nhếch khóe môi, cười gian đến cực điểm, cánh tay nắm lấy bả vai cô, dùng chất giọng càng thấp để nói: “Lễ thượng vãng lai, nhớ rõ lưu lại đêm đầu tiên cho tôi, chị gái.”

Lúc Tần Nhiễm 21 tuổi, cô thuận lợi tốt nghiệp trường đại học A. Lúc bố mẹ cô đến dự lễ tốt nghiệp không khỏi cảm khái, một học sinh ban xã hội lại chuyển đến chuyên ngành y tá, phải mệt lắm với theo được.

Tiểu Mạn nước mắt liên miên, “Cố Lãng, con gái chúng ta đã lớn như vậy rồi.”

“Đúng vậy.” Cố Lãng thở dài ôm lấy cô, “Thời gian trôi thật nhanh.”

Ngồi ở bên cạnh có có anh trai song sinh của Tần Nhiễm – Cố Hiểu Manh, anh cố ý từ nước ngoài về để tham gia lễ tốt nghiệp của em gái. Bên cạnh cậu là người bạn gái mà vật vả lắm mới bắt được – Nam An Lâm bây giờ đang cố gắng rút bàn tay đang bị cậu nắm chặt ra.

“Nóng, buông tay ra!” Nam An Lâm mồ hôi đầy đầu, thấp giọng quát. Thực ra Cố Hiểu Manh nhỏ tuổi hơn cô, hai người lớn lên với nhau từ nhỏ, tuy nói cô thích cậu thật nhưng cô vẫn không thể nào chấp nhận được.

Băng sơn Cố Hiểu Manh hơi tan ra, lấy khăn tay nghiêng người giúp cô lau mồ hôi. Gặp được ánh mắt tăm tối lạnh lẽo của Nhị thúc Cố Lãng, Nam An Lâm càng thêm buồn bực, “Có ác tâm không vậy, còn có người đàn ông nào mang khăn tay? Cậu giống bà má quá!”

Tính tình Cố Hiểu Manh kia lạnh băng giống bố cô, có chút kinh người như nhau, như tướng mạo, như thói quen mang khăn tay theo người. Như có thể ở nơi đông người mà tự nhiên sờ chân Nam An Lâm rồi nghiêm trang nói: “Ăn mặc phong phanh.”

Sau khi về đến nhà, Cố Lãng hăng hái hỏi con gái đi du lịch sau khi tốt nghiệp ở đâu, mãnh liệt đề nghị một chuyến du lịch gia đình. Tần Nhiễm ôm gấu bông, nhớ tới mấy hôm trước thằng nhóc đáng ghét kia mời cô đến chỗ nó chơi, “Bố, du lịch tốt nghiệp thì phải tự đi chứ. Con muốn đến nước F xem.”

“Hiểu Nhiễm, sao con có thể như vậy với bố được?” Nước mắt Cố Lãng tung hoành, “Quả thật con gái lớn không tốt chút nào.”

“Bố, bố nói cái gì vậy?” Tần Nhiễm không tự chủ cao giọng, ném gấu bông trong lòng xuống, “Con vào phụ mẹ nấu cơm.”

Nuôi con gái là lỗ vốn lớn! Cố Lãng tức giận lấy điện thoại di động ra gọi điện cho Lục Nhược, “Tiểu Tam, khuê nữ nhà anh muốn đi tìm con cậu, Hiểu nhiễm nhà anh còn nhỏ, nói thẳng nhỏ thành thật một chút không anh xử nó!”

“Anh nghĩ em với anh lạ lắm sao, tuổi con gái anh còn lớn hơn, bọn em còn không chịu đâu!” Lục Nhược hầm hừ phản bác. Kết quả vừa cúp máy xong liền vui vẻ gọi cho con trai nhà mình, “Đào Đào, blabla…” Sau khi nói xong còn ném thêm một câu, “Nhớ mang bao!”

Mộ Tây ôm quần áo bẩn đi tới, vừa nghe được anh nói mấy lời này liền đá anh một cái từ phía sau, “Tiểu Đào ngoan như vậy đều bị anh dạy hư rồi!… Đúng rồi, anh qua xem Mộ Hinh kia thế nào rồi.” Cô lại tìm tòi trong đống quần áo, lấy ra một cái phong bì màu hồng.

“Oa, thật không sai nha, con gái anh cũng rất được hoan nghênh.” Lục Nhược đắc ý vuốt cằm.

“Phiền anh xem lại nội dung bên trong.” Mộ Tây bất đắc dĩ vỗ vỗ tay anh, “Đây là con gái anh viết cho người khác.”

“Cái gì?” Lục Nhược mở to hai mắt nhìn kỹ, tròng mắt dường như muốn lồi ra, “Này, nó mới có tí tuổi, thế mà lại viết thư tình gì đó, hoàng tử Trần là ai, ai?”

“Con của Trần Thần, cái này anh cũng không biết.” Mộ Tây bĩu môi.

“Như vậy sao được?” Lục Nhược gắt lên, “Nhị Tây, Trần Thần kia chính là gay, con của nó có gì mà tốt! Mộ Hinh đâu, dù thế nào anh cũng bắt nó nghe lời.”

Jumbo said: Hoạt cảnh này quen quen, hình như trước kia Cố Lãng cũng từng trải qua rồi^^ Nuôi con gái là lỗ vốn!

*

Tần Nhiễm kéo va ly của mình qua cửa kiểm tra vé, nhìn xung quanh.

“Ở đây!” Giọng con trai trầm thấp còn mang chút khiêu gợi truyền đến, lỗ tai mẫn cảm của Tần Nhiễm dựng đứng hẳn lên, cô chính là cái micro, thích tất cả những giọng nói dễ nghe.

Ack, đập vào mắt chính là một khuôn ngực bằng phẳng, quần áo trắng tinh, không nhiễm một hạt bụi, Tần Nhiễm ngơ ngác nhìn cậu nhóc đã cao hơn cô rất nhiều, trong lòng có cái gì đó đổ xuống ầm ầm. Lợi thế của cô a, quả nhiên chiều cao khiến khí thế người ta yếu đi.

“Không sao chứ, say máy bay?” Tiểu Đào nhìn miệng cô mở ra rồi khép vào nhưng không nói gì, nâng tay khua khua trước mắt cô.

Tần Nhiễm nuốt nước miếng, “Đào Đào, giúp chị xách hành lý.”

Tiểu Đào nhận lấy hành lý của cô, tay kia rất tự nhiên dắt cô đi ra ngoài.

Tần Nhiễm cúi đầu nhìn đôi tay đang dắt mình đi đi kia, khớp xương rõ ràng, móng tay sạch sẽ, mượt mà. Do thời gian dài tiếp xúc với các loại thuốc khiến tay trắng hơn lũ con trai bình thường rất nhiều.

Sao lại khác nhiều như vậy. Tần Nhiễm hơi ngạc nhiên, lúc trước bày tay đào đào béo béo mập mập. Bây giờ thì, cô quét mắt xuống cánh tay của cậu, thoạt nhìn rất rắn chắc.

Có phải bọn con trai dậy thì đều có những thay đổi đáng ngạc nhiên như vậy?

“Này, tôi đang hỏi chị đó, có – muốn – ăn – cái – gì – không?” Tiểu Đào quay đầu lại hỏi cô, nói từng chữ một.

Tiểu Đào thừa hưởng khuôn mặt đẹp trai lại tà khí của bố cậu, nhưng lại mang cặp mắt tinh khiết của mẹ, hơn nữa bên mắt trái còn có một nốt ruồi lệ, trông rất hợp mắt.

Nếu nói Lục Nhược là loại người nói toạc móng heo ra thì khiến người ta muốn đánh, nhưng Tiểu Đào lại là cái loại mình có phạm lỗi gì còn có thể làm người đối diện muốn dỗ. Nhất là lúc đuôi mắt cậu hạ xuống, quả thực là rất đáng yêu.

Tần Nhiễm nhanh chóng rút tay của mình về, “Bây giờ vẫn chưa đói, chị muốn tắm rửa trước.”

“Được. Đi đến chỗ tôi.” Tiểu Đào đưa hành lý cho người nhận hàng.

“Cậu không lái xe à?”

Tiểu Đào kéo xe đạp của mình ra, “Ai biết chị lại mang nhiều đến vậy. Chưa đi xa bao giờ, không có kinh nhiệm.”

Thằng nhóc này, càng lới càng khiến người ta ghét!

Nước F nổi tiếng là quốc gia lãng mạn. Hai bên đường là những hàng cây ngô đồng cao lớn đang tắm mình trong ánh nắng, những tán cây vươn ra mạnh mẽ. Mặt đường dốc thoai thoải, lên xuống.

Tần Nhiễm ngồi ở sau xe, lắc lắc mông, “Cậu chạy chậm mọt chút đi, Tiểu Đào, a —!” Trong tiếng hét chói tai của cô, Tiểu Đào lao xuống một con dốc.

Tần Nhiễm chật vật ôm lấy thắt lưng cậu, một tay che lại làn váy đang bị gió tốc lên.

Tiểu Đào quay đầu lại nhìn cô một cái, tóc cô bị gió thổi tung, câu cười lớn: “Chị có biết phân biệt giữa kỹ nữ với xử nữ như thế nào không?”

“Vô nghĩa, đương nhiên chị biết. Gió lớn thổi qua, kỹ nữ áp tóc, xử nữ áp váy.” Tần Nhiễm nói xong, lại nhìn đến tay mình đang cố gắng đè váy, sắc mặt thay đổi, ảo não không hé răng nữa.

Tiểu Đào dùng sức đạp vài vòng, cười nói: “Biết giữ lời, chị gái.”

Lông ngắn giống lũ vô lại!

Tiểu Đào ở một gian hai người, cả giường và bàn cũng vậy, trước đó đã dọn xong giường cho cô rồi. Tần Nhiễm ở trong phòng tắm tắm xong, lại nghĩ đến cảnh vừa rồi mình bị Tiểu Đào đùa giỡn ở trên đường, rất không thục nữ mắng một câu.

Chỉnh lại tóc, nhìn trên màn kính mờ của cửa thấy được thân ảnh cao gầy của cậu: “Làm gì vậy?”

“Chị tắm rửa mà không mang quần áo vào à?” Giọng Tiểu Đào có chút bất đắc dĩ.

Mặt Tần Nhiễm đỏ lên nhờ cậu mang quần áo vào cho.

Tắm rửa xong, một thân nhẹ nhàng khoan khoái, Tần Nhiễm gọi điện về nhà báo bình an, rồi quấn lấy Tiểu Đào bắt cậu đưa đi ăn.

Hai người ở bờ biển ăn đồ nướng. Tần Nhiễm uống bia, nghe Tiểu Đào kể chuyện trường lớp, chốc chốc lại cười ngây ngô.

“Hi, Thiệu Quân.” Có hai cậu sinh viên Trung Quốc cao lớn chào hỏi với Tiểu Đào, nhìn thấy Tần Nhiễm ngồi cạnh cậu, lại nháy mắt mấy cái với cậu, “Xin chào, tiểu thư xinh đẹp.”

Tần Nhiễm bắt tay với hai người kia.

“Thiệu quân, vận khí tốt a, ha ha!” Sau khi đi, một cậu bạn quay đầu lại dụng tâm kín đáo nói lớn.

Tần Nhiễm lập tức cảm thấy nghẹt thở.

Buổi tối, lúc đi dạo về, Tần Nhiễm nói muốn ra khách sạn ở, Tiểu Đào lập tức từ chối.

“Này, ký túc xá nam có thể để cho con gái vào ở được sao?” Vừa mới nói xong, cô liền nhìn thấy một đôi nam nữ ôm ấp nhau đi vào ký túc xá.

Tiểu Đào nhìn mặt cô nhăn nhó, cảm thấy rất khoái trá, “Đây là ký túc xả cả nam và nữ… Chị để ý cái gì?”

“Tôi nào có?” Tần Nhiễm kiêu ngạo nâng cằm lên, “Bộ dáng cậu cởi truồng chị cũng xem không ít rồi.”

Ban đêm, Tần Nhiễm lăn qua lộn lại mãi mà không ngủ được. Tiểu Đào còn chưa ngủ, vẫn đang ngồi bàn đọc sách. Chỉ có tiếng lật giấy, cũng rất nhỏ.

Cô ghé đầu vào giường, bĩu môi xem. Có một số thứ đến buổi tối lại nhìn không giống ban ngày.

Bây giờ lại nhớ tới lời cậu nói lưu lại đêm đầu tiên cho cậu, mặt Tần Nhiễm cháy sạch. Như vậy là cậu cũng có ý với cô, nhưng mà cậu lúc đó còn nhỏ mà.

Bây giờ cũng rất nhỏ. Tần Nhiễm nhìn bờ vai rộng rãi của cậu, lại nhìn cái lưng gầy gò, còn có, uhm, tuy rằng lúc này cậu đang ngồi, nhưng mà ban ngày cô cũng có chú ý tới, cái mông cũng rất cong. Cô có nhớ lâm lâm cũng từng nói, bọn con trai nếu có cái mông cong như vậy thì năng lực ở phương diện đó của cậu cũng rất được.

Phì phì! Tần Nhiễm đỏ mặt lui đầu lại.

“Ngủ không được à?” Tiểu Đào đứng dậy quay đầu lại hỏi cô.

“A, chị muốn uống nước.”

Tiểu Đào đưa cho cô cốc nước, vóc dáng cậu cao lớn, đứng ở bên đầu giường lai cao hơn không ít, “Này.”

Cô khẳng định là bị ma xui quỷ khiến!

Hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng choang. Tần Nhiễm vò cái đầu rối tinh của mình.

Tiểu Đào đã đi mất, bàn học còn nửa cốc nước từ tối hôm qua. Cô đi xuống, nhìn tờ giấy nhớ cậu để lại: “Buổi sáng có bài thi, đói bụng thì ăn chút bánh mì.”

Tần Nhiễm vò tờ giấy thành một nắm rồi ném vào thùng rác.

Tiểu Đào từ xa đã ngửi thấy mùi hương mê người, đẩy cửa ra thì thấy Tần Nhiễm đang dùng nồi của cậu làm gì.

Nhìn thấy cậu về, Tần Nhiễm liếc nhìn cậu, “Chị làm thịt kho tàu cậu thích nhất đó, thi mệt lắm phải không, đói thì ăn đi.”

Tiểu Đào thành thật, “Thi môn giải phẫu thật mệt chết đi được.”

Giải phẫu? Tần Nhiễm run rẩy nhìn hai tay cậu, tốt, không có máu.

“Không tồi.” Tiểu Đào thử một miếng, tán thưởng.

Tần Nhiễm rất đắc ý, “Đương nhiên. Tôi làm mà.” Bỗng dưng chạm vào đôi mắt đang cười của cậy, còn có, đôi môi dính mỡ đỏ mọng.

Đêm qua, cô theo dõi cậu một lúc, thế mà lại vươn tay chạm vào mặt cậu, hôn cậu. Bốn cánh môi chỉ tiếp xúc có vài giây, cô lập tức lúng túng đẩy cậu ra.

Hôm nay, nhìn cậu dương dương tự đắc như vậy, giống như kia chỉ là giấc mộng.

Tần Nhiễm hơi nổi giận. Quả nhiên cậu xem cô là chị gái.

“Hôm nay tôi thi xong rồi, ngày mai là có thể cùng chị đi chơi.” Tiểu Đào xới một bát cơm, “Muốn đi đâu?”

Tần Nhiễm không được tự nhiên, “Tôi có thể tự đi, không cần cậu đi theo. Cậu lớn hay tôi lớn?”

Tuy là nói như vậy, hai người vẫn bàn bạc xem đi đâu. Đêm đó, Tiểu Đào có bữa tiệc chúc mừng của bạn bè, Tần Nhiễm cũng đi theo.

Người trong ký túc đã có không ít, lúc bọn họ đến, một cô sinh viên tóc vàng đang ngồi trên đùi một cậu sinh viên khác, hai người đang nhiệt tình hôn môi, đám người xung quanh cũng đang rất náo nhiệt. Trên đầu của một cậu sinh viên còn có một cái áo con màu hồng nhạt.

“Thiệu Quân, rốt cục cậu cũng đến!”

Tần Nhiễm nhận ra cậu sinh viên này, chính là cậu sinh viên gặp ở bãi biển.

Tất cả tinh anh trong học viện y học đều đang chơi mấy trò đùa ác. Nói là trò chơi mạo hiểm, nhưng lại tà ác gấp trăm ngàn lần. Một bộ bài poker, Joker là vua, ai lấy được nó có thể tùy ý ra lệnh những quân bài khác, giết người, phóng hỏa pháp luật cũng không thể ngăn được. Lấy được cả A Cơ, thì có thể tuyên bố bàn chơi này thành rác. Nói cách khác, nếu có cả Joker cả A Cơ thì người bị chọn nhất định phải chết.

Tần Nhiễm vốn không định tham gia, nhưng Tiểu Đào vừa nói: “Chị không nên đùa.” Cô liền tức khí, cậu lại có thể dùng loại giọng nói với trẻ con này mà nói với cô, cô cũng muốn chơi xem!

Ngọn đèn mờ mờ nhạt nhạt. Tần Nhiễm may mắn không bị chọn, nhưng chừng mực của trò chơi làm làm người ta líu lưỡi. Có một cô bạn bị bắt với tay vào trong quần một nam sinh khác, hơn nữa phải nắm đúng 1 phút đồng hồ. Còn có một cậu bạn khác lại phải miêu tả lại quá trình cậu giải phẫu một tử thi nữ, lúc ghê tởm nhất còn có người nôn khan, mọi người tản đi một lúc rồi mới chơi tiếp. Về sau còn có hai đôi, hai nam hai nữ phải hôn môi, đều ở khoa nhi cả.

Tiểu Đào bị một sinh viên khác sờ mông. Tuy biết là trò chơi, Tần Nhiễm vẫn không vui.

Một ván bài nữa, một người ngẫu nhiêm bắt được Joker liền ngửa mặt lên trời cười lớn, “Rốt cuộc cũng đến anh! Tay của 3 Cơ với vào trong áo của 7 Nhép, sờ ngực của 7 Nhép trong 1 phút!”

“Oa –!” Mọi người lập tức ồn ào. Người ngồi đây không thiếu con gái, lại có mấy người hưng phấn hẳn lên. Có nam sinh rống, “7 Nhép là ai vậy, nếu là nam thì không ý tứ nha!”

Này, đây là bộ mặt thật của tương lai ngành y! Tần Nhiễm khóc không ra nước mắt, một đám cầm thú.

Cô hé bài mình lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“7 Nhép ở đây!” Cô nữ sinh bên cạnh Tần Nhiễm hưng phấn hét chói tai.

“Oa —” Tiếng cười của lũ nam sinh còn to hơn nữa, “3 Cơ, đừng là nữ nữa!”

Tiểu Đào ném bài của mình lên bàn, “Bỏ ván này đi.”

“Ha ha, hay!” Người cầm Joker hào khí ngất trời, ném một quân A Cơ nữa xuống, “Tôi nói tính, không được bỏ! Thiệu Quân, tôi cũng không được làm như vậy. Tần Nhiễm?”

Tần Nhiễm thật muốn đập chết người nọ. Mắt đám nam sinh kia đều sáng lên giống sói. Ai tới cứu cô đây! Cô không khỏi dựa vào người Tiểu Đào ở bên cạnh, thắt lưng của cô lại bị cậu ôm lại, đặt lên trên đùi.

“Tôi là 3 Cơ.” Tiểu Đào chậm rãi nói. Thế mà xung quanh có người phát ra âm thanh tiếc nuối thổn thức.

Vô liêm sỉ, Tần Nhiễm giận dữ, chết cũng không cho các ngươi sờ. Tâm lý những người này biến thái đến cỡ nào à!

Thân hình cô vẫn còn cứng. Tay của Tiểu Đào đã dò xét đi vào từ vạt áo, vuốt ve lưng của cô.

“Thiệu Quân, mau cởi ra đi.” Có người không có ý tốt thúc giục, “Nhớ rõ phải xoa nắn nha, ha ha!”

Chết sớm, siêu sinh sớm! Tần Nhiễm nhỏ giọng nhắc nhở: “Ở phía trước.”

Tay cậu dừng lại, liền chuyển qua phía trước. Nhẹ nhàng cởi bỏ, hai luồng mềm mại liền chạm đến tay.

Mặt Tần Nhiễm cháy sạch, tựa đầu vào cần cổ cậu.

Chỉ là dừng một chút, cậu liền tiếp tục bóp nhẹ. Đầu tiên chỉ là nhẹ nhàng. Dần dần, bàn tay khô nóng lại có chút mồ hôi. Bàn tay âm ẩm bao vây lấy của cô có chút cứng, Tần Nhiễm xấu hổ đến cả người phát run.

Mỗi một giây đều là giày vò.

Sau khi kết thúc, thậm chí Tiểu Đào còn quan tâm giúp cô cài lại cúc áo con.

Mọi người xem xong cũng hỗn loạn, có đôi nam nữ ngược lại còn động hỏa, trực tiếp đứng lên. Mọi người chơi đều cười hì hì, để lại không gian cho bọn hắn, tản đi hết.

Tần nhễm chạy ra ngoài.

“Hiểu Nhiễm, đừng giận, chỉ là đùa thôi mà.”

Nghe được Tiểu Đào không biết ngượng như vậy, Tần Nhiễm lại tức giận, dừng bước, quay đầu lại hung ác nói: “ Tiểu Đào Đào, bây giờ cậu biến hư rồi! Cậu… không biết xấu hổ!”

Thế mà Tiểu Đào lại nhếch môi cười: “Chị nói mặt nào?”

Tần Nhiễm tức đến không nói ra lời. Vừa rồi lúc cô ngồi trên người cậu, rõ ràng cảm nhận được dục vọng của cậu ngẩng đầu, vừa cứng lại vừa nóng chạm vào cô. Làm cho cô tức giận, ngượng ngùng, bối rối, tức giận…

Tiểu Đào không muốn cãi nhau với cô, kéo cô vào lồng ngực, buộc chặt cánh tay ở thắt lưng cô, làm cho bụng cô kề sát lửa nóng còn chưa tắt của mình, “Này, tôi có cách nào?”

Âm cuối cùng theo động tác cúi xuống của cậu mà biến mất.

Tần Nhiễm bị Tiểu Đào ôm, áp tới bên cạnh tường, cả thế giới bị ngặn lại bởi đôi cánh tay cậu, mười ngón tay đan vào nhau. Sức lực của cậu khỏe như vậy, tay của cô bị tỳ vào mặt tường gồ ghề phía sau đến đau.

Giờ phút này, cảm giác sợ hãi xâm chiếm Tần Nhiễm, cô chỉ mở to mắt sững sờ nhìn đôi mắt của Tiểu Đào đang hôn sâu mình. “Đào Đào, đừng, a…!” Tiếng phản đối của cô bị cái lưỡi muốn tiến vào của Tiểu Đào nuốt mất.

Cậu thực kích động, hàng lông mi dài run run.

Hồi lâu sau, thế công mới hoãn, không nhẹ nhàng cắn cánh hoa của Tần Nhiễm một cái, sau đó rời đi. Cậu mở mắt, cúi đầu nhìn cô, hơi thở dồn dập, nói không ra tiếng: “Hiểu Nhiễm, tôi… tôi thích…!”

Nhìn cánh tay đang tức giận giơ lên của Tần Nhiễm, cậu mạnh mẽ bắt lại, đuôi mắt hạ xuống, nhuốm buồn còn có chút nước, “Chị không muốn?”

Tần Nhiễm muốn đánh cậu, nhưng lại nhìn thấy vẻ mặt này, tay vẫn vô lực rơi xuống. “Tránh ra, cậu thật đáng ghét! Tiểu Đào, cậu học hư rồi.” Cô nói xong, lập tức nghẹn ngào. Cô đây là vì cái gì, chờ mong chạy tới đây để nhìn cuộc sống phóng túng của cậu, tự làm tự chịu?

Tiểu Đào bắt lấy tay cô, “Tôi chỉ trưởng thành.”

“Thiệu Quân?” Một giọng tiếng Trung ngượng nghịu truyền đến, hai người nhìn lại, là một cô gái ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, cô đến tìm Tiểu Đào, vui vẻ chạy đến hôn lên hai gò má cậu.

Tiểu Đào hơi sửng sốt, nhíu mày nói: “Sao hôm nay lại nhiệt tình như vậy?” Nói xong, phát hiện sắc mặt Tần Nhiễm ngày càng kém, phát hiện mình nói sai rồi.

Tiểu thư tóc vàng thanh minh: “Ngày mai cậu có rảnh không, lần trước chơi thật vui, lần này lại đến đi, nhất định vui không giống lần trước đâu.”

Tiểu Đào còn chưa nói, Tần Nhiễm đã thay cậu trả lời, “Cậu ta thật sự rảnh, chắc chắn cậu ta sẽ đi.” Hung hăng trừng mắt với cậu một cái, “Cậu trưởng thành lên như vậy?”

Nhìn bóng dáng Tần Nhiễm sa sầm bước đi, Tiểu Đào đứng tại chỗ đột nhiên nở nụ cười, nói với tóc vàng muội muội, “Cám ơn, lần sau tôi sẽ đến nhóm nấu nướng của cậu.” Mỹ nữ tóc vàng chẳng hiểu gì cả.

“Này, Hiểu Nhiễm, đừng đi nhanh như vậy chứ.”

Còn vui vẻ như vậy, thật ghét thằng nhóc này! Tần Nhiễm đi rất nhanh, lại cảm nhận được tiếng bước chân ở phía sau càng gần, quả thực phải thở dốc mà chạy theo.

Tiểu Đào vui vẻ nói: “Hiểu Nhiễm, chị ghen.”

“Không có!” Tần Nhiễm cường ngạnh cãi lại.

“Không có sao? Tôi rất buồn.” Tiểu Đào làm bộ mặt tan nát cõi lòng, Tần Nhiễm quay đầu đi không nhìn cậu, nhấc chân đá bay một hòn đá nhỏ ở bên cạnh.

“Hiểu Nhiễm…”

“Gọi chị gái! Ngày mai chị về nhà, cậu tự đi…” Mặt Tần Nhiễm đỏ bừng, “đi làm loạn đi.”

“Hiểu Nhiễm, tôi thích chị.”

“…”

Tiểu Đào nâng tay, ôm lấy bờ vai thon gầy của cô, cúi đầu cụng trán mình lên trán cô, còn chân thành nói: “Tôi thật sự thích chị, làm bạn gái của tôi đi.” Mắt thấy cô còn rất giận, cậu nhẹ giọng nói, “Tuy rằng chuyện này với con trai mà nói đây không phải là chuyện vui vẻ gì, nhưng mà, tôi thật sự chưa lên giường với bất kỳ cô gái nào khác. Đương nhiên…” Cậu đột nhiên nhếch miệng, “Chị cũng nên suy nghĩ thoải mái ra một chút.”

Câu trước rõ ràng đang là chuyện tình trong sáng cảm động, câu sau lại có thể như vậy! Tần Nhiễm hít một hơi thật sâu, không hổi danh là con trai của cô Ba, những phương diện như vậy thật không kiêng dè. Nghĩ tới ngày trước Mộ Hinh mới 12 tuổi đã cầm tiểu thuyết màu vàng đến trước mặt co hỏi cái gì là “hoa tâm”, khẩu vị của anh con bé hẳn cũng không nhẹ nhàng gì. Cô ngốc vậy, trước kia lại có thể xem cậu ta là em trai bé bỏng cần bảo vệ, cậu ta ngụy trang thật giỏi!

“Vậy cậu tiếp tục tự an ủi mình đi!” Tần Nhiễm tránh, “Tôi mới không thích cậu, tiểu quỷ. Chị cậu thích người trưởng thành, lớn hơn chị nhiều.”

Vẻ mặt Tiểu Đào như thật bi thương, “Chị thật sự không có cảm giác gì với tôi sao?”

Tần Nhiễm máy móc gật đầu.

“Vậy…” Tiểu Đào nhẹ nhàng nâng tay đặt lên khóe môi mình, “Đêm đó, chị hôn tôi phải…”

“Chị bị mộng xuân.”

“…” Im lặng một hồi, Tiểu Đào buông Tần Nhiễm ra, thanh minh một chút, “Tôi biết rồi, thật xin lỗi, chị gái. Thứ lỗi cho tôi nhất thời xúc động.”

Hai người đều yên lặng trở về ký túc xá của Tiểu Đào.

Sau khi Tần Nhiễm đi ra từ phòng tắm phát hiện Tiểu Đào đã sang phòng bên cạnh tắm, bây giờ đã đi ngủ trên giường.

Tuy nói là mùa hè, nhưng buổi tối vẫn hơi hơi lạnh. Tần Nhiễm ngẩng đầu nhìn chăn bị cậu đá sang một bên, thử gọi cậu vài tiếng, “Tiểu Đào Đào, dậy.”

Lại gọi lại vài tiếng mà vẫn không có phản ứng.

Tần Nhiễm nhìn cơ thể to lớn, gầy gầy của cậu, lúc này cảm giác đặc biệt đơn bạc. Tuy những lời cậu mới nói thật làm người khác tức chết, nhưng cũng làm cho người ta thương tâm. Cô cũng dịu dàng đi ít nhiều, dù sao Tiểu Đào cũng còn nhỏ, mới 18 tuổi. Trước kia cô đến nhà chú Ba chơi, thích món đồ chơi của Đào Đào, Đào Đào không nói lời nào liền nhường nó cho cô.

Tần Nhiễm lấy tấm chăn ở trên ghế đắp lên cho cậu, nằm xuống lại đau lòng. Kỳ thật, kỳ thật cô vẫn thích Đào Đào. Tình cảm của con trai mới lớn quả nhiên là tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Cô là con ngốc, chạy đi học y tá. Cô càng nghĩ càng thấy buồn, bất tri bất giác trên mặt ướt một mảng.

“Ha” một tiếng, cái chăn vừa rồi đắp cho cậu lại rớt xuống từ trên giường, trùm thẳng lên đầu Tần Nhiễm. Tiểu Đào hắt xì một cái.

“Lớn như vậy, thật là.” Tần Nhiễm lau nước mắt, nhẹ nhàng tới đầu giường Tiểu Đào nhìn cậu hơi cuộn mình, thật sự là đứa nhỏ khiến người ta đau lòng.

Đắp kín chăn cho cậu xong, Tần Nhiễm muốn về chỗ mình, nhưng cơ thể như bất động.

Cậu thật sự rất dễ nhìn.

Tần Nhiễm hưi cúi người, môi nhẹn nhàng chạm lên nốt ruồi dưới khóe mắt cậu.

Tiểu Đào đột nhiên mở mắt, đôi mắt sáng rực. Tần Nhiễm đang ngồi bên người cậu, xấu hổ, tiến cũng không được mà lùi cũng không xong.

“Chị còn nói chị không thích tôi?” Tiểu Đào vẫn nằm như vậy, chỉ có hơi ngoảnh đầu qua, chăn rơi xuống, “Không thích tôi, chị đi học y tá để làm gì? Không thích tôi, sao chị lại hôn tôi? Không thích tôi…”

Lần này cậu không nói ra lời nữa, bởi vì Tần Nhiễm ôm lấy cậu.

Tiểu Đào xoay tay, ôm lấy cô, từ nhỏ là cậu ỷ lại ở cô, sau lại chuyển thành tình yêu say đắm thấm vào máu, “Bây giờ tôi đã học lên nghiên cứu sinh, về sau tuyệt đối có thể nuôi được chị.” Tiểu Đào vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, “Tôi còn rất đáng tin.” Dừng lại, cậu còn ném thêm một câu, “Tôi còn rất thuần khiết.”

Một quyền của Tần Nhiễm đáp trên ngực cậu, lại bị cậu kéo lại, Tiểu Đào cực kỳ tình cảm nói: “Nó như muốn nhảy ra ngoài.”

Tự nhiên Tần Nhiễm không thể xuống giường được. Sau khi mở đèn, hai người nằm trên một cái giường, nói chuyện rồi hôn nhẹ. Ở đây cùng Tần Nhiễm, ban đêm, mát mẻ giữa ôn nhu vô hạn, lãng mạn tới cực điểm; mà Tiểu Đào cảm nhận được sức nóng rõ ràng.

Hai người ôm nhau, cọ xát, tứ chi không ngừng tiếp xúc. Cơ thể mềm mại của cô cùng cơ thể khỏe mạnh của cậu tiếp xúc với nhanh, nếu cậu không có một chút phản ứng thì không phải đàn ông.

Một khối thứ cứng rắn, nóng nóng chạn vào bụng cô, rốt cục Tần Nhiễm ngượng ngùng, dịch người ra xa cậu một chút: “Cái kia, Tiểu Đào, tôi trở về ngủ.”

Cô ngồi dậy, định bước xuống. Tiểu Đào cũng ngồi dậy theo, ôm lấy cô từ phía sau. Cơ thể cậu thật nóng, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi. Những nụ hôn nóng hầm hậm rơi như mưa lên cổ cô, ngón tay thon dài kéo dây áo ngủ của cô xuống.

Tần Nhiễm bị cậu kéo lại trở về giường.

Thân thể trắng nõn, nhu thuận mở ra trước mắt, tay Tiểu Đào đi xuống bụng dưới, hơi dừng lại một chút, kéo quần lót của cô xuống.

Tần Nhiễm cắn môi, hơi run, động hai đầu gối, phối hợp để cậu cởi thứ che đậy cuối cùng trên người cô xuống. *Tự tử lần 1 – Bất thành.*

Cơ thể gầy gầy, rắn chắc của Tiểu Đào che xuống, say sưa hôn lên môi cô. Dùng sức như vậy, tựa hồ như mỗi cái hôn đều in vào tận xương.

Giữa những nụ hôn nồng nhiệt, tay cậu bắt đầu trượt xuống, vuốt ve xương quai xanh, rồi trượt xuống bầu ngực no đủ. Không hề giống như trò chơi khi khắc chế khi ẩn nhẫn, mà không kiềm chế vuốt ve thật mạnh. Ngón tay cậu bao lấy cái đỉnh đỏ bừng, ra sức chà xát.

Cơ thể trở nên thật mẫn cảm, mỗi tấc da thịt đều cảm giác thật rõ ràng. Cảm giác mồ hôi trong bàn tay chảy ra lại càng rõ ràng, tay Tiểu Đào rời xuống phía dưới của cô.

Tần Nhiễm khép chặt chân, cậu nắm lấy đầu gối mượt mà của cô, nhẹ nhàng mở ra. Cô lắc đầu, mắt cầm lệ, trông càng động lòng người.

Tiểu Đào ôm lấy cô một lần nữa, trấn an hôn lên tóc cô, “Xin lỗi, là tôi quá nôn nóng. Hiểu Nhiễm, tôi đi phòng tắm.”

“Đừng.” Tần Nhiễm ôm cậu không chịu buông tay, mồ hôi chảy đầy đầu. Khẽ cắn môi, để nơi mềm mại mở ra vì cậu, đôi chân tuyết trắng, thon dài quấn lấy thắt lưng Tiểu Đào.*Tự tử lần 2 – Bất thành.*

Cứng rắn cùng mềm mại trực tiếp đụng chạm, một nơi xuân thủy tràn ra, quả thực là để mời người. Điều này khiến Tiểu Đào giật mình một cái, “Hiểu Nhiễm…” cậu vui vừng mà vội vàng gọi cô. Mà Tần Nhiễm chỉ nhìn cậu sâu sắc, nhẹ động thắt lưng.

Tiểu Đào lập tức ngồi dậy, Tần Nhiễm còn chưa kịp hỏi cậu muốn gì thì nửa người dưới mất trọng tâm khiến cô kêu lên sợ hãi. “Cậu làm… A, cậu, Đào Đào, … không cần, đừng làm như vậy…”

Quả thực Tần Nhiễm muốn chạy trốn, bởi vì Tiểu Đào kéo chân của cô lên, hôn xuống bắp chân rồi uốn lượn lên đùi non. Tại nơi da thịt mền mịn, nhạy cảm, Tiểu Đào thở ra những hơi thở gấp cảnh cáo Tần Nhiễm. Mỗi một tấc cắn lên đều để lại những dấu hôn đỏ ừng ghê người.

Cuối cùng hai phiến môi cũng đặt lên đóa hoa ướt át. Tay trái Tần Nhiễm nắm chặt lấy thành giường, tay phải không biết bám vào đâu trên mặt tường nhẵn nhụi, ngực phập phông dữ dội, cô chịu không nổi, phát ra âm thanh ngày càng say lòng người.

Cậu vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng hạ xuống bông hoa, đi qua trân châu nho nhỏ. *Tự tử lần 3 – Bất thành. Hồi máu trong 3 tiếng.*

Tần Nhiễm khóc, tới cao triều.

Bởi vì trước đó đã chuẩn bị thật tốt, lúc Tiểu Đào đi vào thì Tần Nhiễm cũng không phải rất đau. Nhưng mà đầu Tiểu Đào thì đầy mồ hôi, ngón tay luồn vào tóc cô, nắm chặt khiến da đầu đều đau.

Cơ thể cậu hạ xuống, liền càng tiến sâu vào bên trong. Cậu thậm chí còn đáng thương oán giận bên tai cô, “Thật chặt,… chân mở ra một chút thôi.”

Sau khi hoàn toàn tiến vào, Tần Nhiễm đau đến mức phát khóc. Tiểu Đào hôn khắp lên người cô, “Đừng khóc,” cậu không chờ đợi được, động vài cái.

“Nóng quá, Hiểu Nhiễm,” Tiểu Đào luật động mang theo một chút cảm giác mới mẻ nói, “Bên trong em nóng quá.”

Tần Nhiễm ôm lấy cổ cậu, theo cở thể cậu cũng chuyển động theo, “Đừng nói, a, nhẹ một chút!”

Khó khăn lúc đầu qua đi, Tiểu Đào bắt đầu ra vào tốt hơn, động tác cũng mạnh mẽ hơn.

Dưới thân giường phát ra âm thanh ngày càng vang, “Cọt kẹt” *Tự tử – Bất thành. Xỉu tại chỗ*

Hai người đều là lần đầu tiên, Tần Nhiễm chống đỡ không được bao lâu, mà Tiểu Đào kiên trì cũng không đến nửa tiếng. Sau khi làm xong, hai người cùng nằm một chỗ, hơi thở mỗi người so với nhau lại gấp hơn.

Sáng lạn qua đi, trống rỗng bắt đầu quay lại. Tần Nhiễm nghe thấy Tiểu Đào ném cái gì xuống, “Ba” một tiếng nặng trịch nằm trên đất.

“Cậu ném cái gì vậy?”

Giọng Tiểu Đào hơi buồn bực, “Bao.” *đen mặt*

Tần Nhiễm dựa vào lưng cậu, “Cậu không sao chứ?”

Tiểu Đào xoay người lại, ôm cô rồi thoáng ngập ngừng nói: “Hiểu Nhiễm, tôi, tôi là lần đầu, lần sau, lần sau nhất định lâu hơn một chút!”

Cả người Tần Nhiễm đau nhức, nghe cậu nói như vậy không khỏi bật cười. Tiểu Đào thẹn quá thành giận, “Không được cười nhạo tôi!”

Tần Nhiễm vỗ vỗ lên ngực cậu, “Cậu nghĩ sai rồi.”

Tiểu Đào buồn bực cọ cọ cô.

Biết rõ lý thuyết là như vậy, nhưng vẫn còn kém xa thực hành.

Tiểu Đào dùng thực tế chứng minh cho Tần Nhiễm tốc độ tiến bộ của cậu.

Ăn biết vị tủy. Đây thật sự là câu nói đáng sợ.

Kỳ du lịch tốt nghiệp này của Tần Nhiễm thật muôn màu muôn vẻ nhờ Đào Đào. Mấy năm sau, cô đi họp lớp, có người hỏi chuyện kỳ du lịch đó của cô, trong đầu cô liền hiện lên cái trần nhà, cơ thể của Tiểu Đào, cái trán Đào Đào không ngừng đổ mồ hồi, đôi mắt thâm tình của Đào Đào…

***

Tần Nhiễm cùng với Tiểu Đào trở về. Đến đón, Tần Tiểu Mạn thấy tay con gái nhà mình bị thằng nhóc Lục gia nắm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng không khỏi chuyển hướng ánh mắt chờ mong nhìn người bên cạnh. Người nọ đảo ánh mắt sắc bén nhìn Tần Nhiễm một vòng, lắc đầu, lạnh lùng phun ra một chữ: “Phá.” Tần Tiểu Mạn bật khóc, nước mắt lưng tròng.

Lục Nhược đắc ý, phất tay gọi con mình, còn thiếu điều giơ ngón tay chữ V nữa thôi. Cố Lãng ở phía sau tức giận, đạp mạnh anh một cước. Nam Tịch Tuyệt lạnh băng liếc nhìn Cố Lãng một cái: “Không phải anh cũng nên đá cậu một cước? Không đá thì anh là đàn bà.”

Mặt Nam An Lâm ở bên cạnh lập tức đỏ lên.

“Tạch tạch tạch” Mộ Hinh chạy đến bên, chủ động cầm giúp hành lý cho Tần Nhiễm, lại hướng Tiểu Đào đòi quà, “Anh trai, có quà cho em không?”

Tiểu Đào sờ đầu cô bé, “Có, một con ếch ngâm trong dịch.”

“A,” Mộ Hinh chạy đi, “Anh trai đáng chết”

Một đám người vui vẻ tụ họp rồi ai lại trở về nhà nấy.

Lục Nhược bị Mộ Tây nhốt ngoài cửa.

“Nhị Tây, em làm sao vậy?” Lục Nhược vỗ mạnh vào vửa, “Anh lại làm gì sai à? Nhị Tây!”

Mộ Tây mở mạnh cánh cửa ca, có vẻ tức giận, “Thượng bất chính hạ tắc loạn! Bố con hai người đều chẳng có cái gì tốt. Chính anh biến thái như vậy, đến con trai cũng chẳng hơn gì.”

Trốn ở phía sau nghe lén, Tiểu Đào với Mộ Hinh kinh ngạc liếc mắt với nhau một cái, tiếp tục dựng đứng lỗ tai lên để nghe.

Lục Nhược cũng ù ù cạc cạc, không hiểu gì cả.

Mộ Tây hung hăng đóng sầm cửa lại trước mặt anh, “Nhìn Đào Đào như vậy chắc anh ghen tị lắm nhỉ. Đi tìm cô ây đi, đúng là có mầm mống tỷ đệ luyến mà.”

Rốt cục Lục Nhược cũng hiểu Mộ Tây đang nói cái gì, vừa xấu hổ lại vừa đau lòng, “Nhị Tây, em cũng thích Hiểu Nhiễm mà. Nhị Tây, Hi Hi cũng có đến ba đứa rồi, ai nha, em cũng đừng giận anh nữa.”

Tiếng nức nở của Mộ Tây truyền đến từ sau cánh cửa, “Còn gọi nhau thân thiết như vậy. Em chỉ biết anh không quên được cô ấy. Ngày mai em về nhà mẹ đẻ.”

Mộ Hinh cùng với Tiểu Đào không phúc hậu cười với nhau. Lục Nhược vừa xấu hổ, vừa tức giận nhảy ra, “Đi, biến qua một bên!… Chờ một chút. Quay lại giúp bố gọi mẹ chúng mày đã!”