Tác giả: Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

Chương 7: Xin chào, về nhà mẹ đẻ

TrướcTiếp
Bây giờ nhìn thấy mẹ cô thích thằng bé này, trong lòng Tôn Đào Phi thấy thật nhẹ nhõm. Khi ba cô mở cửa, nhìn Bàn Đinh đột ngột xuất hiện, vẻ mặt ba cô với lúc mẹ cô gặp Bàn Đinh cơ hồ giống nhau như đúc. Tôn Đào Phi nhìn ba cô đang ngây ngốc thầm nghĩ, hai người này không hổ là người làm vợ chồng cả đời.

“Ông à, mau đến xem cháu ngoại nhà chúng ta.” Mẹ cô ôm thằng bé con trong tay vui sướng đi đến bên cạnh ông xã nhà mình, khoe khoang ôm nâng người bạn nhỏ Bàn Đinh trước mắt ông ấy.

“Này...” Đồng chí Tôn Ái Quốc trực tiếp đưa ánh mắt về phía con rể nhà mình, hi vọng hắn có thể nói cho ông biết chuyện gì đang xảy ra.

Mẹ cô vỗ nhẹ ông xã mình hai cái, kéo tầm mắt của ông ấy chú ý vào mình, ghé vào tai nói nhỏ mấy câu.

Nghe vợ mình nói xong, Tôn Ái Quốc tán thưởng nhìn con rể một cái, thằng nhóc này này này ông quả nhiên không nhìn lầm, là một nam tử hán trọng tình trọng nghĩa.

“Làm tốt lắm, Phi Viễn!” Giọng nói trầm thấp của đồng chí Tôn Ái Quốc vang dội quanh quẩn cả phòng khách rộng rãi.

Trình Phi Viễn nhận được ánh mắt khen ngợi thứ hai mà bố vợ dành cho mình trong ngày hôm nay, hướng về phía bố mẹ vợ đang nhìn mình cười thật hòa ái dễ gần, cũng phát ra một tiếng cười sáng lạn từ nội tâm.

“A, a!” Thằng nhỏ thấy mọi người nói khí thế ngất trời, cũng không cam chịu cô đơn, quơ múa quả đấm nhỏ, không thể chờ đợi gia nhập hàng ngũ của người lớn, thế nhưng bây giờ nó chưa biết nói nhiều lắm, chỉ có thể a a hai tiếng để diễn tả mong muốn được nói của mình.

“Phi Viễn, đứa nhỏ này tên gì!” Tống Mỹ Lệ nhìn cháu ngoại bé bỏng vô cùng khả ái nhà mình, tươi cười hỏi con rể.

“Trình Vũ Phi, mọi người đều gọi nó là Bàn Đinh!”

“Bàn Đinh, cháu ngoan của bà!” Mẹ cô ôm Bàn Đinh vào trong ngực, thỉnh thoảng dùng đỉnh đầu đụng ngực tiểu tử, chọc cho tiểu tử nấc nấc cười không ngừng.

“Bàn Đinh, đến chỗ mẹ này!” Tôn Đào Phi nhẹ nhàng vỗ vỗ hai tay với thằng bé, nhìn nó ở trong lòng mẹ cô chơi đến vô cùng vui vẻ, nào còn có thể bám dính không thể không có cô như ở nhà. Cô thừa nhận cô có một chút bị đả kích.

Vậy mà nó lại liếc mắt nhìn cô đang dang hai tay ra muốn ôm nó, nhanh chóng nghiêng đầu sang chỗ khác, tựa đầu vùi thật sâu vào trong ngực bà ngoại, không để ý tới sự chờ đợi của mẹ mình.

Tôn Đào Phi phẫn hận nhìn nó một cái, xoay đầu, lại nhìn thấy ánh mắt dương dương đắc ý của mẹ mình, trên mặt rõ ràng viết: “Muốn tranh giành tình cảm của nó với mẹ? Không có cửa đâu”.

Cả ngày, mẹ cô ôm cháu ngoại như bảo bối, càng thêm yêu thương nó hơn, Tôn Đào Phi nghe được da gà rơi thẳng xuống đất.

Đợi đến lúc bọn họ rời đi, mẹ cô lại càng ôm thằng nhóc đã ngủ không nỡ buông tay.

Nhìn nó tử ngủ say sưa trong ngực, cái miệng nhỏ nhắn khẽ cười khiến người khác càng thêm yêu mến. Nhớ tới một loạt hành động phản bội của nó hôm nay, Tôn Đào Phi không nhịn được nhẹ nhàng chọc chọc khuôn mặt nhỏ bé hồng hào của nó.

“Nếu đợi lát nữa nó bị em chọc tỉnh, nhất định sẽ khóc rất to đấy.” Trình Phi Viễn ngồi chỗ tài xế hơi chứa ý cười mở miệng, hiển nhiên cử động vừa rồi của người nào đó đã lọt hết vào trong mắt hắn.

Tôn Đào Phi im lặng, dừng động tác tay lại, ôm thằng bé thật chặt. Dọc theo đường đi vì không quấy rầy giấc ngủ của Bàn Đinh, hai người đều lẳng lặng không nói gì, nếu không giống như hắn nói, nó mà tỉnh thì rất khó dỗ. Thật ra thì họ cũng không có gì để nói, cho tới bây giờ, Tôn Đào Phi đều nhận định về quan hệ của hai người là người xa lạ không quá quen thuộc.

Ngoài cửa xe đèn đường thưa thớt phát ra ánh sáng yếu ớt, nhánh cây đầu hạ lạnh lẽo, khiến cho đêm dần dần thâm trầm có vẻ cực kỳ tĩnh mịch.

Bởi vì Trình Phi Viễn không có ý định đi hưởng tuần trăng mật, cho nên mỗi ngày trên căn bản hai người đều là ở nhà. Ngày thứ năm, Tôn Đào Phi liền trở về cửa hàng bánh ngọt của cô. Mẹ chồng cũng không phản đối Tôn Đào Phi chỉ vừa mới kết hôn mà đã bắt đầu đi làm lại, ngược lại còn rất ủng hộ cô, nói là chỉ cần cô vui vẻ là được rồi.

Ngày đầu tiên cô đi làm trở lại, Từ Dĩnh, vị giáo viên luôn làm gương sáng cho người khác này, buổi trưa liền hùng hùng hổ hổ chạy đến.

“Cô gái trẻ giàu có!” Vừa vào cửa, Từ Dĩnh quái lạ kêu một tiếng.

Tôn Đào Phi trừng mắt liếc cô gái miệng không chừng mực đó, “Cậu gọi bậy cái gì thế!”

Hai tay Từ Dĩnh nâng mặt chống trên quầy của Tôn Đào Phi, cười hì hì kề sát mặt, trừng mắt nhìn, “Thế nào, chẳng lẽ tên mình gọi không đúng sao, nhưng cậu đúng là gả vào nhà giàu có nha!”

Tôn Đào Phi vỗ nhẹ nhẹ mặt bàn, ý bảo con người kia nên có chừng có mực.

“Như thế nào, có tính phúc (hạnh phúc trong tình dục) với anh chàng quân nhân nhà cậu hay không?”

Tôn Đào Phi nhìn bạn tốt hưng phấn nhiều chuyện trước mắt, im lặng thở dài một tiếng, cô gái này tại sao lại có thể trở thành người bồi dưỡng nhân tài xã hội? Cô cảm thấy thương tiếc cho những đứa trẻ rơi vào trong tay cô ấy.

Xoay người, Tôn Đào Phi không nói một lời đi vào phòng nướng bánh. Vậy mà, cô gái này lại kiên nhẫn đuổi theo như âm hồn, không ngừng hỏi ở bên tai cô tựa như niệm kinh, “Tính phúc hay không? tính phúc hay không?”

Hung hăng chia tất cả bánh bao mới ra lò thành hai phần, Tôn Đào Phi không thể nhịn được nữa quay đầu, cắn răng nghiến lợi nói, “Tính phúc cái gì, bây giờ mình vẫn còn là xử nữ, xử nữ thứ thiệt, hiểu chưa?”

Từ Dĩnh hung hăng gật đầu một cái, tiếp tựa như trấn an đồng tình vỗ vỗ Tôn Đào Phi đang tức giận, “Phi Phi, coi như cuộc sống không có tính phúc, cậu cũng không cần nóng giận như thế, như vậy rất không tốt cho sức khoẻ bản thân, càng không có lợi cho xã hội hài hòa, lại càng không có lợi cho...” Nhìn dao dài loé ánh trắng chợt xuất hiện ở trước mắt, Từ Dĩnh vô cùng thức thời vội ngậm miệng lại, cô vẫn còn rất yêu mạng nhỏ này của cô.

Hung hăng đập dao lên thớt hai cái, “Cậu lập tức đi ra cho mình, trong năm giây!” Thừa dịp cô còn chưa làm ra hành động bạo lực không thể bù đắp gì, Tôn Đào Phi cắn răng nói từng chữ từng chữ.

“Phi Phi, giữa vợ chồng không phải là chỉ có nam có thể bá vương cứng rắn cắn câu, nữ cũng có thể...ơ!” Bỏ lại những lời này, Từ Dĩnh thật nhanh nháy mắt mấy cái với Tôn Đào Phi rồi chạy trối chết ra khỏi phòng nướng nho nhỏ..

Tôn Đào Phi giận dữ “Phì” cười một tiếng, Từ Tiểu Dĩnh, cậu chờ cho mình, quân tử báo thù mười năm không muộn. Nếu như nói trên cái thế giới này Tôn Đào Phi sợ nhất chính là mẹ cô, thì Từ Dĩnh kia tuyệt đối là người duy nhất có thể khiến cho tâm tình cô mất khống chế.

“Mẹ, mẹ!” Sau lưng truyền tới tiếng gọi của Bàn Đinh, khiến cho Tôn Đào Phi nhanh chóng quay đầu, mừng rỡ nhìn hai soái ca một lớn một nhỏ đứng ở cách đó không xa một cái, cô cởi cái bao tay xuống, chạy đến bên cạnh hai cha con.

“Bàn Đinh, sao con lại tới đây, nhớ mẹ sao!” Từ trong ngực Trình Phi Viễn nhận lấy con trai, Tôn Đào Phi yêu không nhịn được hôn gương mặt nó một cái.