Tác giả: Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

Chương 13: Xin chào, rửa chân

TrướcTiếp
Bầu trời xanh biếc trong sáng từ từ xuất hiện một quầng sáng vàng óng ánh nhàn nhạt thì Tôn Đào Phi cuối cùng cũng đã kết thúc cuộc hành trình thăm trại lính của cô.

Cơ hồ vừa về đến chỗ ở của Trình Phi Viễn, Tôn Đào Phi liền chạy nhanh về phía cái giường đặt mông xuống, không ngừng đấm đấm hai chân đau nhức. Lần đầu tiên Tôn Đào Phi phát hiện thì ra cô thật sự là một người rất có tinh thần cống hiến.

Dọc theo đường đi nhìn thấy Trình Phi Viễn nói đến kích tình bắn ra bốn phía, cô sửng sốt, từ đầu tới đuôi không nói ra một câu mệt mỏi. Cô nghiêm trọng hoài nghi Trình Phi Viễn là cố ý, một buổi chiều chèn ép kéo cô đi hơn phân nửa trại lính. Cô dám khẳng định xế chiều hôm nay đường cô đi, tuyệt đối còn nhiều hơn đường cô đi trong một năm qua.

Nằm ngửa ở trên giường, ánh mắt Tôn Đào Phi thẳng tắp nhìn chằm chằm trần nhà trên đầu, cô có dự cảm ngày mai chân của cô có thể không thể đặt xuống mà đi được.

Khi Trình Phi Viễn bưng một chậu nước nóng đẩy cửa vào thì thấy chính là Tôn Đào Phi nằm ngửa giang tay giang chân ở trên giường, nhíu chân mày lại, tư thế ngủ không có chút hình tượng nào.

Nhẹ nhàng đặt chậu nước xuống, Trình Phi Viễn rất có nhàn tình nhã trí tỉ mỉ đánh giá vợ của hắn. Lông mày dài mảnh, mũi thẳng mượt mà, môi trái tim hơi nhếch lên, khiến cho cả khuôn mặt cô thoạt nhìn luôn mang theo nụ cười ngọt ngào. Cặp mắt nhắm chặt kia, khi mở ra nhìn như bình tĩnh không gợn sóng, nhưng thỉnh thoảng vui mừng chợt lóe lên linh động, giảo hoạt, còn hiện lên rằng cô rất biết điều. Nhẹ nhàng vuốt lên nếp gấp chân mày của Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn biết chân của cô nhất định là rất đau, hắn thừa nhận xế chiều hôm nay là hắn cố ý, hắn muốn xem nếu như hắn không nói, cô rốt cuộc có thể đi cùng hắn bao lâu, bây giờ nhìn cô ngay cả ngủ cũng không yên ổn thế này, hắn lại thấy đau lòng không nói nên lời được

Hiện tại hắn đem tới một chậu nước nóng, cũng là để đền bù áy náy nho nhỏ trong nội tâm mình.

Vỗ nhẹ cánh tay Tôn Đào Phi, cặp mắt nhắm chặt của người nào đó mơ hồ mở ra, nhìn ra là vẫn còn buồn ngủ, miễn cưỡng hỏi, “Sao thế?”

Trình Phi Viễn chỉ cảm thấy tim của mình đột nhiên căng thẳng, lặng lẽ dời tầm mắt khỏi khuôn mặt Tôn Đào Phi, thấp giọng nói, “Ngâm chân đi, có thể ngủ cho thoải mái một chút.”

Nói đến chân, Tôn Đào Phi liền rõ ràng cảm nhận được từ chân truyền đến từng tia đau nhức. Nhìn đầu sỏ trước mắt, trong lòng của cô liền bốc từng trận lửa, hung ác trừng mắt liếc Trình Phi Viễn ngồi ở một bên, Tôn Đào Phi không khách khí chút nào bật thốt lên, “Anh rửa cho em.”

Đuôi lông mày của Trình Phi Viễn lập tức nhướng thật cao, tròng mắt đen thâm thúy ý vị sâu xa híp mắt nhìn Tôn Đào Phi, “Em nói cái gì?”

“Bảo anh rửa chân cho em!” Tôn Đào Phi trừng tròng mắt lặp lại rõ ràng lời nói vừa rồi một lần nữa với Trình Phi Viễn nét, mặt sâu xa.

Trình Phi Viễn hai tay ôm ngực, tròng mắt tĩnh mịch nhất thời trở nên âm u không rõ, liếc Tôn Đào Phi một cái, lá gan không nhỏ, đây là lần đầu tiên Trình Phi Viễn hắn nghe được lời nói như thế trong ba mươi năm qua.

“Thế nào, anh không nên sao? Nếu không phải anh, chân của em làm sao đau, cho nên anh phải rửa giúp em.” Tôn Đào Phi không sợ hãi chút nào nhìn thẳng vào mắt Trình Phi Viễn, cho là cô sẽ sợ ánh mắt lạnh lùng của hắn ư. Ở trong mắt cô, con ngươi người khác cũng chỉ là một đôi cầu thủy tinh màu đen mà thôi.

Trình Phi Viễn chợt không khỏi cười khẽ một tiếng, nhìn Tôn Đào Phi vẫn trợn mắt nhìn, giống như con sư tử nhỏ tức giận, tâm tình của hắn liền tự dưng vui vẻ.

Hồi lâu, môi mỏng tiếc chữ như vàng của Trình Phi Viễn khẽ mở, “Chân!”

Lần này, Tôn Đào Phi lập tức giật mình, ngắm nhìn sắc mặt Trình Phi Viễn chuyển cười thành hờn. Nhanh chóng xoay đầu qua một bên, Tôn Đào Phi toét miệng ra thật to, sau đó lập tức khép lại, quay đầu, đem chân tự nhận là ưu nhã vô cùng, trên thực tế không có bao nhiêu mỹ cảm đưa đến trên đùi Trình Phi Viễn, vẫn không quên đáp một tiếng, “Đây!”

Trình Phi Viễn tối tăm nghiêm mặt, bưng nước đến trước giường, ngồi xổm người xuống, không chút nào ôn nhu kéo chân Tôn Đào Phi qua ngâm ở trong chậu, mới vừa rồi nhìn nhau, hắn nhất định là bị cáo đổi hồn, mới chịu đáp ứng yêu cầu hoang đường của người này như thế.

“Ông xã!” Tôn Đào Phi duỗi hai chân cho vào trong chậu chơi vui vẻ chợt vui sướng nhẹ giọng gọi.

Trình Phi Viễn ngơ ngẩn, trong lòng trào dâng từng luồng cảm xúc kỳ quái chưa bao giờ có, có chút khó chịu lại có chút kích động ấm áp.

“Làm sao?” Trình Phi Viễn hơi cúi đầu, oang oang gắt gỏng đáp.

“Bây giờ anh rửa chân cho em, đến ngày nào đó anh mệt mỏi, em cũng có thể giúp anh.” Tôn Đào Phi vui vẻ nói. Người khác đối tốt với cô, Tôn Đào Phi cô rất vui lòng ném mận cho đào. (Kiểu như có qua có lại)

Trình Phi Viễn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đang nhìn hắn đúng là ánh mắt tràn ngập nụ cười thành khẩn của Tôn Đào Phi.

Nghe vậy, sắc mặt Trình Phi Viễn hơi bớt giận, khẽ mỉm cười, hơi kéo dài giọng, “Em nói rồi đấy, đến lúc đó đừng quên!” Câu nói phía sau người nào đó gằn đặc biệt nặng.

Tôn Đào Phi thật giống như bạn tốt vỗ vỗ vai Trình Phi Viễn, “Hoàn toàn có thể yên tâm, chuyện em đồng ý, quyết không quịt nợ.”

Cúi đầu liếc mắt nhìn, đã ngâm đến da hơi nhăn, Tôn Đào Phi không thể chờ đợi đem rút chân từ trong chậu nước lên, cố ý đem những giọt nước trong suốt còn trên chân vẩy vào người Trình Phi Viễn đang đứng bên cạnh.

Trình Phi Viễn hung hăng vứt bỏ khăn lông trong tay, chợt đứng dậy, cất bước lớn đứng ở trước giường, bóng dáng cao lớn thật sâu bao phủ Tôn Đào Phi hơi có vẻ nhỏ nhắn.

Tôn Đào Phi co rúm lại một chút, nhìn mặt người nào đó đã biến thành đen, ha ha cười khan hai tiếng, “Em chỉ đùa với anh thôi mà, anh không cần hung dữ thế chứ!” Một câu nói phía sau Tôn Đào Phi cơ hồ là vô ý nói ra.

Trình Phi Viễn vừa tức giận vừa buồn cười, nhìn Tôn Đào Phi trước mắt rõ ràng có chút sợ, nhưng vẫn là khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng, chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng dịu đi không ít, không có cách nào bộc phát ra với cô vợ này cả.

Đem khăn lông ném ở một bên, chính xác, không đến nỗi lầm lẫn mà ném vào mặt Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn bưng chậu lên cứng ngắc rời đi gian phòng.

Vui vẻ lăn lộn ở trên giường ba vòng, nghĩ tới bóng dáng ẩn nhẫn nổ tung của Trình Phi Viễn vừa rồi, khóe miệng Tôn Đào Phi cong lên, tâm tình vui vẻ càng bay càng tăng. Bất quá, không thể không nói Trình Thượng tá cũng coi như là người đàn ông không tệ.

Hưng phấn rồi, chờ đón chính là chính là mệt mỏi nồng đậm, kèm theo loại mệt mỏi này, Tôn Đào Phi rất nhanh ngủ say lần nữa.

Không biết qua bao lâu, Tôn Đào Phi chỉ cảm thấy mình giống như đã có một giấc mộng thật dài lại không rõ, mở mắt ra, trời bên ngoài màn đã bịt kín một tầng đen nhàn nhạt.

Chân đã thoải mái không ít, vươn vai, Tôn Đào Phi kéo lê giày xăng đan của mình, nghĩ tới bộ dạng lúc người nào đó rời đi, nhìn lại căn phòng mặc dù không lớn, nhưng vẫn hơi vắng vẻ, Tôn Đào Phi hơi có chút áo não, không biết lúc nào thì người kia mới trở về đây?

Mở đèn trong phòng lên, ở trong sự bừng sáng, tâm tình vốn có chút khó chịu của Tôn Đào Phi cũng tốt không ít, thật ra thì cô cực kỳ không thích đêm tối, không có lý do gì nhưng cứ không thích, ban đêm khi cô không phải là nhắm hai mắt, thì phòng của cô đèn đều phải sáng rỡ.

Khi Tôn Đào Phi còn đang ngây ngốc, cửa đã bị đẩy ra, hai người đi tới, Trình Phi Viễn đi đầu, Tôn Hải Dương, em trai của cô hơi có chút co đầu rụt cổ theo sát ở sau lưng Trình Phi Viễn.

“Em dậy rồi à?” Sắc mặt Trình Phi Viễn bình tĩnh nói, thấy bộ dạng hắn, Tôn Đào Phi đoán chừng cơn tức của hắn đã tiêu mất.

Tôn Đào Phi khẽ mỉm cười, coi như là đáp lại Trình Phi Viễn, ánh mắt lại xuyên qua hắn, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bị phơi đến ngăm đen của Tôn Hải Dương.

“Chị!” Nhận được ánh mắt của chị mình, Tôn Hải Dương lập tức lấy lòng làm nũng ngon ngọt gọi một tiếng.

Phải nói người đời này Tôn Hải Dương sợ nhất, trừ mẹ hắn ra chính là chị, mẹ hắn thì không cần phải nói, nhà bọn họ đều công nhận là Thái hậu. Nhưng chị hắn, thời điểm bình thường thật là dễ nói chuyện, cũng rất dịu dàng. Nhưng một khi đã tức giận thì tuyệt đối không thua gì ma quỷ tái sinh, sau khi chịu không ít buồn bực thua thiệt từ nhỏ đến lớn, Tôn Đào Phi đương nhiên trở thành người thứ hai hắn sợ trong cuộc đời.

“Hai người cứ nói chuyện đi nhé!” Nói xong, Trình Phi Viễn liền vô cùng hiêu rđạo lý, đem không gian để lại cho hai chị em Tôn Đào Phi.

Theo bản năng sờ sờ lỗ tai, Tôn Hải Dương lọt vào trong bi thống vô hạn, lỗ tai của hắn, lỗ tai mềm mại sẽ bị chủ nhân vô lương như hắn dâng hiến đi ra ngoài.

“Chị, xin chị bớt giận!!!!” Tôn Hải Dương ngoan ngoãn đem lỗ tai đã xoa đỏ bừng của mình đến bên tay Tôn Đào Phi.

Tôn Đào Phi buồn cười nhìn một loạt cử động của em trai mình, đây là chuyện họ thường làm từ nhỏ đến lớn, mỗi lần chỉ cần cô tức giận, nó sẽ chủ động dâng lên lỗ tai của mình, để cho cô tận tình giày xéo. Đưa ra ngón tay thon dài trắng noãn, Tôn Đào Phi hướng về phía lỗ tai đã bị chủ nhân xoa hồng hồng không khách khí làm ba trăm sáu mươi độ thay đổi, nhìn thấy nó phối hợp như thế, cô sẽ không bỏ đá xuống giếng ở trước mặt thái hậu.

Ba phút sau, Tôn Đào Phi rốt cục lòng từ bi thu hồi tay của cô.

“Từ khi nào thì em lại có ý nghĩ làm lính thế?”

“Từ nhỏ!” Tôn Hải Dương bật thốt ra không do dự.

Tôn Đào Phi ha ha cười một tiếng, đảo mắt khắp nơi hỏi, “Từ nhỏ, vậy sao lúc này, em lại học xong cả nghiên cứu sinh!”

“Chị, chị không phải đã biết Thái hậu của chúng ta đều chỉa vào con trai là em phải trở về thừa kế gia nghiệp, cho nên lý tưởng của em mãi cho đến hôm nay mới có thể đến báo ba.” Khuôn mặt của Tôn Hải Dương nhăn nhó, bày ra bộ đáng thương trước mặt chị, ý đồ khi Tôn Đào Phi gặp Thái hậu có thể giúp hắn nói giúp một vài lời.

Tôn Đào Phi gật đầu một cái, Thái hậu nhà cô cực kỳ đau lòng cho ông xã mình, vì có thể để cho ông xã sớm ngày bớt đi gánh nặng, Tôn Hải Dương là con trai duy nhất của họ, từ lúc lên cấp 3 liền bị mẹ cô gửi lấy hy vọng thật sâu. Vốn là Tôn Hải Dương tốt nghiệp trung học thì Thái hậu nhà cô đã nói đừng đi học, ở nhà giúp ba Tôn, dù sao dựa vào gia nghiệp nhà họ bây giờ tuyệt đối không đến nỗi để cho hắn đói chết. Nhưng ai ngờ Tôn Hải Dương không có một chút hứng thú đối với sự nghiệp nhà mình, thông qua vô số lý do học nhiều chút mới có thể làm cho tiệm bán mì kéo của gai đình tốt hơn, Tôn Hải Dương của chúng ta thành công tranh thủ quyền lợi khi học đại học, học xong đại học lại lấy vô số lý do xin được cơ hội học nghiên cứu sinh.

Cho tới bây giờ, người sắp học xong nghiên cứu sinh, nhà không về, lại mò đến trại lính.