Tác giả: Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

Chương 18: Xin chào, vòng tay

TrướcTiếp
Vương Cẩn Ngôn thấy thằng nhóc rõ ràng đang cáu kỉnh, có chút buồn cười, nhỏ như vậy đã biết tức giận rồi, “Bàn Đinh, không phải là mỗi đêm trời tối đều tìm mẹ sao? Sao bây giờ mẹ về, Bàn Đinh lại không muốn mẹ, ôm mẹ đi nào.”

Dứt lời, Vương Cẩn Ngôn làm bộ muốn kéo con dâu đang ngồi xổm trên mặt đất đi chỗ khác.

Thằng nhóc lập tức quay đầu, thân thể nho nhỏ nhào vào trong ngực Tôn Đào Phi, tay nhỏ bé ôm cổ của cô thật chặt, trong mắt to long lanh chứa đầy nước mắt, ủy khuất nhìn bà nội mình một cái. Nó vô cùng bất mãn nói, “Bà, hư.”

Giơ giơ lên quả đấm nhỏ, tiểu tử liền nhào vào trên vai Tôn Đào Phi gào khóc lên, vừa khóc vừa nhấn rõ từng chữ không rõ đứt quãng nói, “Mẹ, hư.”

Tôn Đào Phi càng không ngừng vuốt ve đầu nó, trong lòng khó chịu vô cùng, thiếu chút nữa cô cũng khóc theo, âm thầm thề ở trong lòng lần sau không bao giờ để nó ở nhà một mình nữa.

Dỗ dành hôn hít liên tục, càng không ngừng an ủi nửa giờ, tiểu tử mới dần dần lắng lại tiếng khóc tê tâm liệt phế.

Dư âm trời chiều xuyên qua cửa sổ sát đất rộng rãi, bao phủ toàn bộ phòng khách trong một mảnh vàng óng ánh. Mùi hoa nhàn nhạt ở gió nhẹ thổi lất phất, một chút xíu lưu vào, thấm vào ruột gan, làm cho người ta say mê.

Trên ghế sa lon phía bên phải, bà nội mang kính lão dành riêng cho bà, hiền hòa yên lặng tỉ mỉ đọc báo chiều hôm nay. Mẹ chồng đang bưng một chén canh ngân nhĩ hạt sen, cười nhẹ nhàng bước đến. Trong ngực, là Bàn Đinh đã ngừng khóc, đang ngủ say sưa.

Trong lúc gần tối phong trần mệt mỏi trở về như vậy, Tôn Đào Phi không cảm thấy một chút mệt mỏi, có chẳng qua là thấy vô cùng ấm áp, an tâm. Nếu như cuộc sống có thể vẫn tiếp tục như vậy, tựa hồ là một chuyện rất tốt đẹp, rất hưởng thụ.

Nhẹ nhàng vỗ vỗ tiểu tử trong ngực, ngẩng đầu lên, Tôn Đào Phi liền nhìn thấy ông nội sắc mặt lo lắng xuất hiện ở cầu thang. Khi vừa trông thấy cô thì trong ánh mắt của ông rõ ràng xẹt qua một tia sáng vui mừng.

“Tiểu Phi tử!” cụ ông hạ thấp giọng, đứng ở cầu thang hơi có vẻ ôn hòa ngoắc Tôn Đào Phi, ra hiệu cô đi qua đó.

Tôn Đào Phi trong một ngày, xuất hiện cảm giác thụ sủng nhược kinh lần thứ hai, sao hôm nay cô lại được mọi người hoan nghênh như vậy? Phải biết biểu tình bình thường khi cụ ông nhìn thấy cô: Đầu tiên là run lẩy bẩy râu cá trê, sau đó trả lời cô một tiếng không mặn không nhạt, sau đó chắp tay ra sau, thẳng lưng sải bước rời đi.

Lúc bắt đầu, Tôn Đào Phi cho là cụ ông không hài lòng với cháu dâu như cô. Sau đó cô dần dần phát hiện, ông đối với mọi người đều là như thế, dần dần cô cũng quen.

“Bàn Đinh, tới bà ôm!” Vương Cẩn Ngôn muốn nhận lấy Bàn Đinh trong ngực Tôn Đào Phi.

Vậy mà, Tôn Đào Phi vừa muốn đưa nó ra, nó lại nắm chặt vạt áo cô, nghe thấy có tiếng động, lập tức tỉnh lại, cái miệng nhỏ nhắn rũ xuống, rầm rì muốn khóc.

Tôn Đào Phi liên tiếp vỗ vỗ lưng nó,, trong chốc lát, lại nhắm hai mắt lại lần nữa.

Lần này, Tôn Đào Phi cũng không dám đưa nó cho mẹ chồng nữa, mà ôm nó cùng lên cầu thang.

Trong thư phòng, khuôn mặt nghiêm túc của cụ ông hơi có chút khổ não ngồi ở trước máy vi tính. Thấy Tôn Đào Phi tới, lập tức vội vã ngoắc nói, “Tiểu Phi tử, mau tới giúp ông xem một chút.”

Khóe miệng Tôn Đào Phi không cầm được kéo ra. Đối với cụ ông cho riêng cô một ngọn cờ gọi, cô đến nay cũng còn chưa thể tiếp nhận. Tại sao ông không thể gọi cô “Phi Phi” như người khác, cứ phải kêu cô giống như gã thái giám. Giống như gã thái giám còn chưa tính, tại sao mỗi lần đọc chữ “Phi”, ông cũng cắn thành “Không phải”, còn cố ý kéo dài âm điệu. Làm cho mỗi lần ông ấy gọi cô thì cô liền cảm thấy mình giống như tên cướp nhỏ bị thẩm vấn.

“Tiểu Phi tử, con mau tới đây.” Thấy rõ ràng cháu dâu như đi vào cõi thần tiên, cụ ông lên tiếng lần nữa, ông gọi cô đến cũng không phải là tới ngẩn người.

Gật đầu một cái, Tôn Đào Phi bước thong thả đến bên cạnh cụ ông.

“Con giúp ông xem vì sao ông nhập mật mã mấy lần, sao đều là lỗi?” cụ ông đưa tay giăng đầy nếp nhăn ra, chỉ chỉ màn ảnh máy vi tính.

Trên mặt máy vi tính hiện ra khung đối thoại QQ, số QQ đã sớm đưa vào, chẳng qua là hàng mật mã phía dưới vẫn trống không.

Khóe mắt Tôn Đào Phi quét nhẹ cụ ông một cái, không ngờ ông ấy cũng rất tân tiến.

Chỉ liếc mắt một cái, Tôn Đào Phi liền đại khái hiểu là chuyện gì xảy ra.

“Ông, mật mã của ông là chữ hoa hay thường.”

Lão nhân gia nghi ngờ không hiểu nhìn cháu dâu nhà mình một cái, vội vàng nói, “Vậy cháu mau giúp ông đi.”

Tắt Caps Lock, Tôn Đào Phi lại để cho cụ ông thử một lần. Quả nhiên rất nhanh nhảy lên.

Tiếp, ông liền thuần thục mở ra trò chơi QQ, qua sông rút cầu chẳng thèm quan tâm Tôn Đào Phi.

Tôn Đào Phi cũng không lập tức rời đi, mà là lẳng lặng đứng ở một bên, tò mò nhìn chằm chằm màn hình, muốn xem xem ông nội rốt cuộc chơi thứ trò chơi gì.

Khi thấy cụ ông mở cờ tướng ra thì Tôn Đào Phi âm thầm cười một tiếng, xem ra ông quả nhiên là yêu cờ như mạng, bình thường chỉ cần ba chồng về nhà một lần, liền lôi kéo ba chồng chơi thì không nói, bây giờ lại còn phát triển đến trên mạng.

Người đại lý, đối thủ đánh cờ với ông là một nick name gọi, “Ailann Lan”. Vừa nhìn đã biết, rõ ràng là phụ nữ.

Tôn Đào Phi nhìn chằm chằm màn hình, giảo hoạt cười một tiếng, “Ông nội, không biết bà nội có biết ông đang đánh cờ với người phụ nữ khác, mà không ở chung với bà hay không.”

Nghe tiếng, cụ ông nhanh chóng quay đầu, râu cá trê run lên, “Sao cháu còn chưa đi.”

Tôn Đào Phi vô tội nháy mắt mấy cái, “Cháu đi bây giờ đây.”

Tôn Đào Phi làm bộ xoay muốn đi, mới vừa bước hai bước, chợt vẻ mặt tươi cười xoay người, “A, đúng rồi, vừa rồi bà nội còn hỏi ông đang làm gì, bây giờ cháu sẽ xuống nói với bà một chút.”

Một ánh mắt bén nhọn của cụ ông vù vù bay tới, “Cháu cứ nói, ta không làm việc gì trái với lương tâm, chẳng qua là chơi cờ, hai vợ chồng cũng cần một chút không gian.”

Lời tuy như thế, nhưng trong ánh mắt uy hiếp mười phần của cụ ông kia, rất rõ ràng viết: “Nếu cháu dám nói, phải dám gánh chịu hậu quả.”

Tôn Đào Phi nhìn ánh mắt uy hiếp mười phần của cụ ông, chỉ cảm thấy bụng kìm nén đến sắp co rút. Trải qua sự quan sát siêng năng của cô, cô phát hiện, đừng xem cụ ông và ba chồng ở trước mặt người khác đều là lạnh lùng, một bộ dáng không dễ tiếp cận. Nhưng một khi đối mặt vợ mình, hoàn toàn có thể nói là tấm thép hóa thành ngón tay mềm.

Một khi bà nội có một chút không vui, ông nội nhất định sẽ lôi kéo bà đi ra ngoài dạo một vòng. Sau khi trở về, bà nội bảo đảm đều là cười híp mắt. Cho dù là ba chồng nhà cô, thì càng thêm trò giỏi hơn thầy.

Tôn Đào Phi nhớ, đó là trước khi Trình Phi Viễn trở về trại lính một ngày. Buổi sáng hôm đó, cô đặc biệt dậy sớm, chuẩn bị đến phòng bếp giúp một tay. Ai ngờ, cô mới vừa đi tới cửa phòng bếp, bên trong liền truyền đến thanh âm làm nũng của ba chồng, “Vợ à, em đã hai mươi giờ lẻ năm phút không nói chuyện với anh, anh sai lầm rồi, em đừng giận anh có được hay không.”

Tôn Đào Phi thừa dịp hai vợ chồng liếc mắt đưa tình chưa phát hiện ra cô, nhanh chóng rút lui hiện trường. Trở về phòng, cô liền không ngừng được cất tiếng cười to, làm cho Trình Phi Viễn lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

“Ông nội, cháu đi đây, ông yên tâm, cháu sẽ không nói.” Tôn Đào Phi lộ ra một nụ cười ông biết cháu biết với cụ ông, ôm Bàn Đinh liền đi ra ngoài.

“Tiểu Phi tử.”

Tôn Đào Phi còn chưa đi tới cửa, cụ ông lại lên tiếng gọi cô.

Quay đầu, Tôn Đào Phi đã nhìn thấy cụ ông lại đang vẫy tay với cô. Cô tò mò đi tới, chẳng lẽ cụ ông lại gặp vấn đề gì.

“Cầm đi, không cho phép trả về, tất cả mọi người có.” Cụ ông không biết từ đâu lấy ra cái hộp nhung tơ màu đỏ đưa cho cô.

Tôn Đào Phi gật đầu một cái, tò mò đưa tay, cẩn thận nhận lấy cái hộp.

Trở về phòng, đặt tiểu tử ở trên giường, Tôn Đào Phi liền không thể chờ đợi mở cái hộp ra.

Một cái vòng ngọc phỉ thúy màu sắc xanh biết, trong suốt sáng ngời, không có chút tạp chất nào lẳng lặng nằm ở trong tơ lụa màu trắng.

Hồi lâu, Tôn Đào Phi cẩn thận nhẹ nhàng đặt vòng ngọc ở trên giường. tại sao cụ ông muốn cho cô cái vòng tay vừa nhìn là biết giá trị không rẻ này. Đây có coi như là cụ ông thu mua cô hay không, nếu như là thu mua, giá này cũng quá cao.

Nghĩ tới lời nói vừa rồi của cụ ông, Tôn Đào Phi cẩn thận cất vòng ngọc.

“Phi Phi, đi xuống ăn cơm đi!” Tiếng gõ cửa kèm theo tiếng gọi cùng nhau vang lên.

“Vâng ạ.” Đáp một tiếng, cất xong vòng tay, Tôn Đào Phi ôm con xuống lầu.