Tác giả: Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

Chương 23: Xin chào, ngọt

TrướcTiếp
“Bất quá, Trình Phi Viễn em phải cảnh cáo trước, hiện tại tất nhiên anh và em đã là quan hệ đó. Chúng ta phải tuyệt đối chung thủy với nhau. Cho nên anh không được giấu em đi gặp Bùi Hân, em cũng không nói không cho anh và cô ấy gặp mặt, chẳng qua là hi vọng lúc anh và cô gặp mặt có thể báo cho em một tiếng.” Cho dù là cách khoảng cách mấy trăm cây số, cho dù là biết những lời này của cô Trình Phi Viễn không thể nào làm được. Tôn Đào Phi vẫn chậm rãi nói ra từng sự kỳ vọng của cô về tình yêu mà cô chưa bao giờ bước chân vào với hắn.

Khóe miệng Trình Phi Viễn không tiếng động chấn động, thật ra thì hắn muốn khiếu nại, coi như là hai người bọn họ có vài quan hệ chưa xác lập, nhưng kể từ sau khi bọn họ kết hôn, hắn cũng không còn gặp mặt Bùi Hân. Hắn là người đàn ông tốt, càng là người chồng tốt.

Hắn còn đặc biệt muốn nói, em có thể không gặp Cố Kiết hay không, chẳng qua là những lời này hắn không thể nói ra miệng. Đây là hắn khí độ và bao dung nên có của một người đàn ông như hắn, cùng với tín nhiệm cô. Cho dù là trong lòng hắn thật không thoải mái, nhưng hắn không thể ích kỷ lấy danh nghĩa thích, trói buộc cô thật chặt.

Lấy lại tinh thần, Trình Phi Viễn mạnh mẽ vang vang kiên định đáp, “Dạ, cẩn tuân dặn dò của lãnh đạo.” Đồng thời cũng cho Tôn Đào Phi một chứng minh có lực nhất của người lính.

Thanh âm trầm ổn có lực của Trình Phi Viễn kèm theo gió thu hơi lạnh, từng chút thổi đến chỗ sâu nhất trong lòng Tôn Đào Phi, khiến cho trái tim vốn bình tĩnh vô cùng của cô, nhộn nhạo, một vòng lại một vòng mở rộng rung động vô hạn.

Trong lúc nhất thời, Tôn Đào Phi và Trình Phi Viễn trong điện thoại đều yên lặng, qua điện thoại truyền lại chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng không thể nghe của hai người họ, gắn bó thật chặt, cùng lên cùng xuống.

Trăng trên bầu trời bịt kín một tầng lụa thật mỏng trước mặt, tựa hồ vì mình lại thấy một cuộc gian tình ở nhân gian mà mắc cỡ núp vào.

Kéo cửa kính ra, Tôn Đào Phi liếc mắt liền phát hiện Bàn Đinh vốn là nghiêng người mà ngủ, giờ đã thành một hình người chữ đại nằm dang tay chân trên giường, chăn đã sớm bị nó đá ra, tay nhỏ bé càng thêm nắm chặt thành quyền đặt ở bả vai, bộ dáng nhỏ muốn bao nhiêu khả ái thì có bấy nhiêu khả ái.

Lòng Tôn Đào Phi vốn mềm nhũn như nước, nhìn thấy thàng nhóc vô cùng khả ái kia, lập tức mềm đến rối tinh rối mù.

Nhẹ tay nhẹ chân bò lên giường, xốc chăn bị thằng nhóc đè lên đắp lại cho nó, yêu không nhịn được hôn nhẹ trán nó.

Tắt đèn treo lớn trong pòng, vẻn vẹn chừa lại một cây đèn bàn nhỏ, tản mát ra ánh sáng nhàn nhạt ở trong phòng.

Dán chặt mặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn non mịn của con, gương mặt vốn nóng bỏng của Tôn Đào Phi trong nháy mắt cảm nhận được một chút mát lạnh, thoải mái từ trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Vậy mà, nó lại nhẹ nhướng mày lên, tay nhỏ bé rất là bài xích huy múa một hồi, cuối cùng định đem quả đấm nhỏ đặt ở bên mặt, cấm vật thể không rõ tập kích.

Thấy thế, Tôn Đào Phi buồn cười cười khẽ một tiếng, cũng không trêu chọc nó nữa.

Nằm ngửa ở trên giường, trong đầu Tôn Đào Phi không tự chủ được hiện ra những việc vừa nãy.

Trong mấy phút khi trong điện thoại chỉ có tiếng hít thở của nhau đó, lần đầu tiên Tôn Đào Phi cô chẳng qua là lẳng lặng nghe tiếng hít thở của một người mà lại liền đỏ mặt. Cuối cùng, cho đến tim của cô đập bịch một tiếng lớn đến dọa người, cuối cùng cô mới không nhịn được nói kết thúc cuộc trò chuyện.

Vuốt vuốt gương mặt đang nóng bừng, cặp mắt Tôn Đào Phi đăm đăm nhìn chằm chằm trần nhà bị ánh đèn nhuộm thành một mảnh xanh da trời, Tôn Đào Phi, ngươi cuối cùng đã động trái tim phủ đầy bụi hơn hai mươi bảy năm nay rồi.

Sáng sớm, Tôn Đào Phi không phải tỉnh lại trong hương hoa tiếng chim tự nhiên. Mà là bị tiếng chuông “Hai con con cọp, hai con con cọp...” một lần lại một lần đánh thức.

Mở ra hai mắt vẫn buồn ngủ, cô buồn bực sờ qua điện thoại di động, khi nhìn hiện trên màn ảnh vẫn là số của Trình Phi Viễn thì cô hung hăng giựt giựt khóe miệng.

“Trình tiên sinh, anh có biết sáng sớm quấy nhiễu giấc ngủ của người ta thì giống như giết người đó từ từ không.” Thầm đè xuống buồn bực trong lòng, Tôn Đào Phi tính khí tốt miễn cưỡng nói.

Trình Phi Viễn cười hắc hắc, nghĩa chánh nghiêm từ phản bác, “Lời này của em không có căn cứ khoa học, phủ quyết, ngủ sớm dậy sớm mới có lợi cho thân thể khỏe mạnh.”

Tôn Đào Phi nhất thời vừa tức giận vừa buồn cười, tự nói với mình đại nhân không cần chấp nhất tiểu nhân, không nên so đo với đàn ông ngây thơ.

“Sáng sớm anh đã gọi điện thoại về, lại có chuyện gì nữa?” Vì vấn đề hòa hảo giữa mọi người, Tôn Đào Phi vội vàng chuyển đề tài.

“Gọi em dậy, về sau anh sẽ là đồng hồ báo thức của em.” Thanh âm vui rạo rực của Trình Phi Viễn mang theo chút tính trẻ con lấy lòng.

Tôn Đào Phi tươi sáng cười một tiếng, khóe miệng cong lên thật cao, người đàn ông ngây thơ này.

Mặc dù người nào đó có ý tốt, nhưng Tôn Đào Phi thật sự không muốn mỗi ngày đều rời giường lúc sáu giờ, như vậy đối với cô mà nói tuyệt đối là một loại khảo nghiệm không bằng chết.

Vì giấc ngủ tốt đẹp của mình, Tôn Đào Phi hướng dẫn từng bước thông tình đạt lý nhiệt tình nói, “Trình Phi Viễn em đang ở nhà, không phải ở trại lính.”

Chẳng qua là lời của Tôn Đào Phi vừa dứt, Trình Phi Viễn liền lẽ thẳng khí hùng tới một câu, “Vậy nếu lúc anh ở nhà, em không phải dậy lúc này sao.”

Tâm mới vừa còn có chút ngọt ngào của Tôn Đào Phi nhất thời bị mạnh mạnh mẽ mẽ chận lại, thở dài hai cái, cô không ngừng tự nói với mình phải trấn định phải trấn định, không nên so đo với đàn ông ngây thơ.

“Hơn nữa chúng ta phải bồi dưỡng tình cảm nhiều hơn.” Không đợi Tôn Đào Phi trả lời, Trình Phi Viễn lại nghiêm túc thêm một câu nữa.

Cười lạnh hai tiếng, Tôn Đào Phi vừa mới chuẩn bị hỏi ‘Anh chuẩn bị bồi dưỡng như thế nào’ thì cổ của cô liền bị một đôi tay nhỏ bé ôm thật chặt từ phía sau, ngay sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn liền dính vào trên điện thoại bên tai cô thật chặt, giọng trẻ con kêu lên, “Ba, ba.”

Tôn Đào Phi vội vàng ném như sợ phỏng tay, nhét điện thoại di động vào trong tay con, nhẹ giọng nói với nó, “Bàn Đinh, là ba ba.” Cuối cùng, vẫn không quên nựng nịu khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của nó.

Nắm thật chặt điện thoại di động, Bàn Đinh vui vẻ phấn khích hét lớn tứ phía với điện thoại di động, “Ba, ba.”

Nghe giọng trẻ con trong sáng của con trai, Trình Phi Viễn bất đắc dĩ sờ sờ chóp mũi, xem ra người nào đó lại đã trốn qua một bên tránh bị quấy rầy.

Mười lăm phút sau, Trình Phi Viễn kết thúc cuộc nói chuyện, thằng nhóc kia mặt còn u mê không hiểu nhìn chằm chằm điện thoại di động, đặt ở bên tai nhỏ nghe lại nghe, không hiểu tại sao lại không thấy ba.

Vuốt nhẹ mũi nó một cái, Tôn Đào Phi cười nhẹ nhàng nói, “Bàn Đinh, tới lúc chúng ta rời giường rồi.”

Rút điện thoại di động trong tay thằng nhóc ra, Tôn Đào Phi bất ngờ thọc lét nó, nó lập tức lại cười lớn khanh khách.

Ăn xong điểm tâm, Tôn Đào Phi đang chuẩn bị đi làm, con trai cô làm như biết cô muốn đi đâu. Lôi y phục của cô thật chặt, không chịu buông tay, trong cái miệng nhỏ nhắn còn không ngừng nói, “Đi, đi, đi.” Tay nhỏ bé càng không ngừng chỉ hướng đường ra cửa.

Tôn Đào Phi cười híp mắt ôm lấy nó. Quay đầu, Tôn Đào Phi hướng về phía bố mẹ chồng còn đang dùng cơm nói, “Cha, mẹ, con mang Bàn Đinh cùng đến cửa hàng bánh ngọt.”

Nghe vậy, Vương Cẩn Ngôn sải bước chạy nhanh đến trước mặt hai mẹ con, khổ mặt, đáng thương làm nũng nói với Bàn Đinh, “Bàn Đinh, ở nhà cùng bà nội được không?”

Vương Cẩn Ngôn làm bộ muốn ôm thằng nhóc, nó thấy động tác của bà nội mình, lập tức xoay đầu vùi mặt vào ngực Tôn Đào Phi, ôm cổ cô thật chặt.

Thấy nó không để ý tới bà nội này, Vương Cẩn Ngôn đầu nó cho hả giận, mới để hai mẹ con rời đi.

Cho đến khi họ ra khỏi cửa, thằng nhóc mới ngẩng cái đầu nhỏ mà nãy giờ vẫn đang dụi vào lòng mẹ lên. Dọc đường đi càng thêm ríu ra ríu rít tự nói không ngừng.

Tôn Đào Phi nhìn con trai tự nói vui vẻ, có chút lo lắng mơ hồ, nếu đợi lát nữa cô bận rộn rồi, ai trông nó đây?

Sau đó sự thật chứng minh, sự lo lắng của cô hiển nhiên là dư thừa. Tiểu Bàn Đinh thật sự là một đứa bé rất nghe lời, ở trong cửa hàng bánh ngọt đủ bánh ngọt mọi màu sắc, cũng không đòi muốn mãi như những đứa trẻ khác, chẳng qua là đến giờ dùng điểm tâm, Tôn Đào Phi đút nó liền OK. Cô bận việc thì chỉ cần đặt nó ở nơi gần đó, là nó có thể yên lặng ở bên chơi một mình, cũng không quấy rầy công việc của mẹ.

Bởi vì nó trông vô cùng đáng yêu khiến mọi người đều thấy yêu, rất nhiều người khi vào đều không nhịn được trêu chọc nó. Mà nó cũng không sợ người lạ, luôn cười vui vẻ với mọi người.

Trên quầy Tôn Đào Phi nhìn Bàn Đinh phóng khoáng không luống cuống, trong lòng kích động cùng tự hào dâng lên, con trai, giỏi đó.

“Thím!”

Kèm theo một thanh âm trẻ con non nớt trong trẻo, ở cửa liền xuất hiện một bóng người nho nhỏ, rõ ràng là tiểu công chúa Trình Đóa Đóa của Trình gia.

Tôn Đào Phi ngốc trệ hồi lâu, tỉnh táo lại, vội vàng ra khỏi quầy, cô bé này sao tìm được tới đây.

Duỗi ngón tay ra, Tôn Đào Phi run rẩy chỉ về phía con bé, “Cháu tới đây thế nào?” Lá gan đứa bé này cũng quá lớn, nhà của nó cách nơi này ít ra cũng có bảy tám dặm đường.

Người bạn nhỏ Trình Đóa Đóa lập tức xung phong nhận việc nói, “Thím, là như thế này, có một hôm cha và mẹ ngồi xe đi ngang qua đây, mẹ nói cho cháu biết, cháu lập tức nhớ. Đóa Đóa có phải rất thông minh không.” Thanh âm hưng phấn trong trẻo của cô bé lộ rõ ý muốn tranh công nhận thưởng.

Tôn Đào Phi cười khan hai tiếng, sờ sờ đầu nó, “Thông minh.” Không chỉ có thông minh lại còn rất lớn mật.

“Chị, chị.” Bàn Đinh nện bước chao đảo, vui vẻ chạy đến đứng ở bên chân Tôn Đào Phi, ôm bắp đùi của cô thật chặt.

Tiểu công chúa Trình Đóa Đóa trừng lớn mắt đen lúng liếng, hiển nhiên có chút không thể tin, nhưng rất nhanh liền vui vẻ chạy đến bên cạnh người bạn nhỏ Bàn Đinh, xoa nắn mặt trái xoan nhỏ, “Bàn Đinh, sao em ở chỗ này, có nhớ chị không.”

“Nhớ, nhớ.” Thằng nhóc cười khanh khách rất là vui vẻ, đối với việc cô chị đang xoa lấy xoa để mặt trái xoan của mình nó cũng không phản đối, không có chút phản kháng nào.

“Chị cũng nhớ em.” Nói xong, Đóa Đóa rất nhiệt tình cho Bàn Đinh một nụ hôn thơm ngọt.

Lần này thằng nhóc cười đến càng ngọt hơn, trên mặt cô công chúa kia cũng lộ ra cười ngọt ngào giống vậy.