Tác giả: Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

Chương 24: Xin chào, kịch bản

TrướcTiếp
Hai người bạn nhỏ Trình Đóa Đóa và Bàn Đinh không coi ai ra gì đùa bỡn một hồi trong tiệm bánh ngọt. Sau mười phút, cô bé lôi kéo em trai đi dạo một vòng trong trong ngoài ngoài cửa hàng bánh ngọt khoảng ba mươi thước vuông của thím mình.

Trở lại bên cạnh Tôn Đào Phi lần nữa, Trình Đóa Đóa chuyển con ngươi đen lúng liếng, thanh âm mềm nhũn ngọt ngào nói ra, “Thím, bánh kem ở chỗ của thím thật nhiều, bánh kem lần trước thím làm, tới hôm nay Đóa Đóa vẫn còn mong ước.” Vừa nói mặt con bé càng thêm tràn đầy ánh sáng nháy mắt cũng không nháy mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm nhiều loại bánh kem.

Tôn Đào Phi cười chau mày lại, cố nén vui vẻ muốn cười to, cúi đầu nhìn cô gái bé nhỏ vẫn nhìn chằm chằm bánh kem của mình, đứa nhỏ này dùng thành ngữ thật là rất buồn cười. Xem ra con của Trình gia, không chỉ có nam thích đồ ngọt, cô bé này cũng không ngoại lệ, gien di truyền quả nhiên cực kỳ lớn.

Nếu bé thích bánh kem của cô làm như thế, người làm thím như Tôn Đào Phi cô đương nhiên rất thích ý để cho tên bé này tâng bốc cô.

“Đóa Đóa, cháu muốn ăn loại gì?”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Trình Đóa Đóa lập tức lộ ra một tươi cười rực rỡ, chuyển tròng mắt đen sáng ngời chói mắt, nhanh chóng quét mắt một vòng trong nhiều loại bánh kem, dần đưa ra tay nhỏ bé mập mạp khoa tay múa chân đo đếm chữ, “Thím, cháu không thể ăn hai cái sao?”

Nhìn đôi mắt nhỏ khẩn cầu chờ đợi như con chó nhỏ của bé, Tôn Đào Phi khống chế không được, ngứa tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn trơn mịn của bé mà nựng.

Xoa nắn xong, Tôn Đào Phi cười híp mắt gật đầu một cái, mắt ngắm nhìn bánh kem không tính là quá lớn, nhìn lại người nho nhỏ trước mắt, không yên lòng giao phó, “Ăn hai cái có thể, nhưng nếu như ăn không hết, đừng miễn cưỡng mình, biết không?”

Trình Đóa Đóa gật đầu liên tục không ngừng, không khách khí chút nào chỉ chỉ phương hướng bánh kem, lớn tiếng nói, “Cháu muốn bánh kem pho mát dâu tây và Tiramisu đó.”

“Muốn, muốn!” Bàn Đinh đứng sát Trình Đóa Đóa, giống như biết chị mình muốn ăn bánh thơm thơm ngọt ngọt, cũng không cam chịu rơi ở phía sau hô to lên tiếng, nhắc nhở mẹ đừng quên nó.

Tôn Đào Phi cười nhẹ nhàng sờ sờ đầu nhỏ xù lên của Bàn Đinh, chỉ vào hướng ghế sa lon nói, “Các con đến đó ngồi một lát đi.”

Tôn Đào Phi lấy bánh kem ra, xoay người liền nhìn thấy hai bé kia đoan đoan chánh chánh ngồi ở trên sô pha, đỏ mắt chờ mong cô đến.

Bánh kem vừa để xuống ở trên bàn, Trình Đóa Đóa liền không thể chờ đợi múc một muỗng lớn bỏ vào trong miệng, ô meo ô meo ăn đến mức mặt thỏa mãn say mê.

Bàn Đinh thấy thế, cũng học theo tự mình ăn, không để cho Tôn Đào Phi đút, mặc dù cầm nĩa run rẩy nhưng vẫn cứ cầm, tốn thật nhiều công sức đưa bánh kem vào miệng, sau đó nhìn về phía cô cười vui vẻ.

Tôn Đào Phi khích lệ sờ sờ đầu nó, lần này nó ra sức ăn, chẳng qua có một nửa đều ăn ở trên mặt, Tôn Đào Phi chỉ có thể ở một bên không ngừng giúp nó lau đi, Trình Đóa Đóa lại là bị chọc cho cười thật vui.

“Thím, bánh kem thím làm ăn ngon lắm.” Nhai hết bánh kem trong miệng, cái miệng nhỏ nhắn rãnh rỗi của Trình Đóa Đóa tán dương thím nhỏ của mình hết lòng.

Tôn Đào Phi lau miệng cho Bàn Đinh xong, khẽ mỉm cười với tiểu công chúa miệng ngọt, “Đóa Đóa, cháu tới đây có nói với mẹ không?”

Trình Đóa Đóa lắc đầu một cái, “Ba mẹ cháu đi công tác, tối nay cháu vốn muốn đền nhà thím, bất quá cháu quá nhớ thím, cho nên đến đây luôn.” Nháy mắt to như quả nho đen, cô bé bật thốt lên lời ngon tiếng ngọt.

Tôn Đào Phi bị lời của bé làm rốt cuộc cười to lên tiếng, đứa nhỏ này sao khôi hài như vậy đây? Thật là mồm mép hạng nhất.

Thật ra thì Tôn Đào Phi không biết là, khi cái miệng nhỏ nhắn của người bạn nhỏ Trình Đóa Đóa ngọt như mật, đều là bé làm chuyện sai lầm hoặc là có việc cầu người, bé nói xong những lời ngon tiếng ngọt này đều là kỳ vọng có thể lừa dối vượt qua kiểm tra hoặc là đạt tới chút mục đích.

“Vậy Đóa Đóa, cháu có nói cho bà nội không?” Tôn Đào Phi vẫn là ý cười đầy mặt hỏi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trình Đóa Đóa nhất thời tối xuống, đầu nhỏ cũng thấp xuống, dưới lông mi thật dài là một cái bóng mờ nhỏ, “Không có, buổi sáng lúc đi học cháu quên mang điện thoại di động, cho nên...” Trong tiếng nói mềm nhũn của bé tràn đầy áy náy.

Tôn Đào Phi cúi đầu liếc nhìn bé đang rũ đầu xuống, trong nháy mắt liền hiểu dụng ý trong câu nói của bé.

Buồn cười xem xét bé, Tôn Đào Phi ý nghĩa sâu xa nhẹ nói, “Đóa Đóa thím không trách cháu, nhưng lần sau còn như vậy nhất định phải nói cho người lớn biết trước? Nếu không người lớn sẽ lo lắng.”

“Cháu biết rồi ạ.” Thái độ của Trình Đóa Đóa vô cùng nghe lời gật gật đầu

Vỗ nhẹ lên đầu bé, liếc nhìn tiểu Bàn Đinh ăn thật hăng say, Tôn Đào Phi ôn nhu nói, “Nhanh ăn đi, thím đi gọi điện thoại cho bà nội.”

Điện thoại nhà vừa tiếp thông, thanh âm hốt ha hốt hoảng của mẹ chồng liền vội vàng truyền đến, “Phi Phi.”

“Mẹ, có phải mẹ đang tìm Đóa Đóa hay không.”

Thanh âm vừa rồi còn vô cùng lo lắng của Vương Cẩn Ngôn trong nháy mắt chuyển thành nghi ngờ, “Làm sao con biết?”

Tôn Đào Phi liếc nhìn hai bé đang ăn vui vẻ, không tiếng động thở dài, “Mẹ, con bé ở chỗ con, mẹ đừng lo lắng nữa.”

Trong điện thoại lập tức truyền đến thanh âm thở dài ra một hơi của mẹ chồng, “Tiểu tổ tông này khiến mẹ vội muốn chết, thiếu chút nữa mẹ đã đi tìm ba con.”

Nghe thanh âm rõ ràng gấp gáp tức giận của mẹ chồng, Tôn Đào Phi vội vàng giải thích thay bé: “Mẹ, hôm nay con bé ra cửa quên mang điện thoại di động, mẹ cũng đừng trách nó.”

Lại trấn an mẹ chồng trong điện thoại di động một lát, Tôn Đào Phi mới kết thúc cuộc nói chuyện.

“Thím, bà bảo thế nào ạ?” Trình Đóa Đóa vừa thấy Tôn Đào Phi ngồi xuống đối diện, không thể chờ đợi hỏi.

Tôn Đào Phi liếc nhìn bé, bất đắc dĩ thở dài, “Thím đã nói với bà nội, nhưng mà trước bà nội đang tìm cháu đó, lần sau Đóa Đóa lại gặp tình huống như thế, trước tiên có thể về nhà, rồi bảo bà nội đưa cháu tới chỗ thím biết không, nếu không cháu xem bà nội lo lắng biết bao nhiêu.”

“Cháu sai rồi.” mặt bé tràn đầy trong sáng nhìn Tôn Đào Phi sợ hãi nói, bé giống như đích xác đã làm một chuyện sai lầm.

Chỉ sợ cô bé khóc, Tôn Đào Phi vội vàng ôm lấy mặt trái xoan của bé, cười híp mắt nói, “Không sao, không sao.”

“Vậy buổi tối chúng ta có thể mang bánh ngọt về nhà không, Đóa Đóa nói xin lỗi với bà nội.”

“Dĩ nhiên có thể.” Đối với lòng hiếu thảo của bé, Tôn Đào Phi dĩ nhiên là đáp ứng sung sướng vô cùng.

Đại khái là dáng dấp hai bé kia thật sự quá khả ái, quá khiến người người đều thích, cơ hồ là mỗi khi có người vào đều sẽ chú ý rồi chơi đùa cùng hai đứa, người bạn nhỏ Trình Đóa Đóa làm như đã sớm quen loại ánh mắt chú ý này, đối mặt những anh chị chơi đùa bé, cũng sẽ giống như Bàn Đinh, ngọt ngào cười với mọi người một tiếng, còn bất chợt kêu lên đôi câu.

Nguyên nhân bởi hai bé kia, buôn bán trong tiệm của Tôn Đào Phi nhiều hơn bình thường không ít. Chọc cho cô không khỏi cảm thán, xem ra không chỉ có nam sắc mê người, đồng sắc (sắc đẹp con nít) còn hơn chứ không kém.

“Bà chủ, chị khỏe chứ.”

Tôn Đào Phi nhìn hai cô gái dễ thương trước mắt. Mặc dù các cô là khách quen trong tiệm, nhưng cô vẫn không hiểu họ gọi cô lại có chuyện gì, nghi ngờ nháy mắt mấy cái, “Có chuyện gì không?”

“Chị khỏe chứ, em tên là Tôn Hồng, bạn ấy gọi Vương Hà. Chúng em đều là học sinh trong lớp giáo sư Từ Dĩnh.” Một cô gái dáng dấp nhỏ nhắn trong đó vội vàng tự giới thiệu hai người.

Gật đầu một cái, Tôn Đào Phi hỏi, “Các em có chuyện gì sao?”

“Hai đứa bé kia là người nhà chị sao?” Vương Hà nghiêng đầu chỉ chỉ Trình Đóa Đóa và Bàn Đinh, quay đầu lại cặp mắt nhìn chằm chằm Tôn Đào Phi.

“Là đứa bé nhà chị, bất quá có vấn đề gì.”

Lời của Tôn Đào Phi vừa dứt, cô gái gọi Tôn Hồng liền gấp không thể chờ nói, “Là như vậy, chúng em tham gia tranh tài đóng kịch, muốn nhờ diễn một chút, cho bọn chúng diễn hai nhân vật trong kịch của chúng em.”

Tôn Đào Phi nhất thời sững sờ một giây, lấy lại tinh thần, cô vẫy vẫy tay với hai bé ngồi cách đó không xa.

“Chuyện gì vậy thím.” Tiểu công chúa Trình Đóa Đóa dắt Bàn Đinh đứng ở trước mặt ba người lớn, không hiểu hỏi thím nhỏ của mình.

“Đóa Đóa, các chị đây có một chuyện muốn nói với cháu.” Chỉ chỉ hai cô bé bên cạnh, Tôn Đào Phi nhẹ nói. Cô cảm thấy những chuyện phải theo ý nguyện của bé, cô không thể tự mình quyết định.

Tầm mắt Trình Đóa Đóa lập tức dời phương hướng, bưng tay nhỏ bé, cố làm nghiêm trang già dặn hỏi, “Các chị tìm em có chuyện gì?”

Tôn Đào Phi cúi đầu, buồn cười hai tiếng, bé sĩ diện cũng thật có hình có dáng.

“Người bạn nhỏ, chào em...” Tôn Hồng chậm rãi nói ra mục đích của các cô với Trình Đóa Đóa lần nữa, bé cũng mở to mắt, tập trung tinh thần nghe rất là nghiêm túc.

Trình Đóa Đóa nghe xong, mím chặt cái miệng nhỏ nhắn túc nghiêm mặt tự hỏi, hồi lâu, bé ngẩng đầu lên không nắm được chủ ý hỏi thăm Tôn Đào Phi, “Thím nhỏ, thím cảm thấy Đóa Đóa nên đi không?”

Tôn Đào Phi cười híp mắt nhìn mắt bé, hỏi ngược lại, “Cháu muốn đi không?”

Bé gật đầu một cái.

“Vậy thì đi đi!” Tôn Đào Phi làm quyết định thay bé, theo ý cô những chuyện lặt vặt này rất có thể rèn luyện người, cô dĩ nhiên là ủng hộ bé đi, lại nói theo cô biết bé cũng từng tham gia không ít tranh tài diễn xuất tương tự, vở kịch này đối với bé mà nói tuyệt đối không có vấn đề.

“Thím nhỏ tốt nhất, để cho em trai cùng đi với cháu có được không?” Ôm hông của Tôn Đào Phi, Trình Đóa Đóa lại bắt đầu rót thuốc mê cho thím nhỏ của bé.

“Có thể.”

Nghe vậy, Trình Đóa Đóa cũng không còn già dặn vừa rồi, miệng nhỏ nhếch đến sắp chạm tay. Bàn Đinh thấy chị cười, cũng vui vẻ cười theo ở bên cạnh.

Hai cô gái kia thấy Tôn Đào Phi đáp ứng, dĩ nhiên là cảm kích họ thật lâu, cũng nói cho họ biết hai bé chỉ tới đó vào thứ bảy chủ nhật là được.