Tác giả: Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

Chương 25: Xin chào, lời tâm tình

TrướcTiếp
Bên cạnh có hai đứa trẻ, khi cây kim trên tường chỉ vừa qua sáu giờ, Tôn Đào Phi liền dẫn bọn bọn chúng trở về nhà.

Đẩy cửa nhà ra, Tôn Đào Phi liền nhìn thấy mẹ chồng mặt tức giận ngồi ngay ngắn ở trên ghế sa lon, mặt nghiêm túc ít có nhìn chằm chằm họ, không, chính xác là tiểu công chúa Trình Đóa Đóa.

Khi bạn nhỏ Trình Đóa Đóa nhìn thấy bà nội mặt đầy tức giận thì phút chốc đã ý thức được rụt một cái về phía Tôn Đào Phi bên cạnh.

Vuốt đầu bé, Tôn Đào Phi giáo bánh ngọt cầm trong tay cho bé, ý bảo bé đi đưa cho bà nội.

Bé lập tức phản ứng kịp, bước nhỏ tử từng bước một đi về phía bà nội đang tức giận.

“Bà nội, Đóa Đóa biết sai rồi, lần sau cũng không dám nữa, bà đừng nóng giận, bị chọc tức thân thể sẽ không tốt.” Đáng thương chu cái miệng nhỏ nhắn, trên mặt Trình Đóa Đóa tràn đầy vẻ áy náy.

Nhìn sắc mặt mẹ chồng rõ ràng đã có chút chuyển biến tốt, Tôn Đào Phi âm thầm cảm khái, công phu dụ dỗ người của bé thật đúng là hạng nhất.

Nâng bánh ngọt đến trước mặt Vương Cẩn Ngôn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Trình Đóa Đóa tràn đầy lấy lòng nói, “Bà nội, đây là bánh thím nhỏ làm, ăn rất ngon, bà nội ăn xong đừng tức giận có được hay không.”

Vương Cẩn Ngôn nhìn cháu gái khéo léo hiểu chuyện hiếu thuận như thế, chút tức giận trong lòng đã sớm biến mất không còn một mống rồi.

Bất quá cũng không thể để bé như thế, khiến cho ngày sau bé phớt lờ, quay đầu, Vương Cẩn Ngôn nghiêm mặt nói, “Lần này coi như thôi nhé, lần sau tái phạm, bà nội phải đánh đòn đấy.”

Bé liên tục gật đầu không ngừng, thấy bà nội tha thứ, tay nhỏ bé lôi kéo bàn tay bà nội, làm nũng nói: “Bà nội, ăn bánh nhé, ăn đồ ngọt sẽ mở lòng.”

Lần này, Vương Cẩn Ngôn và Tôn Đào Phi đều bị bé chọc cười.

“Ăn, ăn.” Bàn Đinh nhìn thấy chị mình mở cái hộp làm lộ ra bánh kem hắn vừa ăn không lâu, kêu to, thân thể ở trong lòng Tôn Đào Phi bổ nhào lên ghế salon.

“Ăn cái gì?” Một thanh âm dụ dỗ mười phần chợt truyền tới, chọc cho lớn lớn nhỏ nhỏ trong nhà đều quay đầu. Hai vợ chồng ông bà nội, đang tình cảm tay nắm tay đứng ở cửa.

“Sao không trả lời?” Cụ ông để hai tay sau lưng, quét mắt mọi người một cái, râu cá trê run thật hăng hái.

“Được rồii, ông!” Giận liếc bạn già mình một cái, bà nội đi tới bên cạnh Tôn Đào Phi nhận lấy Bàn Đinh trong ngực cô.

Đại khái là hai ngày không có gặp bà cố rồi, thằng nhóc cũng nhớ bà, cho nên bà cố muốn ôm thì nó cũng giang tay ra, lập tức nhào vào trong ngực của bà.

“Bà cố, bà cố, Đóa Đóa rất nhớ bà.” Thấy em trai được bà cố ôm, tiểu công chúa Trình Đóa Đóa cũng không thể chờ đợi chạy đến bên cạnh bà muốn được thương.

“Bảo bối, bà cố cũng nhớ cháu.” Sờ sờ mặt trái xoan của bé, bà nội cười thật nhân hậu hòa ái.

“Hừ, không ai nghĩ tới tôi?” Cụ ông thở phì phò đặt mông ngồi ở bên cạnh bà nội, hiển nhiên cảm thấy rất buồn bực khi không có người nói nhớ ông, nói ra cũng cứng ngắc vô cùng.

Tiểu công chúa Trình Đóa Đóa phát hiện ông cố mình rõ ràng không vui, chuyển thân thể nhỏ bé, ngọt ngào nói, “Ông cố, Đóa Đóa cũng nhớ ông mà. Ông xem Đóa Đóa bảo thím nhỏ mang bánh kem ông thích ăn nhất về nè?” Nói xong, tiểu công chúa bưng một cái bánh kem to đến trước mặt ông cố mình giống như hiến vật quý, hiển nhiên rất hiểu rõ yêu thích của cụ ông.

Cụ ông khẽ hừ một tiếng, khẽ xoay đầu nhìn đi, chẳng qua là ánh mắt vẫn dán vào bánh kem cô bé đang cầm trên tay không dời.

Tôn Đào Phi không biến sắc dời tầm mắt đi, tránh cho mình khống chế không được cười thật to ra tiếng.

Tiểu Bàn Đinh bên cạnh theo thanh âm của chị xoay đầu nhỏ qua, liếc mắt liền nhìn thấy bánh kem trong tay Trình Đóa Đóa, vì vậy bạn nhỏ Bàn Đinh của chúng ta rất tuân thủ nguyện vọng của mình vươn theo bánh kem trong tay chị, a ô cắn một miếng lớn, má nhỏ phồng lên phồng lên, rồi sau đó ngây ngô cười.

Khóe mắt Tôn Đào Phi quét một màn này cuối cùng không nhịn được cười ra tiếng, tiếp bà nội và mẹ chồng cũng không hẹn mà cùng cười ra tiếng. Không chút nào để ý ông nội đang ngượng ngùng và tức giận. Trong lúc nhất thời, quanh quẩn trong phòng khách rộng lớn đều là tiếng cười. Tiểu Bàn Đinh càng cười vui sướng nhất.

Cụ ông ở trong tiếng cười của mọi người, nghiêng đầu sang chỗ khác hung hăng trừng mắt Bàn Đinh không hiểu gì cả một cái.

Ánh mắt của cụ ông mặc dù rất dọa người, nhưng Bàn Đinh không sợ xíu nào, cũng có khuông có dạng học theo cụ ông trừng mắt ngược lại ông một cái. Sau đó vỗ tay nhỏ bé vui vẻ cười đắc ý. Trong phòng khách truyền ra tiếng cười vang của mọi người lần thứ hai.

Cụ ông tức hừ một tiếng, trợn mắt nhìn mọi người một cái, liền cầm môt miếng bánh kem lên hóa bi phẫn thành thức ăn hưng phấn ăn ra tiếng.

Thừa dịp tất cả mọi người ở đây, Tôn Đào Phi liền báo cho mọi người chuyện xảy ra với hai bé vào buổi chiều.

Tôn Đào Phi mới vừa kể xong, Vương Cẩn Ngôn liền bước một bước dài vọt tới trước mặt cô, hai tay nâng mặt làm nũng nói, “Phi Phi, con bảo họ lấy cho chúng ta mấy tấm vé, ngày đó mẹ muốn đi xem một chút.”

“Bà cũng muốn đi.” Bà nội cũng cười nhẹ nhàng hòa theo.

Cụ ông ho nhẹ một tiếng, hồi lâu mới nói, “Ông cũng muốn đi.” Mặc dù hết sức ra vẻ không muốn đi lắm, nhưng thái độ của ông hoàn toàn bán đứng ông.

Tôn Đào Phi cúi đầu buồn cười hai tiếng, nhanh chóng thu lại nụ cười, nghiêm trang nói, “Dạ, con sẽ đi nói với họ.”

Không bao lâu ba chồng từ bên ngoài về, mẹ chồng lập tức liến thoắng không ngừng nói ra chuyện hai bé tham gia diễn kịch với ông.

Ba chồng đương nhiên là vô cùng ủng hộ cháu của mình phát triển ở nhiều phương diện, vung tay lên phóng khoáng nói với Tôn Đào Phi, “Phi Phi con cũng tìm giúp ba tấm vé.”

Đối với ba chồng nhiệt tình như thế, Tôn Đào Phi chỉ có thể khéo léo gật đầu đáp ứng.

Ăn cơm xong, nhiệm vụ chăm sóc hai bé dĩ nhiên là rơi xuống đầu Tôn Đào Phi.

Chào hỏi ông bà cha mẹ còn đang ở trên ghế sa lon xem ti vi, Tôn Đào Phi ôm Bàn Đinh qua, ngoắc ngoắc tay với Trình Đóa Đóa, “Đóa Đóa, đi, đi lên tắm.”

Đổ đầy nước, Tôn Đào Phi ôm Bàn Đinh vào phòng tắm, thằng nhóc liền lao thẳng tới trong bồn tắm.

Vỗ vỗ cái mông nó, thuần thục lột sạch đồ của nó.

Chọc cho tiểu công chúa Trình Đóa Đóa bên cạnh vội vàng che mắt, oa oa kêu to, “Em trai là một tiểu lưu manh.”

Bàn Đinh còn tưởng rằng chị đang khen nó, xoay qua xoay lại cười thật vui ở trong lòng Tôn Đào Phi.

Mang phao bơi vào cho con, Tôn Đào Phi đặt nó ở trong bồn tắm. Vừa đến trong nước, lập tức hăng hái bơi loạn qua lại trong nước, phát ra vài tiếng hoan hô a a.

Thấy Trình Đóa Đóa vẫn lấy tay che mắt thật chặc, Tôn Đào Phi buồn cười gạt tay cô bé xuống, chỉ chỉ Bàn Đinh đang ra sức bơi trong bồn tắm, nói như dụ dỗ, “Đóa Đóa, Bàn Đinh là em trai cháu, không cần ngượng ngùng. Hơn nữa hiện tại không nhìn về sau cũng không nhìn được.”

Trình Đóa Đóa nguyên bản là hiếu kỳ không thôi với tiếng kêu to của em trai mình, lần này cũng không nhăn nhó nữa, ngược lại chuyên tâm chú ý tới Bàn Đinh. Không bao lâu, Trình Đóa Đóa liền chỉ vào Bàn Đinh, phá lên cười ha ha, “Em trai giống như con vịt.”

Tôn Đào Phi nhíu mày liếc nhìn, mặt mày cũng mang nụ cười chói lọi như Trình Đóa Đóa, đứa trẻ nói lời trái lòng này.

“Đóa Đóa trông em nhé.” Giao phó xong, Tôn Đào Phi liền tạm thời rời đi phòng tắm.

Ở trong phòng tìm kiếm một hồi, Tôn Đào Phi mới tìm được DV của cô, thấy con trai bơi hăng say thế, cô quyết định quay lại, làm nhật ký trưởng thành của nó, đồng thời cũng gửi đi một phần cho Trình Phi Viễn, làm ba như hắn chắc cũng rất nhớ con, cho ba Trình một chỗ dựa.

“Thím, thím muốn quay em trai sao?”

Gật đầu một cái, Tôn Đào Phi cười híp mắt hỏi, “Đóa Đóa, con có muốn vào đó cùng em trai không?”

Trình Đóa Đóa vội vàng khoát khoát tay, bày tỏ quyết không muốn, cô là con gái, không thể tùy tiện lộ thân thể, mẹ nói như thế rất xấu hổ.

“Bàn Đinh nhanh lên, nhanh lên một chút.” Mặc dù không thể cùng Bàn Đinh, nhưng Trình Đóa Đóa vẫn tích cực giúp động viên Bàn Đinh.

Bàn Đinh thấy chị mình huơ tay múa chân động viên, cũng không phụ sự kỳ vọng càng bơi hăng hơn, chân ngắn đạp càng thêm ra sức.

Bởi vì Trình Đóa Đóa kiên quyết không chịu tắm khi đang ở cùng Bàn Đinh, Tôn Đào Phi không thể làm gì khác hơn là mang tiểu Bàn Đinh tắm xong rồi xuống dưới lầu trước.

Đợi đến bạn nhỏ Trình Đóa Đóa tắm xong sấy khô tóc đã là hai giờ sau.

Thời gian cũng sắp mười giờ. Không biết Trình Phi Viễn đã ngủ chưa, nhưng hiện tại Tôn Đào Phi quả là là quá muốn chia sẻ đoạn phim cô đã quay với ba Trình, cho nên Tôn Đào Phi làm vợ lần đầu tiên chủ động gửi tin nhắn cho Trình Phi Viễn, “Anh ngủ chưa?”

Tin nhắn của Trình Phi Viễn ngược lại rất nhanh gửi lại, chẳng qua nội dung trả lời quá mập mờ, cũng quá khiến cho Tôn Đào Phi dở khóc dở cười.

“Em nhớ anh!” Nhìn chằm chằm ba chữ ngắn ngủn mang theo ngữ khí khẳng định, Tôn Đào Phi sửng sốt nhìn một phút, trong lòng không ngừng hối hận.

Khi Tôn Đào Phi vẫn còn đang suy tư trả lời như thế nào về lời nói dõng dạc của Trình Phi Viễn thì điện thoại của người nào đó liền gọi lại, hơn nữa đầu tiên chính là một câu, “Vợ, em nhớ anh.”

Trán Tôn Đào Phi co quắp, người đàn ông này sao nghịch ngợm vậy?

“Muốn gửi cho anh một thứ, anh nói em biết địa chỉ email.” Trực tiếp bỏ qua vấn đề cảm giác của mình, Tôn Đào Phi nói ra mục đích của mình.

“Có phải gửi thư tình cho anh không?” Tiếp tục phát ra một câu làm chấn động hơn.

Tôn Đào Phi liếc mắt, quyết định không trầm mặc nữa, “Trình Phi Viễn nếu như em nhớ không lầm, hai chúng ta là anh quấn quít theo đuổi em, muốn viết thư tình cũng là anh viết cho em chứ.”

Đầu dây bên kia quả nhiên lập tức an tĩnh, chỉ còn lại tiếng cười hắc hắc he he của người nào đó.

“Ít nói lời vô ích, địa chỉ.”

Gãi gãi đầu, Trình Phi Viễn ngoan ngoãn tuân thủ lệnh vợ báo ra địa chỉ email của mình. Bất quá, vợ hắn cũng quá không dễ đùa.

“Vợ, em gửi gì cho anh thế.” Thứ có thể làm cho vợ hắn trịnh trọng như thế, Trình Phi Viễn thật sự là hết sức tò mò.

“Tự xem.” Tôn Đào Phi nhẹ nhàng bỏ lại hai chữ, không nói cho hắn đáp án.

“Vợ, anh nhớ em lắm.” Ngữ điệu của Trình Phi Viễn trầm thấp ôn nhu, trong màn đêm yên tĩnh có vẻ cực kỳ cảm động mê người.

Mặt Tôn Đào Phi lập tức nung đỏ cả, có chút bối rối cố làm bình tĩnh nói, “Không có gì nữa, em cúp máy đây.”

Khẽ vuốt ve tim đập quá nhanh của mình, Tôn Đào Phi âm thầm giận người nào đó, tâm tình gì chứ.