Tác giả: Hạ Nguyệt

Chương 32

TrướcTiếp
CHƯƠNG 32

“ Bệ hạ chưa tỉnh sao ?”

“ Chưa .”

Tiếng nói khe khẽ vang lên trong điện , Phan Thịnh Mẫn đứng ngồi không yên nhìn người trước mắt , lại nói “ Hai ngày hai đêm rồi , bây giờ nói ra ngoài rằng bệ hạ đau thương vì ái tử nên ngừng thượng triều vài ngày , nhưng nếu cứ kéo dài , mọi người sẽ biết bệ hạ bệnh nặng a… Mới bình ổn loạn đảng….aiiiz…”

Đồng Nhật nhìn Phan Thịnh Mẫn rồi lại nói : “ Dù sao , chuyện này sớm hay muộn thôi . Cửu điện hạ cũng không kéo dài được sinh mệnh bao lâu .”

“ Ai, chúng ta vẫn cho tìm thần y mà. Nghe nói đã tìm thấy tin tức của Thần y Dược Vận Tích a…”

“ Dù có là thần tiên cũng cứu không được đâu.” Đồng Nhật âu sầu nói “ Vì cửu điện hạ không muốn tỉnh , dù ai tới cũng thế thôi.”

“ Không muốn sống ? Tại sao chứ ?” Phan Thịnh Mẫn nhíu mày khó hiểu .

“ Ngươi sao có thể hiểu được chứ . Người như ngươi và bệ hạ , không hiểu được đâu.” Đồng Nhật cũng giận lây . Tuy rằng tiếp xúc với cửu điện hạ không nhiều nhưng hắn kì thật rất hiểu . Một người thông minh uyên bác như thế , võ công cũng nhất lưu , khuôn mặt cũng là không mỹ nhân nào sánh bằng , tại sao lại ở trong thâm cung không chịu đi. Người như thế , muốn tự do có tự do , muốn bay nhảy là bay nhảy. Tại sao phải ở trong thâm cung này , chẳng phải vì một chữ ‘tình’ sao ?

Cửu điện hạ có tiếng hòa nhã , không tới nỗi tốt bụng thiện lương khoan dung vô hạn nhưng ngươi không động hắn , hắn chẳng động ngươi . Người hắn thân cận nhất cũng chỉ có một mình hoàng thượng . Cũng vì hoàng thượng , hắn mới dừng chân ở nơi cung đình nhàm chán và đầy những vở kịch giả tạo như thế này.

Chuyện xảy ra , hắn cũng chứng kiến. Khi đó , Đồng Nhật hắn tới chỗ Cảnh vương phi để bắt mạch , ai dè lại không thấy nàng ta , vội vã chạy theo nữ tỳ , sợ rằng chuyện không may xảy ra với nàng.

Hắn từng kể với Phan Thịnh Mẫn chuyện này , nhưng , bực bội nhất là Phan Thịnh Mẫn vẫn 1 bộ ‘ta chẳng hiểu’ thì hắn càng giận , liền nói “ Ngươi thì hiểu gì . Lòng ngươi có quá nhiều . Giang sơn , gia đình . Lòng ngươi có phụ mẫu , huynh đệ muội , có trung với hoàng thượng , có trung với nhân dân. Ngươi có quá nhiều thứ để đắn đo cân nhắc . Cũng như hoàng thượng , ngài có quá nhiều thứ đặt trong lòng . Giang sơn , hậu cung , nối dõi , tiếng tăm , huynh đệ , cả lời hứa , lời thề… Trong tâm có quá nhiều , tới khi lựa chọn lại không biết cái nào nặng cái nào nhẹ . Việc tới mức này còn không phải do chính tay hoàng thượng đưa đẩy hay sao .”

“ Ngươi không được nói thế.” Phan Thịnh Mẫn hơi giận , quát lên.

Đồng Nhật lại coi như chưa nghe thấy , nói tiếp “ Còn cửu điện hạ , trong tâm hắn vốn chỉ có hoàng thượng . Hắn chỉ có độc 1 lựa chọn , một lựa chọn duy nhất mà thôi . Nếu , ngươi tận mắt chứng kiến người quan trọng nhất của mình bỏ rơi mình mà chọn người khác, ngươi có chịu đựng được không? Ngươi không hiểu , Thịnh Mẫn. Ngươi và bệ hạ đều không hiểu đâu. Những kẻ như ta cùng cửu điện hạ , trên đời này chỉ có một lí do sống , đó là vì người mình yêu thương, vì người quan trọng nhất của mình. Một người mà trên đời chẳng còn cái gì lưu luyến thì sống làm chi . Sống như một cái xác thì chẳng bằng chết đi đầu thai kiếp khác.”

“ Ngươi im đi. Bệ hạ làm thế cũng vì có lí do mà thôi.”

“ Lý do ? Vì Cảnh vương phi có thai , hay vì Cảnh vương gia vì quét sạch phản loạn mà giả mưu phản , đến mức chết không toàn thây ?”

“ Sao ngươi biết chuyện này ?” Phan Thịnh Mẫn vội che miệng Đồng Nhật .

Đồng Nhật gạt tay hắn ra, tức tối nói : “ Ta không ngu. Một Cảnh vương gia trước kia từng là thái tử nhưng lại tự tay trao binh quyền cùng ngôi vị hoàng đế cho bệ hạ , thì giờ mưu phản cái gì ? Vả lại , Ly Thanh hắn… Thôi đi . Ta nói rồi, lòng các ngươi có quá nhiều thứ , nên không biết thứ nào mới là trọng yếu . Hoàng thượng tin rằng với võ công của điện hạ , có thể tránh. Nhưng hắn không bao giờ biết , lựa chọn của hắn là quyết định sống chết của cửu điện hạ . Phan Thịnh Mẫn , ngươi không hiểu được đâu. Nếu như , bây giờ có một lưỡi dao nhắm về ta cùng hoàng thượng , ngươi chọn ai ?”

“…Ta…”

Thấy Phan Thịnh Mẫn do dự , Đồng Nhật cảm thấy tâm như bị một nhát dao cắt vào , nhưng hắn chỉ hít sâu một hơi rồi nói “ Vậy ngươi hiểu rồi chứ. Lòng người có quá nhiều , ngươi sẽ không vì tình cảm mà để đế vương chết , như thế dân sẽ loạn lạc. Còn ta , dù người kia là ai , ta cũng sẽ cứu ngươi. Vì với ta , thế giới này chỉ có mình ngươi thôi. Ta mệt , ta trở về đây.”

Nói rồi , Đồng Nhật bước nhanh ra phía cửa cung vắng lặng , để lại mình Phan Thịnh Mẫn trầm lặng ở đấy.

Không ai hay biết , trong khóe mắt của đế vương đang nằm yên trên long sang , một giọt nước mắt trong suốt lăn dài.