Tác giả: Bình Quả Đích Trùng Tử

Chương 1: Chân tướng

Tiếp
Vào ban đêm, trong Tấn vương phủ không khí vui mừng, pháo hoa bắn sáng cả khoảng trời. Tối nay chính là ngày Tấn vương cưới đại tiểu thư Bàng gia, các vương công quý tộc tranh nhau chúc mừng thái tử cưới được đệ nhất giai nhân.

Bên trong đại sảnh, tân lang quần áo hỉ đỏ thẫm phong trần tuấn lãng, vui mừng cùng mọi người chúc phúc khi cưới đệ nhất tài nữ của kinh thành.

Không khí náo nhiệt, nhộn nhịp. Một nha hoàn đang cố chen vào giữa đám người đến bên Tấn vương nói cúi đầu nói vào tai cái gì đó, Tấn vương sắc mặt hơi biến, không kiên nhẫn đem nha hoàn kia đuổi ra, vẻ mặt lập tức khôi phục ý cười. Hướng tới mọi người nâng chén: “Bổn vương kiếp này may mắn có thể gặp được nữ tử ta yêu, có thể lấy làm vợ, quả thật là kiếp ba đời mới được, bổn vương nhất định đối đãi thật tốt với nàng, đến cùng cạn chén này!”

Tấn vương một phen thổ lộ nhất thời mọi người ùa nhau chúc mừng “Ông trời hợp tác cho đôi trai tài gái sắc, thần tiên quyến nữ” tiếng ca ngợi không dứt bên tai.

Trong đại sảnh đang nồng nàn tình chàng ý thiếp, náo nhiệt vui mừng. Trong Tấn vương phủ tại nơi nào đó lại là quang cảnh khác…

“Ngọc Nhi… Vương gia đâu?Vương gia vì sao còn chưa đến?” Nằm trên giường Lạc Tuyết gian nan nắm chặt bàn tay, âm thầm ẩn nhẫn thống khổ, sắc mặt trặng bệnh nhìn đến đằng sau hướng cửa nha hoàn chạy vào. Trừ bỏ không gian tối tăm cùng với tiếng vui mừng từ đại sảnh truyền tới, chỉ có một căn phòng ảm đạm thê lương. Bàng Lạc Tuyết tự giễu nở nụ cười, một trận lại một trận đau đớn sớm đã tra tấn nàng đến mệt mỏi thể xác và tinh thần.

“A…a..” Cơn đau bụng sắp sinh lại một lần nữa ập đến khiến Lạc Tuyết kêu thành tiếng, hai tay nắm chặt lấy chăn, nhìn đến bụng cao rồi lại nhìn ra ngoài của tối đen, nàng hoàn toàn thất vọng rồi. Hắn biết nàng hôm nay đến ngày sinh lại thờ ơ, ngay cả xem cũng không nguyện ý liếc một cái.

“Vương phi, trước vẫn là đem tiểu vương gia sinh hạ rồi nói sau! Chung quy tiểu vương gia vẫn là cốt nhục tình thân, như thế nào Vương gia có vô tình cũng sẽ đối xử tử tế với người.” Ngọc Nhi vội vàng nói.

Mạng Vương phi thật khổ, yêu vương gia thật sâu sắc, bảy năm bên nhau lại không bằng một nữ nhân ôn hương nhuyễn ngọc khác. Nay ngày sinh của tiểu thưtới, Vương gia cũng không an bài cho bà đỡ, các nàng đều mười bốn, mười năm tuổi đầu, thật sự là đến bước đường cùng rồi.

Bàng Lạc Tuyết hé ra một tia cười khổ, đối xử tử tế nàng. Hắn đối xử tử tế với nàng chính là cho nàng tự sinh, đem nàng giam cầm ở nơi khác rồi cùng tỷ tỷ nàng thành thân.Đây là lời hứa hẹn suốt kiếp không rời sao?

“Đến đây, đến đây, Vương phi ở nơi nào, Vương gia phân phó lão thân đến dỡ đẻ giúp Vương phi.” Một bà đỡ đi đến bên cạnh còn có hai thị vệ theo sau. Bàng Lạc Tuyết trong lòng vui vẻ, hắn đúng là vẫn còn luyến tiếc đứa nhỏ.

Bàng Lạc Tuyết cố sức hạ thấp người nói: “Phiền toái bà đỡ, ngày sau ta sẽ hậu tạ thỏa đáng”.

“Vương phi nói gì vậy, lão thân đều là nghe theovương gia phân phó. Mau, các ngươi đi nhà bếp đun nước ấm, nhanh chút đi. Vương phi đã vỡ ối, để trễ sẽ không kịp.”

Ngọc Nhi ngay lập tức tiến lên giúp nàng.

“Ai, ô, ô… muội muội, ngươi có khỏe không, nguyên lai sinh đứa nhỏ thống khổ như vậy a”. Một nữ tử mặc áo hỉ đỏ thẫm được tỳ nữ nâng đỡ, khẽ bước lắc mông đi đến, khóe miệng gợi lên một chút khinh thường trong ánh mắt lại lộ ra sự đắc ý.

Lạc Tuyết thân thể ngẩn ra, trong lòng lại thê lương, nghe âm thanh này nàng liền biết người tới là ai. Nàng đến nơi này làm gì, giờ phút này không phải là ở cùng vương gia động phòng hoa chúc, tình nồng mật ý sao? Đây là Tỷ tỷ thân yêu của nàng, người đến không phải ai khác chính là Bàng Lạc Vũ.

Bàng Lạc Vũ đi đến bên giường, cảm giác Lạc Tuyết trong mắt có hận ý cùng không cam lòng. Lạc Vũ càng không kiên nể gì khoe ra thắng lợi: “Muội muội xem ra tình trạng của ngươi cũng không tốt a, vừa rồi ta còn suy nghĩ, ta cùng với vương gia thành thân muốn được muội muội một tiếng chúc phúc, chung quy là đợi không đến. Nhưng muội muội sinh đứa nhỏ vẫn là đại sự hàng đầu, tỷ tỷ tự mình cầu Vương đến thăm ngươi. Muội muội Lạc Tuyết khuê phòng của ngươi thật sự khác biệt, tỷ tỷ ta lần đầu tiên tới liền coi trọng, cũng may đêm tân hôn vương gia đau lòng ta, muội muội không trách tỷ dùng giường của ngươi đi”.

“Ngươi không chỉ là muốn giường của ta đi!” Bàng Lạc Tuyết cực kỳ giận dữ, trong cơ thể độc tố đã ngấm dần vào cơ thể, Lạc Tuyết biết nếu không sinh hạ đứa nhỏ, đứa bé này nhất định sẽ bị độc tố xâm nhập vì thế ngữ khí nàng khẩn cầu: “Tỷ tỷ cầu xin ngươi, ngươi rộng lương buông tha đứa bé này.”

“Ha ha ha ha ha ha … Muội muội đứa nhỏ này tỷ tỷ không có phúc thay ngươi nuôi dưỡng đâu, ta cùng vương gia vợ chồng hòa hợp sớm muộn gì cũng có đứa nhỏ, tỷ tỷ sợ muội trên đường đi đến hoàng tuyền tịch mịch, vẫn là mang theo nghiệp chướng này cùng đi đi, trên đường đi có người bầu bạn. Ha ha xem ra muội muội sắc mặt sợ là kiên trì không được bao lâu, không bằng tỷ tỷ giúp ngươi?”

Bàng Lạc Vũ đem Ngọc Nhi đuổi ra khỏi phòng ngủ, hai tay bóp chặt trên cổ Bàng Lạc Tuyết ánh mắt dữ tợn: “Ngươi có biết hay không, ta chờ đợi ngày này đã bao lâu rồi. Rõ ràng ta cùng với vương gia quen nhau trước, yêu thương nhau trước nhưng lại không thể ở bên nhau. Vương gia vì nghiệp lớn ẩn nhẫn. Ngươi là đích nữ hưởng thụ hết sự sủng ái của phụ thân, để được sự giúp đỡ của phụ thân, ta không thể không giúp hắn tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ. Sử dụng kế li gián tình cảm cùng tướng quân ca ca, ha ha, không ngươi không nghĩ tới Nam Cung Trạch bạn thanh mai trúc mã của ngươi bị ta tiếp cận bức hắn lấy ta, ta từng bước dùng tính mạng của ngươi bức bách hắn đem sức lực phục vụ vương gia, thẳng đến khi hắn chết trận vẫn còn nghĩ tới ngươi, muội muội ngươi thực sự là may mắn. Biết phụ thân vì sao không có nhìn tới ngươi không, bởi vì hắn đang vội vàng diễn nốt cảnh thương tâm với mẫu thân ngươi, muội muội ngươi còn chưa biết sao, a ui không đúng cũng là mẫu thân của ta mà, bất qua rất nhanh nàng cũng sẽ đi theo ngươi. Để có thể toại nguyện gả cho vương gia, ta thường xuyên ở bên cạnh ngươi chậm dãi hạ độc mẫu thân ngươi a, muội muội, ánh mắt ngươi trừng lớn như vậy là sao, là mẫu thân ngươi đoạt địa vị mẫu thân ta, bất quá cũng vì nàng sinh ra là thiên kim quốc công phủ. Sinh ra bộ dáng yêu mị. Muội muội ngươi không cần phải gấp, tất nhanh ngươi có thể cùng với mẫu thân ngươi gặp lại. Ha ha ha…”

Bàng Lạc Vũ hai tay dùng sức, ánh mắt Bàng Lạc Tuyết dần tan rã, mê nhìn giữa không trung thấy mẫu thân cười từ ái với mình, Nam Cung ca ca thân ảnh cô đơn, đột nhiên Lạc Tuyết phun một ngụm máu tươi ra “Ta Bàng Lạc Tuyết, thành quỷ cũng không tha cho các ngươi!”

Nghe tiếng cười Lạc Vũ vang vọng bên tai, hết thảy toàn bộ hận thù ngưng tụ một chỗ, trong lòng sôi trào, nàng thề nếu có kiếp sau chắc chắn nàng sẽ băm thây vạn đoạn bọn họ.