Tác giả: Bình Quả Đích Trùng Tử

Chương 3: Chén thuốc

TrướcTiếp
Bàng Lạc Tuyết đang lo như thế nào cùng mẫu thân nói về chuyện của Bàng Lạc Vũ, dù sao không có chứng cớ rõ ràng mẫu thân sẽ không tin. Một phen biểu tình rối rắm, hai tay chống má khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn nhăn thành bánh bao,…tuy nói việc nặng một đời, nhưng dù sao bất quá vẻ ngoài của nàng chỉ là một nha đầu mười ba tuổi bộ dáng phấn điêu mặt ngài, rất giống Dương thị, hai mắt to, lông mi lại dài, vóc người dù chưa trưởng thành đã có một phen tư thái, gương mặt trẻ con bầu bĩnh, cái miệng nhỏ nhắn càng giống trái anh đào rất là đáng yêu. Dương thị xem biểu tình nàng rối rắm cực kỳ còn tưởng rằng nàng đã không học thuộc lòng cuốn sách ngày hôm qua, chính là rối rắm như thế nào cũng làm nũng cọ qua cọ lại trong lòng mẫu thân. ‘Phốc’ một tiếng Dương thị cười thật thoải mái.

“Tuyết nhi chính là đang nghĩ ngày hôm qua, thầy giáo có dạy một cuốn sách nhưng không thể nhớ được, có phải con vẫn còn đang suy nghĩ làm như thế nào để đánh lừa mẫu thân, có phải không?” Dương thị vẻ mặt xem kịch vui đùa nói.

Bàng Lạc Tuyết ở trong lòng trở mình một cái, con đã rất khó khăn để tìm cách bảo vệ mẫu thân, người còn tại nơi này trêu đùa con, Lạc Tuyết đơn giản xoay người ôm thắt lưng Dương thị, cười ngọt ngào nói “Mẫu thân lại đùa người con, hôm qua Tuyết nhi có cố gắng học thuộc lòng, nhưng con muốn để cho phụ thân nghe, không cho mẫu thân ngài nghe”.

Dương thị biết nha đầu kia lại muốn làm nũng quốc công gia, nàng nát một ngụm. Nhẹ nhàng vỗ vào tay nói: “Mấy ngày nữa, hoàng hậu nương nương mở hội Mẫu đơn yến, Vũ nhi đã muốn cập kê, cũng đã đến tuổi lập gia thất. Tuy nói là thứ nữ, nhưng dẫu sao đã chăm sóc nuôi dưỡng từ nhỏ bên cạnh, tự nhiên cũng sẽ yêu thương như với nữ nhi của mình, việc này nên cùng với Vương di nương bàn bạc, dù sao cũng là mẹ đẻ của Vũ nhi. Hoàng hậu nương sẽ tới dự mẫu đơn yến, mẫu thân ở đây có hai tờ giấy, ngươi có thể cùng tỷ tỷ nhìn xem các quy tắc trong cung, nếu ngươi không muốn, nương liền thay ngươi tìm cách để con trở về. Tiếp qua một tháng ngươi cùng ca ca trở về đây, ngươi- tiểu lưu manh này cuối cùng cũng có người trông nom”.

“ Mẫu thân, con tự nhiên muốn theo tỷ tỷ cùng đi, người trêu ghẹo ta, Tuyết nhi liền không để ý tới người. Ca ca trở về, Tuyết nhi nhất định sẽ ngoan”. Nhớ ngày đó, khi trước Bàng lạc Tuyết không nghe ca ca khuyên nhủ, cố chấp gả ra. Ca ca không đồng ý cửa hôn sự này, liền đi ra ngài săn bắn, mắc trúng bẫy mà chết, nghĩ đến truyện này cũng không đơn giản như vậy. Trời cao nếu làm cho nàng - Bàng Lạc Tuyết sống lại, nàng nhất định phải bảo vệ những người thân yêu của mình. Vừa nghĩ đến điểm này, trên mặt đất có con mèo tuyết trắng nhảy đến, đây không phải là Tiểu Phúc Tử sao, vừa định ôm nó một chút, ai ngờ nó nhẹ nhàng lướt qua Bàng Lạc Tuyết chạy đến chỗ canh dược bị đổ trên mặt đất liếm, Bàng Lạc Tuyết ánh mắt bỗng chốc trở lên thâm sâu. Hướng mẫu thân ủy khuất nói: “ Trước kia Tiểu Phúc Tử vừa thấy con đến liền theo con chơi đùa, hiện tại bị một chén canh cuốn hút, có thể thấy được canh tỷ tỷ ‘hạ*dược’, Tuyết nhi rất đau lòng a”. Dứt lời Bàng Lạc Tuyết ủy khuất nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn cấp cho mẫu thân xem.

“ Nào có ai như ngươi nói không có đạo lý như vậy, Tiểu Phúc Tử là ca ca ngươi tặng cho ta. Nói đến cũng lạ, bát canh này rất đắng, có gì ngon, phỏng trừng là đói bụng, Tiểu Ngọc lấy con cá cho Tiểu Phúc ăn”.

“ Thật là lạ, Phúc Tử thế nhưng không ngửi thấy mùi con cá kia, chuyên tâm liếm chén canh bổ, mẫu thân Dương Thị cũng hiểu được có chuyện không bình thường, dù sao nàng cũng đã từng sinh sống lớn lên tại đình viện rộng lớn này, phía sau sự rộng lớn có nhiều việc xấu xa tất nhiên là biết không ít bí mật. Bàng Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn mẫu thân, sắc mặt nháy mắt có chút bi thương, ai - nói cho cùng, đều là người trong gia đình, cùng được nuôi nấng. Chính mình tự tay nuôi lớn vậy mà hóa ra là loài sói lang! Lòng người thật khó dò.

“Tiểu Ngọc, đem Phúc Tủ ôm qua một bên, Lục Phù dọn chén canh kia để lại cho ta. Hiện tại ta thấy không thoải mái, cấp Vương Thái y đến chuẩn mạnh”.

Không bao lâu, Vương Thái y liền tới, sau một lúc chuẩn mạch, thái y mở ra một toa thuốc: “ Phu nhân, thân thể không điều độ, phần lớn là do thể lực hao tổn, lão phu kê một đơn thuốc, phu nhân uống theo đơn thuốc này điều dưỡng, ít ngày nữa sẽ khỏi hẳn, mong rằng phu nhân không cần quá sức mệt nhọc”.

“Làm phiền thái y, bất quá, ta bây giờ có một chuyện muốn làm phiền thái y, mong rằng thái y hỗ trợ”.

“Phu nhân, cứ nói đừng ngại”.

“Tiểu Ngọc, bưng canh dược vào đây, kỳ thật cũng không có gì nghiêm trọng, không biết thái y có thể xem chén thuốc này có tăng thêm thảo dược tác dụng gì không, hướng lão thái y lãnh giáo một phần.”

Dứt lời, thái y đứng lên, nhẹ nhàng bưng lên chén thuốc ngửi, nhíu mày, tựa hồ có không đúng, lại duỗi ngón tay chạm vào nếm thử. Nếu thái y biết chén thuốc này nhặt từ mặt đất lên, lại bị con Phúc Tử liếm qua, nhất định sẽ tức giận đến giơ chân.

“Canh này là chén thuốc bổ thân – an thần rất tốt”. Nghe đến điều này, giữa lông mày mẫu thân buông lỏng, thở phào một cái. “Bất quá...”

“Bất quá cái gì, thái y cứ nói đừng ngại”.

“Canh này được bỏ thêm thảo dược Ngũ vị tử, còn có một chút Chu sa cùng Thử vĩ thảo. Ba vị này, tuy rằng phân lượng cực nhỏ, vẫn là không thể gạt được đầu lưỡi lão phu. Ngũ vị tử, Chu sa có tác dụng an thần, nhưng hai vị này không dùng thể đặt ở cùng nhau trong thời gian dài sử dụng, thuốc sẽ từ từ tích lũy, cho đến đêm không thể ngủ say, hồi hộp ưu tư, chậm rãi hao hết tinh khí con người, mà Thử vĩ thảo có tác dụng làm cho người ta nghiện, một ngày không uống liền khiến hoảng sợ hụt hơi, không có tinh thần và thể lực, mệt mỏi chân tay”.

Dương Thị nghe đến việc này, không khỏi lạnh tâm, vẻ mặt càng thêm cô đơn, nhưng lại miễn cưỡng cười vui nói: “Vất vả cho thái y rồi, mong rằng thái y, chớ đem sự tình ngày hôm nay nói cho người khác biết”.

“Việc này hiển nhiên, hôm nay lão phu chẳng qua là bắt mạch cho phu nhân, phu nhân quá sức mệt nhọc, nghỉ ngơi mấy ngày liền tốt rồi.”

Dương Thị hơi gật gật đầu, đối với Vương mụ mụ nói: “Đưa thái y ra ngoài, đi sổ sách lấy năm trăm lượng cấp cho Vương Thái y”.

“Đa tạ phu nhân”.

Trong phòng chỉ còn Bàng Lạc Tuyết cùng Dương Thị, Bàng Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn đến Dương Thị tròng mắt trong suốt, nâng lên cánh tay lau nước mắt cho nàng.

“Lúc đấy ca ca ngươi đã hai tuổi, Vũ nhi mới sinh ra, nhỏ như vậy một chút. Vương di nương thân thể không tốt, cho nên lão gia ôm qua đây để cho ta nuôi nấng, lúc ấy còn chưa có Tuyết nhi, ta liền đem nàng trở thành cốt nhục của bản thân để yêu thương, đến tận khi có Tuyết nhi. Nhưng là nương tự thấy mình không có nửa phần bạc đãi nàng, ngươi có nàng đều có, đối đãi như chính nữ, mẫu thân chưa từng đem nàng đối đãi như thứ xuất. Ai...” Nói xong, nước mắt rốt cuộc cũng không trì hoãn được.

“Mẫu thân có đúng hay không cũng không thể tha cho nàng ấy, là nàng tâm tư độc ác giống như mẹ đẻ của nàng, nếu Bàng Lạc Vũ này không tốt, mẫu thân hiển nhiên cũng phải đề phòng, hôm nay nếu không phải có Phúc Tử, sợ rằng mẫu thân bị người hại, còn chính mình không biết điều đó. Mẫu thân còn có ta, còn có ca ca, mẫu thân không đáng vì loại người này rơi nước mắt. Tuyết nhi sẽ ghen tị a...”. Bàng Lạc Tuyết làm nũng, nháy chớp chớp đôi mắt đáng yêu. Dương Thị rốt cuộc cũng nở nụ cười.

“Vậy Mẫu Đơn yến, Tuyết nhi còn muốn cùng nàng đi, mẫu thân cảm giác thấy có chút không yên lòng.”

“Hiển nhiên muốn đi, nàng ta muốn hại con, cũng phải nhìn xem nàng ta có bản lĩnh đó không, con sao phải sợ nàng”.

“Tiểu Tuyết Nhi của ta, thiên hạ nhỏ bé của ta, suy nghĩ của con bây giờ cũng đã tỉ mỉ hơn rồi. Hôm nay việc này ngươi chớ để phụ thân biết được, đại trạch ở chỗ sâu, chuyện tình cũng không có đơn giản như vậy, mẫu thân muốn ngươi nghe lời, không nên tìm hiểu, có hiểu không?”.

“Tuyết Nhi tự nhiên hiểu rõ, cũng mong mẫu thân có thể cẩn thận với nàng, không nên gần gũi, Tuyết Nhi hiện tại sẽ ghen tị đó nha”.

Dương Thị hiểu ý cười: “Hài tử ngốc, mẫu thân đương nhiên hiểu được, cái kia Vương di nương chỉ sợ cũng không thoát khỏi quan hệ, nếu không nàng làm thế nào lại biết sử dụng nhiều loại thảo dược như vậy. Hừ, mấy năm nay xem nàng vẫn luôn luôn cố chấp, nàng ta từ muội tử lên làm thiếp thất, nay lại muốn vọng tưởng đứng lên vị trí đương gia chủ mẫu. Việc này mẫu thân đều có dự tính, ngươi vẫn là lên xem học như thế nào đi chứ”.

Nhất thời khuôn mặt Bàng Lạc Tuyết nhăn thành bánh bao, xong rồi, cuốn kinh thư kia còn chưa có xem qua, nàng chớp mắt: “Thời gian đến buổi tối còn sớm, hôm nay chắc chắn sẽ học thuộc hết, mẫu thân nhất định không được coi thường con”. Nàng nhẹ nhàng thi lễ lui ra ngoài, đi tới cửa nghe được tiếng thở dài của mẫu thân. Không ai muốn tổn thương người thân mình, nhưng lòng người khó dò, tâm niệm ác độc. Bàng Lạc Vũ, kiếp này ta nhất định sẽ không cho ngươi như ý. Bàng Lạc Tuyết xoay người đi ra ngoài.