Tác giả: Sói Xám Cánh Dài

Chương 1

Tiếp
Người Trương Phác Ngôn ghét nhất tên là Trương Phác Ngọc.

Đó là một con ranh từ sáng đến tối không ngừng gây họa, nhưng đồng thời cũng là con gái rượu đại tộc đứng đầu thành phố C Trương gia sủng ái nhất, và cũng là em gái cùng mẹ cùng cha của Trương Phác Ngôn cô.

Mức độ Trương Phác Ngôn ghét cô em gái này nghiêm trọng đến nỗi cũng ghét luôn tất cả những người yêu thích con nhóc đó, ví dụ như là người đàn ông anh tuấn đang khiêu vũ với Trương Phác Ngọc này.

Hắn ta gọi là Lý Ý, đến từ một gia tộc chính trị đủ để xứng tầm cùng Trương gia, bản thân là ngôi sao trẻ tuổi nhất trên chính trường thành phố C, vừa qua ba mươi tuổi đã nắm giữ vị trí trọng yếu, chính xác là hàng đại gia nóng phỏng tay.

Trong lòng là như vậy suy nghĩ chán ghét nhưng trên mặt Trương Phác Ngôn vẫn là giữ nguyên một bộ bất động thanh sắc. Cô thẳng lưng ngồi nơi sáng rỡ nhất, người đến mời khiêu vũ dần dần càng ngày càng nhiều, Trương Phác Ngôn thấy phiền toái không chịu nổi, trên sân nhảy Phác Ngọc trình diễn màn nhảy vụng về tức cười kia nhìn cũng đủ rồi, vì vậy cô lặng lẽ đứng dậy rời khỏi.

Thoải mái từ sảnh trong khách sạn đi ngang qua thì đúng lúc cặp đôi kia ở trong sàn nhảy cũng dời đến. Cách một tầng cửa sổ cổ kính chạm trổ hoa văn, Trương Phác Ngôn nghe thấy thanh âm Lý Ý trầm thấp mà ôn hòa hỏi: “Em tên là gì?”

Trương Phác Ngọc lảo đảo một cái —— trên ống quần hắn đều là dày đặc dấu chân cô đạp lên, cô làm sao mà dám nói thật a? Ngay lập tức giọng nói thanh thúy không chút do dự: “Em tên là Trương Phác Ngôn —— Ngôn trong ngôn tiếu yến yến!”

Lý Ý nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, mang theo vui vẻ.

Từ nhỏ đến lớn, Trương Phác Ngọc gây họa sau nói dối tên đã không phải là lần đầu tiên. Trương Phác Ngôn đã sớm lười đối chất so đo, nhưng lúc này đây, người này nhẹ nhàng một tiếng “Ừ” làm cô nghe xong không biết vì sao nhưng lại lập tức vô cùng muốn xông ra đối chất một phen.

Không khỏi liền dừng bước.

Trương Phác Ngôn từ khe hở cánh hoa gỗ lim chạm trổ tinh xảo nhìn vào trong, giữa ánh đèn sàn khiêu vũ đứng một vị công tử ôn nhu, văn nhã ôn nhuận như ngọc, nụ cười so với gió xuân đầu đêm lại càng làm người ta say mê.

******

Ngày thứ hai, Lý gia nhưng lại lập tức nhờ một vị lão tướng quân cùng hai nhà đều có giao tình trịnh trọng tới cửa làm mai.

Lão tướng quân này là chiến hữu cũ của Trương tổng tư lệnh, quyền cao chức trọng, ngày thường là đặc biệt cương chính nghiêm minh, nhưng lúc này nói đến Lý Ý lại khó được liên mồm khen ngợi không thôi, cuối cùng bình hắn tám chữ: tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng.

Lão tướng quân tủm tỉm nhìn Trương Phác Ngôn nói: “Phác Ngôn, cháu từ nhỏ đến trưởng thành, bác nhìn khắp cả đám con trai cùng thế hệ với cháu, tính ra chỉ có tiểu tử Lý gia này còn có thể xứng với cháu.”

Mọi người nghe vậy đều cười, Trương Phác Ngôn cũng tự nhiên nhã nhặn khẽ mỉm cười.

Kế tiếp nhóm người lớn muốn thương lượng một chút chuyện cô không tiện ở lại, cô thông minh đứng dậy rời đi. Lúc lên lầu, tay khẽ nhấc làn váy thướt tha tao nhã, xinh đẹp giống như một cánh bướm nhẹ nhàng tung bay.

Chẳng qua cánh bướm một tấm lụa mỏng manh, bị ngón tay thon dài kia nắm thật chặt, lặng lẽ thay đổi hình dáng.

Lão tướng quân vừa rời đi, Trương phu nhân liền vội vàng lên lầu. Lúc bà đẩy cửa đi vào, Trương Phác Ngôn đang ngồi trước bàn trang điểm, nhấc một chiếc lược ngọc tinh tế tỉ mỉ chải làn tóc dài mềm mại.

Trương phu nhân ngồi xuống bên mép giường, cười vô cùng vui vẻ: “Phác Ngôn, con đã gặp qua cậu Lý Ý đấy chưa?”

Trương Phác Ngôn khẽ gật đầu một cái, bình bình một tiếng “Rồi ạ”.

“Vậy thì, con cảm thấy cậu ta... thế nào?” Trương phu nhân từ trong gương quan sát vẻ mặt ái nữ, cẩn thận hỏi.

Lược ngọc trong tay Trương Phác Ngôn dừng ở nơi nào.

Em gái Phác Ngọc mặc dù tuổi còn nhỏ cũng là đã định cho người ta. Con rể tương lai chính là Tần Uẩn tiếng tăm lừng lẫy trong giới kinh doanh thành phố C, đối với Phác Ngọc lại là nhất kiến chung tình, tình thâm thắm thiết.

Bởi vì Tần Uẩn là con trai trưởng, nên một năm này Tần gia luôn thúc giục mau sớm tổ chức lễ cưới. Trương gia nhưng lại bởi vì phía trên Trương Phác Ngọc còn có Trương Phác Ngôn chưa gả ra ngoài, nên vẫn dùng dằng mãi.

Ý định của mẹ, Trương Phác Ngôn trong lòng hiểu rõ.

Mà nhớ tới cậu em vợ tương lai Tần Uẩn, trước mắt cô cơ hồ lại lập tức một lần thoáng qua nụ cười như gió xuân tối hôm qua.

Lòng tức khắc liền kết lại một tầng băng, mỏng manh áp chế sóng gió gợn lên chỗ sâu trong lòng.

Mép tầng băng mỏng kia, sắc bén như đao, cứa vào tim cô, vừa lạnh vừa đau.

“Rất tốt ạ” ngón tay cô khẽ động, lại tiếp tục từ từ chải mái tóc đen nhánh, “Con gả.”

******

Lý Ý không hổ là thiên tài hiếm có của giới chính trị, khả năng khống chế cảm xúc có thể nói là không chê vào đâu được.

Lúc bị đương trường báo cho biết vị này trước mặt mới là Trương Phác Ngôn, Trương Phác Ngôn hết sức chăm chú không chớp mắt săm soi vẻ mặt hắn, lại chỉ thấy sắc mặt của hắn không có chút nào biến hóa, ngược lại vui vẻ nơi đáy mắt kia càng sâu hơn một chút.

Trương Phác Ngôn lúc này ở trong lòng lạnh lùng cười một tiếng.

Đâm lao phải theo lao phải không?

Hay vẫn là... có còn hơn không?

“Phác Ngôn?” Lý Ý phát hiện vị hôn thê của anh luôn thất thần khi anh vui vẻ mỉm cười “Đang nghĩ gì vậy?”

Thành phố C tháng hai đã có vẻ xuân sắc, nhưng gió vẫn còn lạnh. Anh cởi áo khoác xuống khoác lên trên vai cô, thuận thế tự nhiên đem kéo cô vào trong ngực.

Chiếc cằm xinh đẹp đè lên trán cô, Trương Phác Ngôn không ngẩng đầu được, nghiêng mặt một tiếng “Ừ, anh nói gì?”

Lý Ý ngừng lại, “Anh vừa mới hỏi em, lễ cưới chúng ta làm vào cuối tháng, có thể không?”

Cô yên lặng, hồi lâu mới cười một tiếng, “Anh nghĩ sao?”

Anh nhấc tay lên sửa sang lại cổ áo cô, “Anh đương nhiên là... càng nhanh càng tốt.”

Bốn chữ cuối cùng kia anh khẽ khàng nói, mang theo cảm xúc vi diệu nào đó, phức tạp khiến cô không hiểu được.

Cô ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, anh nhưng lại có chút mất tự nhiên tránh đi.

Trương Phác Ngôn trong lòng nhất thời tịch mịch mất mát không nói nên lời.

Ngay cả gió xuân này cũng càng thêm lạnh thấu xương. Siết thật chặt áo khoác trên người, cô im lặng không lên tiếng ôm hai cánh tay một mình đi về phía trước. Nghe tiếng bước chân anh theo tới, cô dừng lại.

“Anh là thật nghiêm túc sao —— Anh so với em còn rõ ràng hơn, gia đình chúng ta định ra hôn nhân so với những người khác dễ dàng hơn, đồng thời cũng càng khó khăn hơn. Lý Ý, anh nghĩ cho kĩ, em không phải là người dễ ở chung đâu.”

Lời của cô, tựa hồ như nghĩ đến đã lâu, lại tựa hồ như cảm xúc nhất thời bật thốt lên. Lý Ý năm này tháng nọ thành thạo sống giữa đủ loại tâm tư trù tính, lúc này lại không hiểu nổi ý tứ trong lời cô.

“Anh đương nhiên là thật nghiêm túc.” Trong chốc lát anh trả lời cô, dịu dàng mà kiên định, “Rất nghiêm túc!”

Trương Phác Ngôn dưới ý xuân lạnh lẽo lẳng lặng nhìn hắn, hồi lâu trời dần dần tối lại, giữa tranh sáng tranh tối, cô chợt dời đi ánh mắt, nở nụ cười vô cùng xinh đẹp mà ý vị khó hiểu.

“Nghiêm túc là tốt rồi —— Nghe theo anh, tổ chức vào cuối tháng đi.”

******

Kết hôn ngày đó, anh uống đến say mèm.

Mọi người mang anh vào phòng tân hôn, dưới Trương Phác Ngôn mỉm cười khéo léo mà lạnh lùng, toàn thể chạy trối chết, đừng nói đến náo loạn động phòng, ngay cả chỉ chạy ngang qua cũng không chịu.

Chú rể nửa người ngã xuống dưới giường, mê say nhắm hai mắt nhẹ giọng gọi: “Phác Ngôn, Phác Ngôn.”

Trương Phác Ngôn thương hại nhìn anh, trong lòng biết “Phác Ngôn” anh gọi cũng không phải là chính mình, lúc này đang đội mũ phượng khăn quàng.

“Phác Ngôn...” Anh không chịu bỏ qua.

Trương Phác Ngôn đi tới trước mặt anh, cúi đầu tỉ mỉ ngắm nhìn, muốn từ trên khuôn mặt nhìn ra một chút chân thật. Nhưng vẻ mặt anh một điểm bị trạc phá cũng không, ngược lại lại cực kì dịu dàng.

Cô đưa tay mặt của anh.

“Chỉ một lần gặp mặt mà thôi, khó quên như vậy sao?” Trương Phác Ngôn cúi đầu lẩm bẩm hỏi.

Hồi lâu không có tiếng động, lòng cô dần dần lạnh, không đề phòng bị người đang nhắm chặt hai mắt kia vươn tay kéo lấy.

Cô ngã xuống trên người anh, hai người thoáng cái quá gần gũi.

Lý Ý chậm rãi mở mắt ra. Đôi mắt đen kia từng vì Phác Ngọc ngập tràn gió xuân, lúc này sáng ngời giống như hai ngôi sao duy nhất giữa đêm tối vô tận.

“Một lần là đủ rồi “ anh nói rành mạch từng từ, ánh mắt sáng quắc “Trọn đời khó quên.”

Trương Phác Ngôn hít vào một hơi ngây người. Anh lại cười, chợt lật người áp lại, mang theo hơi thở đàn ông thuần hương rượu, nhất thời dồn dập mà đến bao trùm lấy cô. Trương Phác Ngôn theo bản năng giãy giụa, bị anh dễ dàng chế trụ. Anh cười vô cùng vui vẻ, giữa đôi mắt đen như mực chiếu ra hình ảnh cô, hai gò má đỏ tươi như hoa đào say rơi giữa gió xuân.

“Em gả cho anh” anh khẽ thơm hoa hồng đỏ rực trên má cô, nụ cười kia cơ hồ có thể hình dung vì mỹ mãn “Phác Ngôn, anh thật là vui vẻ.”