Tác giả: Sói Xám Cánh Dài

Chương 2

TrướcTiếp
Lý Ý tuổi trẻ thành công, đã là nhân vật vô cùng quan trọng trong cả gia tộc, vì vậy Trương Phác Ngôn tuy là cô dâu mới cưới về nhưng đám bà cô chị em dâu cũng đều chạy đi nịnh bợ cô, không người dám nặng lời nửa câu với cô.

Thậm chí cha mẹ của Lý Ý cũng đối với vị con dâu này rất khách khí, săn sóc cô tân hôn ngày đêm vất vả, hai ông bà liền đi ra biệt thự, đem ngôi nhà lớn như thế để lại cho vợ chồng mới cưới hai người một chỗ.

Đối với chuyện này Phác Ngôn có chút thấy không ổn, nhưng trái lại Lý Ý lại hài lòng cực kỳ: “Không phải là tốt vô cùng sao? Em cũng được thoải mái chút.”

Sáng sớm cuối xuân hơi lạnh là như thế tốt đẹp dễ chịu, tân nương tử của anh lại mỗi ngày đều muốn đi vào phòng cha mẹ chồng chào hỏi, lưu lại một mình anh rời giường, thật sự là có chút tịch mịch đáng tiếc nha!

“Em cảm thấy ba mẹ tựa hồ... không phải là rất thích em?” Phác Ngôn suy nghĩ một lúc, nói.

Lý Ý nghe vậy nâng mày, “Phác Ngôn, là em nghĩ nhiều”

“Thật sao?”

“Thật.” anh nhàn nhạt mà chắc chắn, “Người nào lại không thích Phác Ngôn của anh chứ?”

Đại khái chính là bởi vì lúc này là khoảng thời gian tốt nhất trong ngày, ánh mặt trời ấm áp mà không nóng nực, lại trùng hợp bữa ăn sáng trên bàn mấy món ăn đều là cô thích, nên trong lúc nhất thời Trương Phác Ngôn tâm tình thật tốt, thấy anh đang đưa tay muốn lấy tờ báo trước mặt cô, cô liền thuận tay cầm lên, đưa tới trên tay anh —— bàn tay Lý Ý nháy mắt cứng ở chỗ nào đó.

Thụ sủng nhược kinh.

Đúng vậy, đây là trong suốt cả đời Lý Ý lần đầu tiên hưởng đến tư vị thụ sủng nhược kinh.

“Sao vậy?” Cô làm bộ như không biết, cố ý mặt ra vẻ nghi vấn nhìn hướng anh.

Lý Ý dĩ nhiên sẽ không nói gì, chỉ lắc đầu, nhưng khóe miệng làm thế nào cũng không kìm được cong cong lên.

Sau đó Trương Phác Ngôn dĩ nhiên vẫn như thường. Cô không biết là, vì một cái hành động nho nhỏ như vậy nhưng lại chọc cho toàn bộ thư kí của tòa nhà đều tụ lại một chỗ, mỗi người đều cầm một bản “Báo buổi sáng thành phố C” đau khổ nghiên cứu, trăm tư khó giải —— không có tin tức trọng yếu gì a! Cũng không có nội dung chỉ thị hội nghị nào cả, toàn bộ cùng với tờ báo bình thường khác chẳng có gì đặc biệt khác nhau... Nhưng là vì sao thủ trưởng cả ngày đều đặt ở bên tay, ngay cả giữa kì hội nghị thường kỳ đều không quên lật xem nghiên cứu à?

******

Công việc của Lý Ý vô cùng bận rộn. Trước kì trăng mật anh trăm phương ngàn kế tránh đi một ít chuyện, theo cô đi ra ngoài chơi, sau khi trở về, công vụ chất đống như núi, đã bận nay còn bận hơn.

Trương Phác Ngôn từ nhỏ đến lớn đã thường thấy cha và anh trai như vậy, đối với việc anh có thể mỗi ngày trở lại cùng ăn với cô một bữa cơm, ở nhà ngủ mấy giờ, đã là sợ hãi cùng bội phục không thôi.

Ngược lại Lý Ý, đối với kiều thê loại này độ lượng rất là có chút không làm được.

Mấy tháng sau khi kết hôn, có một ngày anh ở khoảng cách 40 phút giữa hai hội nghị vui sướng chạy về nhà.

Lý phu nhân khi đó đang ở giữa vườn hoa phơi nắng. Chính ở lúc chiều thu ánh mặt trời dịu nhẹ nhất, cô ngồi ở dưới giàn trồng hoa, nhàn nhã tỉa hoa. Anh đứng ở dưới mái hiên nhìn mấy phút, hơi thở dồn dập dần dần ổn định lại, nhẹ nhàng đi tới từ phía sau ôm lấy cô.

Cô tâm tình rất tốt, quay đầu cười với anh.

“Phác Ngôn,” anh hôn lên tóc mai của cô “Lúc em ở một mình, hay lúc ở cùng với anh vui hơn?”

“Đều vui cả.”

“Cái gì?” Đáp án này làm ngữ khí anh trở nên bất thiện.

“Anh hôm nay không bận à?” Cô thông minh nói sang chuyện khác.

“Không bận. Có cần anh đi dạo phố với em không?” Anh ngửi hương thơm thoang thoảng nơi mái tóc cô, mệt mỏi mà lại hưng phấn hỏi cô.

“Hôm qua vừa mới đi với bọn Khả Khả rồi.” Cô ngửi ngửi một cành hoa trong tay, ngọt ngào cười, quay đầu nói đùa với anh: “Cái em không cần anh lại cố ý làm cho em —— toàn nói lời vô dụng, hay là anh đem nâng định mức thẻ của em lên một cấp nữa xem?”

Tân hôn tiểu thiếu phụ cười giỡn, uyển chuyển hàm súc mà kiều mỵ động lòng người. Lý Ý nhẫn lại nhẫn, vẫn là không nhịn được mặt đen, khom lưng bế cả người cô lên, xoay người sải bước đi vào phòng ngủ.

Chạm mặt phải lính cần vụ đi đến, vốn là tới để nhắc anh thời gian đi họp thời gian sắp đến nên đi ra cửa, thấy hình ảnh này “Cộp!” một tiếng đứng nghiêm quay lại phía sau, đảo mắt liền mất bóng.

Lý Ý làm như không nhìn thấy, Trương Phác Ngôn thật thấp kêu than một tiếng, bưng mặt vùi vào trong ngực anh, “Để em xuống! Anh rốt cuộc muốn làm gì hả?!”

Lý Ý cúi đầu, ở bên tai cô hừ nhẹ: “Anh muốn cùng em thảo luận về vấn đề ——‘nhu cầu’.”

Phác Ngôn lập tức đỏ mặt. Đây là ban ngày, huống chi tối hôm qua cùng sáng sớm hôm nay cũng đã... Véo anh một cái bày tỏ kháng nghị, không nghĩ tới Lý Ý vốn đang nhịn được, lần này đã bị hoàn toàn kích thích, vừa vào phòng ngủ liền đặt cô để ở sau cửa...

Một câu nói đùa mà thôi, chưa đến mấy ngày sau, Lý Ý lại thật đem định mức thẻ của cô lên tới con số dọa người.

Lúc uống xong trà chiều bạn bè hâm mộ trêu ghẹo cô: “Phác Ngôn, nếu cậu trở về cãi nhau với thủ trường nhà cậu, có thể trực tiếp quẹt thẻ bay trực thăng về nhà mẹ đẻ nha!”

Trương Phác Ngôn cười cười, thu lại thẻ phục vụ đưa tới, cũng không nói lời nào.

Nhưng sau lại, không biết vì sao, ngay cả ly cà phê đen cô uống đến cũng đều là ngọt.

******

Chỉ chớp mắt đã đến mùa xuân năm sau, là lúc em gái Trương Phác Ngọc xuất giá. Hôn lễ ngày đó, Lý Ý gạt ra hết thảy công việc, theo Trương Phác Ngôn đi Trương gia đưa gả.

Trong xe đi đường, hai người đều không nói một lời, Trương Phác Ngôn chán đến chết cầm lấy quà tặng kết hôn anh tự mình chuẩn bị, tùy ý nắm ở trong tay chơi.

“Phác Ngôn, cẩn thận một chút.” Xe hơi lắc lư một chút, đang nhắm mắt dưỡng thần Lý Ý mở miệng nói với cô.

Cẩn thận cái gì? Tâm ý của anh ta sao? Trương Phác Ngôn tay dừng lại, cũng không lên tiếng.

Đúng lúc này xe dừng lại, cô giơ tay đẩy ra cửa xe, quả cầu thủy tinh đắt tiền hiếm có cùng với cái hộp một đường bay rơi xuống đất, vỡ tan nát.

Lý Ý nghĩ xe đến nơi, hướng về phía mảnh thủy tinh đầy đất hơi nhíu mày. Trương Phác Ngôn ở bên cạnh lẳng lặng chờ anh nổi giận, anh lại chỉ lắc đầu một cái, phân phó thư kí đi theo lập tức lại lần nữa chuẩn bị một phần lễ.

“Vào đi thôi.” Anh tới cầm tay cô, cô lại xoay người rời đi.

“Phác Ngôn!” Anh thấp giọng gọi lại cô, âm thanh ẩn nhẫn.

Trương Phác Ngôn quay đầu lại, cách anh đứng không xa, dùng một loại xa lạ thần sắc anh chưa từng thấy qua lẳng lặng nhìn anh, trong chốc lát, cô chậm rãi mở miệng: “Sớm biết có hôm nay, hà tất phải bắt đầu.”

Lý Ý trái tim bùng lên giận dữ, trên mặt liền càng thêm nhàn nhạt: “Anh cũng đang muốn nói với em những lời này.”

Trương Phác Ngôn sắc mặt đổi một cái, dưới con mắt của mọi người, hung hăng hất ra cánh tay anh đưa tới.

Hôm nay cô dâu cũng không giống như Trương Phác Ngôn trước kia cự người ngàn dặm, bạn bè thân thích ồn ào ầm ĩ, đủ loại trêu chọc, náo nhiệt không thôi.

Chú rể Tần Uẩn che lại cô dâu nhỏ của mình ở phía sau, một người ngày thường lạnh nhạt thanh quý lúc này bị vẽ son môi lên mặt, tức cười mà chật vật.

Cũng mặc kệ cỡ nào bất đắc dĩ khó chịu, anh thủy chung một tay che chở người phía sau, thỉnh thoảng Trương Phác Ngọc không cam lòng thò đầu ra ngoài kháng nghị đôi câu, anh liền dịu dàng cười kéo cô trở lại.

Anh ta cười lên rất đẹp, lúc đầu ở lễ kỉ niệm trường cũ một trăm năm, anh bị mọi người vây quanh, mỉm cười như thanh phong minh nguyệt, Trương Phác Ngôn lần đầu tiên nhìn đã vừa ý.

Thật ra thì nụ cười của Lý Ý cũng rất đẹp, bất quá bởi vì công việc, thường xuyên không thể không nghiêm mặt cố ra vẻ lão luyện, dần dà, trong cuộc sống riêng cũng cực ít có lúc cười.

Cực ít, nhưng cũng không phải là không có. Lúc nhìn cô, anh thường xuyên đều là cười. Trương Phác Ngôn có thể rõ ràng nhớ lại mỗi cái tươi cười của anh: dịu dàng, vui vẻ, chói mắt... Còn có, lần đầu tiên gặp mặt anh hướng về phía Trương Phác Ngọc nhà cô cười, nụ cười xinh đẹp so với gió xuân càng làm người ta say mê.

Trương Phác Ngôn cả đời này chán ghét đối với Trương Phác Ngọc cộng lại, cũng so ra kém ghen tị với Trương Phác Ngọc trong nháy mắt đó.

Chuyện cho tới bây giờ, sẽ không có thể không thừa nhận, hết thảy tương kế tựu kế, xích mích cự nự, cũng chẳng qua là ngụy trang —— Trương Phác Ngôn đối với Lý Ý, nhất kiến chung tình.

Người nào yêu Trương Phác Ngọc cũng không sao cả, cô lại chỉ cầu nụ cười đó mà thôi.

Chỉ tiếc yêu cầu này quá xa xỉ, thẻ định mức có cao bao nhiêu cũng quẹt không mua nổi.

Trương Phác Ngôn ngơ ngẩn rơi lệ.

Lúc này, Lý Ý đứng ở bên vợ, đoàn người huyên náo, anh âm thầm thay cô ngăn ra riêng một phần an tĩnh, mà khi anh đang muốn vươn tay ôm nàng thì lại thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô, trên gò má nhu mỹ, tựa như là nước mắt.

Theo tầm mắt cô nhìn lại, Tần Uẩn đang cúi đầu dịu dàng hôn Trương Phác Ngọc.

Lý Y thu hồi tay, im lặng không lên tiếng tay siết thành quyền.

Trên đường trở về ai cũng không nói lời nào, đến nhà Trương Phác Ngôn đi thẳng về phòng, anh mặt lạnh đi theo sau lưng, lúc cửa phòng đóng kịp thời đưa tay ra đẩy lại, phát ra rầm một tiếng. Trương Phác Ngôn quay đầu lại cau mày, không chút khách khí lạnh lùng nói với anh: “Đi ra ngoài!”

Chưa từng có người dám như vậy nói chuyện với với Lý Ý, sắc mặt của anh sa sầm xuống.

“Phác Ngôn” anh gằn từng chữ “Có chừng có mực!”

“Anh không có tư cách nói tôi!”

“Tần Uẩn thì có?”

Anh tự cho là hiểu rõ cười lạnh.

Trương Phác Ngôn cứng người kiềm chế muốn cho anh một cái tát, cũng lạnh giọng cười: “Anh... vừa ăn cướp vừa la làng!”

Lý Ý cười cười “Phác Ngôn, em thật nghĩ rằng anh không biết đoạn quá khứ kia giữa em và Tần Uẩn sao?”

Ban đầu Tần gia có ý muốn liên hôn với Trương gia, mà Trương gia hai cô con gái, các trưởng bối Tần gia lại càng hợp ý là Trương Phác Ngôn —— Bọn họ cần một nữ chủ nhân có thể chống đỡ được cho cả cả gia tộc, chứ không phải là cô nhóc không rành thế sự như Trương Phác Ngọc.

Nhưng Tần Uẩn quyết tâm không phải là Trương Phác Ngọc thì sẽ không cưới, ai cũng không biết làm thế nào với hắn.

Dù chưa bắt đầu đã kết thúc, cũng không có mấy người biết, nhưng đoạn quá khứ này đối với Trương Phác Ngôn mà nói, vẫn trở thành miệng vết thương không thể đụng vào.

Lập tức cô tức giận thở hổn hển thôi đẩy anh “Đi ra ngoài! Tôi không muốn nhìn thấy anh!”

Trong mắt Lý Ý tức thì xẹt qua tia lạnh lẽo, bắt lấy tay của cô, hung hăng kéo cô vào trong ngực, dễ dàng khống chế làm cô không động đậy được. Trương Phác Ngôn hận vô cùng, há mồm cắn, anh cúi đầu tìm được môi của cô, hung hăng ăn vào trong miệng.

Hôn lên hàng lệ cô rơi xuống, anh mới thoáng buông ra. Cúi đầu nhìn người trong ngực nước mắt rơi như mưa, Lý Ý hồi lâu bất đắc dĩ, khàn khàn chậm rãi hỏi: “Phác Ngôn, anh phải làm thế nào với em mới được đây? Anh đối với em không tốt sao? Còn chưa đủ tốt sao?”

Trương Phác Ngôn không tiếng động khóc, dời đi ánh mắt không nhìn anh.

“Nói a!” anh không nhịn được lại cúi đầu nặng nề hôn cô. Bộ dáng uất ức của cô làm anh hắn hiếm thấy mất đi tỉnh táo “Em đã gả cho anh rồi, em còn muốn như thế nào nữa?! Em lại có thể làm thế nào?”

Lời này nghe vào trong tai Trương Phác Ngôn, quả thực đau đến chết tâm! Cô ra sức từ trong ngực anh giãy giũa thoát khỏi, đương lúc dây dưa cô giương tay lên, móng tay được bảo dưỡng chăm sóc quét rách cằm anh, đầu tiên là thật dài một đường màu trắng, rồi chuyển hồng, sau đó máu tươi chậm rãi từ nơi kia rỉ ra...