Tác giả: Tát Không Không

Chương 42

TrướcTiếp
“Vì sao.... Em phải cởi quần áo?” Tôi men theo bàn bước chầm chậm, duy trì khoảng cách với anh từ đầu tới cuối.

”Quên giao hẹn mấy ngày trước à?” Trang Hôn Hiểu vừa cởi cúc áo, vừa nhắc nhở: “Anh từng nói, nếu em vi phạm giao ước hẹn hò cùng người khác giới, vậy thì, Hoa Thành đối xử với mẹ kế thế nào, anh sẽ đối xử với em thế ấy.”

”Nhưng em không hẹn hò với Liễu Bán Hạ.” Tôi vội vàng biện bạch.

Trang Hôn Hiểu dừng lại, nghĩ một chút: “Đúng, em không hẹn hò với anh ta.”

Phù, nguy hiểm quá, tôi chuẩn bị lau mồ hôi đầy trán, anh lại mở miệng.

”Nhưng,“ Trang Hôn Hiểu mỉm cười, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo: “Em lại cùng anh ta về nhà gặp phụ huynh, điều này còn nghiêm trọng hơn cả hẹn hò.”

Nói xong, anh chạy nhanh ra phía tôi, tôi bị dọa cho hồn bay phách lạc, vội vàng chạy trốn.

Anh trái tôi phải, anh phải tôi trái, địch tiến tôi lui, tiến lui...... Tôi càng muốn lui, như vậy, hai chúng tôi cuối cùng lại chạy vòng quanh cái bàn.

5 phút sau, thể lực tôi dần dần hết chống đỡ nổi, nhưng Trang Hôn Hiểu chính là đợi thời khắc này, anh bắt đầu tăng tốc chặn đường.

Không được, như thế này chết là chắc.

Tôi chọn đúng thời cơ, cầm nho ném về phía anh.

Sau khi ném mới nghĩ ra, nho là vật phẩm tuyệt vời để tán tỉnh, Trang Hôn Hiểu chắc không nghĩ lệch đi.

Có điều cũng chẳng để ý làm gì nhiều, tôi nhân lúc anh né, vội ù té chạy vào phòng ngủ, nhanh chóng đóng cửa.

Nhưng chỉ chậm một bước.... anh dùng tay chặn cửa, đồng thời nói: “Chúc Thảo Nhĩ, đừng chống cự.”

Lẽ nào muốn tôi ngồi chờ chết? Tôi dùng hết sức đóng cửa, nói lớn: “Trang Hôn Hiểu, anh nói một đằng làm một nẻo, rõ ràng nói không trách em.”

Trang Hôn Hiểu thong thả nói: “Em đã chịu hình phạt, vậy sao anh còn phải trách em.”

Tôi nghiến chặt quai hàm.

Lại còn khen ngợi anh có nhân tính, sói sao có thể có tính người chứ?!

Chống cự không được bao lâu, anh liền xô cửa, tôi nuốt nước bọt, từng bước từng bước lùi lại.

”Anh đừng qua đây!” Giọng tôi có chút run rẩy.

”Em đang diễn phim truyền hình nhiều tập Hoàng Kim Đang à? Đổi lời thoại đi.” Anh nhướng mày, tiếp tục tiến lên phía trước.

”Em sẽ sử dụng bạo lực đấy, bị thương thì đừng trách em!” Tôi cảnh cáo, nhưng không đủ sức mạnh.

Anh nhắm mắt làm ngơ.

Tôi dừng lại một chút, lập tức chạy ra sau bàn trang điểm, chuẩn bị cầm đồ ném anh.

Lọ dưỡng da? Không được, là bình nhựa, không có lực uy hiếp.

Bùn đắp mặt? Không được, nặng quá, chắc chắn sẽ chảy máu.

Vẫn chưa kịp lựa chọn hung khí, đột nhiên tôi cảm thấy eo chặt hơn, sau đó một trận trời đất quay cuồng...... tôi lại bị Trang Hôn Hiểu vác trên vai!

Dạ dày đau quá, tôi ra sức đập vai anh: “Nhanh thả em xuống!”

Anh nghe theo, đặt tôi xuống, có điều là đặt lên trên giường ...... trên bàn cơm của anh.

Sau đó, anh đè lên.

Nặng .... quá .... .

Biết vậy đã chẳng làm, sớm biết có ngày bị đè, thì tôi không nên nấu nhiều thế cho anh ăn.

Đau đớn hơn ở chỗ, Trang Hôn Hiểu bắt đầu hôn cổ tôi, khiến tôi vừa đau vừa nhột, khó chịu quá!

Không được, người không vì mình, trời tru đất diệt, tôi lo lắng thú tính của anh nổi lên, chỉ có thể bán đứng Liễu Bán Hạ, thế là nói lớn: “Anh cả anh đồng tính, em và anh ta căn bản không thể có quan hệ gì!”

Trang Hôn Hiểu dừng lại, mắt chớp chớp một cái, càng trở nên dài hẹp: “Đồng tính?”

Tôi gật đầu như đập tỏi.

Trang Hôn Hiểu nhìn kĩ biểu hiện của tôi: “là thật ư?”

Một người khác thay tôi trả lời: “là thật.”

Á?

Chúng tôi cùng nhau quay đầu, phát hiện .... Tào Tháo - Liễu Bán Hạ đang đứng trước cửa.

Nhưng lúc này, Trang Hôn Hiểu đang đè lên trên người tôi.

Danh tiếng băng thanh ngọc tuyết của tôi!

Vừa lo lắng, “Phịch” - một tiếng, Trang Hôn Hiểu lại bị tôi đá xuống giường một lần nữa.