Tác giả: Lăng Báo Tư

Chương 5

TrướcTiếp
Khúc Tường đã không thể suy nghĩ, trong đầu trừ bỏ dục vọng, cơ hồ không còn thứ khác, cậu thở dốc thật sự lợi hại, đối phương cũng như cậu, hai người không ngừng kích thích nhau, cùng nhau cuồng loạn.

Âu Bách Xương lại tiến nhập, Khúc Tường đem mặt vùi vào gối, thân thể cậu cảm nhận được sức nặng của đối cùng cưỡng chế áp bách, bị đối phương áp chế, mặt cậu đã thấm đẫm mồ hôi.

Âu Bách Xương không ngừng loạn động, tiến sâu vào cơ thể cậu, Khúc Tường khóc đi ra, cảm giác hắn tràn ngập trong cơ thể giống hệt như đêm hôm đó, cậu rõ ràng là bị bắt buộc, nhưng khoái cảm so với đêm hôm đó còn mãnh liệt hơn, giống như trên người hắn dính đầy tinh dầu, mà Âu Bách Xương tựa như chất xúc tác làm bùng lên ngọn lửa.

Rõ ràng cậu không quen biết người này, cũng thực sự sợ hắn, thậm chí hy vọng hắn không bao giờ … xuất hiện trước mặt mình nữa, nhưng hạ thân bị hắn đụng chạm, cũng không có rượu xúc tác, lại sinh ra khoái cảm, làm cho thân thể cậu thừa nhận sự động chạm của người này.

“Ngô ——” Cậu cơ hồ không thở nổi, từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng sự hoan lạc này, cậu giống như bị điên rồi, tựa hồ rất thích cùng nam nhân này, cho đến khi không chịu đựng nổi mà ngất đi.

Sau đó, Khúc Tường dường như bị giam trong phòng này. cậu chỉ biết nam nhân kia là Âu Bách Xương, còn lại cậu hoàn toàn không biết gì cả, nếu cậu hỏi, Âu Bách Xương sẽ mỉm cười với cậu, cậu nhìn ra được nụ cười kia tuy rằng hòa hoãn, nhưng thập phần lạnh như băng, cho nên cậu cũng không dám hỏi đến quan hệ của mình và Âu Bách Xương.

Mà cũng chỉ có một mình cậu ở phòng này, Âu Bách Xương yêu cầu mỗi khi về nhà hắn đều phải nhìn thấy cậu, nghĩa là cùng cậu trên giường.

Khúc Tường không dám cự tuyệt, bởi vì cậu sợ hắn sẽ làm hại mình, trên thực tế cậu cũng vô pháp cự tuyệt, chỉ cần nam nhân này chạm đến cậu, toàn thân cậu liền nóng lên, nam nhân này tựa hồ đối với thân thể cậu thực vừa lòng, mà thêm vào người này chưa bao giờ tổn hại cậu.

Đợi sau khi thân thể tốt hơn, cậu rất muốn về nhà, nhưng mỗi lần ra khỏi phòng, người hầu của Âu Bách Xương sẽ trông chừng cậu, cho nên cậu rất nhanh trở lại phòng, bởi vì bọn họ nhìn cậu bằng ánh mắt rất quái dị, quái dị đến mức cậu cảm thấy được trên đầu mình có một cái sừng dài, cho nên ngay cả phòng này cậu cũng không dám bước ra, chỉ hy vọng một tháng nhanh chóng qua đi.

Tuần này Âu Bách Xương không có trở về, có lẽ rốt cục hắn cũng buông tha cho cậu, cậu ra khỏi phòng, lại không có người trông chừng, cậu quyết định lẻn về nhà.

Nhìn đến nhà trọ của mình, Khúc Tường chợt hoài niệm, rõ ràng không sai biệt lắm so vời mười ngày trước, cậu cảm thấy được bao nhiêu quen thuộc, buổi tối ngủ trên chiếc giường nhỏ của chính mình cảm thấy thực sự ấm áp, nhưng ngẫu nhiên lại thấy trống rỗng, bởi vì thực ra mà nói sau khi làm xong chuyện đó, Âu Bách Xương sẽ ôm cậu ngủ, làm cho cậu cảm thấy được hắn không chán ghét chính mình.

Đến nửa đêm, chợt nghe ngoài của truyền đến tiếng bang bang, Khúc Tường sợ tới mức nhảy dựng lên, cậu nghĩ đó hẳn là bằng hữu, không thì vì sao nửa đêm lại tới gõ cửa, liền nghĩ ngay đến Lí Nghĩa Tín, cậu sợ hãi đến bên cửa hé ra một khe nhỏ để xem là ai. Kết quả là vừa hé ra một chút, người bên ngoài liền không kiên nhẫn đẩy cửa xông vào, nhìn đến người vừa xông vào, Khúc Tường cả kinh bất động.

“Vì sao ngươi trở về nơi này, một tháng còn chưa qua!” Nếu là Âu Bách Xương trước kia hét to sẽ làm Khúc Tường sợ hãi, nhưng là hiện tại Khúc Tường căn bản sẽ không sợ, cậu nghi hoặc hỏi: “Ngươi làm sao vậy? Như thế nào lại thành cái dạng này? Còn có giọng nói của ngươi sao lại biến thành như vậy?”

“Không ai nói cho ngươi ta gặp tai nạn xe cộ sao?” Hắn rống lớn hơn nữa, nhưng là thanh âm của hắn so với gầm rú giống nhau, chói tai rất khó nghe. một tay cùng một chân Âu Bách Xương phải bó bột lại thêm một cây nạng lớn, làm hắn không còn vẻ uy thế như trước kia, ngược lại làm cho người ta cảm thấy đáng thương.

“Rất nghiêm trọng a!”

“Đương nhiên nghiêm trọng, tay bị gãy, thiếu chút nữa là chấn động não, hơn nữa ——”

“Thanh âm của ngươi rất khó nghe!”

Âu Bách Xương thập phần khó chịu trả lời: “Ta bị cảm, mỗi lần như vậy liền mất giọng”

“Ngươi đứng như thế không tốt, nằm nghỉ ngơi đi!”

“Vô nghĩa, nếu không phải ngươi chạy, bây giờ ta còn ngủ trong bệnh viện.”

“Ngươi có thể xuất viện sao?”

Âu Bách Xương dùng tay kia xoa mái tóc rối, tựa hồ đối với Khúc Tường tức giận muốn chết: “Ngươi theo ta trở về!” Còn chưa nói xong, tựa hồ bởi vì vừa nói quá to sinh ra khó chịu mà ho khan, hơn nữa là ho liên tục, lâu đến mức mặt hắn trở nên hồng, thoạt nhìn không có nửa điểm uy nghiêm, tình huống này làm cậu không khống chế được bật cười.

Khúc Tường thề cậu thật sự không cố ý, nhưng là cậu bỗng nhiên cười rộ lên.

Âu Bách Xương hét lớn: “Không cho phép cười!” bộ dáng thở hổn hển của hắn rất buồn cười, Khúc Tường cười đến nghiêng ngả, cuối cùng Âu Bách Xương rống to một lần nữa, bất quá chỉ đến được một nửa, hắn lại tiếp tục ho, ho đến mức phải bám trụ vào tường vẫn không thể ngừng.

Vừa mới bắt đầu còn cảm thấy buồn cười, nhưng Khúc Tường nhìn hắn ho lâu như vậy, tựa hồ không thở nổi, cậu bị hắn dọa nhảy dựng, hắn vội vàng rót nước, đưa tới trước mặt Âu Bách Xương, lúc này Âu Bách Xương ngay cả hô hấp cũng đã hỗn loạn.

“Uống nước!” Âu Bách Xương xua xua tay, Khúc Tường nói một lần nữa: “Uống nước!”

Âu Bách Xương ngừng ho liền rống: “Ta không cần uống!”

Với cá tính của Khúc Tường, nếu là có ai phụ ý tốt của cậu, cậu nhất định chửi ầm lên, hiện tại nam nhân này rõ ràng là ho đến như vậy, lại còn giả dạng làm bộ rống lớn như vậy, cậu mặc kệ việc nam nhân này đang ho khan mà chấn động, hét lớn: “Đồ đầu trâu, nghe không hiểu a, uống nước mau!”

Khúc Tường chưa từng đối với hắn hét lớn, trên cơ bản, cậu là vì một trăm vạn kia mà nhẫn nhục chịu đựng, cho tới bây giờ cũng không dám đối với hắn rống to, Âu Bách Xương bị cậu rống đến thất thần, cả ho khan cũng không còn.

Khúc Tường đưa ly nước tới trước mặt hắn, gương mặt nhã nhặn xinh đẹp kia lại hiện lên tức giận, không biết vì cái gì, Âu Bách Xương cảm thấy được biểu tình này rõ ràng là đối với mình tức giận, lại làm hắn cảm thấy ngọt ngào, rõ ràng biết Khúc Tường là người bán xuân, nhưng cái loại biểu tình này làm tinh thần hắn trở nên phấn chấn, vì thế hắn bất tri bất giác tiếp nhận cái ly nước, uống một hơi cạn sạch.

“Đủ hay không? Có muốn uống thêm hay không?” Âu Bách Xương không trả lời, Khúc Tường nghĩ hắn muốn uống thêm, vì thế lại rót một ly nữa đưa tới trước mặt hắn, Âu Bách Xương đã hết khát, nhưng vì biểu tình của Khúc Tường, hắn liền tiếp nhận ly nước uống hết.

Khúc Tường nhìn thấy hắn vì ho khan mà đổ mồ hôi, lập tức lấy khăn tay giúp hắn lau mặt, nhưng là vì Âu Bách Xương nhìn cậu mê đắm, khiến cậu không được tự nhiên, ở trên mặt hắn lau vài cái, liền lau không nổi nữa.

“Chúng ta trở về đi!” Đây là lần đầu tiên từ khi vào cửa Âu Bách Xương nói chuyện nhu hòa như vậy.

Tưởng tượng đến việc bị giam ở trong phòng, Khúc Tường sợ hãi co mình, nhìn nhìn thương thế nghiêm trọng của Âu Bách Xương: “Hiện tại đã muộn, trước tiên ở nơi này ngủ một chút, ngày mai nói sau được không?”

Âu Bách Xương không nói gì, bởi vì tâm tình hắn đang đặt tại Khúc Tường, cậu nghĩ hắn không nói gì chính là đồng ý, nhưng là hắn vẫn nhìn mặt mình, làm cho cậu cảm thấy kì lạ, không khỏi nghĩ đến mỗi lần làm tình, Âu Bách Xương cũng chăm chú nhìn cậu như vậy.

Như thế nào cậu lại nghĩ đến? Cậu nhất thời mặt đỏ: “Ta đi trải chăn”

Khúc Tường đi vào trải lại chăn, Âu Bách Xương cũng theo sau, lúc sau, trải xong, Khúc Tường giúp Âu Bách Xương ngồi trên giường, giúp hắn cởi giày, dùng khăn lông ướt giúp hắn lau mặt mới để hắn ngủ.

Chờ cậu làm xong việc này, vừa động vào chăn, lập tức bị Âu Bách Xương dùng tay không bị thương ôm chặt thắt lưng, nhất thời mặt cậu đỏ bừng, trước kia đều là làm xong rồi mới cùng nhau ngủ, chưa từng không làm lại ngủ cùng nhau, cậu cảm thấy như vậy thân thiết hơn, điều này làm cho cậu không được tự nhiên.

Cậu muốn quay đầu, nói cho Âu Bách Xương đừng ôm cậu, làm sao cậu biết vừa chuyển mình…, liền bắt gặp ánh mắt đang bốc nhiệt của Âu Bách Xương, trong khoảng thời gian ngắn, cả tim cậu đều theo miệng nhảy ra, nói không ra lời.

Nhưng thật ra là Âu Bách Xương cúi đầu thấp, điểm nhẹ trên môi Khúc Tường, tuy rằng hắn không nói gì thêm, cũng không có làm chuyện gì, nhưng Khúc Tường lại xấu hổ đến thần tình đỏ bừng, cảm thấy được toàn thân đều nóng lên, đành phải nhìn sang chỗ khác, ngập ngừng nói: “Muộn rồi, ngủ đi!”

Âu Bách Xương khẽ ừ, Khúc Tường nhắm mắt lại, nhưng vẫn có thể cảm thấy Âu Bách Xương đang nhìn mình, làm cho cậu cảm thấy xấu hổ, không được tự nhiên.

Nhưng cậu lại nhẹ nhàng mỉm cười, lần đầu tiên cậu cảm thấy ở bên cạnh nam nhân này, chính mình không sợ hãi như trước kia.

Buổi sáng, Âu Bách Xương còn đang ngủ, Khúc Tường không đánh thức hắn, cẩn thận rời khỏi tay hắn, đi đến bên chiếc bếp gas nhỏ, cậu mở tủ lạnh nhỏ, may mà vẫn còn một ít trứng, cậu liền bắt đầu chiên.

Mùi thơm làm cho Âu Bách Xương tỉnh lại, thương thế tuy rằng không tốt, nhưng cổ họng hắn không còn đau như ngày hôm qua, hắn thanh thanh yết hầu, phát giác thanh âm của mình đã tốt hơn nhiều.

Hắn đưa mắt nhìn nơi này, rất nhỏ, cũng đủ cho một người, nhưng không thể chứa hai, hắn chớp mắt, liền thấy Khúc Tường đang chiên trứng, hắn tựa hồ muốn tự mình đứng lên, mặc dù phải cố hết sức, nhưng hắn vẫn có thể tự mình động.

Khúc Tường không nghĩ Âu Bách Xương lại tỉnh sớm như vậy, sáng nay nhìn thấy hắn, không khỏi có chút kỳ quái, bọn họ từ trước cho tới bây giờ sẽ không có loại tình huống này, bình thường đều là Âu Bách Xương trở về, cùng cậu trên giường, Âu Bách Xương so với cậu sẽ tỉnh sớm hơn, bọn họ chưa từng nói chuyện một cách đúng nghĩa, hiện tại cậu phải nói, bỗng nhiên cảm thấy không thoải mái.

“Ngươi có cần ta giúp?” Âu Bách Xương lắc đầu, Khúc Tường chỉ vào một gian nhỏ: “Kia là nhà vệ sinh, nếu ngươi muốn, có thể tới đó.”

“Cám ơn!” Không lâu, Khúc Tường nghe được tiếng nước chảy, cậu đem trứng đã chiên xong đặt lên đĩa rồi mang tới bên bàn nhỏ, đặt chiếc đũa có dính tương lên đó, lúc cậu chuẩn bị xong, Âu Bách Xương cũng đã từ phòng tắm đi ra, nhìn hắn cố hết sức bước đi, Khúc Tường tiến đến dìu hắn.

Âu Bách Xương đối với hành động nịnh nọt của cậu nhíu mày, Khúc Tường đang chú ý tới chân bị bó bột của Âu Bách Xương nên không phát hiện, nghĩ thầm, Âu Bách Xương bị thương nghiêm trọng, tối hôm qua mình còn cười to, thật sự là không nên.

Hắn dìu Âu Bách Xương đến bên bàn ngồi xuống, gắp vài miếng trứng cho hắn, nhưng hành động ôn nhu cẩn thận của cậu không chỉ làm cho lông mày mà cả mặt của Âu Bách Xương nhăn lại.

Hắn lạnh lùng thốt: “Ngươi không cần nịnh nọt như vậy, ta sẽ tự mình đến.”

Khúc Tường bị lời nói lãnh đạm của hắn làm hoảng sợ, với Âu Bách Xương nếu còn vương lại vỏ trứng sẽ không ăn, Khúc Tường nói nhỏ: “Không thể ăn sao?”

“Không thể ăn! Là ngươi nấu, ăn lại càng không ngon.” Thanh âm Âu Bách Xương càng thêm lãnh đạm.

Đêm qua Khúc Tường cảm thấy người này không có đáng sợ như vậy, nhưng có lẽ cảm giác đó là sai, người này cùng với trước kia không có gì khác biệt, ngữ khí lạnh như băng, khí thế bức người, làm cho cậu nhịn không được rùng mình.

Nghe được ngữ khí lạnh băng của Âu Bách Xương, Khúc Tường cũng không thể ăn uống, cậu lùi bước cúi đầu, như thế nào cũng không có biện pháp để ăn.

“Lần sau không cần làm bất cứ cái gì cho ta ăn, ta cảm thấy loại hư tình giả ý này thực ghê tởm, một trăm vạn kia cùng những thứ khác không phải dựa vào việc chiên trứng cho ta, ta chỉ yêu cầu ngươi ở trên giường thỏa mãn ta, chỉ cần ngươi có thể làm, ta liền cảm thấy tiền tiêu thật sự có giá trị, còn loại quá mức nịnh nọt này, ta ngược lại cảm phi thường chán ghét, về sau ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ điểm này. Có lẽ có người thích bộ dạng nịnh nọt của ngươi, nhưng ta thì không, thậm chí còn làm ta phản cảm.”

Khúc Tường khiếp sợ ngẩng đầu, cậu hoài nghi năng lực lý giải của mình, bởi vì cậu vừa rồi nghe được lời nói của hắn cùng ý tứ của chính mình không có giống nhau.

Âu Bách Xương lãnh đạm đem công văn đêm qua hắn mang đến, lật xem vài cái, sau đó xuất ra một tấm vé: “Ta không hiểu được ngươi vì cái gì mới ở mười ngày liền đi, có lẽ là ngươi không nhìn thấy đồ vật này nọ, cho nên cảm thấy không kiên nhẫn, lại nói chúng ta trừ bỏ ở trên giường, ta cũng không đối với ngươi nói chuyện này tiến hành như thế nào, cho nên ngươi cho là ngươi phục vụ, nhưng không được hậu đãi sao?”

Khúc Tường định trả lời, Âu Bách Xương lãnh đạm liếc mắt một cái, cơ hồ ngăn lại ý định trả lời của cậu, Âu Bách Xương đem văn kiện đặt trên bàn: “Ta nghĩ hưởng tiện nghi của ngươi, ngươi sẽ không tùy tiện chọn một nhà trọ, cho nên ta tìm nhà trọ cao cấp này, cho dù người hà khắc như thế nào cũng sẽ thích nó, ta tin tưởng ngươi cũng vậy, vì chọn nhà trọ này, ta tiêu phí không ít thời gian.”

Nhà trọ? Khúc Tường không rõ nguyên nhân nhìn Âu Bách Xương.

Âu Bách Xương lại nhìn cậu bằng ánh mắt khinh thường: “Đừng giả vờ vô tội, ta đã nói rồi, ta chấp nhận bản tính của ngươi, ngươi ở trước mặt ta giả vờ làm cho ta chán ghét đến cực điểm.” Hắn đem chi phiếu tới trước mặt Khúc Tường: “Một trăm vạn ở trong này, đây là chi phiếu, ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể đến ngân hàng để lĩnh, ta muốn đem khế ước bán nhà và chi phiếu cùng một lúc giao cho ngươi, không thể tưởng được ta vừa mới làm tốt thủ tục, ngươi đã bỏ đi, tiếp theo ngươi tốt nhất nên kiên nhẫn một chút, ta không thích lật lọng.”

Nhìn đến giấy tờ trên bàn, Khúc Tường cơ hồ mất đi lý trí, vì phải hiểu lời nói mình nghe được, cậu vươn tay bắt lấy tập văn kiện, mở ra xem rõ.

Nhìn thấy cậu nhanh chóng nhận lấy tiền cùng khế ước, Âu Bách Xương lạnh lùng nhìn cậu, lập tức cố hết sức đứng lên: “Đi thôi, hiện tại ngươi đã nhận lấy tiền cùng khế ước mua bán nhà, ngươi nên thỏa mãn ta một tháng!” Hắn tạm dừng một chút lại nói: “Đúng rồi, xe của ngươi ở tại ga ra của ta, hôm qua mới được đưa đến.”

Khúc Tường ngơ ngác nhìn chi phiếu và khế ước mua bán nhà trong tay, hắn thực sự giàu có a! Kia không phải là đồ giả mà là thực, là thực a! Đúng là giới ăn chơi xa xỉ, cậu giật mình ngẩng đầu nhìn Âu Bách Xương, hỏi: “Xin hỏi —— này là ý tứ gì?”

Âu Bách Xương không kiên nhẫn, phiền chán nói: “Đủ rồi, đây là giá cả bao dưỡng mà chúng ta đã bàn thảo, ngươi sẽ không nói ngươi đã quên?”

“Chúng ta đã bàn thảo?” Khúc Tường rối loạn: “Khi nào? Vì cái gì ta hoàn toàn không biết?”

Ngữ khí của Âu Bách Xương chuyển lạnh như băng, ngươi diễn cái gì?: “Ngươi đã quên? Ta đây nhắc nhở ngươi, chính là ngươi lần đầu tiên trên giường của ta nhắc đến tiền, như vậy cùng nhau bàn giá, đương nhiên vừa bàn xong, ngươi liền đối với ta biểu hiện phi thường nhiệt tình, tự động cởi bỏ nút thắt chủ động hôn ta, tuy rằng ngươi không biết hôn làm cho người ta không kiên nhẫn, nhưng là sự nhiệt tình của ngươi bù đắp đi khuyết điểm kia.”

Trí nhớ cậu trở lại sáng sớm hôm đó, tay chân bị trói chặt, nam nhân này lại ở ngay trước mặt nhìn cậu như hổ rình mồi, làm cho cậu khiếp sợ, trong lòng hoảng loạn, cái gì cũng không có biện pháp tự hỏi, chỉ biết nam nhân này muốn thân thể cậu, cậu sợ chính mình bị tổn thương nên chấp thuận hắn.

Nhớ tới lần nói chuyện đó, cậu vẫn không khỏi khiếp sợ: “Là ngươi trói chặt ta, sẽ đối ta bất lợi, ta mới có thể...... Mới có thể......”

Âu Bách Xương không chỉ cười lạnh, nụ cười của hắn còn trở nên hèn mọn: “Loại biểu tình này của ngươi đủ chê cười? Muốn đem theo gì thì lập tức thu dọn, chúng ta đi.”

“Không đúng, ta không đi, ta hiện tại không có ở nhà ngươi, bị ngươi giam cầm, hiện tại là ngươi đi ra, bằng không ta liền báo cảnh sát.”

Khúc Tường làm chủ tình huống, cậu không hề yếu đuối, bởi vì cậu không hề bị khống chế, cậu lập tức cầm điện thoại di động.

Âu Bách Xương lần thứ hai nhíu mày: “Ngươi hẳn thích vui đùa? tiền cùng khế ước mua bán nhà ta đều cho ngươi, chính là ngươi đối với ta lừa nâng giá cả.”

Dường như hiện tại mới phát hiện trong tay mình nắm mấy thứ giấy tờ nguy hiểm, Khúc Tường đem chúng hướng ném tới chỗ Âu Bách Xương.

“Nếu ngươi tiến thêm một bước, ta sẽ cáo ngươi ở tại nhà ta một đêm, lại đem ta bắt cóc đến nhà ngươi, thậm chí còn gọi ngươi người hầu giám thị ta, không cho ta bước ra khỏi phòng một bước, đó là tội bắt cóc, ngươi có biết không?”

Bắt cóc? Thật buồn cười, Âu Bách Xương tức giận đến cười không nổi, hắn tiến lên trước một bước: “Ngươi diễn đủ hay chưa? Nếu là giá không đủ, chúng ta có thể bàn lại, nhưng là ngươi nghĩ muốn biểu diễn mấy động tác đẹp mắt, ta sẽ không nhượng bộ.”

Nhìn thấy hắn tiến lên trước, Khúc Tường cầm lấy điện thoại, ấn số, chân Âu Bách Xương hiện đang bị thương, không có cách nào đi đến trước mặt cậu ngăn lại cảnh buồn cười này, nhưng là tại chỗ hắn đứng, hắn dùng cây nạng hất đi điện thoại trên tay Khúc Tường.

“Ngươi rốt cuộc đang đùa cái gì? Khúc Tường?”

“Ta muốn Lão đại Xã hội đen nhà ngươi không bao giờ … đi hại người nữa.”

“Lão đại Xã hội đen?” Âu Bách Xương nếu không phải quá mức kinh ngạc, hắn nhất định sẽ cười ha hả, người này tuyệt không bình thường, trước có rất nhiều người dùng nhiều danh từ để hình dung hắn, nhưng tuyệt đối không có danh Lão đại Xã hội đen này, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy.

Nhưng biểu tình kia của Khúc Tường là thật, cậu lấy ánh mắt cảnh giác cùng sợ hãi nhìn hắn, làm hắn muốn cười cũng không thể, vì sao cậu lại như thế, hắn nhìn ra được biểu tình này của Khúc Tường là phi thường chân thật, thậm chí trong mắt cậu còn ẩn chứa sợ hãi, tuyệt đối không phải giả vờ.

Cuối cùng, hắn đi đến một kết luận, nếu không phải Khúc Tường có bệnh, thì bọn họ nhất định đã hiểu sai vấn đề.