Tác giả: Lăng Báo Tư

Chương 7

TrướcTiếp
“A, nguyên lai là cái dạng này a! Cái này có ý nghĩa gì? Cùng với những cái khác không giống nhau?” Bồi bàn đưa đồ ăn tới, Âu Bách Xương không động dĩa, hắn tiếp tục cầm lấy tài liệu, hỏi Khúc Tường.

Khúc Tường nhìn tài liệu, giải thích: “Cái này hoàn toàn không giống, bởi vì đây là hệ thống tân tiến, mới ra từ Mỹ, đây quả thực là tư liệu hiện đại, ngay cả trong sách vở cũng không có, chỉ có lên mạng mới có thể tìm được số liệu cùng quy cách này.”

Câu trả lời của Khúc Tường tựa hồ làm cho Âu Bách Xương hài lòng, hắn lại hỏi thêm mấy vấn đề, không bao lâu, bồi bàn đưa món khai vị tới trước mặt Khúc Tường, Âu Bách Xương cất tài liệu: “Ăn cơm trước, lát sau bàn!”

Khúc Tường buông tài liệu, dùng đồ ăn trên bàn, Âu Bách Xương cũng ăn phần của hắn, cậu ăn đồ này nọ, sau nói: “Âu tiên sinh, tay chân ngươi đã tốt hay chưa?”

Âu Bách Xương ngẩng đầu: “Tuần trước đã khỏi hẳn, liền lo tới công việc, bởi vì lúc bị thương, có rất nhiều việc ta không thể giải quyết, tuần trước thật sự là rất bận rộn, hơn nữa kế hoạch này ta xem không hiểu, thật sự làm ta hao tổn tâm trí, may mắn là có ngươi giúp.”

Nói đến đây, hai người không nói gì thêm, vì thế đành phải vùi đầu vào ăn, bồi bàn đưa tới món chính, bọn họ im lặng ăn, mãi cho đến ngay cả hồng trà cũng đã uống xong, hai người bọn họ cũng nói với nhau không hơn mấy câu. Khúc Tường không biết nên nói gì với Âu Bách Xương mới tốt, mà Âu Bách Xương tựa hồ cũng rất cẩn thận trong việc lựa chọn lời nói, vì thế không khí trở nên có chút kỳ quái.

Cơm nước xong, Âu Bách Xương thanh toán tiền, đứng trước cửa quán nói: “Đã gần tám giờ, nếu ngươi bận việc, ta sẽ hỏi sau ——”

Khúc Tường vội vàng lắc đầu: “Ta không bận, đêm nay ta cũng không có việc gì.”

“Đêm nay ta cũng không có việc gì, không bằng chúng ta đi xem cảnh đêm đi!” Âu Bách Xương đưa ra đề nghị, lại nói nhanh: “Đương nhiên nếu ngươi mệt, hoặc là ngươi không có hứng thú......”

“Ta không phiền, hơn nữa xem cảnh đêm cũng rất thú vị.” Khúc Tường thốt ra.

Âu Bách Xương nhìn cậu mỉm cười: “Thật tốt quá, ta còn nghĩ ngươi chán ghét việc ở bên ta.” Hắn xoa tóc rối, có chút không được tự nhiên: “Ta tốt nghiệp đã lâu, không hiểu được người trẻ như các ngươi nghĩ cái gì? Nếu ngươi có đề nghị gì, có thể nói với ta.”

Khúc Tường mê luyến nhìn Âu Bách Xương, trên mặt cậu có điểm nóng lên: “Ta cảm thấy xem cảnh đêm cũng tốt, nếu tiện có thể ghé cửa hàng mua đồ ăn.”

“Có thể a, ta đi trước lấy xe, ngươi chờ ta một chút.” Âu Bách Xương lập tức đi lấy xe, bóng dáng toát ra vẻ khẩn trương cùng sung sướng, chờ cửa xe mở, Khúc Tường ngồi vào trong, Âu Bách Xương Đưa cậu lên núi Dương Minh ngắm cảnh đêm.

Cảnh này rất đẹp, nhưng Khúc Tường biết mình đối với cảnh đêm căn bản là không mấy hứng thú, cậu rất thích ngắm Âu Bách Xương, mà Âu Bách Xương cũng vô tình chạm phải cậu vài lần, làm cho tâm tình cậu nhảy loạn.

Kết quả là nói phải thảo luận về tài liệu, cũng không có thảo luận xong, Âu Bách Xương đưa cậu về nhà, đối với cậu nói: “Ta đã quên đem vấn đề kia hỏi xong, ngươi mấy ngày nay có rảnh hay không? Nếu có thời gian, chúng ta chọn ngày, đem vấn đề kia hỏi rõ ràng.”

Có thể gặp lại Âu Bách Xương, làm cho Khúc Tường xúc động, cậu rất nhanh trả lời: “Ta rảnh, trên thực tế ta ngày mai không có buổi học, nếu ngày mai ngươi có thời gian, có thể tới tìm ta, ta đều ở nhà trọ.”

Âu Bách Xương tựa hồ rất cao hứng, hắn toát ra một tia hưng phấn: “Tốt quá, hy vọng hôm nay đã không khiến ngươi cảm thấy nhàm chán, ngày mai gặp, Khúc Tường.”

“Hẹn gặp lại, Âu tiên sinh!”

Âu Bách Xương nói: “Gọi bằng Âu tiên sinh dường như rất lạ, ngươi có thể gọi Bách Xương.”

May mắn đèn đường không rõ che khuất cái mặt đỏ của Khúc Tường, cậu nhẹ giọng nói: “Ngày mai gặp, Bách Xương!”

Âu Bách Xương nhìn mặt cậu, thất thần nói: “Vậy ngày mai gặp lại.”

Ngày hôm sau, mới khoảng bảy giờ sáng, đã có người đến ấn chuông cửa, Khúc Tường cả đêm qua vì quá vui vẻ mà không ngủ được, đến khi trời gần sáng mới thiếp đi, đang muốn mắng có phải là tên hỗn đản Lí Nghĩa Tín hay không, không thể tưởng tượng được là Âu Bách Xương, Âu Bách Xương nhìn thấy vẻ mặt buồn ngủ của cậu, không khỏi lúng túng nói: “Ngươi còn ngủ sao? Là ta tới quá sớm sao? Thật có lỗi! Bởi vì đêm qua ta không ngủ được, cho nên hôm nay tỉnh rất sớm, quấy rầy ngươi rồi? Lát nữa ta quay lại.”

Khúc Tường lập tức tỉnh táo, cậu nói dối: “Không có, ta cũng vừa rời giường.”

Âu Bách Xương yên tâm nói: “Kia thật sự là quá tốt, ta cảm thấy tuần trước công việc nhiều rất mệt mỏi, cho nên hôm nay muốn nghỉ ngơi, vừa vặn nghĩ đến ngươi đêm qua nói ngươi không có buổi học, không bằng chúng ta đi chơi đi!”

“Ta thay quần áo, liền đi với ngươi!” Khúc Tường tâm tình xúc động tiêu sái đi vào thay quần áo, Âu Bách Xương đợi cậu trong chốc lát, bọn họ liền cùng nhau đi ra ngoài, hôm nay Âu Bách Xương hoàn toàn không có nói đến tài liệu về máy tính kia, ngược lại mang Khúc Tường đi dạo, tới buổi tối, còn mang Khúc Tường đi tắm hơi, lúc Khúc Tường Về đến nhà, cậu đã rất mệt.

Âu Bách Xương tựa hồ rất cao hứng khi có cậu làm bạn, nhưng là bọn họ đối với nhau vẫn thập phần mới lạ, khi Âu Bách Xương về đến nhà mới nói: “Lại đã quên hỏi ngươi quy cách máy tính, ta đây mấy ngày sau lại đến? Có thể chứ?”

Khúc Tường dùng sức gật gật đầu: “Có thể, thứ sáu ta không có buổi, nếu ngươi muốn tìm ta, ta sẽ ở nhà trọ.”

Kết quả là sáng sớm thứ sáu, Lí Nghĩa Tín liền tha Khúc Tường đến nhà hắn, giúp hắn sửa máy tính, mà không chỉ mỗi máy tính, ngay cả máy đánh chữ cậu cũng phải sửa, Khúc Tường dùng sức quát: “Sao ngươi không tự mình bảo dưỡng nó? Ta không phải kỹ thuật viên máy tính?”

Lí Nghĩa Tín nói: “Làm ơn đi mà, ngươi giúp ta làm ta trả ngươi gấp ba tiền công? Gọi ngươi giúp ta là để ngươi thu tiền công, ngươi giúp ta đi!”

Khúc Tường muốn đối với hắn rống to, nếu không phải giúp hắn thay ca, cậu sẽ không thất thân, nhưng những lời này cậu không thể nói, nhưng nếu không thất thân, cậu cả đời này hẳn cũng sẽ không quen biết với Âu Bách Xương, cho nên mất là được, ngay cả cậu cũng không hiểu hết.

Lúc rời nhà Lí Nghĩa Tín, trời có chút mưa, Khúc Tường nghĩ muốn dùng dù của Lí Nghĩa Tín, không thể tưởng được Lí Nghĩa Tín lại nói: “Không đời nào, mưa nhỏ vậy cũng mang dù, ta chỉ có một cái, cho ngươi mượn, ngày mai trời mưa to ta liền xong, huống hồ ngươi cũng không phải nhu nhược đến không thể dầm mưa.”

“Xem như ngươi lợi hại, ta sáng sớm sang đây giúp ngươi sửa máy tính đến mười một giờ đêm, ngươi lại ngồi ở phòng khách bắt chéo chân xem A Phiến, thanh âm kích tình kia làm hai lỗ tai của ta rất nhanh điếc, ngươi phóng lớn tiếng như vậy làm cái gì, sợ người đi ngang qua cửa không biết ngươi đang xem A Phiến sao?”

“Làm gì a Khúc Tường, người không xem A Phiến như ngươi mới có vấn đề, ngươi rất muốn xem có phải hay không, hôm nào ta sao băng xong sẽ cho ngươi mượn, này là nữ diễn viên siêu siêu gợi cảm.”

“Câm miệng, ngươi tên hỗn đản này, về sau đừng tới tìm ta, bằng không ta liền đập hư của máy tính ngươi! Ngươi không cho ta mượn dù, ngươi về sau đừng đến nhờ ta, nếu không ta khiến cho máy tính của ngươi toàn bộ là hình ảnh tình dục.”Sau đó, Khúc Tường đội mưa về nhà, nào biết lúc vừa ra khỏi cửa mưa cũng không lớn, nào ngờ đi rồi liền như trút nước, cậu toàn thân ướt sũng trở về nhà, cậu nhịn không được mắng Lí Nghĩa Tín.

Khúc Tường chạy về nhà trọ, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đậu trước cửa, có người bung dù chờ ở đó, bất quá mưa lớn như vậy, bung dù hay không cũng không khác nhau.

“Âu tiên sinh.”

Âu Bách Xương đối với cậu lãnh đạm gật đầu một cái, không nói gì thêm liền vào trong xe, xem ra là muốn rời đi.

Khúc Tường không suy nghĩ chạy đến, giữ cửa kính xe: “Âu tiên sinh!”

Âu Bách Xương vào trong xe, mưa cũng vào theo, Âu Bách Xương lãnh đạm nói: “Thực có lỗi, mấy ngày nay quấy rầy ngươi, cám ơn ngươi giúp ta.”

Khúc Tường mơ hồ cảm thấy không khí này không thích hợp, cậu nói: “Không có gì, ngươi phải về sao?”

“Ta về, ngươi dường như rất vui?” Âu Bách Xương bỗng nhiên lạnh lùng nói một câu: “Ta phải về, sau này sẽ không đến quấy rầy ngươi.”

Khúc Tường cảm thấy tình huống này thực không tốt, cậu không biết nên nói như thế nào, vội vàng nói: “Quần áo của ngươi đã ướt, muốn hay không lên lầu lau khô?”

“Không cần, ta về nhà làm là được, ngươi cùng với bạn ngươi tình cảm cũng không tồi! Hắn sáng sớm đã tới tìm ngươi, ngươi còn ở cùng hắn đến bây giờ mới về.”

Không hiểu được hắn vì cái gì biết chuyện Lí Nghĩa Tín tìm cậu, Khúc Tường chỉ cảm thấy lời nói của Âu Bách Xương có điểm lạ, hơn nữa mang ý tứ mỉa mai, tình huống thực sự không tốt, Khúc Tường mơ hồ biết lần này Âu Bách Xương rời đi, hắn sẽ không quay lại, vì thế cậu khẩn trương nói: “Âu tiên sinh, làm ơn ngươi lên lầu đi, bằng không ngươi sẽ bị cảm mạo, hơn nữa toàn thân lại ẩm ướt, không thoải mái.”

Âu Bách Xương nhìn hắn một cái, bỗng nhiên cười lạnh nói: “Được rồi, chúng ta cùng lên lầu!” Khúc Tường bị Âu Bách Xương ảnh hưởng, cậu cơ hồ không mở nổi cửa, không biết vì cái gì Âu Bách Xương lại sinh khí, hơn nữa khi sinh khí hắn thực sự đáng sợ, sự tức giận này ảnh hưởng đến cậu, như thế nào cũng không thể mở, cuối cùng Âu Bách Xương cầm lấy chìa khóa trong tay Khúc Tường, trực tiếp mở cửa.

“Cám ơn!” Khúc Tường nhỏ giọng nói.

“Không cần khách khí, ngay cả sự thật bị ta phát hiện, ngươi cũng không cần kinh hãi như vậy.” Khúc Tường trố mắt chống đỡ, không biết hắn đang nói cái gì, nhưng thật ra Âu Bách Xương so với cậu càng tự nhiên tiêu sái vào trong nhà trọ, hắn quay người lại, thiếu chút nữa đụng vào Khúc Tường.

“Xin hỏi ta phải lau khô bản thân như thế nào?” Hắn hỏi câu này có điểm kỳ quái, Khúc Tường chỉ có thể thành thực trả lời: “Ngươi muốn hay không đi tắm rửa, ta giúp ngươi lấy quần áo sạch sẽ của ta cho ngươi, có thể hơi nhỏ, nhưng là có còn hơn không.”

Âu Bách Xương đột nhiên vươn tay, ôm lấy cậu, Khúc Tường thiếu chút nữa nhảy ra, mấy ngày nay đây là lần đầu tiên Âu Bách Xương đối với cậu như vậy, hắn nở nụ cười: “Thân thể của ngươi yếu hơn ta rất nhiều? Ngươi không tắm nước ấm sao?”

“Đương nhiên khách nhân tắm trước, ta tắm sau là tốt rồi. Âu Bách Xương lắc đầu: “Làm gì phiền toái như vậy, chúng ta cùng nhau tắm a!”

“Cùng nhau tắm?” Khúc Tường thần tình đỏ bừng: “Cùng nhau tắm” ba chữ đó chẳng khác nào là cậu phải lõa thể cùng Âu Bách Xương trong phòng tắm, thần tình đỏ bừng, xấu hổ không được tự nhiên nói: “Không cần, như vậy rất kỳ quái, ta ——”

“Có quan hệ gì, ngươi không phải cũng cùng bạn ngươi tắm chung sao?” Cậu đương nhiên đã từng tắm chung với Lí Nghĩa Tín, nhưng đó là chuyện thật lâu về trước, lúc đó cậu cùng Lí Nghĩa Tín đang ở nhà trẻ.

Khúc Tường không trả lời, tương đương là cam chịu, hai mắt Âu Bách Xương bắn ra quang mang, hắn nở nụ cười, nhưng tuyệt đối không hiền lành: “Vậy cùng nhau tắm!”

Tưởng tượng đến việc nhìn thấy Âu Bách Xương lõa thể, mặt Khúc Tường không ngừng nóng lên, nhớ lại trước kia cậu cùng Âu Bách Xương ở một chỗ, làm cậu xấu hổ, mặt rất nhanh bị thiêu cháy, cậu lấy dũng khí, mở miệng: “Được, cùng nhau tắm cũng không có chuyện gì.”

Bọn họ cùng nhau tiến vào phòng tắm, Khúc Tường đưa lưng về phía Âu Bách Xương, cậu chỉ mới nghe được tiếng Âu Bách Xương thoát y thì toàn thân đã nhanh chóng nóng lên. cậu cẩn thận cởi bỏ quần áo của mình, cố gắng không chạm vào Âu Bách Xương ở phía sau, phòng tắm rất nhỏ, dáng người Âu Bách Xương so với cậu thực cường tráng, hai nam nhân ở trong cùng một phòng tắm, khó tránh khỏi việc đụng chạm đến đối phương, mà ở trước mặt Khúc Tường có một cái gương nhỏ, có thể thấy được thân ảnh Âu Bách Xương, làm tâm tình Khúc Tường nháo loạn.

Tiếng nước chảy khi Âu Bách Xương tắm làm Khúc tường toàn thân dục hỏa, trong lúc cậu vô tình miết miết gương, nhìn thấy hạ thân Âu Bách Xương, làm cho cậu lắp bắp kinh hãi. Khúc Tường bị kinh hách, Âu Bách Xương chạm vào người cậu, Khúc Tường nhịn không được lẩm bẩm nói: “Âu tiên sinh......”

“Gọi ta Bách Xương!”

Khúc Tường mặt đỏ: “Bách Xương!”

Hắn ôm lấy cậu từ phía sau, Khúc Tường không có giãy dụa hay cự tuyệt, một lòng ở trong lồng ngực Âu Bách Xương.

Âu Bách Xương ghé sát bên tai cậu nói chuyện, hơi thở ấm áp của hắn thổi vào lỗ tai cậu, Khúc Tường giống như bị thôi miên, nhắm mắt lại, mà chính cậu vừa rồi nhìn thấy hạ thân nóng rực kia, giờ lại ở phía sau phần eo cậu, rất ấm áp, cứng rắn cùng rung động, khiến cho Khúc Tường nhịn không được run run.

“Hôm nay ta tới rất sớm, ngươi có biết không? Bởi vì ngươi nói cho ta biết ngươi hôm nay không có buổi học, ta rất muốn nhìn thấy ngươi, cho nên đã tới đây rất sớm.” Âu Bách Xương day day lỗ tai Khúc Tường, Khúc Tường tựa hồ mất đi ý chí đến hôn mê, cậu thở dốc lên, có thể cùng Âu Bách Xương tiếp xúc như vậy làm cho thân thể cậu vô cùng hưng phấn.

Âu Bách Xương tiếp tục nói: “Ngươi với bạn ngươi quan hệ thực tốt?”

“Ân!” Lí Nghĩa Tín tuy rằng thô lỗ, lại có điểm không giống người, nhưng nói ngắn lại, hắn là người không tồi, Khúc Tường nhẹ nhàng gật đầu trả lời, Âu Bách Xương đem đầu lưỡi tham tiến trong miệng cậu, cùng cậu hôn nồng nhiệt, Khúc Tường bị hắn hôn đến nói không ra lời.

“Ngươi cùng với bạn ngươi cả ngày đều ở trong nhà hắn làm cái gì?”

“Sửa máy tính!” Khúc Tường gần như hôn mê trả lời.

Âu Bách Xương cười rất chói tai: “Câu trả lời không tồi, sửa máy tính, từ buổi sáng tới mười một giờ đêm, ta ở ngoài cửa đợi cả một ngày, bên trong truyền đến thanh âm gì ta nhận biết được, tuyệt không phải là sửa máy tính.”

Khúc Tường đối với sự âu yếm của hắn ý loạn tình mê, căn bản không rõ hắn đang nói gì, chỉ có thể cảm nhận được chính mình đang lo lắng. Âu Bách Xương cầm lấy phân thân đã ngẩng đầu của Khúc Tường, Khúc Tường chịu không nổi loại kích thích này, nắm lầy tay Âu Bách Xương, hô hấp không thể khống chế liền chuyển nhanh.

“Ngươi muốn?”

Khúc Tường không ngừng mặt đỏ, tâm tình rất xúc động, cậu nói không nên lời, Âu Bách Xương vỗ về chơi đùa nhanh hơn, hắn áp thân thể mềm mại của Khúc Tường lên tường, thấp giọng nói: “Ta nghĩ phải.”

Âu Bách Xương tựa hồ rất vừa lòng cũng rất sinh khí với câu trả lời của cậu: “Ta hẳn là sẽ đối với ngươi sinh khí, cũng có thể quay đầu rời đi, nhưng là ngươi làm ta thật sự mê luyến, ta không biết ta đến tột cùng mê luyến ngươi ở điểm nào, quên đi, coi như ta chỉ mê luyến thân thể ngươi.”

Một tay ôm lấy Khúc Tường, cậu cơ hồ thở không nổi, Âu Bách Xương đem đặt cậu trên giường, mặt cậu nóng rực, tim đập rất nhanh, bị dục hỏa của Âu Bách Xương áp chế, cậu bám trụ đầu vai hắn, nhìn đôi môi Âu Bách Xương khêu gợi, thần trí cậu thanh tỉnh chủ động hôn hắn.

Cậu vẫn là hôn có chút ngốc, nhưng Âu Bách Xương tựa hồ đối với nụ hôn của cậu không có cự tuyệt, cậu hưởng thụ cái cảm xúc trên môi Âu Bách Xương, rõ ràng biết đối phương là nam nhân, hơn nữa cũng biết bọn họ gặp nhau bất quá là hiểu lầm, nhưng Khúc Tường không có cách nào quên nam nhân này, còn gọi điện thoại đến công ty hắn.

Mà cảm giác khi bị nam nhân này ôm, làm cho toàn thân cậu giống như có dòng điện chạy qua, mà đây là lần đầu tiên bọn họ thân mật mà không có hiểu nhầm, chứng tỏ Âu Bách Xương đối cậu cũng có cảm tình.

Trước kia cậu không dám chạm vào Âu Bách Xương, đều là hắn chủ động vuốt ve cậu, hiện nay cậu bỗng nhiên muốn đụng chạm Âu Bách Xương.

Cậu vươn tay ôm lấy cổ Âu Bách Xương, sau đó trượt đến ngực, mỗi một chỗ tiếp xúc đều nóng như lửa, Khúc Tường nhịn không được dựa vào … cảm nhận hương vị trên người Âu Bách Xương. Cậu hôn trong chốc lát, Âu Bách Xương chịu không nổi đem cậu đẩy ra: “Đủ rồi, ta đã bị ngươi làm điên rồi.”

Âu Bách Xương kịch liệt thở dốc, Khúc Tường nhìn hạ thân hắn dựng đứng, không ngừng rung động, Khúc Tường nhớ nó đã gây cho cậu khoái cảm mãnh liệt, mặt lại thêm hồng.

Nhưng là cậu học theo động tác của Âu Bách Xương, nhẹ nhàng cầm dục vọng đã ngẩng đầu của hắn. Âu Bách Xương hưng phấn đến cực điểm gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên ôm lấy Khúc Tường, mất đi tiết tấu, cuồng nhiệt hôn Khúc Tường, Khúc Tường bị cuốn hút theo nụ hôn đó, cũng phi thường nhiệt liệt đáp trả, nhưng tay cậu vẫn vuốt ve hạ thân Âu Bách Xương.

Âu Bách Xương xoay người cậu, tiếp tục nhu lộng phía sau Khúc Tường.

Mặt Khúc Tường đỏ ửng, vặn vẹo thắt lưng, ý bảo chính mình nguyện ý, lúc Âu Bách Xương tiến vào trong cơ thể cậu, cậu thở dốc nắm chặt chăn, đã lâu chưa cùng Âu Bách Xương chung một chỗ, cái địa phương kia trở nên rất chặt, Âu Bách Xương cơ hồ không vào được.

“Thả lỏng!” Thanh âm Âu Bách Xương mang theo hơi ấm, Khúc Tường đã muốn thả lỏng, vẫn rất khó đi vào, cậu nhăn mặt nhíu mi, nhượng Âu Bách Xương chậm rãi tiến vào trong cơ thể mình, cậu đem mặt vùi vào chăn, Âu Bách Xương bắt đau tiến nhập.

“A ——” Khúc Tường nhịn không được phát ra tiếng thở dốc. Âm thanh kia chứa bao phiến tình, cảm thấy không giống với thanh âm của chính mình, mà giống với thanh âm phát ra khi Lí Nghĩa Tín xem A Phiến, tràn ngập kích tình cùng khoái hoạt.

“Thoải mái không?” Khúc Tường đã muốn gật đầu nhưng cậu vẫn lắc đầu, vừa mới bắt đầu còn đau đớn, Âu Bách Xương chỉ tiến nhập phía sau vài lần, thân thể cậu liền mở ra giống như muốn nghênh đón toàn thân Âu Bách Xương, hơn nữa là khoái cảm mãnh liệt, cậu lại tiếp tục hôn.

Khúc Tường không ngừng yêu cầu, Âu Bách Xương không ngừng thỏa mãn yêu cầu của cậu, cuối cùng cậu không chịu được khoái hoạt, anh anh khóc, tìm kiếm miệng Âu Bách Xương, hôn.

“Đáng giận, rõ ràng ta phải phỉ nhổ ngươi, nhưng biểu tình của ngươi—— đáng chết!” Vật thể trong thân Khúc Tường lại động: “Ta tiêu phí nhiều thời gian như vậy, tìm một cái cớ để tới gặp ngươi, kết quả phát giác ngươi vẫn là một quả táo nát, thế nhưng ta còn ở nơi này với ngươi. Ta quả thực là thần kinh không bình thường, ta hẳn là phải đến khoa thần kinh khám gấp mới đúng.”

Đối với lời nói đầy căm hận của Âu Bách Xương, Khúc Tường đã không thể nghe thấy, bởi vì thân thể nhạy cảm làm cho cậu không chịu nổi, Khúc Tường không ngừng khóc, mà động tác của Âu Bách Xương tuyệt đối không mềm nhẹ, Khúc Tường chỉ cảm thấy trong cơ thể mình như bị lửa đốt. lại tê liệt mềm yếu.

Khúc Tường ngẩng cao thét chói tai, trên giường một mạt xuân tình, cậu bị khoái cảm khống chế, có lẽ lần này là do cậu chủ động, cho nên khoái cảm so với trước kia còn mãnh liệt hơn, mà lâu như vậy, sau lại có thể cùng Âu Bách Xương, thật sự làm cho thân thể cậu hưng phấn không thôi.

Cậu siết chặt Âu Bách Xương, một khắc trước khi rơi vào kích động nhất, cậu chịu không nổi khoái cảm bốc lên nơi thân thể, nắm lấy cánh tay Âu Bách Xương, dùng sức cắn một cái, cắn đến khi để lại dấu răng trên tay Âu Bách Xương, khoái cảm lại vọt tới làm cho cậu kích động bắn ra.