Tác giả: Kì Thỉ Nhân

Chương 11: Chương 10

TrướcTiếp
“Ngươi nhất định sẽ không thất vọng.” Long Tại Vũ như trước chậm rãi tiêu sái thượng lôi đài. Hiên Viên Thiên Hành ở một bên khiến cho ảnh vệ đứng ở tại chỗ, tập trung nhìn Long Tại Vũ.

“Lấy binh khí của ngươi ra đi.” Phượng Lăng Khiếu nhìn thấy một thân trang phục nhẹ nhàng, cuối cùng vẫn không thể nhìn ra binh khí của Long Tại Vũ đặt ở chỗ nào.

” Người Long gia bình thường sẽ không xuất binh khí, ngươi không biết sao? Có thể làm cho người Long gia xuất ra binh khí chỉ có hai loại người thứ nhất: mạnh đến nỗi phải bất dắc dĩ sử dụng binh khí. Thứ hai: người làm cho chúng ta tôn trọng.” Đương nhiên, lời nói trên đều do Long Tại Vũ bịa đặt. Người Long gia sử dụng chủ yếu là chưởng pháp, cho dù là” binh khí” cũng là “dùng vật liệu tại chỗ” đâu giống như bọn ” tôm tép” cả ngày ôm khư khư đao kiếm bên người. Như vậy không phải sẽ mệt chết sao?

“Ngươi? ” quả nhiên, Long Tại Vũ lời vừa khỏi miệng liền khiến cho một trận ồ lên. Phượng Lăng Khiếu giận xanh cả mặt.

“Ta chưa nói sai a.” Long Tại Vũ cố tình bày ra vẻ mặt vô tội. “Tiểu tử cuồng vọng.” Phượng Lăng Khiếu đem kiếm giơ lên trước ngực: “Động thủ đi. Ta thật muốn nhìn xem người Long gia rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh, dám ba hoa khoác loát như vậy. Ra chiêu đi.”

“Vậy ngươi chú ý một chút.” Long Tại Vũ mắt nhìn Hiên Viên Thiên Hành ngồi trên vị trí chủ vị, vươn hai tay trắng nõn chậm rãi giơ lên phóng ở trước ngực.

Phượng Lăng Khiếu nhìn Long Tại Vũ quái dị thủ thế lại nhíu mi, đem kiếm hướng về phía trước.

“Ta phải bắt đầu rồi nga.” Long Tại Vũ song chưởng duỗi thẳng, vẫn không nhúc nhích nhìn Phượng Lăng Khiếu. style=”display:inline-block;width:300px;height:250px” data-ad-slot=”7309093013”> (adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({});“Ngươi tại sao còn không động thủ?” Phượng Lăng Khiếu đợi nửa ngày cũng không thấy Long Tại Vũ động thủ không khỏi kỳ quái hỏi. Hắn lẽ ra phải xuất chiêu chứ?

“Không phải ngươi xuất chiêu trước sao?” Long Tại Vũ vung vẩy một chút hai tay: “Ta đang đợi ngươi ra chiêu a.”

“Tiểu quỷ chết tiệt ” Phượng Lăng Khiếu nổi giận gầm lên một tiếng, trường kiếm trong tay hướng Long Tại Vũ đâm tới.

“Lão quỷ này, ngươi đấu võ cũng không biết “Chi” một tiếng a.” Mắt thấy kiếm đâm đến trước mặt, Long Tại Vũ vội vàng né tránh.

Hiên Viên Thiên Hành lúc nghe câu nói ấy hơi hơi sửng sốt, đôi mắt càng lúc càng nhíu chặt.

Quả thật là ngươi, lần này đừng nghĩ đào tẩu!

“Vô.” Hiên Viên Thiên Hành ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm hai người đang kích đấu.

“Chủ nhân. Ngài có việc gì phân phó?” Vô đứng ở sau lưng Hiên Viên Thiên Hành cung kính mở miệng.

“Đem đại hội này phá đi. Bắt lấy tên thiếu niên họ Long kia.” Hiên Viên Thiên Hành đứng dậy, theo bên cạnh rời đi.

Long Tại Vũ nhìn thấy Hiên Viên Thiên Hành rời đi, cảm thấy không xong. Vội đánh hư chiêu lừa được Phượng lăng Khiếu: “Họ Phượng kia, thiếu gia hiện tại có việc, chúng ta hôm nào tái đánh. Ngươi chậm rãi chơi đi.”

“Đứng lại, còn không có đánh xong ” Phượng Lăng Khiếu vội vã đuổi theo sau.

“Hôm nay ta không muốn đánh với ngươi. Ngươi đừng quấn quít lấy ta.” Nhìn thấy Phượng Lăng Khiếu đuổi theo sau, Long Tại Vũ có chút đau đầu. Vì sao gần đây hắn cứ gặp phải “phiền toái”?

“Ngươi không muốn đánh cũng phải đánh.” Phượng Lăng Khiếu khinh công càng không bằng Long tại Vũ, một hồi công phu đã bị Long Tại Vũ bỏ lại rất xa.

Long Tại Vũ nhìn xuống phía dưới, vội vã thả người nhảy xuống, tìm được một chỗ bí ẩn đem hắc y trên người cởi xuống, lại thay mặt nạ dịch dung “Hiên Viên Tử Khải”, đem y phục kia xử lý tốt sau đó tiêu sái đi ra ngoài.

“Có thấy một thiếu niên mặc hắc y hay không?” Long Tại Vũ vừa ra khỏi hẻm nhỏ đã bị Phượng Lăng Khiếu bắt lấy cánh tay.

“Không có, buông tay ngươi ra được không.” Long Tại Vũ chớp mi, nhìn Phượng Lăng Khiếu.

“Thật có lỗi. Cáo từ.” Phượng Lăng Khiếu xấu hổ thu hồi thủ, nôn nóng đi về phía hẻm nhỏ.

Long Tại Vũ nhìn Phượng Lăng khiếu đi rồi, thè lưỡi cười nhỏ một tiếng rồi hướng đường phố phồn hoa đi tới.

“Chủ nhân. Chúng thuộc hạ đã mất dấu thiếu niên họ Long kia, mong chủ nhân tha mạng.” Trên đường cái, Vô cúi đầu đứng ở sau lưng Hiên Viên Thiên Hành. Bộ dáng cam tâm chịu phạt.

“Không cần ngươi nói ” Hiên Viên Thiên Hành nhìn thấy một người thì đổi giọng: “Ta hiện tại không phạt ngươi, đi theo ta.”

Vô bất minh bất bạch đi theo phía sau Hiên Viên Thiên Hành, không rõ vì cái gì chủ tử luôn luôn vô tình lại bỗng nhiên thay đổi.

“Ngươi đi tới phía sau hắn đi.” Hiên Viên Thiên Hành dùng cằm hất hất về phía Long Tại Vũ đang hướng bọn họ đi tới.

“Vâng” Vô lại càng không rõ tiêu sái đến phía sau Long Tại Vũ.

“Chúng ta lại gặp mặt.” Hiên Viên Thiên Hành cười lạnh một tiếng ngăn lại Long Tại Vũ.

“Ta nhận thức ngươi?” Long Tại Vũ nhìn nam nhân hắn nên gọi là cha, hỏi lại.

“Ngươi thực thích đùa a, cư nhiên làm cho ta tìm đến năm ngày.” Hiên Viên Thiên Hành từng bước tới gần Long Tại Vũ, khuôn mặt so với khi trúng độc lại càng đen hơn.

“Năm ngày?” Long Tại Vũ cẩn thận nghĩ nghĩ năm ngày trước mình gặp cái gì?

“A ” Long Tại Vũ sợ hãi kêu một tiếng: “Ngươi là cái gã”

“Phải” Hiên Viên Thiên Hành đánh gảy lời nói của Long Tại Vũ: “Lần này xem ngươi như thế nào trốn.”

Long Tại vũ nhìn thấy Hiên Viên Thiên Hành đang hướng hắn tới gần, rất muốn ngửa mặt lên trời ai thán: Thần a. Ta đã làm ra chuyện xấu xa gì mà ngươi phải chỉnh ta như vậy.