Tác giả: Kì Thỉ Nhân

Chương 43: Chương 42

TrướcTiếp
“Nướng được rồi”. Hiên Viên Thiên Hành hướng thịt thỏ như hướng vật quý mà đưa đến tay Long Tại Vũ. Khó trách hắn tìm khắp nơi mà không tìm được con thỏ nào, nguyên lai đều bị sát khí của ba người kia đuổi đi hoàn hảo Khải nhi đã giải độc, nếu không bọn họ thật đúng là phải chịu đói bụng!

“Ngô đợi lát nữa chúng ta đến nơi khác đi! Cách xa nơi này một chút”. Long Tại Vũ ăn thịt thỏ mở miệng nói không rõ.

“Vì sao?”. Hiên Viên Thiên Hành cầm lấy một con thỏ khác “chiến đấu”. Lần trước nướng một con kết quả bị Khải nhi ăn hết mất! ( Tiểu Vũ nhi: ta không phải để lại cho ngươi cái chân sao? Hành:)

“Có hai người chết ở bên cạnh ngươi ăn được ngủ được hả?”. Long Tại Vũ liếc mắt trắng Hiên Viên Thiên Hành một cái. Nhìn thật ghê tởm!

“Hảo! Đợi lát nữa ta mang ngươi đi đường khác”. Hiên Viên Thiên Hành nhìn hai cổ thi thể cách đó không xa. Thật đúng là có chút cảm giác ghê tởm! ( ghê tởm cũng là do ngươi làm!)

“Uy. Ngươi xác định là đi đúng đường sao?”. Long Tại Vũ nhìn rừng cây tối như mực hoài nghi mở miệng.

“Đúng vậy! Không sai. Ta từng một lần đi từ nơi này đến Thân Thở a”. Hiên Viên Thiên Hành nhìn rừng cây nhăn lại mi: “Bất quá lúc đó rừng cây không có tối như vậy. Lá cây cũng không nhiều”.

“Nói không chừng ”. Long Tại Vũ nhìn Hiên Viên Thiên Hành liếc mắt một cái: “Thật là ngươi lầm. Ta đã nói, chúng ta ngay tại rừng cây này qua đêm thì được rồi. Nói ngươi không nên đi. Hiện tại tốt lắm, lạc đường rồi!”.

“Bảo bối nhi là ngươi nói nơi đó có thi thể. Mùi máu tươi rất khó ngửi. Như thế nào hiện tại lại trách ta?”. Hiên Viên Thiên Hành ủy khuất nhìn Long Tại Vũ. Rõ ràng là bảo bối đề nghị đi không phải sao? Hiện tại lại trách hắn!

“Ta ta chỉ là nói nơi đó có thi thể nên muốn chúng ta đổi nơi khác. Lại không có nói phải đổi đường đến Than Thở!”. Long Tại Vũ nổi giận gầm lên một tiếng làm kinh động không ít giấc ngủ của chim chóc. Thoáng chốc rừng cây âm trầm lại náo nhiệt không ít.

“Nhưng ngươi cũng không nói không đi đường này a!”. Hiên Viên Thiên Hành vô tội mở miệng.

“Ngươi ngươi ”. Long Tại Vũ tức giận á khẩu. Người kia có tật xấu là cãi lí a!

“Được rồi! Đừng tức giận! Chúng ta đi thôi. Tìm một nơi thoải mái ngủ một giấc”. Hiên Viên Thiên Hành như trước cười hì hì nhìn Long Tại Vũ.

“Nơi này làm sao mà ngủ a!”. Long Tại Vũ nhỏ giọng nói thầm câu: “Rừng cây âm trầm như vậy ai biết có … “cái gì đo” bẩn thỉu a?”.

“A đúng rồi! Ngươi không không nói ta đều đã quên. Nột!”. Hiên Viên Thiên Hành vỗ vỗ cái trán, từ trong lòng ngực lấy ra một viên dạ minh châu.

“Ngươi ngươi gì chứ? Di!”. Long Tại Vũ thấy Hiên Viên Thiên Hành đưa ra một viên đại minh châu kinh hỉ mở miệng: “Ngươi như thế nào có cái này?”

“Ta lấy a. Nguyên bản nghĩ là có tiền nên không cần. Không nghĩ tới bây giờ lại dùng đến!”. Hiên Viên Thiên Hành đem dạ minh châu đưa tới tay Long Tại Vũ: “Cầm cho tốt vào”.

“Ngươi thật sự hoàng hoàng đế sao?”. Long Tại Vũ hoài nghi nhìn Hiên Viên Thiên Hành. Có hoàng đế nào cầm dạ minh châu đi làm phô sao?( ta không hiểu nội dung của hai câu này)

“Đúng vậy!”. Hiên Viên Thiên Hành không giải thích được nhìn Long Tại Vũ: “Ngươi không phải đã biết sao?”.

“Ô ”

“Âm thanh gì?”. Long Tại Vũ dừng lại cước bộ khẩn trương nhìn bốn phía.

“Hì hì ”. Thanh âm âm trầm từ nơi sâu nhất trong rừng cây hắc ám truyền ra.

“Ai? Đi ra!”. Hiên Viên Thiên Hành toàn thân đề phòng đứng bên người Long Tại Vũ.

“Ha ha ”.

“Không không phải là quỷ chứ?”. Long Tại Vũ giữ chặt ống tay áo Hiên Viên Thiên Hành. Hắn rất sợ quỷ. Nghĩ đến hình dáng gì đó mập mờ vào lúc đêm khuya doạ đến hắn làm hắn không dám xuất môn!

“Oa nhi hảo đáng yêu tặng cho ta ngoạn ngoạn ”. Thanh âm âm trầm lại truyền đến. Long Tại Vũ lần này cảm giác nguyên cả rừng cây đều âm lãnh.

“Đi ra ngoài? Ha các ngươi nghĩ ta là ngốc tử sao? Hai người các ngươi đều là cao thủ nhất đẳng, ta đi ra ngoài không phải là chịu chết hay sao”. Thanh âm âm trầm mang theo chút trào phúng lại vang lên.

“Nếu đã biết thì sẽ không chặn đường chúng ta”. Long Tại Vũ ngốc cũng biết theo chân bọn họ đối thoại là một người, mà không phải là “cái gì đó” bẩn thỉu như hắn nghĩ. Không khỏi rống giận: “Mẹ nó, không có việc gì thì nửa đêm không cần đi ra dọa người. Ngươi nghĩ người ta nửa đêm không cần ngủ a!”

“Ha ha oa nhi ngươi không sợ ta? Vậy cho ngươi một vật xem được không?”. Thanh âm âm trầm theo bốn phương tám hướng truyền đến, Hiên Viên Thiên Hành không tìm thấy nơi phát ra thanh âm.

Long Tại Vũ vừa định hỏi là cái gì, liền thấy bóng ma theo trong TV đi ra. Hướng chính mình đi tới!

“A ”. Long Tại Vũ hoảng sợ bổ nhào vào trong lòng ngực Hiên Viên Thiên Hành: “Đem nàng đuổi đi! Mau đem nàng đuổi đi ”

“Bảo bối bảo bối ngươi làm sao vậy?”. Hiên Viên Thiên Hành lắng lắng đem Long Tại Vũ ôm lấy: “Ngươi làm sao vậy? Nhìn thấy cái gì?”.

“Đem nàng đuổi đi mau đuổi nàng đi a ”. Long Tại Vũ như trước tại lòng ngực Hiên Viên Thiên Hành tê rống. Vì cái gì? Vì cái gì hắn lại rõ ràng nhìn thấy? vì cái gì lại hướng tới hắn?

“Đuổi cái gì đi?”. Hiên Viên Thiên Hành bắt lấy tay Long Tại Vũ đang quơ.

“Quỷ! Quỷ a! Ngươi không nhìn thấy sao?”. Long Tại Vũ nhắm mắt lại quơ loạn dạ minh châu!

“Không có a ”. Hiên Viên Thiên Hành ôm chặt lấy Long Tại Vũ.

“Có a ngươi không thấy sao?”. Long Tại Vũ chỉ vào “bóng ma” đang đi đến: “Nàng đấy a! Đang đi đến bên này a”.

“Là ảo thuật!”. Hiên Viên Thiên Hành giật mình nhớ ra nắm tay Long Tại Vũ: “Bảo bối nhi. Ngươi đừng suy nghĩ chuyện khủng khiếp gì nữa”.

“Nhưng thật là khủng khiếp a thật sự là khủng khiếp a ”. Long Tại Vũ hoàn toàn không có nghe Hiên Viên Thiên Hành nói mà bàn tay như trước nắm chặt lấy quần áo hắn.

“Nếu như vậy ”. Hiên Viên Thiên Hành cười xấu xa một tiếng. Hôn xuống môi Long Tại Vũ.

“Ngô ”. Long Tại Vũ đầu tiên là khó hiểu trừng mắt Hiên Viên Thiên Hành, trong đầu trống rỗng

“Nha ngươi ăn đậu hủ của lão tử ”. Long Tại Vũ đẩy ra Hiên Viên Thiên Hành cho mặt hắn một chưởng!

“Đau quá a!”. Hiên Viên Thiên Hành bụm mặt oán giận: “Ta nói bảo bối ngươi hiện tại tốt lắm đi? Xuống tay nặng như vậy!”.

“Ách thật có lỗi ”. Long Tại Vũ xấu hổ cười cười. Ảo giác thật sự đã biến mất!

“Không có gì. Vậy hiện tại chúng ta đi thu thập tên bại hoại ở sau lưng đi!”. Hiên Viên Thiên Hành rộng lượng khoát tay áo. Cảm giác thương hại hắn sẽ khiến bảo bối nhi giác ngộ! ( thương tổn hắn nhiều nhất chính là ngươi đi!!!)