Tác giả: Kì Thỉ Nhân

Chương 124: Chương 123: Pn 2: Mua Y Phục

TrướcTiếp
“Vũ nhi a, chúng ta đến chỗ Liên Tâm được không?”. Phi Long Liệng Thiên dụ dỗ tiểu cừu thuần khiết.

“Vì cái gì? Không phải hôm trước Liên Tâm mới đến đây sao?”. Long Tại Vũ khó hiểu nhìn Phi Long Liệng Thiên, thật là ngạc nhiên a, phụ thân quỷ này của hắn cư nhiên lại chủ động muốn đi ra ngoài, chẳng lẽ gần đây rất nhàm chán sao?

“Chúng ta đi ra ngoài ngoạn a. Ngươi còn chưa thấy hoàng thành như thế nào đi, ta dẫn ngươi đi xem”. Phi Long Liệng Thiên tiếp tục dụ dỗ.

“Nhưng cơ thể của ta vẫn thực cứng ngắc, không thể đi đường xa a”. Long Tại Vũ nói xong rất là buồn bực, bởi vì ở trên giường nằm mười năm cho nên thân thể thực cứng ngắc, hiện tại đã nửa tháng, mà chỉ có thể để Phi Long Liệng Thiên giúp đỡ mới có thể đi được một chút.

“Không sao, ta cõng ngươi a”. Phi Long Liệng Thiên nói xong đã đem Long Tại Vũ nhấc liên khiến hắn hét to một tiếng: “Long Tứ, chúng ta phải đi ra ngoài, ngươi muốn đi hay không?”.

“Muốn. Đương nhiên muốn”. Phi Long Liệng Thiên vừa nói ra Long Tứ liền hiện ra ở trước mặt bọn họ, đương nhiên vẫn như hình với bóng với Đế Uyên.

“Chúng ta đi thôi”. Phi Long Liệng Thiên cứ như vậy cõng Long Tại Vũ trên lưng rồi đi ra ngoài.

Long Tứ đầu tiên là kỳ quái nhìn bọn họ, sau đó bừng tỉnh đại ngộ vỗ vỗ đầu, đi đến phía sau Đế Uyên, nhảy lên trên lưng hắn: “Ta cũng muốn ngươi cõng ta”.

“Đương nhiên là được”. Đế Uyên lưng cõng theo Long Tứ đi theo đi ra ngoài.

“Chẳng lẽ ngươi cứ muốn như vậy mà đi ra hoàng cung?”. Long Tại Vũ không thấy Phi Long Liệng Thiên gọi cung thị chuẩn bị mã xa không khỏi tò mò, hoàng cung nói lớn không lớn, nhưng nói nhỏ cũng không nhỏ, chẳng lẽ hắn muốn cứ cõng như vậy mà đi ra ngoài? Vừa nãy ánh mắt của cung nữ với thái giám còn không ngừng hướng tới bọn họ.

“Đương nhiên a”. Phi Long Liệng Thiên đắc ý mở miệng: “Như vậy chúng ta mới có vẻ ân ái a!”.

“”. Long Tại Vũ quyết định không để ý tới loại tình thú buồn nôn này nữa.

“Bọn họ hiện tại thật tốt”. Long Tứ hâm mộ nhìn hai người ở phía trước.

“Chẳng lẽ chúng ta hiện tại không hạnh phúc sao?”. Đế Uyên trở mình trợn trắng mắt: “Hay là ngươi thấy mình không hạnh phúc?”.

“Không a”. Long Tứ vô tội mở miệng: “Ta chỉ là cảm khái một chút mà thôi, ngẫm lại mười năm trước Phi Long Liệng Thiên còn không có loại tâm tình này chúng ta cũng đều thấy vậy không phải sao?”.

“Đã là quá khứ rồi”. Đế Uyên thở dài: “Đem chuyện này quên đi không tốt hơn sao?”.

“Hừ”. Long Tứ hừ lạnh một tiếng, muốn hắn quên cái gì? Là quên hắn đã cũng nữ nhân kia sinh một hài tử, hay là quên hắn đã từng vì nữ nhân kia mà phong ấn hắn trong động hàn băng mấy năm?

“Ngươi ngươi lại suy nghĩ tới cái kia ”. Đế Uyên biết Long Tứ lại nghĩ đến chuyện lúc đó, có chút hổn hển mở miệng: “Ta cũng chỉ bất đắc dĩ mà thôi ”.

“Ta biết”. Long Tứ rầu rĩ mở miệng: “Cho nên ta không so đo nữa, nhanh lên đuổi kịp bọn họ đi, bằng không hai tiểu tử hỗn đản kia khẳng định sẽ bỏ rơi chúng ta!”.

“Dù sao bọn họ đi đến chỗ Liên Tâm còn sợ cái gì? Chúng ta khẳng định tìm được bọn họ!”. Đế Uyên ngoài miệng tuy rằng nói như vậy nhưng vẫn bước nhanh hướng tới chỗ Phi Long Liệng Thiên.

“Các ngươi thực chậm”. Phi Long Liệng Thiên đi ra khỏi cửa cung một hồi lâu, hai người Long Tứ mới chậm rãi đi tới.

“Vậy nhanh lên đi”. Đế Uyên liếc nhìn Phi Long Liệng Thiên: “Ta là sợ đi quá nhanh ngươi sẽ không theo kịp”.

“Ai sợ ai a”. Phi Long Liệng Thiên lập tức đi nhanh hơn, đem hai người bỏ lại thật xa.

“Mau. Đuổi theo bọn họ”. Long Tứ dùng sức chụp mạnh bả vai của Đế Uyên.

“Nhẹ chút a”. Đế Uyên cũng đi nhanh hơn đuổi theo Phi Long Liệng Thiên.

“Tới rồi”. Cuối cùng vẫn là Đế Uyên tới trước, không có biện pháp, sống vạn năm cũng không phải là uổng phí!

“Các ngươi ”. Tô Liên Tâm bị bốn người từ trên trời giáng xuống làm hoảng sợ, khi nhìn thấy rõ là ai, không khỏi căm tức trừng mắt bọn họ.

“Liên Tâm, ta rất nhớ ngươi a”. Long Tại Vũ ở trên lưng Phi Long Liệng Thiên chào hỏi với Tô Liên Tâm.

“Ta cũng vậy a. Đến, ta ôm một cái”. Hai mắt Tô Liên Tâm tỏa ánh sáng nhìn Long Tại Vũ, nàng phát hiện tiểu Vũ nhi hiện tại càng ngày càng ngốc!

“Chanh y, hắc y, lão bà các ngươi khinh bạc Vũ nhi nhà ta”. Phi Long Liệng Thiên chậm chậm mở miệng.

Quả nhiên hắn vừa mới nói xong Liên Tâm đã bị người dẫn ra tiền viện: “Ngoan, Liên Tâm a, ngươi ra xem sinh ý bên ngoài một chút, ta nghe thấy có khách đến, hai người chúng ta đi ra đón khách thì thật ngại”. Hắc y nói đúng, ngoài tiền viện có một nam một nữ mới tới, hắn nếu hướng nữ nhân kia giới thiệu nội y có thể bị người diệt hay không?

“Thật sao?”. Tô Liên Tâm bán tín bán nghi đến đến tiền viện. Nhưng khi nàng nhìn thấy người kia thì không khỏi sửng sốt. Cư nhiên là hắn!

“Làm sao vậy?”. Chanh y cảm giác Tô Liên Tâm có chút không thích hợp, vội vàng đi qua hỏi, Tại Vũ cũng vỗ vỗ vai Phi Long Liệng Thiên ý bảo hắn cõng mình qua đó.

“Thi Dương?”. Long Tại Vũ nhìn thấy nam nhân có chút quen mắt thử mở miệng.

“Ngươi là Long cốc chủ”. Thi Dương cũng sửng sốt, hắn không nghĩ tới ở trong này cư nhiên lại nhìn thấy người quen, mười năm trước tương truyền hắn đi theo Hiên Viên Thiên Hành bị người đuổi giết, không nghĩ tới cư nhiên lại nhìn thấy hắn.

“Phải””. Long Tại Vũ lạnh lùng mở miệng. Kéo kéo quần áo Phi Long Liệng Thiên: “Thả ta xuống dưới”.

Phi Long Liệng Thiên đem Long Tại Vũ thả xuống, nhìn thấy hắn tiêu sái đi đến bên người Thi Dương, sau đó giơ cánh tay lên cao tát một cái vào mặt hắn: “Này là ta đánh giúp Liên Tâm”.

“Tại Vũ ”. Tô Liên Tâm vội vàng chạy ra, nàng cũng không nghĩ tới lại gặp lại Thi Dương nên trong khoảng thời gian ngắn sửng sờ, khi nàng muốn Thi Dương xuất hiện thì hắn lại không thấy, cho tới hiện tại mới lòi mặt ra.

“Ngươi làm gì?”. Nữ nhân bên người Thi Dương hét lên một tiếng đẩy Long Tại Vũ ra, nhưng Phi Long Liệng Thiên so với nàng nhanh hơn đem Long Tại Vũ ôm vào trong ngực.

“Ngươi không sao chứ?”. Tô Liên Tâm lôi kéo tay Long Tại Vũ lo lắng hỏi. (t/g: ra vẻ, hẳn là đi đến vuốt mặt Thi Dương thì hẳn không có việc gì đi!).

“Không có việc gì. Ngươi còn thương tâm sao?”. Long Tại Vũ kéo kéo quần áo Tô Liên Tâm: “Hắn không đáng a!”.

“Ta biết”. Tô Liên Tâm ôn nhu lôi kéo cánh tay chanh y cùng hắc y: “Ta hiện tại đã là vợ của người ta, còn có con nữa, không hề thương tâm!”.

“Vậy là tốt rồi. Ta đã nói, Liên Tâm mới không cần hắn. Hừ, vứt bỏ Liên Tâm là tổn thất của hắn, uy, hắc y, chanh y các ngươi hẳn là nên cám ơn người ta a, nếu không phải hắn không cần Liên Tâm sẽ không đến phiên các ngươi a!”. Long Tại Vũ cố ý kích thích Thi Dương đang quan sát giơ lên nắm tay quay đầu lại nói với hai người.

“Hừ”. Chanh y hung hăng trừng mắt nhìn Thi Dương liếc mắt một cái, chính là tên nam nhân chết tiệt này làm cho Liên Tâm đau lòng lâu như vậy.

“Liên Tâm ta ”. Thi Dương chỉ ngây ngốc nhìn dung nhan kiều mỵ trước mắt. Lúc đuổi Liên Tâm đi hắn liền hối hận, nhưng từ đó về sau cũng không có tin tức của nàng, cho nên vẫn không có cơ hội giải thích, hiện tại nhìn thấy nàng mới phát hiện mình đã muốn mất đi nàng. (mimi: mất lâu rồi ==, đồ phụ tình đáng ghét)

“Hai người đi thôi. Nhanh rời đi đi”. Liên Tâm lạnh lạnh lùng mở miệng: “Nơi này không chào đón các ngươi”.

“Chúng ta là tới mua quần áo, ngươi là kêu lão bản ra”. Phụ nhân bên người Thi Dương thét chói tai khoa tay múa chân với Tô Liên Tâm.

“Ta chính là lão bản, sinh ý với các ngươi chúng ta không làm. Mau cút”. Hắc y trực tiếp đem kiếm chỉ hai người rất có tư thế ngươi không đi ta liền động thủ.

“Thực xin lỗi Liên Tâm thực xin lỗi ”. Thi Dương kích động muốn tới gần Tô Liên Tâm: “Lúc ấy là ta hồ đồ, ngươi không cần tức giận”.

“Mẫu thân mẫu thân ”. Đang lúc hắc y muốn phát tác, hai đạo đồng âm truyền đến, hai nam hài một đỏ một vàng chạy tới, đột nhiên hướng tới Long Tại Vũ ôm: “Cha nuôi ”.

“Ngoan, đi tìm mẫu thân các ngươi đi”. Long Tại Vũ mềm nhẹ vỗ vỗ đầu hai nam hài, bọn họ chính là đứa nhỏ của Liên Tâm cùng hắc y với chanh y.

“Mẫu thân ngươi làm sao vậy? Ai khi dễ ngươi sao? Để cho các phụ thân đánh hắn ”. Hai nam hài nhìn sắc mặt Tô Liên Tâm không tốt quan tâm hỏi.

“Nương không có việc gì”. Tô Liên Tâm vừa nhìn thấy hai bảo bối, không khỏi ôm bọn họ.

“Ngươi đứa nhỏ của ngươi sao?”. Thi Dương có chút chua sót nhìn hai nam hài đáng yêu, thủy chung không có cơ hội vãn hồi sao?

“Phải, các ngươi đi thôi”. Tô Liên Tâm trực tiếp ôm đứa nhỏ đi, lưu lại Thi Dương một mặt không thể tin.

“Còn không đi? Chẳng lẽ ngươi hại Liên Tâm còn chưa đủ sao?”. Long Tại Vũ châm chọc mở miệng: “Mang kiều thê của ngươi đi nhanh đi, xong rồi ta cũng không biết nói thế nào”.

“Chúng ta đi thôi”. Thi Dương có chút không tha nhìn bên trong, sau đó từng bước vừa quay đầu lại rời đi.

“Đi xem Liên Tâm”. Chanh y cùng hắc y hai người vội vàng chạy tới an ủi tô Liên Tâm.

“Bảo bối nhi a ”. Phi Long Liệng Thiên đột nhiên ôm Long Tại Vũ, hai mắt tỏa ánh sáng nhìn “quần áo” có ít vải đến đáng thương treo trên tường: “Chúng ta cũng mua về vài món được không?”.

“Cút”. Long Tại Vũ sắc mặt tối sầm, hắn chỉ biết người này không có ý tưởng hay ho gì, quả nhiên đúng là như vậy!

“Đúng vậy a!”. Đế Uyên có chút đen tối nhìn Long Tứ: “Ngẫu nhiên có chút tình thú cũng không sai a”.

“”.

“”.

Long Tứ cùng Long Tại Vũ cảm giác sau lưng chấn động, bọn họ chỉ biết hai tên hỗn đản này căn bản là sẽ không có hảo tâm gì!

“Liền định như vậy. Hắc hắc ”. Phi Long Liệng Thiên cùng Đế Uyên hai người cười gian bắt lấy hai người muốn trốn chạy, thuận tay mang đi vài món nội y gợi cảm!

Cứ như vậy đêm đó hai tiểu thụ đáng thương bị chỉnh đến thực thảm, nghe có người nói vì nhìn thấy vợ của bọn họ quá mức gợi cảm mê người, mà làm cho bọn họ quá mức hưng phấn (mimi: đang chỉ những người đã mua nội y ở chỗ Tô Liên Tâm)

Đáng thương a, chúng ta vì bọn họ cầu nguyện đi! Hy vọng không cần có về sau! Bất quá, ra vẻ, hai người Long đế mang đi không ít bộ đồ có nhiều kiểu dáng! Tự cầu phúc đi!