Tác giả: Mặc Hương Đồng Khứu

Chương 10: Chương 9

TrướcTiếp
Kiêu căng (tứ)

Trong núi Đại Phạm, ngoài mộ tổ mấy đời của dân trấn Phật Cước ra, còn có một ngôi Thiên nữ từ.

Kẻ được thờ cúng bên trong, không phải Phật Tổ, cũng chẳng phải Quan Âm, mà là một vị “Vũ thiên nữ“.

Mấy trăm năm trước, một hộ săn bắn của trấn Phật Cước tiến vào thâm sơn, phát hiện một khối kỳ thạch trong hang đá, tượng cao gần trượng, được thiên nhiên tạo thành nhưng trông giống người hết sức, tứ chi đầy đủ, tư thế như đang múa, càng kỳ diệu hơn nữa là, có thể loáng thoáng nhận ra ngũ quan của đầu tượng - chính là một nữ tử đang mỉm cười.

Dân Trấn Phật Cước cảm thấy kỳ lạ, cho rằng đây là một khối đá thần tụ tập thiên địa linh khí, còn tự phát tán bịa thêm rất nhiều truyền thuyết. Cái gì mà có một vị tiên quân thầm mến Cửu Thiên huyền nữ, vì giải nỗi khổ tương tư nên đã khắc nên một pho tượng đá dựa theo tướng mạo của Huyền Nữ, sau khi phát hiện, Huyền Nữ tức giận, tượng đá chưa hoàn thành ấy đành phải bỏ dở; Còn cái gì mà Ngọc hoàng đại đế có cưng chiều một nữ nhi, nhưng nàng chết trẻ, nhớ nhung của Ngọc Đế đối với ái nữ đã ngưng tụ thành bức tượng đá này. Nội dung phong phú đa dạng, khiến người ta trố mắt mà nhìn. Và cũng khiến bọn họ tự tin phục cái truyền thuyết được chính bọn họ tuôn ra từ miệng ấy, thế là có người sửa hang đá thành thần từ, bệ đá đổi thành thần tọa, phụng tượng đá thành “tượng Vũ thiên nữ”, đồng thời thờ cúng hương hoả quanh năm.

Trong hang đá trống trải là hai ngôi miếu thờ chia ra hai bên, thiên nữ kia đứng ở chính giữa. Liếc mắt nhìn qua, quả nhiên cực giống như người, đến cả vòng eo cũng có thể nói là đẹp. Đến gần nhìn kỹ chút, hơi sần sùi, nhưng thiên nhiên có thể tạo hoá đến mức giống như người thế này, đủ để khiến người khác tấm tắc lấy làm lạ.

Lam Cảnh Nghi nâng Phong Tà bàn lên rồi hạ xuống, kim chỉ không hề động đậy. Trên bệ cúng ngổn ngang tàn nến và một lớp tro nhang dày cộm, đĩa trái cây cúng bên trong tản ra vị ngọt thối rữa. Người Lam gia ít nhiều gì đều có chút bệnh khiết phích, cậu ta khịt khịt mũi trước không khí, nói: “Nghe người nơi đây nói cái Thiên nữ từ này cầu nguyện linh lắm, mà sao giờ lại tan hoang thế nhỉ. Cũng không gọi vài người tới quét dọn nữa.”

Lam Tư Truy nói: “Đã có liên tục bảy người mất hồn, đều đồn đại rằng là do thiên lôi bổ xuống thả hung sát trong mộ tổ của trấn Phật Cước ra, làm gì còn ai dám lên núi nữa. Hương hỏa đứt đoạn đương nhiên cũng không có ai đến quét dọn.”

Một giọng nói vang lên ngoài hang đá: “Một tảng đá nát, chẳng biết là ai phong cho thành thần, đặt ở đây nhận hương hoả quỳ bái!”

Kim Lăng chắp tay đi vào. Hiệu lực của thuật cấm nói đã qua, miệng gã cuối cùng cũng coi như có thể mở. Nhưng mà vừa mở miệng đã chẳng có lời nào hay ho, gã liếc mắt nhìn pho tượng Thiên nữ, hừ nói: “Cái đám thôn dân quê mùa này, đụng chuyện chả biết nỗ lực gì, lại bỏ cả ngày thắp hương bái Phật cầu thần hỏi quỷ. Trên đời có ngàn ngàn vạn người, Thần Phật thân mình còn lo chưa xong, ở đó mà trông coi bọn họ! Huống chi đây còn là một vị dã thần không danh không phận. Nếu như linh thật, vậy giờ ta đây cầu nguyện, muốn cái thứ đang ăn hồn phách người trong ngọn núi Đại Phạm này lập tức xuất hiện trước mặt ta, nó có thể làm được hay không?”

Theo sau gã còn một đám tu sĩ những gia tộc khác, nghe vậy lập tức phụ họa, cười to kêu phải. Thần từ vốn yên tĩnh bởi vì một đám người đi vào mà thoáng cái ồn ào, cũng trở nên chật hẹp. Lam Tư Truy âm thầm lắc đầu. Trong lúc xoay người vô tình liếc nhìn sang mặt của Thiên nữ, ngũ quan có thể thấy mơ hồ, dường như là một gương mặt từ bi. Nhưng mà, cậu vừa nhìn gương mặt cười này, lại có cảm giác quen thuộc khó nói thành lời. Phảng phất đã trông thấy vẻ tươi cười này ở đâu đó rồi.

Rốt cuộc thì gặp ở nơi nào?

Cậu có cảm giác đây nhất định là một chuyện rất quan trọng. Không tự chủ được đi tới gần thần đài, định tỉ mỉ coi kỹ gương mặt của Thiên nữ. Đúng vào lúc này, bỗng nhiên có người va vào cậu.

Một tên tu sĩ vốn đứng đằng sau cậu, dường như cũng muốn đến xem pho tượng đá ấy, nhưng lại bất chợt im hơi lặng tiếng ngã xuống. Các tu sĩ bên trong Thần từ tức khắc cảnh giới, Kim Lăng hỏi: “Hắn sao thế?”

Lam Tư Truy cầm kiếm lại gần coi, tên tu sĩ hô hấp khoẻ mạnh, dường như chỉ đột nhiên lăn ra ngủ, nhưng gọi thế nào hắn cũng vẫn bất tỉnh. Cậu đứng dậy nói: “Hắn thế này, như là...”

Còn chưa nói xong, hang động vốn âm u bỗng nhiên bừng sáng, khắp động đầy ánh đỏ, phảng phất như có một lớp thác máu dọc theo bốn vách tường dội xuống. Bệ cúng và hương nến bên trong góc hang đá vậy mà đều tự bốc cháy.

Mọi người trong hang đá đồng loạt có kiếm rút kiếm, có phù nắm phù. Bỗng nhiên, có một người từ ngoài Thần từ xông vào, xách theo một thứ, rồi hắt thứ đó lên toàn thân tượng đá Thiên nữ, hang đá tức khắc đầy mùi rượu nồng nặc sặc người, hắn cầm một lá bùa vạch một cái trên không trung, sau đó ném về hướng tượng đá, bệ thờ thoáng cái dấy lên ngọn lửa hừng hực, chiếu hang đá sáng như ban ngày.

Ngụy Vô Tiện xài xong món đồ nhặt được trong túi Càn Khôn, ném túi quát lên: “Tất cả lùi ra khỏi đây! Thứ đó không phải Thực Hồn thú, cũng không phải Thực Hồn sát, mà là một vị Thiên nữ thực hồn!”

Có người cả kinh kêu lên: “Tư thế của Thiên nữ thay đổi kìa!”

http://truyencuatui.net/

Rõ ràng vừa nãy vị thần này giơ hai cánh tay, một trong đó nhắm thẳng lên trời cao, một chân giơ lên, dáng người mềm mại thướt tha. Nhưng giờ phút này - trong ngọn lửa đỏ đỏ vàng vàng, hai tay đều đã hạ xuống. Thiên chân vạn xác, tuyệt đối không phải hoa mắt!

Sau một khắc, pho tượng thần kia lại giơ lên một chân - bước ra khỏi ngọn lửa!

Ngụy Vô Tiện quát: “Chạy chạy chạy! Đừng chém! Vô dụng thôi!”

Đại đa số tu sĩ đều không để ý đến hắn, quái vật ăn hồn ngàn tìm vạn kiếm tìm mãi không được cuối cùng cũng không được, đâu dễ buông tha! Nhưng mà nhiều tiên kiếm đồng loạt đâm chém, còn kèm thêm tung đủ thứ phù triện và pháp bảo ra như thế, nhưng vẫn cứ không ngăn cản tượng đá đượcợ một bước. Thân cao một trượng của nó đến gần, khi di chuyển trông như một người khổng lồ, cảm giác hết sức áp bách, nhấc hai tu sĩ giơ lên trước mặt, miệng đá dường như khẽ mở ra khép lại, kiếm trong tay hai tên tu sĩ kia leng keng rơi xuống đất, đầu gục xuống, rõ ràng đã bị rút sạch hồn phách.

Thấy đủ thứ công kích đều hoàn toàn bô hiệu, lần này người còn lại cuối cùng cũng coi như chịu nghe Ngụy Vô Tiện, lũ lượt tuôn ra, tản khắp bốn phía. Nhiều người hỗn tạp, Ngụy Vô Tiện càng cuống càng không tìm thấy Kim Lăng, cưỡi lừa chạy chạy tìm tìm lao vào một một mảnh rừng trúc, quay đầu lại thấy tiểu bối Lam gia đuổi theo, Ngụy Vô Tiện gọi bọn họ: “Nè mấy con*!”

*gốc là [hài nhi môn - 孩儿们]: Thiệt chẳng biết nên kêu kiểu qué gì =)))))

Lam Cảnh Nghi nói: “Ai con ngươi! Biết tụi này nhà ai không hả? Tưởng rửa mặt xong là có thể ra vẻ người lớn chắc?!”

Ngụy Vô Tiện nói: “Được được được. Mấy ca ca. Thả tín hiệu đi, gọi cái tên, cái tên... Hàm Quang Quân nhà mấy người tới đây!”

Chúng tiểu bối gật đầu liên tục, vừa chạy vừa lục lọi người, chỉ chốc lát sau, Lam Tư Truy nói: “Khói màu tín hiệu... Đều đã bắn hết trong cái đêm ở Mạc gia trang rồi.”

Ngụy Vô Tiện kinh hãi: “Sau đó các ngươi không bổ sung?!”

Khói màu tín hiệu này tám trăm năm cũng chẳng xài được một lần, Lam Tư Truy xấu hổ nói: “Quên mất.”

Ngụy Vô Tiện hù dọa nói: “Này mà cũng có thể quên? Để Hàm Quang Quân của các ngươi biết là đẹp mặt!”

Mặt Lam Cảnh Nghi xám như tro: “Tiêu, lần này chắc bị Hàm Quang Quân phạt chết mất...”

Ngụy Vô Tiện: “Phạt. Nên phạt! Không phạt không biết nhớ.”

Lam Tư Truy: “Mạc công tử, Mạc công tử! Làm sao ngươi biết kẻ hút hồn phách không phải Thực Hồn sát, mà là pho tượng Thiên nữ này?”

Ngụy Vô Tiện vừa chạy vừa tìm kiếm bóng dáng Kim Lăng: “Làm sao ta biết ư? Nhìn thấy chứ sao.”

Lam Cảnh Nghi cũng đuổi theo, chạy kẹp hai bên hắn: “Thấy cái gì? Tụi này cũng thấy không ít thứ mà.”

“Nhìn thấy rồi, sau đó thì sao? Gần khu mộ cổ có cái gì?”

“Có thể có cái gì chứ, có tử hồn.”

“Đúng, có tử hồn. Này đã nói rõ đây không phải Thực Hồn thú hoặc Thực Hồn sát. Nếu như là hai thứ này, nhiều tử hồn lượn lờ ở đó như thế, nó không thèm ăn hay sao? Không hề.”

Lần này có người đặt câu hỏi liên tục: “Tại sao?”

“Ta nói Lam gia các ngươi ấy...” Ngụy Vô Tiện thật sự nín không được: “Giảng mấy thứ vô tích sự như lễ nghi tiên môn với cội nguồn lịch sử phả hệ của gia tộc tu chân vừa thúi vừa dài lại còn thuộc lòng này làm gì, dạy mấy thứ thực dụng không được hay sao? Có cái gì khó hiểu đâu chứ. Tử hồn dễ hấp thu hơn sinh hồn. Thân thể người sống chính là một lớp bình phong, muốn ăn sinh hồn thì phải loại bỏ lớp bình phong này. Cũng như...” Hắn liếc mắt nhìn con lừa hoa vừa thở vừa chạy vừa trợn trắng mắt - “Cũng như có một trái táo đặt trước mặt ngươi, một trai trái khác thì đặt trong hộp có khoá, thế thì ngươi chọn ăn trái nào? Đương nhiên là trái trước mặt kia rồi! Vật này chỉ ăn sinh hồn, hơn nữa còn có cách ăn được, lại cực kỳ kén chọn, và cũng cực kỳ lợi hại.”

Lam Cảnh Nghi cả kinh nói: “Có cả đạo lý này nữa à? Tuy là trước giờ chưa nghe nói tới, cơ mà hình như cũng không sai! Hoá ra ngươi chẳng phải người điên nha!”

Lam Tư Truy nói: “Chúng tôi đều cho rằng, việc mất hồn là do núi lở và sét bổ quan tài tạo ra, tự nhiên cũng cho rằng nó là Thực Hồn sát.”

Ngụy Vô Tiện nói: “Sai.”

“Sai chỗ nào?”

“Thứ tự sai, kết quả sai. Ta hỏi các ngươi, sự kiện núi lở và ăn hồn, cái nào trước cái nào sau, cái nào là kết cái nào là quả?”

Không chút nghĩ ngợi: “Núi lở có trước, ăn hồn đến sau. Cái trước là kết, cái sau là quả.”

“Sai hết. Là thực hồn có trước, núi lở đến sau. Thực hồn là kết, núi lở là quả! Đêm núi lở đó, đột nhiên có mưa lớn xối xả, thiên lôi giáng xuống, bổ một chiếc quan tài, nhớ kỹ điều này. Kẻ mất hồn đầu tiên là tên làm biếng kia, gã bị nhốt ở trên núi một đêm, qua mấy ngày sau thì cưới vợ.”

“Không đúng chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng không đúng! Một kẻ du thủ du thực nghèo rớt mồng tơi, đào đâu ra tiền đãi tiệc lớn cưới vợ?”

Mọi người á khẩu không trả lời được, cũng khó trách, Cô Tô Lam thị vốn là một gia tộc không suy nghĩ đến vấn đề này. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Nếu như các ngươi tra rõ tất cả tử hồn trên núi Đại Phạm này, sẽ phát hiện có một hồn phách của ông lão bị đập đầu tới chết, mang áo liệm cực kỳ hoa lệ. Mang áo liệm hoa lệ như thế, quan tài của ông ta không thể nào trống không được, nhất định sẽ có vài món áp quan chôn cùng. Chiếc quan tài bị tia sét bổ mở ra kia, hơn nửa là của ông ấy, mà sau đó người thu gom hài cốt lại không phát hiện vật chôn cùng, đương nhiên tất cả đều đã bị cái tên làm biếng kia lấy đi, như vậy có thể giải thích tại sao gã ta đột nhiên xa hoa.”

“Cái tên làm biếng kia bỗng nhiên phát tài cưới vợ sau cái đêm núi lở ấy, tối hôm đó nhất định đã xảy ra chuyện gì bất thường. Đêm đó mưa rơi xối xả, gã ta trốn trong núi trú mưa, mà trên núi Đại Phạm thì có chỗ nào để trốn? Thiên nữ từ. Mà nếu người bình thường vào Thiên nữ từ, thì không thể thiếu một chuyện phải làm.”

Lam Tư Truy nói: “Cầu nguyện?”

“Không sai. Tỷ như cho gã gặp vận may, phát tài, có tiền cưới vợ gì đó. Thiên nữ tác thành cho gã, giáng một tia sét, bổ nát ngôi mộ, để gã nhìn thấy tiền của bên trong quan tài. Mà gã đạt được nguyện vọng rồi thì phải trả đại giới, Thiên nữ đã hàng lâm đến vào đêm tân hôn của gã, hút đi hồn phách của gã!”

Lam Cảnh Nghi: “Tất cả đều là suy đoán!”

Ngụy Vô Tiện: “Đúng là đoán. Nhưng cứ giữ vững suy đoán này, thì có thể giải thích tất cả mọi chuyện.”

Lam Tư Truy: “Còn A Yên thì sao, giải thích thế nào?”

Ngụy Vô Tiện: “Hỏi rất hay. Trước khi lên núi có lẽ các ngươi đã hỏi rồi. Trong quãng thời gian mới vừa kết hôn, đối với tất cả thiếu nữ kết hôn mà nói, các nàng nhất định đều sẽ có cùng một nguyện vọng.”

Lam Cảnh Nghi tỉnh tỉnh mê mê nói: “Nguyện vọng gì?”

Ngụy Vô Tiện nói: “Không ngoài những việc như “hi vọng kiếp này phu quân đều thương mình yêu mình, chỉ thích một người là mình thôi“.”

“Nguyện vọng kiểu đó sao mà đạt được...”

Ngụy Vô Tiện buông tay nói: “Rất đơn giản. Chỉ cần khiến phu quân nàng lập tức chấm dứt “kiếp này”, không phải có thể coi như gã “kiếp này chỉ yêu một người” thôi sao?”

Lam Cảnh Nghi bỗng nhiên tỉnh ngộ, kích động nói: “A, a! Sau, sau, sau khi cô nương A Yên đính hôn, sang ngày kế trượng phu liền bị sài lang trong núi giết chết, bởi vì nguyên do rất có thể là ngày đầu tiên A Yên cô nương đã đến Thiên nữ từ cầu nguyện!”

Ngụy Vô Tiện rèn sắt khi còn nóng: “Có phải do sài lang trong núi giết chết hay không, khó mà nói. Trên người A Yên còn có một chỗ đặc thù, tại sao trong tất cả kẻ mất hồn chỉ có hồn phách của nàng quay về? Nàng và người khác có gì không giống nhau? Chỗ không giống chính là, nàng còn có một người thân bị mất hồn. Hoặc là nói, người thân này, đã thay thế cho nàng! Thợ rèn Trịnh là phụ thân của A Yên, một người phụ thân yêu thương nữ nhi, khi nhìn thấy con gái mất hồn, tình hình thuốc thang vô dụng, thúc thủ vô sách, thì chỉ có thể làm gì đây?”

Lần này Lam Tư Truy tiếp thu rất nhanh: “- Ông ấy chỉ có thể gửi gắm hi vọng cuối cùng vào trời cao. Vì lẽ đó nên ông ấy cũng đến Thiên nữ từ cầu nguyện, nguyện vọng là “hi vọng hồn phách của con gái ta được tìm về!”

Ngụy Vô Tiện nói: “Trẻ nhỏ dễ dạy. Đây là lý do vì sao chỉ có hồn phách của một mình A Yên trở về, cũng là nguyên nhân mà kẻ thứ ba mất hồn chính là thợ rèn Trịnh. Còn hồn phách của A Yên tuy đã bị nhả ra, nhưng vì đã chìm trong bụng Thiên nữ thực hồn một quãng thời gian, khó tránh khỏi bị hao tổn. Sau khi hồn phách trở về vị trí cũ, nàng bắt đầu vô thức bắt chước theo dáng múa, thậm chí là nụ cười của tượng Thiên nữ.”

Điểm giống nhau của những kẻ mất hồn này, là đều có thể sống như trước khi cầu nguyện dưới tượng Thiên nữ. Đại giới phải trả khi nguyện vọng trở thành sự thật, chính là hồn phách.

Pho tượng đá Thiên nữ này, vốn chỉ là một tảng đá bình thường, trùng hợp hình dáng giống con người, không hiểu sao lại được nhận cung phụng mấy trăm năm, lúc này mới có pháp lực. Có thể nó lòng tham không đáy, suy nghĩ lệch lạc, còn định thông qua cách thức hút hồn phách để đề thăng pháp lực nhanh hơn. Thông qua cách thức lấy nguyện vọng trao đổi để hấp thụ hồn phách, hệt như kẻ cầu nguyện tự nguyện kính dâng hồn phách, đôi bên giao dịch công bằng, cầu gì được nấy, nhìn có vẻ hợp lý, bởi vậy kim chỉ của Phong Tà bàn mới bất động. Triệu Âm kỳ triệu không ra, toàn bộ bảo kiếm lẫn phù triện đều vô hiệu, chỉ vì thứ trong ngọn núi Đại Phạm này vốn chẳng phải yêu ma quỷ quái gì, mà là thần, là tử thần ngoài luồng được mấy trăm năm hương hỏa và cung phụng nuôi dưỡng nên. Lấy thứ đối phó với sát quỷ yêu thú để đối phó nó, cũng tựa như lấy lửa dập lửa!

Lam Cảnh Nghi lớn tiếng nói: “Chờ đã! Nhưng mà khi nãy lúc ở trong Thần từ, có một tu sĩ cũng bị hút hồn phách, chúng tôi đâu có nghe gã cầu nguyện!”

Ngụy Vô Tiện đột nhiên ngừng bước chân: “Có người bị hút hồn trong Thần từ? Ngươi nói lại tình hình ban nãy không sót một chữ cho ta nghe.”

Lam Tư Truy liền rõ ràng nhanh chóng kể lại lần nữa, lúc nghe tới câu “Nếu như linh thật, vậy giờ ta đây cầu nguyện, muốn cái thứ đang ăn hồn phách người trong ngọn núi Đại Phạm này lập tức xuất hiện trước mặt ta, nó có thể làm được hay không” của Kim Lăng, Ngụy Vô Tiện nói: “Này còn không phải cầu nguyện hả? Này rõ ràng là cầu nguyện mà!”

Những tu sĩ khác hùa theo Kim Lăng, liền bị mặc nhận cho rằng bọn họ cùng chung một nguyện vọng. Mà Thiên nữ thực hồn hiện ra trước mặt bọn họ, đồng nghĩa nguyện vọng này đã được thực hiện, nên nó mới đòi sự đánh đổi.

Bỗng dưng, con lừa hoa ngừng chân, chạy về hướng ngược lại. Ngụy Vô Tiện bị nó hất xuống lần nữa, đang cố sống cố chết kéo dây thừng, lại nghe có tiếng nhai nuốt “rột roạt”, “ừng ực” truyền tới từ lùm cây phía trước.

Một hình thể cực kỳ cao lớn nằm trong lùm cây, phần bụng khổng lồ nhích tới nhích lui trên đất, nghe thấy tiếng vang lạ, đột nhiên ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt của bọn họ.

Khuôn mặt của Thiên nữ thực hồn này vốn mơ hồ, chỉ có đại khái mắt mũi tai miệng, sau khi hút một hơi mấy hồn phách của đám tu chân giả, đã biến hoá ra được ngũ quan có dung mạo rõ ràng, là mặt mày của một nữ nhân đang mỉm cười, bên khoé môi chảy rất nhiều máu tươi, ngậm một cánh tay đã bị xé, đang tích cực nhai cắn.

Mọi người lập tức cùng chạy về hướng ngược lại theo con lừa hoa.

Lam Tư Truy suy sụp nói: “Này không đúng! Di Lăng lão tổ đã nói, cấp cao ăn hồn, cấp thấp mới ăn thịt!”

Ngụy Vô Tiện bất đắc dĩ nói: “Ngươi sùng bái hắn làm gì, chính hắn cũng làm ra mấy thứ rối tinh rối mù đó thôi! Không phải cứ là quy tắc thì đều chẳng thể thay đổi, ngẫm lại mà xem, một đứa con nít, lúc chưa có răng chỉ có thể húp cháo uống nước canh, một khi lớn lên đương nhiên cũng sẽ muốn dùng răng để ăn thịt. Giờ pháp lực của nó đã tăng mạnh, đương nhiên cũng muốn nếm thử việc ăn thịt sống rồi!

Thiên nữ thực hồn đứng dậy khỏi mặt đất, thân hình to lớn, dùng cả tay lẫn chân mừng rỡ múa loạn xạ, dường như vô cùng sung sướng phấn khởi. Bỗng nhiên, một mũi tên rít gió mà tới, bắn trúng trán nó, mũi tên xuyên qua đầu bay ra sau gáy. Nghe tiếng kéo cung, Ngụy Vô Tiện theo tiếng ngoái nhìn, Kim Lăng đứng trên dốc cao cách đó không xa, mắc tên thứ hai, kéo dây, buông tay - lại là một mũi xuyên đầu, lực đạo mạnh mẽ, khiến Thiên nữ thực hồn lảo đảo lùi lại vài bước.

Lực tay ổn, bắn cũng chuẩn, chỉ tiếc tất cả tiên môn pháp khí đều vô dụng với nó!

Lam Tư Truy hô: “Kim công tử! Thả tín hiệu trên người ngươi ra đi!”

Kim Lăng làm lơ, một lòng muốn bắt con quái vật này, trầm mặt, lần này là mắc ba mũi tên. Bị bắn phủ đầu hai mũi, Thiên nữ thực hồn cũng không để ý, mặt vẫn mỉm cười, đánh về hướng Kim Lăng. Tuy nó vừa đi vừa múa, nhưng tốc độ lại nhanh đến đáng sợ, chỉ chớp mắt đã rút ngắn khoảng cách còn một nửa. Mấy tên tu sĩ chợt hiện ra triền đấu với nó, làm quẩn chân nó. Trong lúc bắn tên, Kim Lăng không ngừng bước tới, xem ra quyết tâm dự định trước khi bắn hết tên, sẽ tiếp cận chém giết Thiên nữ thực hồn.

Giang Trừng Lam Trạm đều ở trấn Phật Cước đợi tin tốt, chẳng biết lúc nào mới có thể phát hiện dị biến chạy tới. Muốn dập lửa phải dùng nước, pháp khí tiên môn không được, vậy thì xài quỷ kỹ tà môn đi!

Ngụy Vô Tiện rút bội kiếm của Lam Tư Truy ra, chém đứt một khúc trúc nhỏ, chế tác qua loa thành một cây sáo trúc, đặt bên môi, thổi vào một hơi dài. Tiếng sáo sắc bén như một mũi tên rít gió mà bay, cắt phá bầu trời đêm, xông thẳng lên trởi.

Không phải vạn bất đắc dĩ, hắn vốn không nên cưỡng ép triệu hoàn phạm vi lớn như thế. Nhưng chuyện đã đến nước này, dù triệu cái gì tới cũng kệ, chỉ cần sát khí đủ nặng, lệ khí đủ mạnh, đủ để xé nát vị Thiên nữ thực hồn này là được!

Lam Tư Truy cực kỳ ngạc nhiên, Lam Cảnh Nghi thì bịt tai nói: “Đã lúc nào rồi mà ngươi còn thổi sáo! Khúc gì mà khó nghe thế!”

Trong một đám tu sĩ hỗn đấu với Thiên nữ thực hồn đã có ba, bốn kẻ bị hút mất hồn phách, Kim Lăng rút bội kiếm ra, cách Thiên nữ thực hồn không tới hai trượng, tim điên cuồng đập thình thịch, máu nóng xông đầu: “Nếu một kiếm này của mình không cắt đầu nó được, vậy sẽ phải chết ở nơi đây - chết thì chết!”

Đúng vào lúc này, trong núi rừng Đại Phạm, nổi lên một tràng tiếng leng keng rổn roảng.

Leng keng leng keng, leng keng leng keng. Lúc nhanh lúc chậm, lúc ngừng lúc vang. Vang vọng trong núi rừng yên tĩnh. Phảng phất như xích sắt va vào nhau, kéo dài trên đất. Ngày một gần hơn, ngày càng kêu vang.

Chẳng biết vì sao, tiếng động này khiến người ta cảm thấy uy hiếp, cực kỳ bất an, ngay cả Thiên nữ thực hồn cũng ngừng múa, cánh tay giơ lên, sững sờ nhìn bóng tối xa xôi - nơi phát ra tiếng động.

Ngụy Vô Tiện thu sáo, ngưng thần quan sát nơi đến.

Tuy dự cảm không hay trong lòng ngày càng nặng nề, nhưng, nếu chịu triệu hoán của hắn mà đến, như vậy chí ít cũng là thứ chịu nghe lời hắn nói.

Tiếng động ngừng bặt, một bóng người hiện ra từ bóng đêm.

Sau khi thấy rõ bóng người, khuôn mặt này rồi, mặt mấy tên tu sĩ liền vặn vẹo.

Cho dù đối mặt với pho tượng Thiên nữ lúc nào cũng có thể hút đi hồn phách của họ, đám người nọ cũng không hề lui bước, càng không tỏ ra ý sợ hãi. Nhưng mà, trong tiếng kêu lên của bọn họ lúc này, lại tràn đầy sự hoảng sợ không cách nào che giấu.

“... “Quỷ tướng quân”, là “Quỷ tướng quân”, là Ôn Ninh!”

Danh hiệu “Quỷ tướng quân” này, cũng giống như Di Lăng lão tổ vậy, tiếng xấu truyền xa, không ai không hiểu, hai kẻ này thường thường hay xuất hiện cùng nhau.

Cái từ này chỉ đại biểu cho một đối tượng. Chính là hung thi số một dưới trướng Di Lăng lão tổ Ngụy Anh - là kẻ nối giáo cho giặc, gây nên sóng gió, vẽ đường cho hươu chạy, lật trời xuống đất - Ôn Ninh!