Tác giả: Mặc Hương Đồng Khứu

Chương 24: Chương 23

TrướcTiếp
Âm chí (nhất)

*Hung ác nham hiểm

Đúng vào lúc này, Kim Lăng đang hôn mê bỗng nhiên ngồi dậy.

Cậu ta lảo đảo bò dậy khỏi mặt đất ngay trước mắt hai người. Ngụy Vô Tiện định xem thử cậu ta rốt cuộc muốn làm gì, bèn không nhúc nhích. Chỉ thấy cậu ta chậm rãi vòng qua hắn, nhấc một chân, lại bước vào trong vách tường lần nữa, đứng ngay nơi cậu ta vừa bị chôn. Tay thả lỏng đặt hai bên người, ngay cả tư thế cũng giống hệt lúc trước.

Ngụy Vô Tiện lại lôi cậu ta ra khỏi vách tường lần nữa, vừa buồn cười vừa thấy quái đản, đang định nói với Lam Vong Cơ là nơi đây không nên ở lâu. Đột nhiên, bị tiếng chó phẫn nộ sủa ở xa xa truyền đến làm sợ run.

Sau khi bọn họ đi vào, con chó ngao kia cứ thế ngoan ngoãn ngồi ngay cửa hang vẫy đuôi, vừa lo lắng vừa đáng thương chờ bọn họ mang chủ nhân ra, không kêu bậy tiếng nào, nhưng hiện giờ lại hung hãn gào rú hơn bất cứ khi nào trước đây.

Lam Vong Cơ nói: “Ngoài bảo có khác thường.”

Y đưa tay định dìu Kim Lăng, lại bị Ngụy Vô Tiện giành trước một bước cõng lên vai, nói: “Ra ngoài xem thử!” - “Khác thường” vào ngay lúc này, dù có phải là người hay không, đều nhất định có quan hệ hết sức lớn lao với toà “Cật nhân bảo” và việc Kim Lăng bị chôn vào tường. Hai người mau chóng đi về theo lối cũ, vừa khom người ra khỏi cửa hang, đã thấy con chó ngao quay lưng với họ, hướng về một phía, cổ họng phát ra tiếng hừ hừ. Tuy Ngụy Vô Tiện kiên trì đến cùng đi lại đây, nhưng chẳng tài nào nghe nổi cái tiếng này, không tự chủ được lùi về sau vài bước, ấy thế mà con chó kia vừa nghiêng đầu, thấy hắn cõng Kim Lăng, liền tung chân bổ nhào tới. Ngụy Vô Tiện kêu thảm một tiếng, lúc sắp ném Kim Lăng đi, thì Lam Vong Cơ đã xê người sang bước một chân tới chặn ngay trước mặt hắn.

Con ngao lập tức phanh lại, cắp đuôi, không le lưỡi là bởi vì trong miệng nó đang ngậm món gì đó. Lam Vong Cơ bước lên trước khom lưng xuống, lấy ra khỏi hàm nó một miếng vải, quay trở về đưa cho Ngụy Vô Tiện xem, dường như là một mảnh vạt áo.

Ban nãy nhất định có ít nhất một người du đãng chung quanh đây, hoặc là đến dò xét, hơn nữa bộ dạng lại còn đáng nghi, bằng không thì tiếng kêu của con ngao sẽ không đầy địch ý. Ngụy Vô Tiện nói: Người chưa đi xa. Đuổi theo!”

Lam Vong Cơ lại nói: “Không cần. Ta biết là ai.”

Ngụy Vô Tiện nói: “Ta cũng. Tung lời đồn ở dãy Hành Lộ, thả tẩu thi, lập mê trận, xây thạch bảo, nhất định là cùng một nhóm người. Lại thêm đao trong quan tài, có tám, chín phần mười chính là gã đó. Nhưng nếu giờ mà không bắt ngay, sau có muốn cũng khó mà làm, đâu thể nào vô cớ ra tay được.”

Lam Vong Cơ nói: “Ta đuổi theo, còn ngươi với Kim Lăng?”

Ngụy Vô Tiện: “Nó không thể ở đây được, phải tìm một chỗ để săn sóc. Ta đưa nó xuống dãy Hành Lộ, về Thanh Hà, chúng ta sẽ hội họp ngay cái nơi gặp tên lang trung giang hồ kia.”

Đoạn đối thoại này tiến hành hết sức vội vã, Lam Vong Cơ có hơi dừng chốc lát, Ngụy Vô Tiện lại nói: “Đi thôi, chậm nữa người sẽ chạy mất tăm. Ta sẽ quay lại!”

Nghe thấy câu “ta sẽ quay lại” kia, Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào hắn một lúc lâu, không cần phải nhiều lời nữa, xoay người định chạy đi, con chó ngao lại vội vã muốn nhào tới, Ngụy Vô Tiện kêu thảm thiết: “Ngươi chờ chờ chờ chờ, ngươi mang chó theo đi, mang chó theo đi!!!”

Lam Vong Cơ đành phải quay lại, ở trên cao nhìn xuống con chó ngao một cái, nó không dám chống đối, áu áu áu tuân theo đi sát phía sau Lam Vong Cơ, còn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn sang Kim Lăng. Ngụy Vô Tiện lau mồ hôi, quay đầu liếc mắt nhìn toà thạch bảo trắng toát âm u, rồi cõng Kim Lăng lên lưng lần nữa, thẳng hướng đi xuống khỏi dãy Hành Lộ.

Lúc này đã gần đến xế chiều, hắn cõng một thiếu niên bất tỉnh nhân sự, trên thân hai người đều đầy bùn đất, khá là thảm hại, thành thử hấp dẫn sự chú ý của người qua đường liên tục. Ngụy Vô Tiện mò tới con đường mà ban ngày Kim Lăng thả chó rượt hắn, tìm một nhà trọ. Dưới lầu là quán rượu, trên lầu là phòng ở, dùng tiền lấy trên người Lam Vong Cơ mua hai bộ quần áo mới, thuê một gian phòng, trước tiên là lột cái bộ đồ có gia văn Kim Tinh Tuyết Lãng do chôn dưới đất nên dúm dó của Kim Lăng xuống, lại gỡ giày cậu ta ra, bỗng nhiên, một bóng mờ chợt chớp hiện.

Trên bắp chân Kim Lăng, dường như có một khoảnh da sẫm màu. Ngụy Vô Tiện ngồi chồm hỗm xuống cuốn ống quần cậu ta lên cao, phát hiện này không phải bóng mờ, mà là một khoảnh bầm đen. Hơn nữa chẳng phải loại bầm đen do bị thương, mà là vết tích của ác trớ.

*ác trớ: Lời nguyền rủa ác độc.

Thứ này là của tà tuý đánh dấu lên trên người con mồi, một khi xuất hiện vết ác trớ này, thì cũng nói rõ đã chạm vào vật gì đó chứa đầy tà khí oán khí. Nó để lại một dấu hiệu, nhất định sẽ lại tới tìm ngươi. Có lẽ rất lâu mới đến, mà cũng có lẽ sẽ đến vào tối nay. Có thể nó muốn mạng của ngươi, mà cũng có thể nó chỉ lấy đi một phần cơ thể có dấu vết nó để lại.

Toàn bộ chân Kim Lăng đều đã biến thành màu đen, hơn nữa vết tích còn đang kéo dài lên trên. Ngụy Vô Tiện chưa từng thấy trớ ngân màu đen nào đậm và lan rộng đến như thế, càng nhìn vẻ mặt càng chăm chú nghiêm túc. Hắn thả ống quần Kim Lăng xuống, mở trung y của cậu ta ra, thấy lồng ngực và phần bụng của cậu ta đều trơn láng, vết ác trớ vẫn chưa lan tràn đến đây, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Đột nhiên, Kim Lăng mở mắt ra.

Cậu ta mơ màng một hồi lâu mới đột nhiên tỉnh táo, trở mình bò dậy, đỏ bừng mặt gào thét: “Làm làm làm làm gì!”

Ngụy Vô Tiện cười hì hì: “Ấy da, ngươi tỉnh rồi.”

Dường như Kim Lăng đã chịu kinh hãi cực lớn, khép trung y lại lui về góc giường, nói: “Ngươi muốn làm gì! Y phục của ta đâu?! Kiếm của ta đâu?! Chó của ta đâu?!”

Ngụy Vô Tiện: “Ta đang định mang vào cho ngươi mà.” Giọng điệu lẫn vẻ mặt của hắn hiền lành hệt như một cụ bà. Kim Lăng tóc tai bù xù, dán vào tường nói: “Ta không phải đoạn tụ!!!”

Ngụy Vô Tiện hớn hở: “Thiệt khéo nha, ta là đó đó!!!”

Kim Lăng một tay tóm lấy thanh kiếm bên giường cậu ta, rất có khí thế trinh liệt* hắn mà tiến thêm một bước thì cậu ta sẽ giết hắn rồi tự sát để giữ gìn sự trong sạch, Ngụy Vô Tiện vật vã lắm mới ngưng cười được, không doạ cậu ta nữa: “Làm gì mà sợ thế, nói giỡn thôi mà! Ta nhọc nhằn khổ sở đào ngươi từ trong tường ra, cũng chẳng biết nói tiếng cảm ơn.”

*trinh liệt: Chỉ sự giữ gìn trinh tiết, thà chết chứ không chịu nhục, trái ngược với không tiết tháo:))))

Kim Lăng vội nhấc tay tách mái tóc bù xù, vuốt đến khi nhìn có vẻ khá hơn chút, mới cả giận nói: “Nếu không phải nể mặt việc này, thì dựa vào chuyện ngươi ngươi ngươi dám cởi đồ ta ra, ta ta ta đã cho ngươi chết một vạn lần rồi!”

Ngụy Vô Tiện: “Đừng.. Một lần một lần đã đủ khổ rồi. Để kiếm xuống đi.”

Trong lúc mơ mơ hồ hồ, Kim Lăng nghe lời bỏ kiếm xuống.

Lúc hỏi hồn, tuy sinh hồn của cậu ta tách khỏi xác, không nhớ rõ ràng tất cả mọi thứ, nhưng cũng mơ mơ hồ hồ biết, người trước mặt này đã cứu cậu, còn cõng cậu suốt một đường xuống núi. Sau lúc bị chôn vào vách tường, có một quãng thời gian cậu ta vẫn còn tỉnh táo, sợ hãi tuyệt vọng trong lòng lên tới tột đỉnh, lại không nghĩ rằng người đầu tiên cậu nhìn thấy khi bức tường kia bị phá vỡ, đồng thời đập tan nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, lại là cái kẻ vừa nhìn đã thấy ghét này. Mặt cậu ta lúc hồng lúc trắng, đầu vừa choáng vừa bối rối, tâm tư còn bay bổng tới nơi không thực nào đó. Lúc này, liếc mắt thấy sắc trời ngoài cửa sổ đã tối, sao thưa lấm tấm, lập tức hốt hoảng. Đúng lúc Ngụy Vô Tiện khom lưng lượm bộ đồ mới rơi vãi trên đất, Kim Lăng nhảy xuống giường đeo ủng vào, cầm ngoại bào của cậu ta lên, lao ra khỏi phòng.

Ngụy Vô Tiện vốn tưởng cậu ta chịu khổ lớn như thế, phải đờ ra tầm canh giờ, nào ngờ thanh niên tràn đầy sức sống, chớp mắt một cái đã có thể nhảy nhót tưng bừng, chớp mắt cái nữa đã như một cơn gió chạy biến đâu không thấy. Nghĩ đến vết ác trớ không thể coi thường trên đùi cậu ta, vội gọi: “Ngươi chạy đi đâu! Quay lại!”

Kim Lăng hô: “Người đừng có theo!” Vừa chạy vừa khoác áo gia văn vừa dính bùn vừa nhăn nhúm lên, cậu ta người nhẹ chân lại dài, mới hai ba bước đã xuống lầu lao ra khỏi nhà trọ. Ngụy Vô Tiện đuổi theo hơn mấy con phố, cuối cùng bị cậu ta bỏ lại, người thì mất tăm.

Chiều tà buông xuống, người đi đường cũng dần dần thưa thớt, hắn nghiến răng một hồi: “Lý nào lại vậy. Thằng nhỏ này lý nào lại vậy!”

Chính vào lúc này, giọng điệu hờn giận của một nam tử tuổi còn trẻ truyền từ cuối con đường dài phía trước đến đây: “Nói ngươi vài câu ngươi đã chạy mất bóng, bộ ngươi là đại tiểu thư hả? Tính tình ngày càng lớn!”

Giang Trừng!

Ngụy Vô Tiện vội vàng lắc mình vào hẻm. Chợt, giọng của Kim Lăng cũng vang lên: “Chẳng phải ta đã bình yên trở về rồi sao? Đừng nói nữa mà!”

Hoá ra Kim Lăng không đến Thanh Hà một mình. Cũng khó trách, lần trước ở núi Đại Phạm Giang Trừng đã trợ trận cho cậu ta rồi, lần này sao lại không tới cho được? Chỉ có điều nhìn tình hình, cậu cháu hai người này có lẽ cãi nhau một trận trên trấn Thanh Hà, sau đó Kim Lăng mới một mình đi lên dãy Hành Lộ. Không nhắc tới chuyện khác, Giang Trừng trách cậu ta tính tình như tiểu thư, quả không sai. Ban nãy cậu ta vội vã chạy đi, nhất định là cữu cữu cậu ta đã đe doạ nếu trước khi trời tối mà không quay lại thì sẽ cho cậu ta đẹp mặt đây.

Giang Trừng nói: “Không có chuyện gì? Y như vừa lăn từ trong cống ra thế này mà gọi là không có chuyện gì? Hỏi coi có làm mất mặt quần áo đồng phục của nhà ngươi không, mau đi về thay bộ mới! Nói, hôm nay đã đụng phải thứ gì?”

Kim Lăng không kiên nhẫn nói: “Ta nói rồi, không gặp gì hết. Té ngã một cái, một chuyến tay không.”

Giang Trừng lạnh lùng: “Ta quản ngươi hết nổi rồi. Lần sau lại chạy loạn, sẵn roi hầu hạ!”

Kim Lăng nói: “Cũng bởi vì ta không muốn người ta quản mình nên mới tự đi.”

Giang Trừng châm chọc nói: “Bởi vậy mới có bây giờ? Bắt được cái gì rồi? Con chó ngao tiểu thúc đưa cho ngươi đâu?”

Bị Lam Trạm đuổi tới xó nào rồi chẳng biết. Ngụy Vô Tiện mới vừa nghĩ như thế, ở một đầu khác của hẻm nhỏ, có tiếng chó sủa quen thuộc truyền tới.

Ngụy Vô Tiện bỗng nhiên biến sắc, chương tự giác di chuyển, vọt ra hệt như có tên độc dí theo. Con chó ngao từ một đầu khác của con hẻm chạy tới, lướt qua Ngụy Vô Tiện, nhào đến bên chân Kim Lăng, hết sức thân mật vẫy đuôi với cậu ta.

Nếu con chó này xuất hiện ở đây, cũng nói rõ Lam Vong Cơ có lẽ đã bắt được kẻ dò xét gần thạch bảo, rồi đến nơi mà bọn họ địa điểm chỉ định hội họp. Thế nhưng lúc này, Ngụy Vô Tiện không rảnh nghĩ đến những việc đó.

Lần vọt ra này, vừa khéo xông tới trước mặt Giang Trừng và Kim Lăng, cùng một đám môn sinh của Giang gia.

Đôi bên căng thẳng chốc lát, Ngụy Vô Tiện yên lặng quay lưng bỏ chạy.

Chạy chưa được vài bước, chỉ mới nghe tiếng điện rè rè vang vọng, một luồng điện màu tím đã luồn tới quấn lấy cẳng chân hắn hệt như rắn độc. Một hồi tê dại đau đớn từ dưới chân truyền khắp toàn thân, lại bị kéo ra sau, lập tức ngã xuống đất. Sau đó ngực sít chặt, bị người ta nắm phần áo giữ lưng xách lên. Hắn nhanh chóng phản ứng mò vào túi khoá linh, lại bị giật lấy trước một bước.

Giang Trừng xách hắn theo, đi mấy bước, tới phía trước một cửa tiệm gần nhất, đá văn g cánh cửa khép hờ. Chủ quán vốn đã đóng cửa, bỗng nhiên thấy có một thanh niên tuấn mỹ quần áo lẫn mặt mày đều cao quý hoa lệ, mang vẻ bất thiện đá cửa đi vào, trong tay còn nhẹ nhẹ nhàng nhàng xách theo một thanh niên trẻ, dáng điệu hệt như muốn đưa hắn vào đây để làm phòng rạch bụng mổ xẻ vậy ấy, sợ đến nỗi không dám lên tiếng. Một thuộc hạ đi tới thì thầm vài câu dặn dò với lão, nhét bạc vào, lão vội trốn ra sau nhà, không ra nữa. Không cần nói rõ, mấy tên môn sinh Giang thị thoáng cái đã tản đi, trong trong ngoài ngoài, bao vây tiệm này đến mức nước chảy không lọt.

Kim Lăng đứng một bên, nhìn biến cổ đột nhiên xảy ra này, trong mắt toàn là muốn nói lại thôi và ngạc nhiên nghi ngờ. Giang Trừng không nhìn người, nói với cậu ta: “Lát nữa sẽ trị ngươi sau, ở đây cho ta!”

Từ lúc có trí nhớ cho đến nay, Kim Lăng chưa từng thấy vẻ mặt này của Giang Trừng. Người cậu này còn trẻ mà đã độc chưởng Tiên môn vọng tộc, quanh năm đều âm trầm lạnh lùng nghiêm nghị. Lời nói ra toàn chẳng nể nang ai, cũng không muốn tích chút đức nào. Mà hắn ta lúc này, tuy đang cố gắng áp chế vẻ mặt, nhưng đôi mắt lại sáng đến đáng sợ.

Nhìn vẻ mặt u ám vĩnh viễn đều đầy kiêu ngạo và chế nhạo kia, nay như thể sáng rõ lên, càng khiến người ta khó mà phán đoán hơn, rốt cuộc là cực kỳ giận dữ, là căm thù đến tận xương tuỷ... Hay là mừng rỡ như điên.