Tác giả: Mặc Hương Đồng Khứu

Chương 46: Chương 45

TrướcTiếp
Giảo liêu (tam)

Ngụy Vô Tiện ngồi dưới đất, nghĩ lung tung một đêm, không biết từ bao giờ, hắn ngoẹo đầu, dựa vào sạp gỗ ngủ thiếp đi.

Mơ mơ màng màng nghiêng ngả đến tảng sáng, hắn cảm giác có người nhẹ tay bế hắn lên, đặt nằm ngang trên sạp. Ngụy Vô Tiện cố gắng mở mắt, gương mặt vẫn lạnh nhạt kia của Lam Vong Cơ đập vào mi.

Hắn lập tức tỉnh táo bảy, tám phần, kêu lên: “Lam Trạm.”

Lam Vong Cơ “Ừ” đáp lời hắn. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Ngươi tỉnh hay là say?”

Lam Vong Cơ: “Tỉnh.”

Y nắm cổ tay Ngụy Vô Tiện, trên hai cổ tay đều là vài lằn vết trói đỏ tươi. Lam Vong Cơ lấy một chiếc bình nhỏ màu xanh nhạt ra, cúi đầu bôi thuốc cho hắn. Thuốc mỡ trơn nhầy quét đến đâu, chỗ đó thoáng chốc mát rượi. Ngụy Vô Tiện nheo mắt lại: “Đau quá à. Lam Trạm ngươi uống say xong thiệt chẳng lịch sự tí nào.”

Lam Vong Cơ chẳng thèm nhấc mắt, nói: “Tự làm tự chịu.”

Tim Ngụy Vô Tiện thoáng cái treo lên: “Lam Trạm, lúc ngươi uống say đã làm gì, ngươi không nhớ rõ thật à?”

Lam Vong Cơ: “Không nhớ rõ.”

Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Hẳn là không nhớ rõ. Bằng không y còn không thẹn quá hoá giận lăng trì mình luôn sao.”

Lòng hắn vừa vui vì Lam Vong Cơ không nhớ rõ, vừa khá tiếc vì y không nhớ rõ. Cứ như lặng lẽ làm một việc xấu, hay ăn vụng món gì đó, rồi một thân một mình núp trong xó lén vui vẻ lén cười trộm. Không tự chủ được, con mắt hắn lại nhìn chằm chằm vào môi Lam Vong Cơ.

Tuy hồi nào giờ khoé miệng chưa bao giờ cong lên, nhưng nhìn có vẻ rất mềm mại, mà quả thật cũng rất mềm mại.

Ngụy Vô Tiện vô thức cắn môi, lại bắt đầu nghĩ vớ vẩn: “Cô Tô Lam thị gia giáo nghiêm như thế, Lam Trạm lại là người hoàn toàn không hiểu tình cảm, chắc chắn là trước giờ y chưa từng gần gũi với cô gái nào hết, lần này phải làm sao đây, bị mình lấy mất lần đầu tiên rồi, mình có nên nói cho y biết không? Nói không chừng hồi nào giờ y chưa từng nghĩ tới phương diện kia... Không đúng!! Lần trước lúc y uống say, mình hỏi y “có thích người nào chưa”, y trả lời là “có“. Có khi nào đã hôn rồi không nhỉ? - không đúng không đúng, dù là y có, thì với tính tình quen kiềm chế này của Lam Trạm, chắc chắn cũng chưa từng hôn, thích nhưng dừng ở lễ*. Nói đến, không chừng lúc đó y còn không hiểu rõ mình nói “thích” là “thích” thế nào...”

*gốc là [phát hồ tình chỉ hồ lễ] - là học thuyết của Khổng Tử, ý nôm na là “nói chuyện tình yêu thì được, nhưng không thể vượt qua giới hạn của lễ nghi.”

Lam Vong Cơ tỉnh dậy đúng vào giờ Mão, sau khi bôi thuốc cho Ngụy Vô Tiện xong, thì có người khẽ gõ cửa. Gõ ba cái rồi, tiếng của Lam Tư Truy truyền tới: “Hàm Quang Quân, đều dậy cả rồi. Sắp đi chưa ạ?”

Lam Vong Cơ: “Chờ dưới lầu.”

Mọi người ra khỏi thành, rồi mỗi người một ngả ngay dưới cổng thành. Đám con cháu thế gia trước đây chẳng qua chỉ là quen mặt, tới nhà làm khách khi mở Thanh Đàm thịnh hội, nhưng mấy ngày qua, đầu tiên là cùng trải qua chuyện lạ giết mèo, rồi lại cùng vượt qua một ngày một đêm kinh tâm động phách trong toà thành quỷ đầy sương mù, còn cùng đốt tiền giấy, cùng lén uống rượu, cùng cãi nhau, cùng mắng người, giữa đôi bên khi ấy đã cực kỳ thân quen, thời khắc sắp chia tay, đều lưu luyến không rời, dây dây dưa dưa ở ngay cửa thành, hẹn lúc nào đến chơi hội Thanh Đàm nhà ta, lúc nào thì đến nhà ngươi săn đêm. Lam Vong Cơ cũng không thúc giục, tuỳ ý bọn họ kể này kể nọ, lặng yên không nói đứng dưới một thân cây.

Tiên Tử bị y nhìn chằm chằm, không dám kêu loạn chạy bừa, chỉ có thể co rụt dưới tàng cây, mở to mắt mà nhìn Kim Lăng bên kia, đuôi vẫy đến độ muốn bay lên.

Thừa dịp Lam Vong Cơ dán mắt vào Tiên Tử, Ngụy Vô Tiện ôm vai Kim Lăng, đi ra xa xa một quãng.

Hắn vừa đi vừa nói: “Về rồi đừng có ồn ào cãi nhau với cậu ngươi, nghe lời hắn, sau này phải cẩn thận, chớ đi ra ngoài săn đêm một mình.”

Mạc Huyền Vũ là một trong những đứa con riêng của Kim Quang Thiện, là em trai cùng cha khác mẹ của Kim Quang Dao và Kim Tử Hiên, bởi vậy nên giờ tính ra hắn cũng coi như là tiểu thúc của Kim Lăng, có thể đương nhiên dùng giọng điệu trưởng bối mà căn dặn cậu ta.

Tuy Kim Lăng xuất thân danh môn, nhưng dù sao thì cũng không cha không mẹ, khó tránh khỏi sẽ bị chút lời đồn chuyện nhảm làm ảnh hưởng, nóng lòng cầu thành nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Ngươi mới mười mấy tuổi nhỉ? Con cháu thế gia xêm xêm ngươi giờ đâu đã săn được yêu ma quỷ quái ghê gớm gì, sao ngươi lại phải nóng lòng nhất thời, cứ nhất định muốn giành cái này trước tiên.”

Kim Lăng rầu rĩ nói: “Lúc cậu với tiểu thúc của ta thành danh cũng chỉ mới mười mấy tuổi.”

Ngụy Vô Tiện nghĩ thầm: “Này sao có thể giống nhau được? Năm đó có Kỳ sơn Ôn thị đè trên đầu, lòng người sợ hãi, không liều mạng tu luyện chém giết, chẳng ai biết được tên xui xẻo kế tiếp có phải là mình hay không. Ra chiến trường Xạ Nhật, nào có ai quan tâm ngươi có đúng mười mấy tuổi hay không. Mà bây giờ tình hình yên ổn, các nhà đều an bình, bầu không khí đương nhiên cũng sẽ không còn căng thẳng nữa, không cần phải liều mạng như thế.”

Kim Lăng lại nói: “Ngay cả Ngụy Anh, năm xưa lúc hắn chém giết tàn sát Huyền Vũ cũng chỉ mới mười mấy tuổi. Đến hắn cũng có thể, tại sao ta lại không thể?”

Ngụy Vô Tiện: “Đó là hắn chém giết hả? Không phải do Hàm Quang Quân giết sao?”

Nghe hắn nhắc tới Lam Vong Cơ, Kim Lăng liếc mắt nhìn hắn với ý tứ không rõ, muốn nói gì đó, nhưng lại cưỡng ép dằn xuống: “Ngươi với Hàm Quang Quân... Thôi quên đi. Chuyện của chính các ngươi. Nói tóm lại là ta mặc kệ, ngươi thích đoạn tụ thì ngươi cứ đi mà đoạn tụ, bệnh này không trị được.”

Ngụy Vô Tiện ơ hay: “Chuyện này sao lại gọi là bệnh?”

Trong lòng thì ôm bụng cười: “Chắc nó còn nghĩ là mình chẳng biết xấu hổ mà dây dưa với Lam Trạm ha?!”

Kim Lăng lại nói: “Ta đã biết hàm nghĩa của dây buộc trán Cô Tô Lam thị rồi. Nếu việc đã đến nước này, ngươi cứ yên ổn mà ở bên Hàm Quang Quân đi. Đoạn tụ cũng phải đoạn sao cho thân mình trong sạch, đừng có tìm tới người nhà bọn ta, ta không coi chừng ngươi được.”

Cậu nói “nhà bọn ta”, vừa bao gồm Lan Lăng Kim thị cũng vừa bao gồm luôn cả Vân Mộng Giang thị, xem ra mức độ khoan dung với đoạn tụ có tăng lên, chỉ cần không tìm người nhà của cậu là cậu có thể coi như không nhìn thấy. Ngụy Vô Tiện nói: “Dây buộc trán? Dây buộc trán của Cô Tô Lam thị có hàm nghĩa gì à?”

Kim Lăng: “Ngươi đừng có đắc ý rồi giả ngu! Ta không muốn nói thêm gì nữa. Ngươi có phải là Ngụy Anh?”

Câu thứ ba sau cùng, tự dưng cậu vứt ra, không vòng vo, làm người ta bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Ngụy Vô Tiện: “Ngươi cảm thấy ta giống lắm hả?”

Kim Lăng lặng im chốc lát, bất chợt thổi một tiếng còi ngắn, nói: “Tiên Tử!”

Được chủ nhân kêu tên, Tiên Tử thè lưỡi, tung bốn chân chạy vội tới. Ngụy Vô Tiện co cẳng lao nhanh: “Yên lành nói chuyện, thả chó làm gì!”

Kim Lăng: “Hừ! Tạm biệt!”

Cậu nói tạm biệt xong, liền hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi về hướng Lan Lăng, xem ra vẫn không dám về Vân Mộng gặp Giang Trừng, đám con cháu gia tộc kia cũng túm năm tụm ba, đi về nhà ở nhiều hướng khác nhau. Cuối cung, chỉ còn thừa lại Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ với mấy đứa loắt choắt nhà họ Lam.

Hai người bọn họ bước đằng trước, đám thiếu niên còn lại thì theo sau. Đi một hồi, Lam Vong Cơ nói: “Giang Trừng biết ngươi là ai.”

Ngụy Vô Tiện ngồi trên con lừa hoa, để Tiểu Bình Quả đi chầm chậm tới trước, đáp: “Đúng đó, biết rồi. Mà biết rồi thì sao, hắn cũng chẳng nắm được chứng cớ gì.”

Hiến xá không giống với đoạt xá, không có dấu vết nào để mà tra. Giang Trừng cũng chẳng qua là dựa vào biểu hiện sau khi hắn nhìn thấy chó mà đoán ra thôi. Nhưng đầu tiên là chuyện Ngụy Vô Tiện sợ chó này Giang Trừng xưa nay chưa từng nói với bất cứ ai, thứ hai là vẻ mặt và phản ứng linh tinh, không phải người hết sức thân quen, thì căn bản vốn chẳng có cách nào phán đoán, không có bằng chứng gì cả. Dù hiện giờ Giang Trừng dán thông báo phổ biến khắp nơi nói Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện là tên sợ chó, chắc hẳn tất cả mọi người cũng chỉ có thể cho là Tam Độc Thánh thủ tự dưng buồn chán nắm bọn họ ra tiêu khiển.

Ngụy Vô Tiện nói: “Bởi vậy nên ta mới rất là tò mò đó. Rốt cuộc thì ngươi làm sao mà nhận ra ta?”

Lam Vong Cơ hờ hững nói: “Ta cũng rất tò mò, sao trí nhớ của ngươi lại tệ như vậy.”

Lẽ ra bọn họ sẽ thẳng hướng Cô Tô, về Vân Thâm Bất Tri Xứ. Nhưng do giữa đường nghe nói ở đất Đàm Châu nào đó có tinh quái quấy nhiễu người, bèn đi vòng một đoạn nho nhỏ, thuận tiện săn đêm. Trên đường về sau khi đã dẹp loạn, ở một hoa viên.

Hoa viên rất lớn, bài trí đình đá lan can đá, bàn đá ghế đá, dùng để ngắm trăng ngắm hoa. Thế nhưng qua nhiều năm mưa tạt gió lùa, đình thiếu mất một góc, ghế đá bị vỡ hai cái. Cả vườn không thấy hoa cỏ, chỉ thấy cành khô lá héo. Hoa viên này, đã bỏ hoang nhiều năm rồi.

Lam Tư Truy nói: “Đây là hoa viên của Thì Hoa nữ.”

Lam Cảnh Nghi sững sờ: “Thì Hoa nữ? Là ai? Hoa viên này có chủ hả? Sao nhìn thế nào cũng thấy nó tàn tạ cả vậy, như đã lâu không ai quản lý ấy.”

Thời kỳ ra hoa ngắn ngủi, hoa tuỳ mùa mà nở, gọi là Thì Hoa. Giống đa dạng, sắc hoa khác nhau, hễ nở ra là cả vườn thơm ngát. Nghe thấy cái tên này, lòng Ngụy Vô Tiện hơi rung động, nhớ tới chút gì đó.

Lam Tư Truy nói: “Khu hoa viên này đã từng rất nổi tiếng. Ta từng đọc được trên sách. Quyển ghi <Thì nữ hoa hồn>, Đàm Châu có vườn hoa, vườn hoa có nữ. Ngâm thơ dưới trăng, thơ hay, tặng một đoá Thì hoa, ba năm không tàn, hương thơm còn mãi. Nếu thơ không hay, hoặc ngâm sai, nữ chợt hiện ra, nắm hoa ném vào mặt người, sau đó ẩn đi.”

Lam Cảnh Nghi: “Ngâm sai thơ là bị nàng ta cầm hoa nện vào mặt à? Hoa kia đừng có gai nha, bằng không ta tới thử, nhất định sẽ bị nện đến mặt trào máu. Này là yêu quái gì đây?”

Lam Tư Truy: “Nghe đâu chủ nhân đầu tiên của vườn hoa là một người thi nhân, hắn tự tay trồng những hoa này, coi hoa là bạn, ngày ngày ở đây ngâm thơ, hoa cỏ trong vườn được thơ tình thư hương tiêm nhiễm, ngưng tụ một chút tinh hồn, hoá thành Thì Hoa nữ. Người ngoài tới đây, ngâm thơ hay, làm nàng nhớ tới người trồng mình, nàng vui vẻ sẽ biếu tặng một đóa hoa. Nếu như ngâm sai, nàng sẽ chui ra khỏi bụi hoa, cầm hoa đánh vào mặt người ta. Người bị đánh trúng sẽ ngất đi, sau khi tỉnh lại thì phát hiện mình bị ném ra khỏi hoa viên. Mười mấy năm trước, người tới khu hoa viên này có thể nói là nối liền không dứt.”

Ngụy Vô Tiện nói: “Phong nhã, phong nhã. Cơ mà trong Tàng Thư các của Cô Tô Lam thị không có sách nào ghi lại điều này, Tư Truy ngươi nói thật mau, sách ngươi đọc là thứ gì hả.”

Mặt Lam Tư Truy đỏ lựng, lặng lẽ liếc sang Lam Vong Cơ. Lam Cảnh Nghi nói: “Bề ngoài của Thì Hoa nữ có phải đẹp lắm không? Nếu không phải vậy tại sao lại có nhiều người muốn tới như thế?”

Thấy Lam Vong Cơ cũng không có ý trách cứ, Lam Tư Truy nói: “Bề ngoài hẳn là rất đẹp. Thế nhưng rất ít người nhìn thấy, dù sao thì coi như mình không biết làm thơ, lận lưng một hai bài rồi ngâm nào có gì khó, bởi vậy đại đa số người đều được Thì Hoa nữ tặng hoa. Dù thỉnh thoảng có ngâm sai rồi bị đánh, cũng không nhìn thấy rõ mặt mũi của Thì Hoa nữ. Ngoại trừ một người.”

Một thiếu niên hỏi: “Ai?”

Ngụy Vô Tiện khẽ khụ một tiếng.

Lam Tư Truy nói: “Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện.”

Ngụy Vô Tiện lại khụ thêm cái nữa: “Tại sao lại là hắn? Chúng ta nói sang việc khác không được hả?”

Không ai để ý đến hắn. Lam Cảnh Nghi xua tay nói: “Ngươi đừng có ồn. Ngụy Vô Tiện thế nào? Hắn làm gì? Hắn bắt Thì Hoa nữ ra à?”

Lam Tư Truy: “Này trái lại không có. Cơ mà, vì để thấy rõ mặt mũi của Thì Hoa nữ, mỗi lần hắn đến khu hoa viên này, đều cố ý ngâm sai thơ, chọc đến độ Thì Hoa nữ nổi giận cầm hoa đánh hắn, vứt hắn đi, sau khi tỉnh dậy hắn lại bò vào, tiếp tục lớn tiếng đọc sai. Cứ như vậy tới hơn hai mươi lần, cuối cùng cũng thấy rõ mặt mũi của Thì Hoa nữ, thế nhưng Thì Hoa nữ cũng bị hắn chọc tức điên lên, một quãng thời gian thật dài cũng không đi ra nữa, nhìn thấy hắn đi vào là liền hạ một trận mưa hoa bay loạn, còn đặc sắc hơn cả kỳ cảnh...”

Chúng thiếu niên cùng mỉm cười, đều nói: “Tên Ngụy Vô Tiện này thật đáng ghét!”

“Sao nhàm chán quá vậy!”

Ngụy Vô Tiện sờ sờ cằm, nghĩ bụng: “Này có gì mà chán chứ. Lúc còn trẻ ai mà chưa từng làm một hai chuyện như thế? Nói đi nói lại, tại sao cả chuyện như vậy cũng có người biết nhỉ? Lại còn ghi lên sách?”

Lam Vong Cơ nhìn hắn, tuy mặt không chút cảm xúc, nhưng đáy mắt lại ánh lên vẻ xao động khác thường, tựa như đang chế nhạo hắn. Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Ngươi chế nhạo ta? Hừ, Lam Trạm vậy mà không biết xấu hổ chế nhạo ta.”

Hắn nói: “Mấy người bạn nhỏ các ngươi, tâm không lặng, ý không trong. Chắc chắn ngày nào cũng đều coi sách linh tinh, không chuyên tâm tu luyện. Trở về bảo Hàm Quang Quân phạt các ngươi chép gia huấn, mười lần.”

Chúng thiếu niên kinh hãi đến biến sắc: “Đã trồng cây chuối rồi còn bắt chép phạt mười lần?!”

Ngụy Vô Tiện cũng giật mình, nhìn về phía Lam Vong Cơ: “Nhà các ngươi giờ chép phạt cũng phải trồng cây chuối mà chép hả? Quá ác.”

Lam Vong Cơ: “Chỉ chép phạt thôi, luôn có đứa không chịu nghe lời.”

Bọn họ nghe kể chuyện đến hào hứng quá đà, muốn ngủ đêm ở Thì hoa viên. Ngủ đêm ở ngoài vốn là chuyện thường với người săn đêm, đông lượm tây nhặt, cành khô lá héo chất lên thành chồng, đốt một đống lửa. Lam Vong Cơ ra ngoài dò xét, nhìn chung quanh đây xem có dị động hay không. Ngụy Vô Tiện ngồi cạnh đống lửa thấy hiện giờ cuối cùng cũng có cơ hội hỏi, bèn nói: “Đúng rồi, dây buộc trán nhà các ngươi, rốt cuộc có hàm nghĩa gì vậy?”

Nhắc tới cái này, vẻ mặt của chúng thiếu niên đột nhiên thay đổi, đều trở nên ấp a ấp úng.

Lam Tư Truy dè dặt nói: “Mạc công tử, ngươi không biết hả?”

Ngụy Vô Tiện: “Nếu ta biết rồi ta còn hỏi làm gì? Ta là người nhàm chán vậy à?”

Lam Cảnh Nghi nói thầm: “Vậy ngươi đừng nên biết thì hơn.”

Lam Tư Truy làm như đang suy nghĩ tìm từ, đắn đo một hồi lâu, mới nói: “Là như vậy. Dây buộc trán của Cô Tô Lam thị, mang ý “Quy tắc buộc thân”, cái này ngươi biết nhỉ?”

Ngụy Vô Tiện: “Biết?”

Lam Tư Truy nói tiếp: “Mà tổ tiên Lam An lúc lập nên Cô Tô Lam thị có lời, chỉ khi ở trước mặt người định mệnh, người mà mình một lòng hướng về, mới có thể không cần bất cứ quy tắc trói buộc nào cả. Vậy nên, dây buộc trán của Lam gia, từ các đời tới nay, trừ mình ra, ai cũng không được tuỳ tiện chạm vào, không được tuỳ tiện gỡ xuống, càng không thể buộc lên trên người, đây là cấm kỵ. Ừm, chỉ có, chỉ có...”

Chỉ có cái gì, không cần phải nói.

Cạnh đống lửa, trên mặt những thiếu niên trẻ tuổi non nớt đều là một vùng đỏ lựng, Lam Tư Truy cũng nói không nổi.

Ngụy Vô Tiện cảm giác hơn phân nửa máu trong người mình đều xông lên trên não cả rồi.

Dây buộc trán này, dây buộc trán này, này này này -

Hàm nghĩa của dây buộc trán này, khá phiền phức rồi đây!

Tự dưng hắn cảm thấy hết sức cần một bầu không khí mới, thình lình đứng dậy, lao ra ngoài, thầm nghĩ: “... Mình đã làm những gì!!! Y đã làm những gì!!!”

Năm đó ở Kỳ sơn, Ôn thị từng tổ chức một lần Bách gia Thanh Đàm thịnh hội, thời gian của đại hội là bảy ngày, hạng mục giúp vui trong mỗi ngày đều không giống nhau, trong đó có một ngày là so tài bắn tên.

Hơn một ngàn người giấy kích cỡ tương đương nhau, linh hoạt qua lại trong đống bia ngắm, chỉ có một trăm trong đó là có hung linh đi kèm, con cháu thiếu niên chưa nhược quán của các nhà ra trận tranh săn. Chỉ cần bắn trật một, nhất định phải rời khỏi sân, chỉ khi liên tục bắn trúng người giấy có hung linh đi kèm, mới có thể ở lại sân, cuối cùng tổng kết lại xem ai bắn trúng nhiều nhất, chuẩn nhất.

Khi đó cách ngày Ngụy Vô Tiện nghe học ở Vân Thâm Bất Tri Xứ rồi bị trục xuất trở về Vân Mộng đã hơn một năm. Sau khi hắn về Vân Mộng, nghe người ta nói Lam Vong Cơ cứng nhắc sao sao đó, rồi bẽ mặt sao sao đó một tràng, chưa qua bao lâu đã vứt mấy ngày kia ra sau đầu, tiếp tục tạo sóng trên hồ, tung hoành khắp núi.

Hắn nghe xong biện luận buổi sáng, nghe đến độ hoa mắt váng đầu, vác cung tên, vật vả lắm mới lên được chút tinh thần, mắt liếc qua, chỉ thấy bên cạnh có một cậu thiếu niên mặt như thoa phấn, tuấn tú lạnh băng, trên người mặc bào sam gọn gàng màu đỏ cổ tròn, mang đai Cửu Hoàn, tay áo thu chặt. Này vốn là lễ phục thống nhất của đám tiểu bối bách gia trong Thanh Đàm hội ở Kỳ sơn lần này, được y mang vào cực kỳ đẹp đẽ, ba phần văn nhã, ba phần anh khí, còn lại bốn phần tất cả đều là tuấn mỹ, khiến người nhìn không khỏi sáng mắt.

Thiếu niên này đeo một bó tên có lông đuôi trắng như tuyết, đang cúi đầu thử cung. Ngón tay y thon dài, gẩy dây cung một cái, phát ra âm sắc như dây đàn, êm tai mà lại không thiếu mạnh mẽ.

Ngụy Vô Tiện thấy thiếu niên này khá quen, nghĩ một hồi, vỗ đùi, vô cùng phấn khởi bắt chuyện: “Ô, này không phải Vong Cơ huynh hay sao?”

Lam Vong Cơ thử cung xong, quay đầu bước đi.

Ngụy Vô Tiện lại ăn mất mặt nữa. Nói với Giang Trừng: “Lại không để ý tới ta. Hứ.”

Có hơn hai mươi cửa vào trường bắn, mỗi nhà khác nhau, Lam Vong Cơ đi tới trước lối vào của Cô Tô Lam thị, Ngụy Vô Tiện chuồn sang vượt lên trước. Lam Vong Cơ nghiêng người, hắn cũng nghiêng; Lam Vong Cơ dịch bước, hắn cũng dịch. Nói tóm lại là hắn lấy thân hắn chắn không cho y đi.

Cuối cùng, Lam Vong Cơ đứng nghiêm tại chỗ, hơi giơ tay, nghiêm nghị nói: “Cho qua.”

Ngụy Vô Tiện: “Chịu để ý đến ta rồi? Chẳng phải ban nãy vờ như không quen hay sao, hay là vờ như không nghe thấy?”

Cách đó không xa, những thiếu niên gia tộc khác đều nhìn qua bên này, ngạc nhiên, cười cười. Giang Trừng không nhịn được chậc lưỡi, đeo tên bước vào một lối khác.

Lam Vong Cơ lạnh lùng nâng mí mắt, lặp lại: “Cho qua.”

Khoé môi Ngụy Vô Tiện chứa ý cười, nhếch mày, nghiêng người sang. Cổng vòm của lối vào chật hẹp, Lam Vong Cơ không thể không sượt sát qua người hắn. Đợi khi y ra trận, Ngụy Vô Tiện đứng sau lưng y hô: “Lam Trạm, dây buộc trán của ngươi bị lệch.”

Con cháu thế gia đều cực kỳ chú trọng bề ngoài, đặc biệt là Cô Tô Lam thị. Nghe vậy, Lam Vong Cơ không chút nghĩ ngợi nhấc tay nâng lên. Nhưng rõ ràng là cái dây buộc trán đó được đeo đến nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh, y vừa quay đầu lại, ánh mắt bất thiện quẳng về phía Ngụy Vô Tiện, người sau đã sớm cười há há chuyển qua lối vào của Vân Mộng Giang thị.

Sau khi cuộc ra trận tranh tài chính thức bắt đầu, liên tục có con cháu thế gia trật tay bắn trúng người giấy bình thường mà rời khỏi sàn đấu. Ngụy Vô Tiện một mũi tiếp một mũi, bắn cực kỳ chậm, nhưng lại không hụt phát nào, tên trong bao đựng chưa tới một lúc đã vơi đi mười bảy mười tám cái. Bỗng nhiên, có thứ gì đó phất qua mặt hắn, làm gò má Ngụy Vô Tiện ngưa ngứa, hắn quay đầu nhìn lại, hoá ra trong lúc vô tình, Lam Vong Cơ đã đến gần đây, quay lưng với hắn, đang giương cung về hướng một người giấy.

Đai của dây buộc trán nọ phất phơ theo gió, nhẹ nhàng quét lên mặt Ngụy Vô Tiện. Hắn nói: “Vong Cơ huynh!”

Lam Vong Cơ kéo căng cung, nói: “Chuyện gì.”

Ngụy Vô Tiện: “Dây buộc trán của ngươi bị lệch.”

Lần này, rốt cuộc Lam Vong Cơ cũng không thèm tin hắn nữa, một tên bay ra, không quay đầu lại bật ra hai chữ: “Tẻ nhạt.”

Ngụy Vô Tiện: “Lần này là thật đó! Bị lệch thật mà, không tin ngươi xem, ta chỉnh lại cho ngươi.”

Hắn động tay là động liền, túm một phát nắm được đuôi dây buộc trán đang phất phới trước mặt mình. Nhưng xấu là xấu ở chỗ, tay của hắn quá tiện, trước đây kéo bím tóc của mấy cô bé bên Vân Mộng kéo riết quen rồi, tay vừa nắm được vật gì dạng dây đều nghĩ tới việc kéo một cái trước, lần này cũng kéo nốt. Ai mà ngờ, dây buộc trán này vốn đã hơi lệch, có chút lỏng lẻo, bị hắn kéo phát, liền tuột khỏi trán Lam Vong Cơ.

Trong một thoáng, tay nắm cung của Lam Vong Cơ run lên. Thật lâu sau, y mới cứng đờ quay đầu lại, tầm mắt thật chậm thật chậm chuyển hướng sang Ngụy Vô Tiện.

Trong tay Ngụy Vô Tiện còn cầm cái dây buộc trán trắng như tuyết kia, nói: “Ngại quá à, không phải ta cố ý đâu. Ngươi buộc lại đi.”

Sắc mặt Lam Vong Cơ hết sức khó coi.

Giữa ấn đường y tưởng như có một luồng khí đen bao phủ, mu bàn tay nắm cung nổi gân xanh, toàn thân tức giận đến độ như run lên. Ngụy Vô Tiện thấy trong đôi mắt y dường như nổi tơ máu, không nhịn được vân vê dây buộc trán kia, nghĩ bụng: “Cái mình kéo là dây buộc trán thật mà, có phải thứ nào đó trên người y đâu?”

Thấy hắn lại còn dám vân vê, Lam Vong Cơ giật phắt dây buộc trán trong tay hắn về.

Y vừa giật, Ngụy Vô Tiện liền buông lỏng tay. Mấy tên con cháu Lam gia khác cũng không bắn tên nữa, xúm lại, nhỏ giọng nói gì đó với Lam Vong Cơ đang lặng im không nói, vừa nói vừa lắc đầu, còn dùng ánh mắt lạ lùng mang ý tứ không rõ nhìn Ngụy Vô Tiện.

Ngụy Vô Tiện chỉ nghe được vài câu chữ mơ hồ như là - “đừng để ý”, “không ngờ”, “không thể coi là thật”, “đừng tức giận”, “nam tử”, càng ngày càng mù mờ. Lam Vong Cơ hung dữ lườm hắn một cái, phất tay áo xoay lưng, đi thẳng ra khỏi sân.

Giang Trừng đi tới nói: “Ngươi làm cái gì đó? Không phải đã bảo ngươi là đừng chọc ghẹo y hay sao? Một ngày không đâm đầu vào chỗ chết thì trong lòng ngứa ngáy khó chịu hả.”

Ngụy Vô Tiện buông lỏng tay: “Ta nói với y là dây buộc trán bị lệch, lần đầu là ta xạo y, nhưng lần hai là thiệt mà. Y không tin, còn nổi quạu. Có phải ta cố ý kéo dây buộc trán của y đâu, ngươi nói coi tại sao y lại tức đến vậy chứ? Đến cả thi đấu cũng không tham gia.”

Giang Trừng: “Ai biết, chắc là vì ngươi làm người ta cực kỳ ghét!”

Tên sau lưng hắn đã bắn gần hết, Ngụy Vô Tiện thấy thế, cũng bắt đầu dốc sức.

Quãng thời gian đó, nhiều năm qua đi hắn căn bản không hề nghĩ kỹ, vốn đâu phải chẳng nghi ngờ dây buộc trán của nhà họ Lam này có hàm nghĩa đặc thù nào không, nhưng sau khi thi đấu so tài xong, hắn đã quên béng mất chuyện này. Bây giờ ngẫm lại, lúc ấy đám con cháu thế gia Lam gia khác ở đó đều dùng ánh mắt gì nhìn hắn -

Bị một tên nhóc lưu manh lấy dây buộc trán ngay nơi đông người, Lam Trạm lại không đâm chết hắn ngay tại chỗ - hàm dưỡng thiệt là tốt tới đáng sợ mà!!!

Lam Cảnh Nghi nghi hoặc: “Một mình hắn đi tới đi lui ở chỗ đó làm gì vậy? Ăn nhiều ngồi không yên à?”

Một thiếu niên khác nói: “Mặt mũi cũng chợt hồng chợt xanh... Có phải ăn đồ hư không...”

Ngụy Vô Tiện lượn quanh một bụi hoa khô hơn năm mươi vòng mới tỉnh táo lại, tự nói với mình: “Ngụy Vô Tiện, mày có thể sống đến lâu như vậy mới chết mà không phải chết trẻ lúc mười mấy tuổi, thiệt sự là may mắn trong cuộc đời! Cơ mà, có đúng là xưa nay chưa từng có ai khác lấy dây buộc trán của Lam Trạm xuống hay không? Không có ai khác chạm vào? Chỉ có mình...”

Nghĩ tới đây, hắn chợt nghe tiếng lá khô bị đạp nát truyền từ sau lưng đến.

Nghe âm chân không phải trẻ con, chắc là Lam Vong Cơ trở về, Ngụy Vô Tiện suy nghĩ nên chứng thực có phải sự thật là như vậy không ra sao, quay lưng lại, chỉ thấy một bóng người màu đen đứng bên dưới bóng râm của một gốc cây chết ở phía sau cách đó không xa.

Bóng người này rất cao, rất thẳng tắp, rất có uy thế.

Nhưng lại thiếu mất một cái đầu.