Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối

Chương 30: Quyết Định Khó Khăn

TrướcTiếp
“ Thần Thần? Anh đồng ý?” Tiêu Tiêu kỳ quái hỏi, khi nào thì anh trai trở nên dễ nói chuyện như vậy.

“ Ừ, đồng ý.”

“ Vì sao?”

“ Bởi vì anh trai em biết mình là người đáng giá để em phó thác.” Ngải Đăng híp mắt cười nói, Loan Thần Thiên không phải là loại người vì công ty mà không để ý đến hạnh phúc của em gái, anh vẫn luôn lo lắng, mà bây giờ tập đoàn Thần Điền phát triển như vậy, em gái lại tìm được ông xã đáng giá phó thác cả đời, cớ sao lại không làm?

Mặc dù có Ngải Đăng cam đoan, nhưng Tiêu Tiêu vẫn có phần kinh động khó tin, chưa về đến nhà liền bị tra hỏi, cảm xúc của ba mẹ vẫn bình thường, giống như cô căn bản là không có đi ra ngoài.

“ Mẹ.” Tiêu Tiêu nhón gót chân ôm Hà Thanh Lăng làm nũng, lại sờ sờ đầu Dạ Bố Trí đôi mắt mông lung ngồi trên bàn cơm.

“ không biết ngại, con nghĩ con còn nhỏ giống như Dạ Bố Trí sao, muốn ăn cái gì?” Rót một chén sữa đưa cho Tiêu Tiêu, sau đó tiếp tục thu xếp chuẩn bị cấp cho Loan ba ba cùng tiểu Dạ Bố Trí bữa sáng,

“ Tùy tiện, mẹ làm con đều muốn.” Cho dù hiện tại không ăn cũng phải nói ăn, xem dạng này nhất định là anh trai đã giúp cô che dấu cho qua, hướng phía Loan Thần Thiên đưa ra một ánh mắt nịnh nọt, lại đổi lấy một ánh mắt tươi cười sâu thẫm.

“ Dạ Bố Trí cũng thích đồ ăn bà ngoại làm.” Dạ Bố Trí xen vào nói, một tay cầm lấy cái bánh trẻo rán nhai từng miếng từng miếng .

“ Hai đứa nhóc nịnh nọt, ai, đừng có dùng tay, lát nữa lại dính đầy quần áo.” Hà Thanh Lăng vỗ một cái lên tay nhỏ bé đầy mỡ của tiểu tử kia, Dạ Bố Trí đến nhà bọn họ cũng được vài tuần lễ, đứa nhỏ này lúc nhỏ rất đặc biệt, có khi giúp cô cướp này nọ, mlàm cho co thích thú nó từ tận đáy lòng, Dạ Bố Trí với cô có thể coi như tri kỉ từ nhỏ.

An an ổn ổn ăn xong điểm tâm, Tiêu Tiêu cả người đau nhức chuẩn bị đi vào phòng tắm, trước khi rời bàn ăn còn hôn một cái lên má Hà Thanh Lăng rồi mới chuẩn bị đi lên lầu, chưa tới một giây sau liền bị lời nói của Loan ba ba làm cho cả kinh thiếu chút nữa ngã sấp xuống:” Tiêu Tiêu bảo bối, tuy rằng ta không nghĩ sớm như vậy có cháu ngoại, nhưng là vì đề phòng vạn nhất, ngươi hãy tìm thời gian cùng Ngải Đăng định hôn ước đi, con gái lớn rồi lớn không khỏi lo a!”

Mặt đỏ tai hồng chạy về phòng, Tiêu Tiêu lấy chăn che toàn bộ người, thật sự là mất mặt, ngay cả mẹ và baby cũng biết. Nhớ tới cái nụ cười tà ác vừa rồi của Thần Thần, Tiêu Tiêu nghiến răng nghiến lợi kịp thời thông suốt, nhất định là Thần Thần đã nói gì đó. hiện tại cả nhà ai cũng biết cô cùng Ngải Đăng làm gì, nhếch miệng gọi điện thoại cho Ngải Đăng.

“ Cưng à.” Ngải Đăng còn đắm chìm trong ký ức tốt đẹp tối hôm qua, vừa nghe thấy âm thanh của Tiêu Tiêu, bên miệng lập tức tạo nên một nụ cười thâm tình.

“ Hu hu .” Tiêu Tiêu giả khóc hừ hừ hai tiếng.

“ Làm sao vậy?” Nghe được âm thanh mất hứng của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng lập tức khẩn trương lên, thân thể cũng lập tức căng thẳng.

“ Thần Thần hư hỏng, Thần Thần hư hỏng.” Tiêu Tiêu oán giận làm nũng muốn kể cho Ngải Đăng nghe việc xấu của Loan Thần Thiên, anh thế nhưng lại đâm chọc trước mặt mẹ cùng baby , rất xấu.

“ Ngoan, không có chuyện gì, thân thể không thoải mái sao?” Buổi sáng lúc thức dậy, Tiêu Tiêu cảm thấy khó chịu, ngay cả nâng tay cũng khó khăn, toàn thân giống như là bị xe tông vào, Ngải Đăng giúp cô xoa nhẹ nửa ngày mới đưa cô trở về.

Nhắc tới việc này, Tiêu Tiêu không thể tránh khỏi nghĩ tới tình cảm mãnh liệt tối hôm qua, vẫn xoa xoa như cũ, bất mãn nói:” Vẫn còn ê ẩm, về sau không cho phép anh chạm vào em.”

“……….” Ngải Đăng cảm thấy sau khi nếm tư vị của Tiêu Tiêu, muốn anh từ bỏ chỉ sợ rất khó khăn, cái loại hưởng thụ thể xác cùng tinh thần hợp nhất cực hạn này cũng giống như nghiện thuốc, nếu không băn khoăn đây là lần đầu tiên của Tiêu Tiêu, anh nhất định luyến tiếc buông cô ra.

“ Đúng rồi, baby đã đồng ý chuyện của chúng ta.” Nghe được lời này của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng đắc ý cười ra tiếng, nhạc phụ đại nhân vẫn là thỏa hiệp! Anh đã muốn nhanh chóng tưởng tượng đến sinh hoạt sau này, nhưng mà trước hết vẫn có chuyện cần giải quyết.

***

“ Cậu nói muốn dẫn Tiêu Tiêu đi Na Uy?” Loan ba ba khó khăn mở miệng nói, thì ra ông đã quên nghĩ đến vấn đề này, nếu Tiêu Tiêu cùng hắn ta kết hôn, như vậy không phải là rời khỏi quê hương mình đi đến nước khác sao?

“ Chỉ là tạm thời!” Ngải Đăng giọng điệu khẳng định, vì Tiêu Tiêu, anh đã nghĩ đến việc đem trung tâm tập đoàn chuyển dời đến Trung Quốc, hơn nữa Trung Quốc cũng có thị trường rộng rãi, lần này trở về cũng chỉ vì cho người cha trên danh nghĩa của anh một công đạo.

“ Tạm thời là bao lâu?” Loan Thần Thiên ngồi ở bên cạnh mở miệng hỏi, ông rõ ràng nhất nên đi vào mấu chốt của vấn đề.

“ Con không cam đoan, nhưng hãy tin tưởng con.”

Trong thư phòng một mảnh trầm mặc, ba người đàn ông mỗi người ngồi một góc, nửa ngày, Loan ba ba mới ngẩng đầu lên chua xót nói: “Hai người đi ra ngoài trước, để ta suy nghĩ kĩ lại.”

“ Tiêu Tiêu không có khả năng cùng cậu đến Na Uy định cư.” Vừa ra khỏi cửa thư phòng, Loan Thần Thiên nhìn Ngải Đăng hạ giọng nói, lần này cho dù là anh cũng sẽ không đồng ý, càng khỏi nói đến cha mẹ, người một khi tuổi đã cao càng hi vọng con gái có thể ở bên cạnh mình.

Ngải Đăng quay đầu về phía Loan Thần Thiên nhíu mày, gật gật đầu, anh cũng không thể khiến cho Tiêu Tiêu chịu ủy khuất, anh hi vọng Tiêu Tiêu không có phiền não, không có sầu lo, anh hi vọng có thể giúp cô an bài hết mọi việc.

Hai người không nói nữa, Ngải Đăng bước nhanh về phía hoa viên, Tiêu Tiêu mang theo Dạ Bố Trí chơi đùa ở bên cạnh ao cá, từ sau khi Loan ba ba ngầm đồng ý hôn sự của Tiêu Tiêu cùng Ngải Đăng, hai phòng ở liền được thông với nhau, Dạ Bố Trí thường xuyên đi qua vườn hoa cách vạch chơi.

“ Bên này, bên này, a a, sai rồi!” Mới vừa bước vào cửa đã nghe thấy Dạ Bố Trí cao hứng phấn chấn kêu gọi ầm ĩ, kèm theo tiếng ngẫu nhiên kinh hô của Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu cầm lưới bắt cá quăng xuống ao cá vàng, chỉ là cá trong ao chuyển động linh hoạt, thử nửa ngày cũng chưa thành công, cả người Tiêu Tiêu ra sức ghé vào bên cạnh ao, thân thể duỗi thẳng ra.

“ Bé ngoan, cẩn thận một chút.” Ngải Đăng chạy nhanh đến ôm Tiêu Tiêu đến bên người, tuy nói là trong ao nước không sâu, nhưng là Tiêu Tiêu không biết bơi lọt vào nước, nước ấm nhẹ nhưng cũng dễ sinh bệnh, nhéo nhéo cái mũi đầy mồ hôi của Tiêu Tiêu nói:” Về sau không được như vậy, rất nguy hiểm.”

“ không có việc gì, em muốn ở đây.” Tiêu Tiêu nhìn cá sắp sửa chạy mất, nóng vội muốn đi tới bên cạnh ao cá.

“ không cho phép, về sau không có anh ở đây không được đến gần bên cạnh ao.” Ngải Đăng bá đạo tuyên bố, hết thảy mọi chuyện về sức khỏe cùng an toàn của Tiêu Tiêu, anh đều không thỏa hiệp.

“ Được rồi! Em tránh xa một chút được không chứ sao? Vậy, Dạ Bố Trí cũng đừng chơi nữa, rửa tay xong đi tìm bà ngoại.”

Dạ Bố Trí đi, Tiêu Tiêu nhảy vào trong lòng Ngải Đăng, ôm cổ anh hỏi:” Anh cùng baby nói chuyện gì mà lâu như vậy?”

“ Bảo bối, muốn đi Na Uy chơi không?” Ngải Đăng ôm Tiêu Tiêu giúp cô lấy tư thế thoải mái ngồi trên đùi mình, khẽ vuốt mái tóc hơi ẩm ướt của cô.

“ Na Uy? Muốn a muốn a!” Vừa nhắc đến quốc gia kia, hai mắt Tiêu Tiêu liền tỏa sáng.

“ Vậy, ở đó một thời gian cũng có thể sao?” biểu tình Vẻ mặt của Ngải Đăng có phần cứng ngắc, rất sợ Tiêu Tiêu lắc đầu.

“ Chúng ta cùng ở sao?”

“ Chúng ta cùng ở.”

“ Vậy, một thời gian là bao lâu?” Tiêu Tiêu chọc chọc cái bụng cứng rắn của Ngải Đăng, lại nhéo vài cái, cảm giác thật tốt.

“ Bé ngoan muốn ở bao lâu?” Ngải Đăng bắt lấy đôi tay không an phận của Tiêu Tiêu, lại muốn cô tiếp tục chơi, thật là bêu xấu chính mình, hiện tại mỹ nhân ở trong ngực, bất kỳ một động tác nhỏ đụng vào nào cũng có thể làm cho anh tim đập càng nhanh.

“ không biết.”

“ Vậy ở đến lúc em muốn về, được không?” Ngải Đăng cúi đầu chà chà lên chóp mũi Tiêu Tiêu, trong mắt tràn đầy cưng chìêu sủng nịch.

“ Được, đi Na Uy sẽ gặp ba của anh sao?” Tiêu Tiêu biết quan hệ giữa Ngải Đăng và ba mình rất căng thẳng, nhưng dù sao cũng là người nhà có cùng huyết thống, đây là chuyện không thể thay đổi được.

“ sẽ gặp.” Chờ tiến vào bên trong Na Uy, ba sẽ nhanh chóng biết anh mang một cô gái Trung Quốc trở về.

“ Ông ấy sẽ đồng ý hai chúng ta sao?” Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt Ngải Đăng.

“ sẽ.” Ngải Đăng khẳng định nói, cho dù không đồng ý cũng không thể tách hai người bọn họ ra. Rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt mê hoặc của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng cúi đầu phủ lên đôi môi Tiêu Tiêu, tay cũng bắt đầu không an phận chạy tới lui trên lưng.

“ Đừng…không…Đóng cửa.” Lời nói đứt quãng của Tiêu Tiêu từ môi hai ngươi đang quấn quýt bay ra.

Ngải Đăng một tay ôm ngang hông Tiêu Tiêu đi đến bên cửa, đóng cánh cửa lại đặt Tiêu Tiêu bên cạnh gao gắt chóng đỡ, nụ hôn khẩn cấp dừng lại ở trên cổ Tiêu Tiêu. Tay theo vạt áo Tiêu Tiêu đi vào, trực tiếp dán lên da thịt bóng loáng, một tấc lại một tấc hướng lên trên, cởi bỏ Bra móc lưng Tiêu Tiêu, chậm rãi chụp lên no tròn mềm mại.

-------------------------------------------------

”Bảo bối. . .” Cách lớp quần áo mỏng manh của Tiêu Tiêu mà liếm cắn, dẫn tới người trong lòng run run một trận.

”Đừng. . . Chạm vào chổ đó. . . “ Cảm giác tê dại không thể hình dung nổi khiến cho Tiêu Tiêu cong người lên , vươn tay với lên mái tóc Ngải Đăng.

Nước bọt đã thấm ướt quần áo trước ngực Tiêu Tiêu , có vẻ tối và mê ly, Ngải Đăng rời khỏi nụ hoa đã phát cứng rắn, tiếp tục lưu luyến trên môi Tiêu Tiêu , tay kia thì với vào của cô quần lót vuốt ve.

”A. . . Ưm. . . Rất ngứa. . .” Dưới thân bị ngón tay thô ráp Ngải Đăng vuốt ve, Tiêu Tiêu bắt đầu không thể ức chế rên lên .

Tiếng rên rỉ quyến rũ của Tiêu Tiêu lập tức khiến cho hạ thân Ngải Đăng bắt đầu trướng lớn, rất nhanh cởi bỏ quần áo của mình .

”Đừng ở. . . Nơi này” Ở trong vườn hoa nếu như bị nhiều người thấy rất dọa người a, Tiêu Tiêu đầu óc hỗn độn rốt cục thanh tỉnh một chút.

Ngải Đăng động thân một cái vọt tới trong thân thể đã ướt át của Tiêu Tiêu, lại ôm lấy cô, vòng hai chân cô trên lưng mình, đi vào nhà, cự vật trong thân thể theo đi lại chậm rãi ở trong huyệt ma sát, gây một cảm nhận thật đặc biệt khác .

Chờ đi đến bên giường, trên người hai người đều ra một tầng mỏng mồ hôi. Nâng mông Tiêu Tiêu phóng tới trên giường, cúi người đè lên.

”Bảo bối, đau không?” Ngày đó, Tiêu Tiêu vẫn kêu đau, biến thành anh chỉ phải khống chế lại khống chế, lần này hẳn là không khó chịu như vậy chứ.

”Ưm. . . Vẫn là. . . không thoải mái” Cảm giác nơi đó có điểm trướng trướng ,lại có chút khó chịu.

”hiện tại nhiều không?” Ngải Đăng thay đổi tư thế lại đem cái gối đầu đệm ở sau đầu Tiêu Tiêu.

”Ừm” nghe được Tiêu Tiêu xác định trả lời, Ngải Đăng thế này mới bắt đầu chậm rãi luật động.

một phen sau khi mây mưa, Tiêu Tiêu thở hổn hển ghé vào trên lồng ngực Ngải Đăng , ngón tay nghịch ngợm tóc gáy hơi ẩm ướt mồ hôi của anh, Ngải Đăng lấy chân kéo chăn dưới giường, đắp lên người Tiêu Tiêu, hôn hôn lên trán.