Tác giả: Tiểu Bi

Chương 2: Đứa Nào Muốn Cưới Nó Thì Bước Qua Xác Tao

TrướcTiếp
Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao.

~~~~~~~

Ngoài quê tôi bây giờ đang là mùa thu nên thời tiết rất đẹp. Đây cũng là mùa tôi thích nhất trong tất cả các mùa còn lại.

Bầu trời dìu dịu, những đám mây trắng bồng bềnh đang chậm rãi trôi nổi trên khoảng trời rộng xanh biếc kia. Một vài cái lá khô bị gió cuốn xoay tít vòng vòng.

Con ba gang tôi đây hôm nay được nghỉ học cho nên đang chơi bắn bi với đám con nít đồng trang lứa ở trong xóm. Toàn là con trai. Tôi không nói điêu, cả xóm tôi chỉ có mình tôi là con gái ở cái độ tuổi này cho nên không chơi với tụi nó thì chỉ có nước ngồi xó nhà mà tự kỉ.

Đang hăng say bắn bi thì bố tôi gọi về. Mặc dù không muốn nhưng cũng phải về. Bố sai tôi đi lên nhà bác Biên, bác họ trong xóm nhà tôi xin cho bố mấy quả ớt. Tôi vâng vâng dạ dạ rồi chạy đi.

Bác Biên là một bác gái đã lớn tuổi nhưng không có chồng, mọi người hay gọi là bà giá gì gì đấy. Nhà bác đấy đủ thứ loại rau cỏ trái cây, nhưng mà lên xin còn lâu mới cho, keo kiệt lắm. Với lại, không biết sao bác ấy cực ghét mấy đứa con nít như chúng tôi.

Tôi đứng trước cổng gọi to thì bác ấy đi ra quát:

” Lại tới phá phách cái gì đây? Đi chỗ khác mau. ”

Tôi khúm núm nép vào một bên cửa lí nhí:

” Không, bố cháu kêu lên bác xin cho bố cháu mấy quả ớt. ”

Bác ấy nhìn tôi có vẻ không tin tưởng cho lắm. Lại quát tôi, nói tôi có mà xin về phá. Xong rồi không thèm cho tôi, đi vào trong đóng cổng lại.

Tôi ấm ức, rỉ nước mắt ra rồi lững thững đi về. Đi được nửa đường thì gặp anh Tí không biết đi đâu về. Nhìn thấy tôi mặt mũi đỏ đỏ, nước mắt nước mũi tèm lem mới dừng lại hỏi tôi:

” Mày làm gì mà ở đây khóc lóc? Ai bắt nạt nói mau! ”

Tôi sùi sụt kể lại sự tình lúc nãy cho anh Tí nghe.

Nghe tôi kể xong, anh Tí có vẻ lạ lạ, giống như đang suy tính cái gì đó.

” Thôi mày nín đi. Coi nước mắt nước mũi kìa. Tèm la tèm lem nhìn muốn ói luôn. Y chang cái mụ xấu xí ngoài ngã ba. ”

Nghe anh Tí nói vậy, mặt tôi méo xẹo một cách không thể méo hơn được nữa. Anh ấy bảo tôi đứng đây đợi anh ấy một lát. Tôi cũng ngoan ngoan nghe theo.

Một lúc lâu sau vẫn không thấy anh ấy quay lại. Tôi cảm thấy có chút sốt ruột, đi qua đi lại ngóng như bà cụ non. Tôi nghĩ chắc anh ấy không quay lại rồi nên tôi đi về. Đang định đi thì đằng sau có tiếng gọi.

” Anh kêu mày chờ anh cơ mà. ”

Tôi giật mình quay lại. Anh Tí đang cầm trên tay một bọc ớt đỏ chét. Mặt anh ấy nhễ nhại mồ hôi nhìn đến là thương. Anh ấy vừa thở hổn hển vừa nói:

” Đây, cho mày. Đem về đi”

” Anh hái ở đâu nhiều vậy?”

” Mày hỏi nhiều quá. Cầm lấy”.

Anh ấy quát nhẹ rồi nhét bọc ớt vào tay tôi. Tôi lí nhí cảm ơn rồi hí hửng cầm bọc ớt đi về.

Hôm sau, tôi với anh Tí đi học về thì nghe trong sân nhà tôi nhao nhao. Tôi vội vã chạy vào trong, anh Tí cũng theo vào. Tôi thấy bác Biên đang nói gì đấy với bố tôi. Nhìn thấy tôi, bác ấy quay sang giận dữ quát:

” A, cái con bé này đây rồi. Hôm nay tao phải dạy cho mày một trận ra trò. Con nít con nôi, mới ba tuổi ranh bày đặt giở trò ăn cắp ăn trộm, đã vậy còn phá vườn ớt của tao.”

Mặt tôi lúc đấy trông ngu cực ngu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi mới quay sang hỏi bố.

” Có chuyện gì vậy bố? ”

” Bác ấy nói con hôm qua lên xin ớt bác ấy không cho nên vô hái trộm, còn nhổ hết vườn ớt của bác ấy nữa. ”

Tôi nghe xong thì phát hoảng. Quay sang nhìn anh Tí rồi lại quay lại.

” Con không có.”

” Vậy bọc ớt hôm qua con lấy đâu ra? ”

” Mày còn cãi chày cãi cối à? Rõ rành rành ra đấy còn cãi à? ”

Tôi đang định lên tiếng thanh minh thì đột nhiên bị anh Tí lôi về phía sau.

” Bọc ớt đó là cháu cho em ấy đó. Cháu hái nhà cháu, nhà bác bị phá sao lại đổ thừa? Bộ chỉ có mỗi nhà bác có ớt thôi à? ”

Anh Tí nói xong, mặt bác Biên biến sắc, tức giận đến đỏ mặt tía tai, không nói tiếng nào, giậm chân đi ra khỏi nhà tôi.

Anh Tí quay sang chào bố tôi sau đó đi về nhà. Sau này tôi mới ngộ ra là nhà anh Tí không có cây ớt nào. Thủ phạm phá vườn ớt chính là anh ấy. Lí do là anh ấy thấy bà đấy keo kiệt, thấy ghét nên phá chơi. =]]

Hôm nay, bọn con trai trong xóm rủ nhau chơi trò đám cưới. Cả đám chỉ có mỗi tôi là con gái thôi nên bọn nó kêu tôi làm cô dâu. Bọn nó lôi một đống giây leo mọc trên tường xuống kết thành cái áo cô dâu rồi mặc cho tôi. Chú rể là thằng Khánh đẹp trai học chung lớp với tôi.

Bọn nó hái một cành lá đu đủ thật to, che trên đầu tôi. Ngắt mấy bông hoa phân lợn bó lại đưa cho tôi cầm. Sau này biết tên của lọai hoa ấy mới thấy hồi đó bọn kia ngu, đám cưới mà bao nhiêu hoa đẹp khác không hái lại hái hoa đấy. Tôi thấy mình còn ngu hơn khi cầm bó hoa ấy đi lên lễ đường. >.< . Bọn nó dẫn tôi lên lễ đường, thằng Khánh đang đứng đấy đợi tôi. Vừa tới nơi, đang định bái bái như trong phim Tung Của ( Trung Quốc) thì anh Tí thình lình xuất hiện, giật phăng cái áo dây leo trên người tôi xuống, cầm bó hoa phân lợn vứt xuống đất đạp nát rồi lôi tôi sang một bên, gào to:“ Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác của tao. “ Nói xong anh ấy lôi tôi đi luôn, mặc cho bọn kia mặt mày ngu như con cá thu nhìn theo chả hiểu gì. Chắc hồi đó anh ấy ghen. =]]