Tác giả: Tề Thành Côn

Chương 27: Bất Lực (1)

TrướcTiếp
Tiêu Tiêu giãy dụa thân thể, muốn từ dưới thân của anh trốn thoát ra ngoài.

”Hiểu lầm? Người phụ nữ, cô có biết bây giờ mỗi khi cô động một cái, đều giống như câu dẫn tôi không?” Anh lạnh lùng nói qua, mắt đen mang theo vài tia nghiền ngẫm. Anh làm sao có thể bỏ qua cái người phụ nữ này.

Nghe anh nói kiểu này, Tiêu Tiêu lập tức cứng đờ bất động: “Hiên... Tiên sinh, xin ngài đừng như vậy.” Cô thiếu chút nữa kêu tên Hiên Viên Liệt. May mắn kịp thời ngừng.

Thế nhưng mà ngón tay của anh không có yên tĩnh.

”anh...” Mày liễu nhíu chặt, cô dâng lên lửa giận, đã không muốn lại cùng Hiên Viên Liệt kéo đi xuống như thế, đang muốn mở miệng nói cái gì... Đột nhiên!

”ưm...” Môi bị môi băng lãnh phong bế rồi.

Cô nhất thời không thể tưởng tượng nổi mở to hai mắt, Hiên Viên Liệt... Vậy mà cưỡng hôn cô. trên mặt gấp mím chặt môi, cảm thấy anh truyền đến cảm giác mát lạnh.

Thân thể không khỏi run lên! Cả kinh quên đi giãy dụa.

Hiên Viên Liệt nhếch miệng lên thành đường cong, đây là hương thơm thuộc về cô.

Cảm giác kỳ quái truyền đến, thân thể vậy mà mềm xuống, đầu óc ông ông tác hưởng: “anh, đứng lên... Ưm...”

Cô một mực sốt ruột há mồm, muốn nói chuyện, lại cho anh có cơ hội lợi dụng được, chiếm cứ cô.

Lòng bàn tay dùng sức đẩy anh.

Có thể ốc còn không mang nổi mình ốc, ngoại trừ âm thanh nói quanh co, vậy mà bất lực rồi...

Hôm qua lúc trời tối uống say, trong đầu Mộ Tiêu Tiêu là một mảnh mờ mịt, tuy có phản ứng tự nhiên, có thể cũng sẽ cảm giác không thái quá kịch liệt. Mà chuyện đêm đó cô cũng không nhớ rõ rồi. Có thể bây giờ! Bị hôn đến cảm giác hít thở không thông, mỗi một cái, đều một phát kích động toàn thân. Tựa hồ muốn hoàn toàn cắn nuốt cô, môi nguyên bản băng lạnh như vậy, vào thời khắc ấy, vậy mà biến thành nóng hổi.

Anh cường thế, như là sấm chớp mưa bão không cho cô thời cơ phản kháng. Đòi lấy, cướp đi tất cả hương thơm của cô.

”ưm...” Lúc này, giọng nói quanh co cũng biến thành không có cường thế như vậy, thân thể cô cũng sắp bị anh ép khô một dạng.

Trêu chọc...

Mang theo tất cả cảm xúc bộc phát, anh cơ hồ có thể đem người phụ nữ vốn không hiểu nhiều chuyện nam nữ này tiến vào trong thân thể.

Anh hôn quá khích tình, đè cô xuống, để lưng của cô chống đỡ ở trên tường, tường băng lãnh, cùng thân thể anh nóng rực tương xứng, hai tầng lửa và băng, lại thêm không gian hắc ám, mang tới là cảm giác vô hạn để cho người ta điên cuồng.

Anh quá mức bá đạo, vẻn vẹn dùng một nụ hôn, liền muốn khuất phục người phụ nữ trước mắt này.

Trong không gian chật hẹp, không khí nóng bỏng đã sớm bao hai người thật chặt.

Anh tùy ý dời tay, chậm rãi đi lên, nhẹ nhàng bóp lấy cô...

”Ừm...” Một cỗ điện tuôn ra, cô run rẩy một trận.

Một cái tay khác vờn quanh đến chỗ phía sau của cô, tay dùng sức, ôm lấy eo cô, bỗng nhiên, eo của cô gần sát anh.

Đồng thời, ngón tay của anh lại không chút nào buông lỏng, đầu ngón tay vừa đi vừa về, khiêu khích cô.

”ưm...” Điện lưu một lần một lần cuốn tới, cơ hồ muốn chiếm cứ đầu óc Tiêu Tiêu. Môi còn bị anh hoàn toàn chiếm hữu lấy, để cho cô không phát ra được giọng nói kháng nghị, chỉ có thể ở dưới sự hướng dẫn của anh run rẩy mà phát ra tiếng rên xấu hổ.

Đây là cô sao?

Cái thân thể này vẫn là của cô sao?

Cô đột nhiên mở to hai mắt, khắc chế anh mang tới cảm giác tê dại. Con mắt đã quen với bây giờ tối om, cô có thể mơ hồ trông thấy Hiên Viên Liệt rồi.