Tác giả: Sex is zero

Chương 9

TrướcTiếp
Từ khi có tiếng động ngoài cửa, tim Phương đã đập liên hồi, nước mắt cũng thi nhau trào ra. Cuối cùng, người đàn ông cô mong ngóng bấy lâu nay đã về. Cô có trăm ngàn thứ muốn hỏi, nhưng sao lại hèn nhát nằm khóc thế này? Sao cô trái tim cô đau đớn đến thế?

Vũ mang theo hơi rượu vào phòng rồi đi thẳng vào nhà tắm, tiếng xả nước nhanh chóng được vang lên.

Phương nằm im, nén tiếng nấc. Một lúc sau, cô mới tự nhủ với mình, phải bình tĩnh. Cô phải bình tĩnh mới có thể nói chuyện được rõ ràng. Cô phải tin tưởng Vũ.Tin tưởng cảm nhận của mình. Anh có điều gì đó khó nói thì sao. Tự lừa gạt bản thân tin tưởng, Phương bước khỏi giường, xuống lầu dưới rửa mặt, trải đầu rồi trang điểm một chút để che đi sự tiều tụy trên khuôn mặt. Sau đó trở về ngồi lại lên giường. Phương chỉ bật đèn giường, không bật đèn lớn. Vì, cô sợ. Cô sợ ánh sáng sẽ soi rõ sự thật trần trụi.

Vũ bước ra khỏi phòng tắm, thân hình tuyệt đẹp, thư thái cầm khăn lau tóc. Ánh mắt anh nhìn thấy cô ngồi đó liền khựng lại một chút. Phương cười nhạt trong lòng. Cô biết bây giờ dù có trang điểm, bật đèn mờ, mình vẫn xấu xí, nhàu nhĩ.

Thấy Vũ không nói gì, vẫn tiếp tục công việc lau tóc. Phương nắm chặt hai tay vào nhau, cố gắng nhìn thẳng vào mắt Vũ, bình tĩnh nói:

- Có phải ngay từ đầu ...anh...anh tiếp cận em vì em giống vợ của anh?

Phương đã cố trấn tĩnh nhưng âm thanh cuối cùng vẫn không tránh khỏi khác thường.

Vũ vừa vứt bỏ chiếc khăn lau vào sọt đựng quần áo bẩn, vừa trả lời một cách tự nhiên:

- Phải!

Câu trả lời này Phương đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đón nhận, nhưng vẫn tự hỏi sao Vũ không lừa dối mình một chút. Tại sao vẫn cứ muốn đâm thêm vào tim cô một nhát dao.

Cô tiếp tục hỏi, giọng đã không thể kiềm chế được mà run run:

- Anh coi em là thế thân của cô ấy? Coi em là công cụ để thỏa mãn nỗi nhớ, công cụ để phát tiết của anh?

- Phải!

- Bây giờ vợ của anh trở về, em sẽ phải đi...?

Một giây nào đó, Phương thấy động tác của Vũ cứng lại, Ánh mắt không nhìn cô nữa. Một quãng thời gian dài vô tận, không gian bức bối có thể giết chết người.

Cho đến khi môi Vũ định mấp máy điều gì đó, nhưng Phương không muốn nghe, không dám nghe thêm bất cứ điều gì nữa. Cô đứng xuống giường, chạy đến trước mặt hắn. Một tiếng " Chát" lớn vang vọng trong đêm tĩnh mịch.

- Đồ khôn nạn, Đồ đê tiện. Anh...Anh là đồ chó má...

Phương vừa khóc nháo, vừa đánh vào người Vũ. Ban đầu Vũ còn để cho cô đánh. Một lúc sau thấy không ngừng, Vũ liền giữ tay Phương lại, trừng mắt nói:

- Cô điên đủ chưa?

- Đúng! Tôi điên! Tôi bị điên mới nghe lời ngon ngọt dụ dỗ của anh. Tôi điên mới yêu anh. Tôi điên mới mang thai với anh...huhu!

Lời cô nói ra thật sự có tác động mạnh tới Vũ. Vòng tay đang ghì chặt cổ tay cô chợt nới lỏng, nhưng ngay lập tức lại thít chặt hơn. Ánh mắt Vũ hoàn toàn thay đổi, âm thanh sắc lạnh vang lên:

- Hừ! Cô định lấy trò mèo này ra để giữ tôi ở lại sao? Ai không biết cô và chồng cũ kế hoạch hóa nên dùng thuốc tránh thai một năm. Ba tháng trước cô còn đi tới bệnh viện dùng đợt tiếp theo. Cô nói mình mang thai ư? Haha... cô coi tôi là thằng ngốc hả?

Phương thấy trong lòng chua sót. Cô vô tình nói ra điều không muốn nói, lại nhận được một liều thuốc độc cho tình yêu.

Cô ngước đôi mắt ngập ngước lên nhìn người đàn ông đối diện. Hắn biết mọi hành động của cô, việc làm của cô. Nhưng hắn nào biết rằng hôm đó cô đi dùng thuốc đợt hai, bác sĩ nói cơ thể cô quá nhạy cảm với thuốc. Bình thường chỉ một, hai tháng đã hồi phục buồng trứng nhưng cô lúc đó vẫn không hồi phục. Bác sĩ khuyên không nên dùng nữa, chờ bốn năm tháng sau tử cung hồi phục sẽ tính tiếp. Cho nên căn bản cô không hề dùng thuốc, và cũng không hề nghĩ rằng mình lại có thể hồi phục nhanh như vậy.

Thấy cô ngây ngốc không phản kháng, Vũ liền nổi xung lên:

- Đời này Vũ Thiên Vũ tôi ghét nhất những người lừa dối mình, coi tôi là thằng ngu để chơi đùa, và những người tưởng mình có thể nắm giữ được tôi.

Vũ hất mạnh tay Phương khiến cô ngã xuống giường rồi như hổ báo nhào đến. Vũ nằm trên cô, lấy tay giữ lấy cằm cô, bắt Phương nhìn thẳng vào hắn:

- Cô nên biết cái duy nhất có thể giữ tôi ở bên cạnh người đàn bà như cô là thân xác này.

Lần trước Vũ cũng đã nói chỉ cần cô phục vụ hắn thật tốt hắn sẽ ở lại bên cạnh cô. Lúc đó, Phương còn lạc trong mê cung tình yêu nên chỉ nghĩ những lời đó là để trêu chọc mình, tạo tình thú. Cô nào biết trong lòng hắn hắn thật sự nghĩ vậy.

Vũ uống không ít rượu, hành động đều nhanh mạnh như thú dữ. Vừa nói xong, hắn xé rách quần áo trên người Phương ra, nhanh chóng để cô trần như nhộng phơi bày trước mắt hắn.

Vũ nhìn thân thể gầy hẳn đi của cô, trong lòng hơi trùng xuống một chút. Nhưng đôi mắt căm phẫn của một oán phụ kia, cái miệng nói dối làm hắn không thể tha thứ. Hắn phải dạy bảo cho người con gái dưới thân này ngoan ngoãn trở lại.

Lửa giận trong lòng bốc lên, đánh mất ý chí của hắn. Vũ một tay kẹp chặt hai tay Phương kéo lên đỉnh đầu, một tay lần mò xuống dưới nơi tư mật. Miệng thì cúi xuống tàn sát, cắn mút môi Phương, sau đó là cổ, và dừng lại thật lâu ở ngực. Vũ thật sự thích ngực Phương. Mỗi lần làm tình đều không khỏi cắn mút qua đó vài lần. Những ngày đầu mỗi lần làm xong không chỉ phía dưới của Phương bị tổn thương, mà hai ngực đều bầm tím cả tuần không khỏi, kiến mỗi lần Phương nhìn vào hai bên liền thấy xấu xí. Phương liền đình công. Cho nên dù yêu thích nhưng sau đó Vũ thường không dám làm mạnh bạo. Bây giờ thì khác. Hắn cúi xuống, lấy miệng làm cái giác hút nhỏ hút từng vị trí trên ngực cô tạo ra vô vàn những khoảng tròn bầm tím. Lại dùng răng, cắn cắn khắp hai bên khiến mảng da thịt đang trắng nõn hồng hào lưu lại dấu răng, đôi khi còn rỉ máu. Tất cả đều là bạo dâm, một chút cũng không ôn nhu cũng không có.

Khi đã thỏa thê trên ngực, hắn liền rút bàn tay đang ra vào phía dưới ra, nhét vào miệng cô:

- Cô xem đi! Cô dâm đãng thế nào. Tôi bỏ tiền, bỏ công sức ra cũng không phải chỉ mình tôi được thỏa mãn phải không? Vậy cho nên cô hãy hưởng thụ đi. Lúc nào tôi chơi chán cô muốn giữ cũng không thể được.

Tháng trước, Vũ nói hắn làm cho cô một tài khoản ở ngân hàng, mỗi lần hai người quan hệ hắn đều gửi vào đó một số tiền. Phương ban đầu còn nghĩ Vũ nói trêu cô, nhưng không ngờ thẻ đó là thật, số tiền trong đó cũng không nhỏ. Lúc đó, trong lòng Phương không khỏi ấm áp. Bây giờ sự thật phơi bày, cô và hắn đúng là quan hệ gái điếm và khách. Hắn trả tiền cô phục vụ, hắn chán đá cô đi.

Phương không thể khóc được nữa, nước mắt dành cho người đàn ông này đã cạn kiệt. Cô cam chịu, cắn chặt môi đến bật máu.

Vũ nhìn thấy thế, không hiểu động vào cái dây thần kinh nào của hắn mà hắn lại nổi khùng lên. Một lần không nói không rằng đâm thẳng, sâu vào âm đạo của cô sau đó là cuồng dã lên xuống, bá đạo nắm bóp. Mọi ôn nhu, nâng niu, vuốt ve... đều bị hắn vứt bỏ ra phía sau. Bây giờ chỉ có khát vọng nhục dục và chiếm hữu gắt gao.

Hai tuần nay Phương ăn uống thất thường, lại đang nghén nên sức lực chẳng có bao nhiêu mà giãy dụa. Đau đớn đến muốn gãy rời phía dưới làm cô muốn chết. Phương nhắm mắt lại, đi vào hôn mê.

...

Sáng hôm sau, Phương cũng bị đau làm cho tỉnh dậy. Phía dưới cô không chỉ có đau, có nhầy mà còn có chút máu. Phương hoảng sợ. Cô ôm bụng, tay chân luống cuống mặc quần áo vào rồi bắt taxi đến bệnh viện.

Người bác sĩ kiểm tra một hồi sau đó vừa tiêm cho cô một mũi thuốc gì đó, vừa nói:

- Người trẻ tuổi như các cô thật không biết kiềm chế. Kể cả không biết mình có thai cũng phải quan hệ nhẹ nhàng thôi chứ. Hoạt động tình dục phóng túng, mạnh bạo thế này có phải muốn làm cho tới sảy thai luôn phải không?

Phương đã bớt đau bụng, nhưng tim gan, ruột đều bị chém nát tan, đau đớn khôn cùng. Cô cười lạnh. Đúng rồi, là hắn không tin cô mang thai, nhưng vẫn phòng trước bằng cách quan hệ thô bạo cho chết đứa bé trong bụng cô đi.

Hắn... hắn sao lại có thể độc ác như vậy.

Phương vô thức nức nở khóc. Người bác sĩ biết mình nói hơi quá liền an ủi:

- Bây giờ thì không sao rồi... Là..là lần đầu mang thai đúng không? Không có kinh nghiệm nên đừng tự trách mình quá. Máu ra nhiều vậy mà tim thai vẫn còn, chứng tỏ đứa bé này có duyên với cô. Nên nhập viện theo dõi. Nếu uống thuốc đều đặn, vận động nhẹ nhàng chắc chắn là hoàn toàn khỏe mạnh, đừng lo lắng quá.

Phương nghe thấy nói đứa bé có duyên với cô mà càng đau lòng. Đứa bé có duyên với cô nhưng nó có tội tình gì mà lại phải đầu thai vào làm con một người mẹ mê muội như cô. Nó có tội tình gì mà sinh ra đã không có cha. Sau này nó sẽ phải làm sao?

Mãi sau Phương mới ngừng khóc, cô ngước đôi mắt đỏ hoe sáng người phụ nữ bên cạnh hỏi:

- Bác sĩ, bây giờ phá thai có được không?

Người bác sĩ trung tuổi ngây ngốc nhìn cô gái. Lúc vào còn hoảng loạn luôn miệng nói xin hãy cứu con tôi, thế nào mà mới khóc xong một trận liền đổi ý. Tính tình của người mang thai cũng kì lạ quá đi.

...

Hai ngày sau Phương xin xuất viện vào buổi tối. Bụng dưới vẫn còn ngâm ngẩm đau nhưng cô đành xin thuốc về nhà.

Hôm nay đã là hai mươi bảy tết, đường cái vô cùng đông đúc và náo nhiệt. Trên đường về, Ti vi lớn ở quảng trường đang phát sóng trực tiếp buổi tiệc cuối năm của Tập đoàn Thiên Hương. Phương ngẩn người nhìn hình dáng đã khắc sâu trong tâm trí một lúc rồi mới rời đi. Cô quay đi khi máy quay chiếu đến điệu nhảy mở màn của Vũ và Kiều Phương.

Phương trở lại căn nhà kế bên cạnh nhà Nam. Phương chọn thời điểm này vì cô biết trước cả Nam và Vũ đều không có nhà. Nếu Nam có nhà không cô không biết sẽ phải đối mặt với anh như thế nào. Mấy ngày trước Nam đã gọi cho cô mấy cuộc điện thoại. Nhưng dù là mỉa mai hay an ủi, cô đều không có sức để nghe máy.

Cô nhớ lại ngày hai người ly dị. Tài sản có căn nhà và những thứ lặt vặt đều để lại cho Nam, thẻ tiết kiệm có mấy chục triệu tiền mừng đưa cho Phương. Nam không còn phản ứng trẻ con như hôm cô nói hai người ly dị. Khi rời khỏi tòa án, trước khi cô vào xe ô tô của Vũ, Nam đã nói:

- Thân là phụ nữ, tôi khuyên cô moi một chút đồ từ hắn. Nếu không chẳng biết mấy tháng nữa hắn vứt cô ra ngoài như vứt một con chó. Lúc đó có hối cũng không kịp.

Phương biết Nam là người sống vì tiền, cũng biết Nam dù được quyền, được nhà nhưng vẫn tức tối mà nói sỉa sói, nhưng giờ thì biết thêm một điều: Nam nói đúng. Cô đã bị ném đi. Nhưng, Phương không muốn lấy thứ gì của hắn. Hai vali cô mang từ nhà Nam sang đây, lần này rời bỏ nơi này cũng chỉ có thế. Tiền tiêu vặt, thẻ ngân hàng, đồ trang sức, quần áo hàng hiệu... cô đều để lại hết. Thứ duy nhất cô không thể vứt bỏ là kỉ niệm của hai người. Tuy không có gì khác ngoài làm tình nhưng nó lại là kỉ niệm đẹp nhất, ngọt ngào nhất của cô.

Phương nằm xuống chiếc giường mà hai người từng lăn lộn, anh ôm cô vào lòng dỗ dành... Nhưng mùi hoan dịch, mùi máu của đêm cách đây ba ngày vẫn còn trên nó khiến nước mắt Phương không kiềm chế được mà chảy dài.

Đã quyết tâm nhưng sao cứ nghĩ đến người đàn ông đó, tim cô lại như ngàn mũi kim châm?

Phương nằm đó khóc một hồi rồi ngủ lúc nào cũng không biết. Cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên. Phương nhận được điện thoại của mẹ:

- Phương! Sắp đến tết rồi, con...con về nhà đi. Có gì mẹ sẽ xin bố con... Huhu.. Một mình con dừng ở đất khách quê người...

Thấy tiếng mẹ khóc trong máy, Phương cũng nức nở theo.

Cô cũng muốn trở về, lao vào vòng tay của mẹ, dụi đầu vào ngực cha... nhưng cô thành ra thế này, còn muốn mang thân tàn ma dại về bôi tro trát trấu vào mặt những người thân yêu nhất của mình hay sao?

- Phương... về đi con...

Phương cắn răng lắc đầu. Một lúc sau cô nghe thấy tiếng của bố cô:

- Bà làm gì đó? Bà... bà gọi cho nó phải không...? Nó mà về đây, có nó thì không có tôi...

Phương vội vã nói:

- Mẹ, con ở đây rất tốt. Tết này con không về đợi bố nguôi giận con sẽ về. Mẹ đừng lo lắng cho con.

Phương tắt máy, tháo pin ra. Cô không dám đối mặt với những người thân yêu nhất của mình.

Phương lại khóc một hồi nữa rồi mới lau nước mắt đứng dậy. Cô phải đi rồi nếu không muốn người ta đá cô đi như đá một con chó.