Tác giả: Phiêu A Hề

Chương 27

TrướcTiếp
Cuộc sống của Trịnh Hài trở lại yên bình như ý muốn.

Anh càng nỗ lực làm việc hơn trước, qua lại hòa thuận với Dương Úy Kỳ, gặp mặt bề trên và đồng nghiệp cô, nghiêm túc bàn bạc chuyện hôn sự với cô.

Chỉ là anh càng ngày càng ngủ kém, cứ mơ về mấy chuyện hồi nhỏ vụn vặt, những cảnh rời rạc vụn vỡ, lúc tỉnh dậy hốt hoảng hụt hẫng.

Dường như lại quay lại năm anh 6 tuổi. Năm đó anh liên tục gặp ác mộng, người trong nhà đưa anh đi gặp bác sỹ tâm lý, anh mím chặt môi không nói, bác sỹ không có cách nào với anh. Sau này cha mời một huấn luyện viên võ thuật cho anh, hàng ngày luyện công vừa mệt vừa uể oải, buổi tối đặt đầu xuống gối liền ngủ thiếp đi, từ đó mà chữa khỏi bệnh mất ngủ.

Trịnh Hài đi ra từ phòng họp, quay về phòng làm việc liền đi vào phòng vệ sinh, anh ở đó ho một trận, lau nước mũi một lúc, rửa mặt lại, lúc đi ra mũi và mắt đều hơi đỏ.

Trợ lý đã đợi anh, thấy dáng vẻ anh không kìm được cười: “Tôi quen anh nhiều năm như vậy, thấy anh cảm cúm hiếm gặp như là nhật thực ấy.”

Trịnh Hài nói: “Có việc gì?” Anh vừa nói câu đó, liền lại bắt đầu ho, lúc lâu sau mới dừng được, ngay cả thư ký Vi ở bên ngoài cũng nghe thấy, vội vàng đem nước vào. Cô nhìn một cái thuốc trên bàn, phần của buổi sáng bây giờ anh vẫn chưa uống, cô cũng không dám nói gì, lại đi ra.

Trợ lý nói: “Lần này dịch cảm cúm nghiêm trọng vậy sao? Người khác 1,2 tuần là khỏi, anh cũng sắp một tháng rồi, không những không thấy khỏi, ngược lại càng ngày càng nặng hơn. Bớt chút thời gian đi khám bác sỹ đi.”

Trịnh Hài nói: “Không sao, qua mấy ngày nữa là khỏi. Bởi vì ít bị cảm cúm, cho nên mới lâu khỏi.”

“Anh cố gắng chống đỡ như vậy ảnh hưởng đến tinh thần làm việc của người khác. Anh không thấy mấy ngày hôm nay hễ thấy anh ho là mấy người phụ nữ ấy có dáng vẻ tan nát trái tim hả.” Trợ lý lải nhải lúc lâu đang muốn nói vào chuyện chính, “Lúc nãy cái kế hoạch anh nói trong cuộc họp…..là thật hả?”

“Tôi nói đùa trong chuyện công việc bao giờ chưa?”

Trợ lý nói: “Anh nói cái gì tôi đương nhiên là tuân theo. Nhưng, tôi nói một câu cá nhân, gần đây anh làm việc gì cũng tuyệt tình giống như là đập nồi dìm thuyền vậy, không để cho mọi người một chút đường lui nào, tôi sắp không chịu nổi rồi. Cậu không thấy cái dáng vẻ như sắp khóc của mấy vị giám đốc sao.”

Trịnh Hài nhàn nhạt hỏi: “Có sao?”

“Chẳng lẽ không có sao?” Trợ lý thấy Trịnh Hài bắt đầu lau nước mũi, than thở nói, “Xin anh về nhà trước nghỉ ngơi đi, nước mũi chảy nhiều quả thật ảnh hưởng đến phương thức suy nghĩ đó.”

Cuộc họp vừa rồi rất lâu, Trịnh Hài cũng cảm thấy không thoải mái, dường như lại hơi sốt. Anh gật đầu, nói: “Lát nữa tôi về. Có việc gấp thì anh xử lý.” Lát sau lại bổ sung, “Tôn tổng lần trước chúng ta hợp tác vụ biệt thự ven biển. Anh nói với anh ta, tôi nhượng lại một căn cho anh ta.”

“Anh dựa vào giá nhà đất bây giờ bán cho anh ta? Anh lỗ to rồi.”

“Ừ, như vậy không phải là vừa tốt sao.”

Trợ lý tỉnh ngộ ra: “Đúng thế đúng thế. Ấy, lúc đó anh mua hai căn, không phải nói là một căn giữ lại làm của hồi môn cho Hòa Hòa sao?”

“Không cần nữa, cô ấy có thể sẽ không quay lại. Cho dù quay lại, cũng chưa chắc đã sống gần tôi như vậy.”

“Sao hả, Hòa Hòa cãi nhau với anh?”

“Đâu có. Cô bé lớn rồi.”

Trợ lý nghĩ một lát: “Thật sự là muốn đi cùng người họ Sầm đó?”

Trịnh Hài không nói.

Trợ lý nói: “Quá dễ dàng cho tên tiểu tử ấy rồi.”

Trịnh Hài nói: “Bây giờ anh rất rảnh sao?”

Trịnh Hài làm hết việc trong tay chuẩn bị về nhà. Anh hơi chóng mặt, gọi điện thoại cho Tiểu Trần lái xe đưa anh về. Lúc đi qua bàn làm việc của Vi Chi Huyền, cô đứng dậy tiễn anh.

Trịnh Hài đặt chiếc hộp lên bàn cô: “Buổi chiều gửi cái này cho Hòa Hòa…..quà giáng sinh hoặc là quà năm mới trước.”

Vi Chi Huyền gật đầu, mở chiếc nắp tinh xảo ra, cảm thất rất kinh ngạc.

Cô nhớ cái dây chuyền ngọc cẩm thạch tạo hình bàn tính này anh đã mua mấy năm nay, vốn dĩ chính là muốn tặng cho Hòa Hòa, không hiểu vì sao bây giờ lại vẫn ở chỗ anh. Cô có ấn tượng sâu đậm như thế là vì lúc mua cái này gặp phải một loạt trục trặc.

Hơn nữa đồ này chuyển phát nhanh không an toàn. Tuần trước anh đi công tác ở thành phố mà Hòa Hòa đang ở, hành trình cũng không vội, anh cũng hoàn toàn có cơ hội tự tay đưa cho cô ấy.

——————————

Cuối tuần, Trịnh Hài xem báo, Dương Úy Kỳ đang nấu cơm, ở giữa thỉnh thoảng anh cũng nói mấy câu.

Anh luôn rất yên lặng, thỉnh thoảng ho mấy tiếng.

Dương Úy Kỳ đưa nước cho anh, sờ sờ trán anh: “Hình như lại sốt rồi. Từ lần trước đó, anh vẫn chưa hết bệnh, vừa khỏi được một chút, lại nặng thêm. Cứ như vậy sẽ không tốt đâu.”

“Lúc nhỏ có năm cũng thế, cảm cúm cả một mùa đông, uống thuốc cũng không tác dụng. Thật ra anh rất ít khi cảm cúm, nhiều năm rồi đều không như vậy.” Anh ngửi một lát cốc nước, chau mày đẩy ra: “Anh không cần dầu thơm và dấm.”

“Uống cái này sẽ ngừng ho. Anh lại không chịu uống thuốc đúng giờ.” Cô dỗ dành anh như dỗ trẻ con.

Trịnh Hài nói: “Món ăn em xào có phải sắp nát rồi không?”

Cô “à” mội tiếng, vội vàng chạy vào bếp. Trịnh Hài nhân cơ hội đổ cốc nước đi.

Ăn cơm xong, Trịnh Hài ra ngoài đi dạo theo thói quen, Dương Úy Kỳ đi cùng anh.

Bên ngoài hơi lạnh, họ mặc đều rất ít. Trịnh Hài nhét tay vào túi, trên người Dương Úy Kỳ không có túi áo, liền cũng nhét tay vào túi áo anh.

Trịnh Hài khựng lại một lát một cách khó phát hiện, sau đó nắm lấy ngón tay lạnh lẽo của cô vào lòng bàn tay mình.

Dương Úy Kỳ thân mật hỏi anh: “Hai ngày nữa là sinh nhật anh, anh muốn tổ chức thế nào?”

“Anh không tổ chức sinh nhật.” Trịnh Hài quay đầu lại nhìn vẻ mặt hơi hơi thất vọng của Dương Úy Kỳ, nói dụi dàng lại, “Cha anh luôn nhấn mạnh sinh nhật là ngày khổ của mẹ, phản đối nhất là tổ chức sinh nhật quá phô trương, ngược lại lúc mẹ anh còn sống, anh và cha đều tặng quà cho bà. Còn về mấy năm nau……cũng chỉ là mỗi lần sinh nhật ăn một bát mỳ giò heo.”

“Sinh nhật ăn mỳ giò heo? Có kiểu phong tục như vậy sao?”

“Không có sao? Hòa Hòa luôn nói sinh nhật nhất định phải ăn mỳ giò heo, nếu không thì……..” Trịnh Hài dừng lại ở giữa câu.

Dương Úy Kỳ dừng lại một lát, mỉm cười nói: “Năm nay không được ăn mỳ giò heo của Hòa Hòa rồi, sẽ không quen lắm phải không?”

“Em nấu đi.” Trịnh Hài mơ mơ hồ hồ nói.

Bên ngoài khu Trịnh Hài sống là một công viên, lúc này đúng lúc có đoàn văn nghệ dân gian đang biểu diễn. Dưới sự đề nghị của Dương Úy Kỳ, hai người đi bộ qua đó.

Trịnh Hài không hề thích kiểu ồn ào như vậy, cho nên lúc Dương Úy Kỳ hỏi anh có khát không, anh rất chủ động đi mua đồ uống.

Lúc Trịnh Hài quay lại đi qua một khu vườn nhỏ có tên “Lạc viên meo mi”. Đây là nơi những người yêu mèo tụ họp, ở bên trong đâu đâu cũng có thể thấy tượng điêu khắc hình mèo, thường có những giống mèo quý hiếm, lại bán vô số những đồ chơi búp bê có liên quan đến mèo, còn phụ trách gửi nuôi thời gian ngắn.

Anh có thể nhớ rõ ràng như vậy là vì có một dạo Hòa Hòa muốn trị hết bệnh sợ mèo cho anh, kéo anh đến tiến hành giáo dục yêu mèo, kết quả đương nhiên là anh không chịu nổi bỏ đi giữa đường, tức đến mức Hòa Hòa không thèm để ý đến anh mấy ngày.

Lúc có một cô gái ôm một con mèo vội vàng đi qua, Trịnh Hài bỗng nhiên dừng bước, không kìm được quay lại nhìn.

Có lẽ chỉ là ảo giác, anh lại có cảm giác thân thuộc đối với con mèo mà cô gái đó ôm trong lòng.

Lúc Trịnh Hài quay đầu lại, con mèo đó đúng lúc cũng thò đầu ra nhìn anh, meo lên một tiếng.

Chủ nhân con mèo lập tức quay đầu lại, nhìn anh, trước tiên hơi kinh ngạc, sau đó mỉm cười với anh: “Xin chào, anh Trịnh.”

Trịnh Hài nhận ra đó chính là người bạn làm phù dâu cho Tô Nhắm Nhiếm cùng với Hòa Hòa.

“Xin chào, Đinh tiểu thư.” Anh chào hỏi khách sáo, sau đó lại nhìn con mèo nhỏ trong lòng cô.

Đinh Đinh bị anh nhìn đến mức không thoải mái, e lệ rụt rè cười cười nói: “Đây là Tiểu Bảo của Hòa Hòa, hai tháng nay ở chỗ em. Anh nhận ra nó chứ?”

“Dáng vẻ của nó dường như thay đổi không ít.”

“Đúng thế, nó lớn hơn một chút, hơn nữa béo hơn rất nhiều.”

Trịnh Hài hơi nở nụ cười, đưa tay ra nhẹ nhàng động vào tai con mèo Tiểu Bảo, trước khi nó quay đầu lại liền nhanh chóng thu tay về. “Em đưa nó đến chơi cùng bạn hả?”

“Em phải đi công tác một tuần, muốn gửi nuôi nó ở đây mấy ngày.” Phối hợp với lời nói của Đinh Đinh, Tiểu bảo kêu lên một tiếng bi thảm, dáng vẻ đáng thương tội nghiệp.

“Vậy em bận đi, anh đi trước đây.” Trịnh Hài chào Đinh Đinh định rời đi, vừa quay người liền nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của cô. Lúc quay đầu lại, hóa ra con mèo Tiểu Bảo nhảy ra khỏi lòng cô, tung tẩy chạy về phía trước, cô vội vàng đuổi theo phía sau.

Tiểu Bảo giống như là chơi trốn tìm chạy mấy vòng, chạy đến gần chỗ Trịnh Hài bỗng nhiên dừng lại, đôi mắt xoay tròn nhìn anh. Người chủ tạm thời của nó thở hổn hển ôm nó lên, nhìn Trịnh Hài càng ngại hơn: “Tiểu Bảo rất nghịch ngợm. Tối qua em đem nó đến thích ứng hoàn cảnh một lát, nhưng hôm nay nó vẫn còn nghịch. Chắc là nó không thích chỗ này.”

“Đưa đến chỗ bạn khác không được sao?”

“Nhắm Nhiếm mấy ngày nay cũng không ở nhà. Bạn vè khác…….so ra thì, em cảm thấy ở đây chuyên nghiệp hơn chút, có thể chăm sóc Tiểu Bảo tốt hơn.” Đinh Đinh vừa nghiêm túc nói vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Tiểu Bảo, hy vọng nó phối hợp một chút. Nhưng sau khi nó vẫn kêu lên một tiếng đau khổ không chút phối hợp nào, liền thò đầu ra khỏi lòng cô, một dáng vẻ như bị ngược đãi, khiến Đinh Đinh vô cùng lúng túng.

“Em chỉ đi công tác một tuần thôi hả? Vậy đưa nó cho anh đi.” Trịnh Hài nói xong liền hối hận, anh cũng không biết lúc nãy trong đầu cái dây thần kinh nào bị hỏng nữa.

Đinh Đinh do dự một lát, nhưng rất nhanh liền lộ ra vẻ mặt vui mừng, cẩn thận đưa Tiểu Bảo cho anh: “Vậy làm phiền anh rồi, em quay lại sẽ đón nó về ngay.”

Lúc Trịnh Hài nhận lấy con mèo rất trấn tĩnh, tay rất vững, sắc mặt cũng không biến đổi, tuy tư thế ôm mèo rất kỳ quái.

Đinh Đinh vẫy tay tạm biệt anh, lúc rời đi nghĩ, người đàn ông ngay cả rắn cũng không sợ như Trịnh Hài làm sao mà sợ mèo chứ? Cô biết mà, đó nhất định lại là Hòa Hòa nói xấu anh ấy.

Dương Úy Kỳ vừa nhìn thấy Trịnh Hài ôm mèo quay lại liền cười: “Anh nhặt được hay là mua thế? Dáng vẻ anh ôm nó giống như là ôm một trái bom vậy.”

Trịnh Hài giống như là được đại xá nhét con mèo vào tay Dương Úy Kỳ: “Chỉ là giúp chăm sóc mấy ngày thôi, nó tên là Tiểu Bảo.”

“Con mèo này thật là VIP, lại có thể làm phiền đến anh”. Dương Úy Kỳ vừa cười vừa xoa đầu con mèo Tiểu Bảo, “Xin chào, chị tên là Dương Úy Kỳ,” Mèo Tiểu Bảo rất không hân hạnh thò móng ra, suýt nữa cào vào tay cô.

Dương Úy Kỳ ngượng ngùng cười một lát: “Xem ra nó không thích em.”

“Không phải đâu. Nó chỉ là nghịch ngợm hơn nữa chưa quen thôi, đây là mèo của Hòa Hòa.” Trịnh Hài vừa an ủi cô, vừa thẳng thắn thừa nhận thân phận của Tiểu Bảo. Mèo Tiểu Bảo rất vip vươn người, không thèm để ý nhắm mặt lại.

“Tính khí nó và chủ nhân chẳng giống nhau chút nào.” Dương Úy Kỳ không biết phải làm sao nói.

Trước khi về nhà Trịnh Hài nghĩ đến nên mua một ít thức ăn cho mèo Tiểu Bảo. Anh nghiên cứu từng thứ một đồ ăn cho mèo trong siêu thị đồ dùng cho thú cưng, nhét đầy một chiếc giỏ để đồ. Mèo Tiểu Bảo vốn dĩ ngoan ngoãn nằm ở trong giỏ để đồ, sau đó khi đi qua giá để đồ chơi cho chó, bỗng nhiên nhảy ra ngoài, cắp lên một túi lớn thức ăn hình khúc xương.

Trịnh Hài trong tiếng cười của Dương Úy Kỳ, cúi người xuống đặt túi thức ăn đó vào giỏ hàng.

Tiểu Bảo rất đắc ý tiếp tục nhảy lên nhảy xuống, nhìn thấy cái gì thích liền cắp lên, Trịnh Hài đều làm theo không bỏ lỡ.

Dương Úy Kỳ không kìm được: “Sau này nếu anh làm cha, nhất định sẽ chiều con đến mức không ra thế nào nữa.” Cô nói xong câu này mới nghĩ đến ý đằng sau, liền lập tức đỏ mặt.

Trịnh Hài dường như không phát hiện ra: “Có thể, lâu rồi không chơi với trẻ con. Em xem từng này chắc là đủ rồi nhỉ.”

“Không phải anh nói là chỉ chăm sóc nó một tuần thôi sao? Đồ anh mua đủ cả một tháng rồi.”

Ngày hôm sinh nhật Trịnh Hài, Dương Úy Kỳ quả thật đến nhà Trịnh Hài rất sớm.

Cô bấm chuông, nghe thấy Trịnh Hài nói một câu: “Đến đây.” Một lát sau lại không có động tĩnh gì, lại nghe thấy anh nói: “Tự em có thể mở được không?”

Tần suất cô ấn chuông rất đặc biệt, cho nên Trịnh Hài luôn có thể biết là cô từ tiếng chuông cửa.

Cô tự mình tìm chìa khóa mở cửa, vừa vào cửa liền nhìn thấy một cảnh đáng cười. Mèo Tiểu Bảo cắp một chiếc dép đi trong nhà của Trịnh Hài trốn vào một góc, Trịnh Hài đang một chân trần đứng sóng đôi với nó.

Dương Úy Kỳ càng cười ghê hơn: “Tiểu Bảo béo hơn nhiều so với lần trước em gặp nó.”

Trịnh Hài thấy tay cô xách đồ, liền bỏ rơi con mèo, vừa giúp cô nhận lấy đồ vừa nói: “Cái tên này phiền chết đi được, làm nhà lộn xộn hết cả lên. Tuần này anh phải trả gấp 3 lần tiền cho người dọn dẹp.”

Mèo Tiểu Bảo để chứng minh cho lời nói của Trịnh Hài đều là thật, đợi lời anh vừa dứt, lập tức kêu lên một tiếng “Meo”

Dương Úy Kỳ vừa sửa soạn đồ vừa nói: ‘Thật sự là ở nhà ăn là được sao?”

“Không ra ngoài. Bên ngoài lạnh lắm.”

“Có phải anh lại không uống thuốc? Anh cảm cúm sao vẫn chưa khỏi hả?”

“Anh giúp em làm gì?” Trịnh Hài đổi đề tài.

“Không cần, anh giúp em sẽ căng thẳng. Đi chơi với bạn Tiểu Bảo của anh đi.”

Lúc Dương Úy Kỳ vừa cởi bỏ tạp dề vừa đi ra gọi Trịnh Hài ăn cơm, nhìn thấy Trịnh Hài lúc nãy vẫn còn đang oán trách “tên phiền phức”, đang ngồi trên nền nhà nghịch quả bóng với mèo Tiểu Bảo.

Anh lăn một đống bóng cao su màu sắc sặc sỡ từng quả một, mèo Tiểu Bảo lại đẩy từng quả một lại.

Có lúc Trịnh Hài vứt hơi cao, thử cho nó nhảy lên bắt. Nhưng mèo Tiểu Bảo không có tố chất huấn luyện, một cái cũng không bắt được, ngược lại bị bóng đập vào đầu, hơn nữa dáng vẻ ngã xuống đất không nho nhã, lúc bò dậy liền nghiến răng kêu lên về phía Trịnh Hài. Sau đó Trịnh Hài liền vui không chịu nổi.

Dương Úy Kỳ cũng cười thành tiếng: “Xem ra mấy ngày nay anh sống chung với nó rất vui vẻ.”

“Lúc nãy em nói nó béo, cho nên anh giúp nó giảm cân.”

Trịnh Hài vứt mấy quả bóng trong tay cho mèo Tiểu Bảo. Nó thấy bản thân mình không đỡ được, lại sợ đập vào, meo lên một tiếng liền trốn vào gầm ghế sô pha.

Trịnh Hài bò dậy từ mặt đất, chỉnh lý quần áo một lát, rửa tay chuẩn bị ăn cơm.

Bởi vì nhà Trịnh Hài từ nhỏ liền không có truyền thống tổ chức sinh nhật gì, ngay cả quà sinh nhật cũng không nhận, gần đây lại cảm cúm, ăn rất thanh đạm, cho nên Dương Úy Kỳ cũng theo sự dặn dò của anh chuẩn bị rất đơn giản, chỉ là nấu mỳ giò heo tốn rất nhiều thời gian.

Trịnh Hài vừa ăn vừa nói: “Mỳ em nấu không tồi.”

“Giống mùi vị trước đây anh ăn?”

“Ừ. Em học được từ đâu vậy? Hòa Hòa luôn nói đây là phương thức bí mật của nhà cô ấy.”

Dương Úy Kỳ khựng lại một lát, nói: “Chính là Hòa Hòa chép cho em cách làm.”

Trịnh Hài “ồ” một lát, liền không nói nữa, cắm đầu ăn hết sạch nước canh trong bát mỳ không để lại một chút, thức ăn lại không ăn một miếng.

Dương Úy Kỳ lấy bát xơi thêm cho anh một bát nữa, Trịnh Hài cảm ơn, nhất thời không nghĩ ra lời gì khác, dường như thuận miệng hỏi một câu: “Em thường liên lạc với cô ấy?”

“Hôm trước em gặp cô ấy, còn nhờ cô ấy giúp một việc.”

Trịnh Hài cúi mắt xuống hỏi: “Cô ấy quay lại rồi?”

“Là em đến chỗ cô ấy công tác, đúng lúc gặp cô ấy.”

“Em không nói cho anh biết việc đi công tác.

“Xuất phát lúc sáng sớm, chiều hôm đó liền quay lại. Về sau quên không nói cho anh.”

“Biết rồi.” Trịnh Hài không hỏi nhiều nữa.

Sau đó Dương Úy Kỳ chủ động mở miệng giải thích: “Gần đây chúng em nhận một vụ, em đến viện phúc lợi bên đó lấy chứng cứ, kết quả là gặp Hòa Hòa đang dạy môn thủ công mỹ nghệ cho mấy đứa trẻ nhỏ. Cô ấy đã làm tình nguyện viên một tháng rồi. Sau đó chúng em nói chuyện một lát.”

“Ồ”

“Sắc mặt cô ấy trông không tồi, mấy đứa trẻ rất thích cô ấy. Cô ấy nhờ em hỏi thăm anh.”

Trịnh Hài không nói, cúi đầu che miệng ho rất lâu, Dương Úy Kỳ không thể không giúp anh vỗ vỗ lưng.

Hễ im lặng xuống, Dương Úy Kỳ cũng không biết nên nói gì mới tốt.

Chắc là tiếng ho của anh làm kinh động đến mèo Tiểu Bảo, cái tên đó liền lén lút thò đầu thò cổ ở cửa phòng bếp.

Trịnh Hài ngoắc ngoắc ngón tay về phía nó, nó liền đung đưa đung đưa bách bộ vào, chui vào dưới bàn lăn mấy vòng, nghiên cứu đôi dép đi trong nhà của Dương Úy Kỳ, cuối cùng ngồi xuống dưới chân Trịnh Hài, cách xa mấy mét.

Tuy rằng tuần vừa rồi Trịnh Hài đối với nó hữu hảo chưa từng có, nhưng anh vẫn chưa đến vạn bất đắc dĩ, rất ít khi ôm nó, lúc ôm nó toàn thân cứng đờ. Mèo Tiểu Bảo là một con mèo khôn, hiểu được khi nhìn ánh mắt người khác, cho nên cho dù nó rất thích nũng nịu, nhưng không hề dám tùy ý nhảy vào lòng anh, chỉ nỗ lực lựa chọn cách thức khác để thu hút sự chú ý của anh.

Trước khi ăn cơm Trịnh Hài nhét vào đĩa của nó không ít đồ, hơn nữa nó dường như cũng đã ăn uống no say. Nhưng lúc anh gắp một miếng cá, nó lại rất không kém cỏi kêu lên, đôi mắt trông đợi nhìn bàn ăn.

Một lát sau, Dương Úy Kỳ tròn mắt kinh ngạc nhìn Trịnh Hài cúi người cuống, trực tiếp đưa miếng cá đó đến bên miệng nó, rất nhẫn nãi nhìn nó ăn đi từng miếng, cuối cùng còn lấy một tờ giấy ăn lau miệng cho nó.

Cho đến tận lúc Trịnh Hài ngồi thẳng dậy, vẻ mặt kinh ngạc của Dương Úy Kỳ cũng vẫn chưa hồi phục lại nguyên trạng.

Trịnh Hài thu đôi đũa lại, lúng túng cười cười nói: “Anh đi đổi một đôi khác.” Lại nhẹ nhàng đá mèo Tiểu Bảo một lát, ra hiệu nó tránh ra, mèo Tiểu Bảo không động đậy.

Dương Úy Kỳ đứng dậy: “Em đi tìm đĩa lấy cho nó một ít, xem ra nó thích món đó em làm. Anh cần thay đũa không? Tiếp tục dùng đôi đó nhé.”

Nhưng cuối cùng cô vẫn giúp Trịnh Hài lấy một đôi đũa mới, lại lấy chiếc đĩa của con mèo Tiểu Bảo. Lúc cô quay lại thấy mèo Tiểu Bảo lại bắt lấy Trịnh Hài, đang cắn gấu quần anh lăn lăn, Trịnh Hài vẫy ống quần cũng không vẫy nó đi được, kết quả là nó nghịch càng vui hơn.

“Xem ra hai người ở bên nhau rất vui.” Dương Úy Kỳ cười cười nói.

“Tuần sau nó phải đi rồi.”

“Nếu anh thích, sao không giữ nó lại.”

“Anh không thích mèo lắm, chỉ là hiếu kỳ mà thôi.”

Trịnh Hài không đợi Dương Úy Kỳ lấy cá vào đĩa cho mèo Tiểu Bảo, liền nhấc cổ nó lên, gỡ nó ra khỏi chân, lại vứt nó ra rất xa.

Dương Úy Kỳ kêu lên một tiếng kinh hãi, lo lắng mèo Tiểu Bảo bị anh ném bị thương. Nhưng sức lực anh dùng vừa đúng, tên đó nhẹ nhàng đặt 4 chân xuống đất, không chỉ không bị thương, ngay cả vết tích của sự kinh hãi cũng không có, dường như đã quen với trò chơi này.

Dương Úy Kỳ đuổi theo đưa nó đĩa cá, nó không thèm để ý, chui vào dưới tủ không chịu ra. Cô đành đặt chiếc đĩa bên ngoài tủ.

Bị con mèo Tiểu Bảo làm loạn lên, bữa cơm này lại càng trầm lặng hơn. Bởi vì Trịnh Hài khản cổ, nói mỗi câu đều rất khó khắn, mà Dương Úy Kỳ cũng không còn không biết xấu hổ trêu anh nói chuyện nữa.

Cô thu dọn xong bếp nói: “Em không nên nghe lời anh, không có bánh sinh nhật, chẳng có chút cảm giác nào.”

“Nhà anh xưa nay không tổ chức sinh nhật. Nhiều năm nay đều quen rồi.”

Dương Úy Kỳ nói: “Như vậy thật chán,em thích nhất là lúc sinh nhật ra sức phung phí. Đợi sau này em cũng phải chú ý.”

“Anh không coi trọng như cha anh, em cứ hết sức mà phung phí. Đúng rồi, anh có đồ tặng em.” Trịnh Hài đứng dậy lấy ra một chiếc hộp nhỏ, ngồi xuống bên cạnh Dương Úy Kỳ đưa cho cô.

Dương Úy Kỳ mở ra, là một chiếc nhẫn kim cương xanh vô cùng rực rỡ, kiểu dáng vô cùng đơn giản mà cổ điển, viên kim cương xanh được cắt và nạm vô cùng hoàn mỹ chiếm hết hơn một nửa vòng nhẫn. Cô nhất thời sững sờ.

Trịnh Hài vừa giúp cô đeo lên, vừa hơi hơi cười nói: “Anh chưa từng nghĩ có cần phải làm một hình thức kỳ lạ không, ví dụ như giấu trong bánh gato, trong ly rượu, nhưng anh lo lắng cộm vào răng em. Anh còn thử huấn luyện con mèo Tiểu Bảo cắp ra, nhưng nó không hợp tác. Cho nên cuối cùng vẫn là cách thức vô vị này, dù gì xưa nay anh luôn như thế.”

Dương Úy Kỳ cúi đầu nói: “Em luôn biết rằng anh không phải là người lãng mạn, anh vốn dĩ không cần vì em mà miễn cưỡng làm những việc mình không thích.”

Trịnh Hài nói: “Vậy là em đồng ý lấy anh?”

“Em nói là không đồng ý sao?”

“Mấy ngày trước bỗng nhiên em nhớ ra, thời gian tổ chức hôn lễ của chúng ta đều định rồi, mà em lại hình như chưa được cầu hôn chính thức. Đây coi là gì hả?”

“Thật ra anh cảm thấy buồn cười đúng không, ngay cả cầu hôn cũng không cần chính thức, em đã hy vọng mau gả cho anh rồi.”

“Đổ tội oan. Anh chỉ là cảm thấy không công bằng với em. Có được không? Nếu không thích, có thể đổi kiểu khác.”

Dương Úy Kỳ quan sát cẩn thận một lát chiếc nhẫn trên tay: “Đương nhiên là thích. Sao lại có thể không thích chứ?” Cô vừa buồn bực vừa trêu nghẹo nói: “Hôm nay rõ ràng là sinh nhật anh mà? Sao lại cứ là em được nhận quà vậy?”

“Vậy sao? Còn có ai đi trước anh nữa hả?” Trịnh Hài thuận miệng hỏi.

Lúc anh thấy Dương Úy Kỳ lấy sợi dây chuyền từ trong cổ áo ra, nụ cười anh luôn để trên mặt dần dần thu lại.

Chiếc dây chuyền hình bàn tính nạm ngọc, Dương Úy Kỳ có tất cả 2 cái, đá lam bảo và hồng bảo. Cô thường thường thay dây chuyền, chỉ là hai chiếc này cô đeo nhiều nhất.

Mà lần này cô đeo, lại là mùa lục. Giả sử nếu không phải là cô tìm thấy đồ thay thế, vậy dây chuyền này vốn dĩ thuộc về một người khác, anh giúp Hòa Hòa cất giữ mấy năm nay, đợt trước cuối cùng lấy nó làm quà giáng sinh tặng cho cô.

Đầu óc Trịnh Hài hơi loạn lên, nghe thấy lời mình nói không đạt được ý: “Chúc mừng em, cuối cùng đã sưu tầm đủ.”

Dương Úy Kỳ nói: “Rất trùng hợp đúng không. Em vốn dĩ đã dự định từ bỏ muốn tìm một người bán khác, không ngờ đến lại là Hòa Hòa. Nếu không phải là hôm đó em gặp cô ấy, em đúng lúc đeo chuỗi dây này, khiến cô ấy chú ý, chắc là sẽ bỏ lỡ mất.”

Trịnh Hài đưa tay ra lấy nước.

“Không ngờ rằng Hòa Hòa lại chịu bỏ đi thứ yêu thích. Em muốn trả tiền, cô ấy kiên quyết nói cái này coi như là tặng quà cưới trước. Hôm đó cô ấy vốn dĩ không nói ra ý định, kết quả là sáng sớm nay em lại nhận được nó. Chắc cô ấy rất thích chuỗi dây này, em cảm thấy ngại.”

“Cô ấy có ý tặng em, em cứ nhận đi. Trước đây cô ấy dường như không để ý đến mấy đồ này.”

“Đồ này không coi là rẻ, chắc là bề trên tặng cô ấy. Em định tặng lại cô ấy một món quá, cuối tuần anh có thời gian cùng em đi chọn không?”

“Anh để thư ký Vi đi cùng em, cô ấy có lẽ rõ hơn một chút.” Giọng nói của Trịnh Hài còn khàn hơn cả lúc nãy.

Buổi tối Dương Úy Kỳ ở lại nhà Trịnh Hài. Sáng sớm hôm sau cô có việc, nên ngủ từ rất sớm, còn Trịnh Hài bật máy tính, vừa mở web, đồng thời chơi game đánh bài có sẵn trong hệ thống, vừa đợi một email.

Anh uống rất nhiều nước, cảm thấy mũi và cổ rất khó chịu. Dương Úy Kỳ trước khi đi ngủ dặn anh uống thuốc, lại rót cho anh nước pha dầu mè mật ong và dấm, cũng không có tác dụng,ngược lại khiến dạ dày anh âm ỉ đau.

Cả buổi tối nay đều không bình thường, mèo Tiểu Bảo, Dương Úy Kỳ, còn có bản thân anh.

Lúc rất muộn Dương Úy Kỳ phát hiện mèo Tiểu Bảo không ở trong ổ của nó. Hai người bọn họ tìm tất cả các ngõ ngách trong phòng, cuối cùng tìm thấy nó ngủ khò khò trong một chiếc hộp rỗng chuẩn bị vứt đi đặt cùng với rác.

Trịnh Hài toát hết mồ hôi lạnh. Nếu sáng mai nó vẫn không tỉnh, người dọn dẹp đén đổ rác không nhìn thêm một cái, vậy nó rất có thể sẽ mất tích một cách kỳ lạ.

Sau đó Dương Úy Kỳ tặng anh một món quà sinh nhật kỳ lạ. Anh bóc từng lớp từng lớp, bóc đến cuối cùng chỉ phát hiện một tấm thiệp viết nghệch ngoạc, vẽ hình bánh sinh nhật, viết thời chúc phúc, ở giữa trắng tinh, cuối cùng là chữ ký của cô.

Dương Úy Kỳ nói: “Em nghĩ rồi lại nghĩ, anh chẳng thiếu thứ gì, lại chẳng thích thứ gì, tặng anh bất cứ đồ gì đều sẽ rất tầm thường. Cho nên em tặng anh một nguyện vọng, chỉ cần em có thể làm được, em nhất dịnh sẽ nỗ lực giúp anh hoàn thành. Thời gian hữu hiệu là một năm.”

Trịnh Hài nói: “Em xem “Thần điêu đại hiệp” tẩu hỏa nhập ma rồi phải không? Học Dương Quá?”

“Đúng thế, anh không được cười. Thật ra em mới đọc xong một cuốn sách, thức đến 3 đêm liền, tối qua mới đọc xong, cho nên bây giờ rất buồn ngủ. Tối qua em vì Quách Tương mà khóc một trận, rất mất mặt đúng không?”

Trịnh Hài lại nhìn tấm thiệp đó một lần nữa. Lúc đầu anh cảm thấy hành động đó của Dương Úy Kỳ rất trẻ con, nhưng bây giờ sau nửa tiếng, anh cảm thấy hành động đó của Dương Úy Kỳ vô cùng kỳ lạ, không giống chút nào với tác phong bình thường của cô, lại giống như là bị Hòa Hòa nhập vào vậy, khiến anh nhớ lại cái trò đùa quái đản lúc nhỏ khi Hòa Hòa giận dỗi anh.

Trước đây Hòa Hòa bị anh mắng, dám tức không dám nói, liền vẽ hình nhân vật hoạt hình với hình tượng dữ tợn hèn hạ lên giấy, như kiểu sói này sư tử này hồ ly này, bên dưới viết chữ “đại vô lại đại vô lại đại ngu xuẩn” vân vân vân những lời chửi mắng, lén lút nhét vào phòng sách của anh.

Nghĩ đến Hòa Hòa, dạ dày Trịnh Hài càng đau ghê gớm hơn, ngay cả đầu cũng bắt đầu đau.

Anh cầm điện thoại do dự rất lâu, không biết nếu gọi đi sẽ nên nói với cô ấy cái gì, hỏi cô ấy sao lại chuyển tặng đồ của anh tặng cô? Hay là cảm ơn cô đã hoàn thành tâm nguyện của vợ chưa cưới anh? Trách mắng cô không thống nhất ý kiến với anh trước? Lý do dường như đều rất kỳ quái.

Điện thoại của bạn gọi đến cứu anh ra khỏi hoàn cảnh khó khăn. Bạn nói: “Nhận được chưa? Tớ gửi nửa tiếng trước rồi.”

Trịnh Hài nói: “Chưa.”

“Số QQ của cậu là bao nhiêu? Tớ gửi cho cậu. Chắc là file quá nặng.”

“Tớ chưa từng dùng thứ đó, không có số QQ. Bỏ đi, ngày mai cậu liên hệ với thư ký của tớ, bảo cô ấy chuyển lại cho tớ. bây giờ tớ phải đi ngủ đây.”

“Không được, người sao hỏa, cậu phải lập tức xác nhận cho tớ một lát, đêm nay tớ phải làm xong. Ngày mai quá muộn rồi.”

Trịnh Hài vừa đồng ý, vừa dựa theo sự hướng dẫn của bạn cài đặt phần mềm, lập tức đăng ký.

Đăng ký không thuận lợi lắm, bảng kết nối luôn hiển thị hệ thống bận. Bỗng nhiên anh nhớ ra khoảng 2 năm trước Hòa Hòa tặng anh một số. Anh có thể nhớ được là vì 6 số đó chính là sinh nhật anh, mật mã thì lại đảo ngược lại, Hòa Hòa vì điều đó mà rất đắc ý.

Lúc đó anh vốn dĩ không để ý đến, nghĩ đến số đó đã vì quá lâu không đăng nhập mà sớm bị xóa rồi. Nhưng anh vẫn cứ thử nhập vào, lại kinh ngạc phát hiện ra, số đó chưa bị xóa, mật mã cũng chưa mất tác dụng.

Anh lập tức gọi điện thông báo cho bạn, bạn nói: “Cậu thật giỏi, vừa này còn nói chưa từng dừng QQ, bây giờ lại biến đâu ra 6 số vậy? Kịch liệt kinh thường cái giai cấp đặc quyền như cậu!”

Rất nhanh giải quyết xong vấn đề của bạn, nhưng Trịnh Hài lại chưa buồn ngủ. Anh nghiên cứu một lượt cái phần mềm chưa từng dùng này, rất nhanh liền thuận tay.

Anh đổi thành chế độ ẩn, kiểm tra danh sách ghi chép và bạn bè. Ghi chép nói chuyện trống, mà danh sách bạn chỉ có một người , “Cười ha ha”, ava là một hình con mèo. Con mèo đó anh nhận ra, chính là hình tượng mà mấy tháng trước Hòa Hòa sáng tác đó, lúc này cái hình đó màu xám. Anh tick vào chữ ký xem, một loạt cái từ tượng thành kỳ quái: ha ha he he hu hu hi hi ho ho….

Xem ra gần đây tâm trạng cô cũng không tồi, Trịnh Hài không kìm được nhếch khóe miệng lên.

Công lao chủ yếu của cái số này không bị xóa bỏ là vì Hòa Hòa luôn định kỳ vào đăng nhập, mỗi lần sau khi đăng nhập, cô còn để lại một email ghi chép, khoảng mỗi hai tháng một cái.

Email thứ nhất cô nói: “Em biết anh sẽ lãng phí mất cái số này, đáng thương em vì anh mà cướp lấy nó từ tay người khác, giúp người ta làm lao động một tuần. Miễn phí vẽ mười mấy bức tranh, sau này không bao giờ tặng quà sinh nhật anh nữa.

Mấy email sau đó đa phần là “ngày x tháng x năm x Tiêu Hòa Hòa du lịch qua đây, lúc tâm trạng cô tốt sẽ viết thêm mấy câu về những thứ hôm đó nhìn thấy, ví dụ: “Hôm nay tăng lường, mình lên mạng đặt một chiếc vòng tay hổ phách, cuộc sống thật đẹp đẽ”, lúc tâm trạng không tốt, viết một đống số lung tung, cuối cùng mắng: “XXX và XXX, Bối Qua Qua và Xuân Trùng Trùng!”*

Trịnh Hài thấy kỳ quái khi bản thân mình lại lập tức hiểu ý đó chính là “đê tiện” và “ngu xuẩn”. Hòa Hòa được dạy dỗ nghiêm khác, cái đó trên cơ bản là tiêu chuẩn mắng người khác cao nhất của cô rồi.

Cũng có cái đặc biệt hơn chút, ngày này năm ngoái, dung lượng email của Hòa Hòa gửi rất lớn, bên trong nhét đầy ảnh của anh đã bị cô PS xấu đi, từ 1 tuổi đến tận 29 tuổi, cô còn comment ở bên dưới: “Em dám chắc trong này có mấy bức đến bản thân anh cũng không có, em rất giỏi đúng không.”

Email như vậy hiển thị đều là “Hòm thư của tôi” gửi đến, xem ra giống như là người thần kinh tự nói một mình, anh vừa xem vừa thấy rất thú vị.

Lần đăng nhập gần đây nhất là trước đây một tháng, nhưng lần này không có comment.

Ngoài ra trong hòm thư còn có một ít mail được cô gửi từ hòm thư khác đến, đều là những hình thù và chữ viết kỳ lạ. Bình thường anh rất ít khi lên mạng và đọc sách, càng không xem mấy thứ vô vị này. Lúc này xem từng thứ một, đọc đến cái email cuối cùng, phát hiện đã qua nửa đêm.

Anh lại nhìn một lát cái ava duy nhất trong danh sách, vẫn màu xám. Lúc đang chuẩn bị tắt máy tính, lại thấy góc phải màn hình hiện lên một dòng báo tin, hiển thị là ” cười ha ha gửi cho bạn một email”. Trịnh Hài tick vào xem, trong email chỉ có một bức ảnh động cây nến đang cháy trên chiếc bánh gato, cùng với 4 chữ: Sinh nhật vui vẻ.

Trịnh Hài đỡ đẫn một lúc, tắt trang đó đi, đóng cả phần mềm.

Mấy giây sau, anh lại đăng nhập vào, mở khung chat với Hòa Hòa, viết một câu: “Muộn vậy rồi vẫn chưa ngủ sao?”

Một giây, hai giây…….qua hẳn mười mấy giây sau, bên đó cuối cùng có trả lời: “Anh là ai?” Trịnh Hài không biết phải trả lời sao.

Lại một lúc lâu sau, Hòa Hòa lại trả lời lại: “Anh trai, thật sự là anh hả?”

Trịnh Hài cảm thấy hoàn cảnh này còn khiến người ta lúng túng hơn cả lúc đàm phán bế tắc. Anh đánh mấy chữ, xóa đi, lại đánh lại, lại xóa đi.

Anh rất không thích ứng với kiểu giao lưu này. Anh giao lưu với bất cứ ai, bao gồm cả lúc ở nước ngoài, chỉ có 2 cách, hoặc là điện thoại, hoặc là email.

Anh nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn là lặp lại câu nói đầu tiên của anh: “Rất muộn rồi, đừng thức đêm.”

“Sao anh cũng ngủ muộn như vậy?” Hòa Hòa không đợi anh trả lời, lại thêm một câu, “Cảm ơn quà anh tặng em. Sau đó……em lại chuyển cho chị dâu rồi. Anh không để ý chứ, đúng không.”

Trịnh Hài phát hiện ra bản thân mình có cản trở ngôn ngữ. Anh lại qua một lúc lâu sau mới miễn cưỡng gõ một câu: “Không để ý.”

Nghĩ nghĩ vẫn thiếu cái gì, lại thêm một câu: “Cảm ơn em.”

Hòa Hòa gửi một bức ảnh đến, lại chỉ hiển thị một chữ X

Anh yên lặng cả trong lẫn ngoài màn hình, cuối cùng tạm biệt cô tắt máy tính, sau khi đi ra ngoài ban công hút một điếu thuốc, quay về bên cạnh Dương Úy Kỳ nằm xuống.

Dương Úy Kỳ lật mình, mơ mơ hồ hồ nói: “Trời sáng rồi à?”

“Chưa, mới 2h. Làm em tỉnh giấc rồi?”

“Anh cảm cúm còn ngủ muộn như thế?” Cô kề sát vào anh ngửi quần áo anh một lát, “Ho ghê như vậy, còn hút thuốc. Tâm trạng anh không tốt sao?”

“Không sao. Em ngủ đi.”

Trịnh Hài nghe tiếng thở ở bên cạnh nhẹ và dịu hơn, rõ ràng là cô lại ngủ say, còn bản thân anh vẫn chưa buồn ngủ chút nào.

Bình thường hễ quá nửa đêm vẫn chưa ngủ được, anh liền mất ngủ, cho nên anh luôn cố gắng hết sức tránh thức đêm.

Nghĩ đến sau khi trời sáng còn rất nhiều việc phải làm, anh nhẹ nhàng đứng dậy đi uống hai viên thuốc ngủ, miễn cưỡng ngủ trước khi trời sáng, lúc tỉnh dậy không biết Dương Úy Kỳ đã rời đi từ lúc nào.

Chú thích: Bối Qua Qua và Xuân Trùng Trùng trong tiếng Trung Quốc nếu ghép lại sẽ thành từ “đê tiện” và “ngu xuẩn”