Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu

Q.2 - Chương 226: Chương 7.1: Lòng hắn thương nàng

TrướcTiếp
Tuyết đọng đè lên đầu cành, mai đỏ tự nhiên nở rộ, hương thơm thanh tịnh và đẹp đẽ tràn ngập cả thành Trừ Châu. Ôn Noãn nắm thật chặt áo bông vải thô trên người, cầm theo bọc quần áo đơn giản và năm tên tỳ nữ khác được chiêu mộ nhập phủ theo quản sự sắp xếp tiến vào phòng tạp dịch bên tay trái.

Chỗ giường đệm của Ôn Noãn là bên tay trái dựa vào tường, đối ngược với nàng lĩnh giường đệm ngủ bên tay phải là một cô nương có thân hình cực kỳ gầy gò vả lại trầm mặc ít nói, bởi vì cô nương kia quá mức gầy khiến cho phần dưới cằm cực kỳ nhọn dưới hốc mắt hõm sâu, bởi vì dinh dưỡng không đầy đủ mà da mặt vàng vọt hơi trắng, cả người lộ ra vẻ có bệnh.

Khi phỏng vấn quản sự vốn không định thu nàng, nhưng không nhịn được nàng đau khổ cầu khẩn, cuối cùng nhận lấy nàng làm chút việc nặng giặt và hồ quần áo.

Dọn dẹp đơn giản một phen, Ôn Noãn thuận theo mấy người đi tới trong việc đứng thành một hàng chờ quản sự sắp xếp công việc. Trừ cô nương tên Thanh Thanh là người cùng phòng với nàng ra đã được bố trí công việc, bốn người khác đã có hai người được bố trí vào phòng bếp giúp một tay, còn lại hai người có dung mạo tốt hơn một chút được bố trí vào sảnh trước theo hầu. Chỉ còn dư lại Ôn Noãn, quản sự nhìn nàng nhíu nhíu mày, định bố trí nàng làm chút việc nặng, nhưng nhìn thân thể thật mỏng manh, vả lại tuy rằng là tỳ nữ nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác giống như cái tên của nàng “U Đàm” lộ ra vẻ thanh nhã, làm việc nặng hơi đáng tiếc. Nhưng nếu sắp xếp đi sảnh trước, tướng mạo này lại thật sự hơi bình thường. Hắn ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng thả lỏng chân mày ra nói, “Nhìn ngươi giống như là người thận trọng, mấy ngày gần đây đi phòng bếp nhỏ phụ trách nấu thuốc đi.”

Nấu thuốc? Cho ai! Trong phủ này có ai ngã bệnh có tư cách cần người chuyên nấu thuốc? Quân Dập Hàn! 

Hắn ngã bệnh? Chuyện khi nào? Có nghiêm trọng không? Từ sau khi vào phủ lòng Ôn Noãn liền rối loạn, không kiềm chế được lo lắng, thật muốn được gặp hắn ngay bây giờ, xem hắn rốt cuộc như thế nào.

Nàng đang chìm trong mạch suy nghĩ của mình, tay áo giống bị người nhẹ nhàng kéo kéo, nàng nghiêng đầu nhìn lại, thấy Thanh Thanh cô nương giường bên ngước mắt nhìn về phía quản sự, ngay sau đó thu mắt cúi thấp đầu xuống nhìn chằm chằm vào mũi chân.

Ôn Noãn lập tức hiểu rõ ý của nàng ấy, vội vàng đáp lại trước khi quản sự tức giận: “Vâng.”

“Nếu lần sau khi bản quản sự bố trí công việc ngươi lại thất thần, bản quản sự sẽ để cho ngươi đi phòng bếp bổ củi.” Quản sự nói xong đen mặt rời đi.

“Mới vừa rồi, cám ơn.” Ôn Noãn cười nói cám ơn với Thanh Thanh, Thanh Thanh cúi thấp đầu xoay người đi phòng giặt quần áo.

“U Đàm, ngươi đúng là may mắn, lần đầu tiên đã được chuyện thanh nhàn như vậy.” Trong giọng nói của Thúy Lan được bố trí đi phòng bếp tràn đầy chua chua. 

“Ai bảo người ta có mệnh kia rồi, đi thôi, đi làm việc.” Đào Hồng cũng được bố trí vào phòng bếp làm việc kéo Thúy Lan đi về phía phòng bếp.

Lúc này trong lòng Ôn Noãn đang treo ngược Quân Dập Hàn làm gì có tâm tình so đo với các nàng, chỉ làm như không nghe thấy lời nói châm biếm của hai người, bước chân hơi nhanh đi tới phòng bếp nhỏ nấu thuốc.

Nàng lấy thuốc đại phu đưa tới kiểm tra một chút, phát hiện là một chút thuốc hạ sốt trừ lạnh tầm thường, trái tim đang lơ lửng cuối cùng để xuống bảy tám phần, đánh giá hắn xác định gần tới thời kỳ thời tiết chuyển đổi quá nhanh nhất thời bị phong hàn.

Ước chừng sau hai canh giờ thuốc nấu xong, Ôn Noãn rót thuốc vào trong chén, nghĩ tới sắp được gặp Quân Dập Hàn, trái tim đang rối loạn dần dần vững vàng. Nàng đang định bưng thuốc đi, ngoài cửa lại có một nha hoàn dung mạo đẹp đẽ đi vào, giọng nói có vẻ hơi ngạo mạn: “Thuốc đã nấu xong chưa?” Nhìn vật liệu may mặc trên người, ứng với là người làm trong phủ có địa vị không thấp.

“Đã sắc xong rồi, ta sẽ đưa đi.” Ôn Noãn gật đầu một cái với nha hoàn kia, bưng thuốc lên đang định đi trước, nha hoàn kia lại nghiêng người ra đỡ, lạnh giọng cười nhạo nói, “Ngươi đưa đi? Ngươi có tư cách gì đưa đi?” Nàng khoanh tay vòng quanh Ôn Noãn hai vòng, cực kỳ khinh miệt nói, “Hóa ra là đứa mới tới, ta nói sao không hiểu quy củ như thế. Phòng của Vương gia là ngươi có thể tiến vào? Thuốc của Vương gia là ngươi có thể đụng vào? Dáng dấp bình thường như vậy, còn định đưa thuốc cho Vương gia, cũng không cầm gương nhìn kỹ dáng vẻ của mình một chút xem? Ngươi xứng à?”

Ôn Noãn cười lạnh trong lòng, nàng ngược lại không biết từ khi nào đưa thuốc cho Quân Dập Hàn cũng có phân chia dung mạo tốt xấu rồi, cô nương trước mắt này, dung mạo cũng chỉ hàng trung thượng, nàng thật sự không biết nàng ta lấy đâu ra tự tin như vậy.

Nha hoàn kia dạy dỗ nàng xong, thấy nàng yên lặng không nói cũng không lên tiếng chống đối, tự giác cho rằng đã ra oai phủ đầu nàng cũng làm đầy đủ tác dụng chấn nhiếp. Bây giờ trời lạnh, nếu còn không bưng thuốc này đi chỉ sợ thuốc nguội, không thể trì hoãn nhiều thêm nữa, liền lạnh lùng “Hừ” một tiếng, bưng thuốc lên đi ra ngoài.

Đầu ngón tay Ôn Noãn khẽ nhúc nhích, một vệt sáng bạc nhập vào trong cơ thể nàng ta.

Thân thể nàng ta lảo đảo một cái, Ôn Noãn lập tức vội bước lên một bước, một tay tiếp nhận lấy cái khay, một tay kia giả bộ đi đỡ nàng ta, nhưng ngón tay đưa ra vừa chạm tới quần áo của nàng ta không kịp thời đỡ lấy, trán nàng ta đập thẳng lên khung cửa, sưng lên một cục u lớn như trứng gà. 

“Ngươi không sao chứ, có chỗ nào không thoải mái không?” Ôn Noãn cực kỳ quan tâm hỏi.

“Không có, không có việc gì.” Nha hoàn kia nỗ lực đứng thẳng người, tay run run đón nhận lấy cái khay trong tay Ôn Noãn, nhưng tay còn chưa kịp chạm đến cái khay, một trận đau nhói từ sống lưng đột nhiên đánh tới, thân thể nàng mềm nhũn, “Cốp” một tiếng, cái trán lại một lần nữa mạnh mạnh mẽ mẽ đập vào khung cửa, cái u lớn bằng trứng gà trong nháy mắt chảy “Lòng trứng” đỏ thẫm xuống.

“Trán ngươi chảy máu, nếu không ta đi thông báo cho quản sự để cho ông ấy tìm đại phu kiểm tra cho ngươi một chút?”

“Không, không cần.” Nha hoàn kia giơ tay lên lau trán, liếc nhìn máu đỏ tươi trong lòng bàn tay, đầu óc choáng váng, nếu không phải tay kịp thời vịn khung cửa, không thể không một lần nữa hung hăng va chạm đụng vào. Nàng thấy máu đầu óc liền choáng váng lúc này khó có được rõ ràng nghĩ, nếu để cho quản sự biết nàng đột nhiên đau đớn cả người, chắc chắn sẽ cho rằng nàng bị đột phát chứng bệnh gì đó, sẽ không để cho nàng ở gần hầu hạ Vương gia. Chuyện này tuyệt đối không thể để cho quản sự biết. Nàng tốn sức mở mắt nhìn Ôn Noãn, bất kỳ ai muốn dựa vào gần Vương gia, đều là kẻ địch của nàng, nàng tuyệt đối sẽ không cho các nàng có nửa phần cơ hội, nhưng bây giờ dáng vẻ này của nàng đã không thể đi đưa thuốc, người mới tới có tướng mạo bình thường như thế, nàng có dung mạo xinh đẹp như vậy mà Vương gia cũng chưa từng nhìn trúng một lần, nàng ta càng thêm không thể nào, ứng với nàng ta sẽ không có bất kỳ uy hiếp gì. Chỉ trong chớp mắt, trong đầu nàng đã suy nghĩ xong. Lúc này mặc dù thân thể không tốt lại chật vật đến cực điểm, nhưng nàng vẫn hết sức ưỡn thẳng lưng muốn lấy khí thế của đại nha hoàn ra, nhưng eo vừa mới thẳng lên, lại đau đến nàng đột nhiên cuộn tròn trên trán đổ mồ hôi hột nhỏ giọt, liền chỉ đành phải vứt bỏ khí thế còn chưa lấy ra, nắm gấu quần Ôn Noãn không còn hơi sức nói: “Thuốc này, để ngươi đưa đi cho Vương gia.”

“Được.” Ôn Noãn lạnh nhạt xoay người rời đi. Nếu không phải trời giá rét sợ thuốc chuyển lạnh, vả lại nàng không kịp chờ đợi muốn đến gặp Quân Dập Hàn, nàng sao có thể dễ dàng bỏ qua cho nàng ta như vậy.

Một cánh cửa ngăn cách, hắn đang ở trong nàng ở ngoài, chỉ cần vượt qua cánh cửa này, nàng liền có thể gặp được hắn. Ôn Noãn đứng ở cửa, hơi cong tay làm như thế nào cũng không bóp xuống được. Là càng gần hắn thì càng e sợ? Hay là nàng không có đủ dũng khí đối mặt với hắn? Nàng nghĩ có lẽ đều có. Nàng muốn gặp hắn, rồi lại sợ gặp được hắn.

“Tại sao là ngươi đưa thuốc? Khinh Hồng đâu?” Khi nàng đang chần chừ không quyết thì Bạch Ưng đi ngang qua tiến lên phía trước hỏi.