Tác giả: Nhĩ Đông Thỏ Tử

Chương 3: Chương 2

TrướcTiếp
Nam Sơ hút thuốc xong trở lại văn phòng, đã xác định là dị ứng mỹ phẩm, Nghiêm Đại giơ tay lên, lấy đầu ngón tay đâm Tây Cố, tức giận kêu lên: “Cô phải bồi thường! vài ngày nữa tôi cũng không có cách nào để diễn được, ngộ nhỡ đạo diễn trừ tiền công của tôi thì làm sao bây giờ? !”

Mặc dù Thẩm Quang Tông không thích Nghiêm Đại, nhưng trên mặt vẫn như cũ không biến sắc, mỉm cười hoà giải: “Tiểu Đại, chúng ta đều làm cùng một công ty, ầm ĩ khó nhìn như vậy đây không phải là làm cho người ta chế giễu sao?”

Nghiêm Đại dậm chân một cái, bĩu môi: “Anh Tông! Nhưng mặt của tôi. . . . . .”

Nói được một nửa, ánh mắt liếc về phía Nam Sơ mới tiến vào, người sau rảnh rang dựa vào khung cửa nhìn cô, nhất thời giọng nói bị nghẹn lại, nuốt vào, nửa câu sau còn chưa kịp nói đành nuốt trở về.

Không hiểu sao, Nghiêm Đại có chút sợ Nam Sơ, lại có chút ghen tị với cô, loại cảm xúc phức tạp đó ngay cả chính cô đều nói không rõ ràng lắm.

Năm trước Nam Sơ mới vào công ty, so với cô trễ hơn một năm. Đều là nghệ sĩ nhỏ mới mười tám tuổi, nhưng Nam Sơ có một người mẹ là ảnh hậu, mặc dù nghe nói mẹ con các cô quan hệ rất xấu, nhưng dù sao cũng tốt hơn bọn họ không có những thứ này.

Lúc Nam Sơ sáu tuổi đi theo mẹ là Nam Nguyệt Như quay quảng cáo, chụp ảnh, ngôi sao nhỏ tuổi ra mắt. Mười sáu mười bảy tuổi nhận mấy bộ phim điện ảnh, nổi tiếng thấy rõ. Nữ diễn viên trong tổ thỉnh thoảng sẽ thảo luận bát quái về Nam Sơ, Nghiêm Đại ghen ghét Nam Sơ đã lâu, không nhịn được sẽ thêm mắm dặm muối vào.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy thái độ không thèm để ý và bộ dạng nhẹ nhàng của Nam Sơ đi qua bên cạnh mình, trong lòng vừa nóng vừa giận, làm một người phụ nữ, cô sao có thể không thèm để ý danh tiếng của mình như vậy.

Quả nhiên giống với mẹ cô ta.

Vừa lẳng lơ vừa phóng túng.

Thật ra thì danh tiếng của Nam Nguyệt Như không tính là kém, chỉ là năm hai mươi sáu tuổi năm đó vắng bóng một năm, sinh hạ Nam Sơ, đến nay vẫn chưa công bố cha của Nam Sơ là ai.

Năm đó, Bát Quái tạp chí liệt kê toàn bộ những nam diễn viên có khả năng là cha của Nam Sơ, kết quả trong vòng vài năm, hoặc là tuyên bố giải nghệ, hoặc là kết hôn sinh con.

Cho đến ngày nay, chuyện này, vẫn là một trong mười câu đố bí ẩn chưa có lời đáp của làng giải trí.

. . . . . .

Nam Sơ tựa vào trên cửa, rất lạnh nhạt liếc Nghiêm Đại một cái.

Nghiêm Đại liền sợ hãi, vứt bỏ mặt mũi bĩu môi bất đắc dĩ nói: “Các người nói với đạo diễn đi, tôi không đi đâu.”

Nam Sơ mỉm cười: “Được.”

Trở lại trong tổ, Nam Sơ xin nghỉ giúp Nghiêm Đại, phần diễn của cô ấy cũng trì hoãn đến ba ngày sau, đạo diễn có chút bất mãn mắng xéo một câu: “Chỉ có cô là nhiều chuyện nhất.”

Hai ngày sau, lời này lại truyền đến lỗ tai của Nghiêm Đại, qua miệng nhiều người, liền thay đổi ý nghĩa, không biết làm sao lại biến thành ——

Gương mặt của Nghiêm Đại bị dị ứng, không cách nào quay phim, trì hoãn tiến độ, đạo diễn dưới cơn nóng giận đã xóa phần diễn của Nghiêm Đại, cho Nam Sơ thêm đất diễn, còn nhục mạ Nghiêm Đại chỉ là một diễn viên nhỏ.

Hơn nữa, nghe nói chuyện này chính là do trợ lý của Nam Sơ làm.

Ở trong mắt mọi người, vị đạo diễn thành thục, chững chạc nhất định là bị Nam Sơ tên tiểu yêu tinh này che mờ hai mắt rồi, mới có thể trong cơn tức giận nói ra những lời đó.

Dù sao cũng là nữ nghệ sĩ dám công khai thảo luận sách vàng với đạo diễn, còn có chuyện không biết xấu hổ nào mà không làm được cơ chứ!

Vì vậy, Nam Sơ trở thành cái gai để cho mọi người chỉ trích.

Nghe chuyện này, Thẩm Quang Tông tức điên lên, từng sợi tóc một dựng thẳng lên, thiếu chút nữa là bóp chết Tây Cố, Nam Sơ kéo cô gái nhỏ qua, bình tĩnh lật sách: “Thật phiền chết đi được, em xách hành lý đi.”

Người Tây Cố tuy nhỏ, nhưng sức lực lại vô cùng lớn, một người xách vài chiếc vali vẫn không thở dốc.

Thẩm Quang Tông buông cổ áo Tây Cố ra, im lặng làm một động tác cắt cổ.

Tây Cố vội che mắt.

Nam Sơ sờ sờ đầu của cô gái nhỏ, lên tiếng cảnh cáo: “Thẩm Kính Băng ——”

“Cô cứ che chở em ấy đi, cô che chở em ấy mấy ngày nữa sẽ lan truyền tin cô đồng tính luyến ái luôn!”

Thẩm Quang Tông tức giận rời đi.

Tây Cố nhìn Nam Sơ, phát hiện cô lại tiếp tục cúi đầu lật sách.

Cô không nhịn được tiến tới: “Chị đang xem cái gì vậy?”

Nam Sơ dựng thẳng sách lên đặt ở trên đùi, cho cô nhìn trang bìa.

“Kim Kim Kim. . . . . . Bình mai.”

“Ừ.”

Tây Cố nhìn cô, vẻ mặt điềm tĩnh, lạnh nhạt tự nhiên, giống như có một bức bình phong, ngăn cách với thế giới bên ngoài, sao cô có thể xem sách cấm một cách thú vị như vậy.

Ngày thứ tư, Nam Nhị Hào người đoạt giải nam diễn viên phụ xuất sắc nhất năm ngoái và Nhiễm Đông Dương cũng là bạn trai tin đồn của Nghiêm Đại vào tổ, rốt cuộc diễn viên đều đã đến đông đủ.

Nghiêm Đại quay xong cảnh diễn cuối vào ban đêm, lúc đi ra phòng quay phim, nhìn thấy dưới lều vải có ngồi hai bóng lưng đang ngồi song song với nhau.

Nhiễm Đông Dương khẽ dựa trên ghế hỏi: “Cuộc sống lúc này thế nào?”

Nam Sơ cúi đầu nhìn kịch bản, giọng nói lạnh nhạt: “Rất tốt, ăn được ngủ được.”

Mấy năm trước đây hai người từng hợp tác chung một bộ phim.

Nhiễm Đông Dương nghiêng người tới trước, đưa tay ra sờ đầu Nam Sơ, bị cô bình tĩnh tránh thoát, tay dừng tại giữa không trung, lúng túng cười cười: “Em làm sao vậy? Giống như biến thành người khác vậy.”

Nam Sơ không ngẩng đầu, nhếch môi cười lạnh.

Nhiễm Đông Dương kéo cái ghế, dựa vào bên người cô nói: “Mặc dù khi đó em không thích nói chuyện, nhưng mà ít nhất em cũng dịu dàng, thế nào, mấy năm không gặp, Tiểu Mân Côi mọc gai rồi hả ?”

Nam Sơ không để ý đến anh, vỗ kịch bản lên bàn, cầm bút khoanh tròn một đoạn, không mặn không lạt nói,

“Đoạn này sau khi anh đi tôi lại tới kéo anh, cảm xúc có thể thoát ra ngoài một chút.”

Nhiễm Đông Dương cầm gối lót sau đầu, nằm dựa vào ghế: “Em nha, chính là tính cách quá thúi, không có chút nào đáng yêu.”

Nam Sơ ngẩng đầu, lạnh nhạt liếc nhìn anh một cái.

Ánh mắt liếc về phía dưới cây hòe già cách đó vài mét có ẩn núp một bóng dáng lén la lén lút.

Nhiễm Đông Dương thu lại nụ cười, ngồi thẳng, tay chống trên bàn: “Em đừng nhìn anh như vậy, năm đó. . . . . .”

Nam Sơ chợt cười với anh một tiếng, xòa tay ra, ngón tay mảnh khảnh, trắng nõn.

Mùa hè chìm vào đêm đen, công việc quay phim dần dần kết thúc, ánh trăng chiếu xuống ánh sáng trắng nhạt, nước da Nam Sơ hiện ra màu trắng, cả người giống như đang phát sáng.

Trong lòng Nhiễm Đông Dương phức tạp khó nhịn.

Nhưng giống như bị ma xui quỷ khiến mà tiến tới.

Ai ngờ, một giây kế tiếp: “Bốp ——” một tiếng vang thật lớn, cái ót bị người khống chế, nện mạnh xuống góc bàn.

“Đclmm!”

Ngẩng đầu lên lần nữa thì trán sưng lên một cục, giống như sừng trâu.

Nhiễm Đông Dương bị đau mở miệng trách móc, Nam Sơ đã thu đồ đứng lên, ôm kịch bản vào trong ngực, một bộ váy dài màu đen càng làm hiện rõ dáng người xinh đẹp của cô, cúi đầu chào anh, lạnh lùng giống như một con thiên nga đen cao quý.

Cô cúi người xuống, ưu thế người đàn ông lúc nào cũng hiện rõ trong đêm tối, nhưng đêm tối lại che phủ người con gái trước mắt này càng thêm đáng sợ.

Nam Sơ mảnh mai, bộ xương nhỏ, đuôi mắt dài nhỏ, chân mày dịu dàng, đôi môi mỏng đơn thuần, rất ít khi tức giận, gần như không có gì có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.

Nhưng khi cô thật sự nổi giận, cả người liền thay đổi trở nên bén nhọn.

Giống như hiện tại,

Đôi chân mày nhăn lại càng thêm nổi bật.

“Nếu anh còn nhắc lại chuyện năm đó, tôi sẽ khiến anh hối hận vì đã quen biết tôi.”

. . . . . .

Trở lại khách sạn, Nam Sơ tắm xong quấn khăn tắm ra ngoài, điện thoại trên giường rung một cái.

Trên màn hình hiện lên một tin nhắn.

Cô liếc nhìn, tháo khăn tắm ra, thiếu nữ trắng nõn * hoàn toàn bại lộ, tấm gương lớn phản chiếu dáng người xinh đẹp của cô.

*Thiếu nữ ở đây theo mình hiểu là khuôn ngực đó nha mấy bạn.

Nam Sơ có làn da trắng, cánh tay nhỏ, một đôi chân cân xứng thẳng tắp, da thịt mềm mại, mịn màng, óng ánh, săn chắc.

Giống như trong thơ miêu tả ——

Tuyết ngực loan trong kính, kỳ cây Phượng trước lầu.

Tạm dịch: Trong gương loan, khuôn ngực nữ tử trắng trong như tuyết, nữ tử duyên dáng yêu kiều như cây ngọc trước lầu phượng.

Thay một chiếc quần dài đậm màu, Nam Sơ cầm điện thoại di động lên, trượt màn hình, một tin nhắn hiện lên.

Đến từ một người tên là Lâm Khải.

Lâm Khải là một nhà Violon thiên tài mà Nam Sơ gặp khi đi học ở Milan, mười chín tuổi.

“Thứ bảy tôi có một buổi diễn tấu Violon, nhất định phải tới.”

Chỉ chốc lát sau lại gửi một tin nhắn tới nữa: “Nhất định phải tới, ngày mai tôi sẽ kêu người mang vé tới cho cô!”

Nam Sơ nhắn lại: “Tối hãy đến.”

Trưa ngày hôm sau, Nam Sơ mới vừa quay xong, ngồi ở trong lều vừa giơ cây quạt điện nhỏ quạt cho mát, vừa mở bản kinh Phật ra đọc.

Thẩm Quang Tông vừa thấy cô như vậy liền nổi giận, mang theo khí thế như trẻ con đi qua khởi binh vấn tội: “Đầu của Nhiễm Đông Dương có phải là kiệt tác của cô hay không?”

Nam Sơ thoải mái thừa nhận: “Ừ.”

Thẩm Quang Tông biết ngay là như vậy mà, tức giận đến mức lỗ mũi hướng lên trời: “Nếu cô thật sự không thích nhìn thấy anh ta thì cũng nên nhịn một chút có được hay không?”

Nam Sơ lắc đầu: “Anh ta nói chuyện cợt nhả với tôi, nhịn không được.”

“. . . . . . Ha, chuyện khác cô có thể nhịn, tại sao chuyện như vậy lại không nhịn được?” Thẩm Quang Tông vặn cánh tay, trợn trừng mắt, hung hăng chỉ vào cô: “Trước mắt, chuyện này tôi sẽ che giấu cho cô, đừng tiếp tục gây rắc rối cho tôi nữa, cho dù biết mình bị bôi đen cũng đừng sinh sự.”

Quả thật, lúc Nam Sơ mười lăm, mười sáu tuổi có đóng một bộ phim, hành động vẻ vang này đã bị người ta bôi đen nhiều năm, cộng thêm trước đó quản lý đoàn phim năng lực quan hệ xã hội yếu lại vướng vào scandal yêu ngôi sao, Nam Sơ một đường đi đến bây giờ cũng không dễ dàng, trang Microblogging không tìm thấy một cái bình luận nào có thể xem được, Thẩm Quang Tông liền cho đóng cửa trang bình luận Microblogging của cô.

Vì vậy các nhóm antifan lại tiếp tục mắng chửi ở nhiều nơi trên Microblogging mà người đại diện Thẩm Quang Tông mở ra.

“Nam Sơ cút ra khỏi làng giải trí.”

“Nam Sơ là một con điếm thúi, bị người ta làm cho nát hàng.”

“Cả nhà cô đều chết sạch.”

. . . . . .

Có đôi khi Thẩm Quang Tông nhìn Nam Sơ cũng cảm thấy cô thật đáng thương, nhỏ như vậy đã phải làm việc, còn chịu đựng nhiều như vậy, nhưng rất ít khi nghe cô oán trách cái gì, sắp xếp làm việc cho cô, cô sẽ cố gắng hoàn thành, không tranh công không khuất phục giải thưởng.

Hơn nữa cô lại không hèn mọn.

Có được phần kiêu ngạo độc nhất của chính mình, cô không cúi đầu, không khuất phục cuộc đời, đạo diễn nói cô rất giống một con thiên nga đen, cao quý lại độc lập.

Chỉ là sau khi Thẩm Quang Tông nghe nửa câu sau thì như từ trên trời rơi xuống.

Đạo diễn bổ sung thêm một câu, vẫn là thiên nga đen lên đường với chiếc xe lửa nhỏ Thomas.

Ánh mặt trời chụp lấy thân thể gầy nhỏ của cô.

Thẩm Quang Tông thở dài, ngồi xuống bên cạnh cô, cúi đầu nhìn cuốn kinh thư trên tay cô: “Ai, Phật tổ có nói cho cô biết chừng nào thì cô có thể thành công hay không?”

Nam Sơ ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, nói: “Phàm là những thứ bên ngoài, đều là hư không.”

“Hư không cái rắm.” Thẩm Quang Tông liếc mắt xem thường: “Danh tiếng cũng thối đến nơi, còn có tâm tình xem cái này, cô dứt khoát xuất gia luôn đi.”

Nam Sơ lật một trang sách, nghiêng mắt suy tư một chút, sau đó nói: “Ý kiến hay.”

“Không thể cứu nổi.” Thẩm Quang Tông lắc đầu rời đi.

Gần tối, Tây Cố mang theo một phong thư đi tới: “Nam Sơ, mới vừa có người đưa cái này tới cho cô.”

Nam Sơ nhìn một cái, gật đầu: “Ừ, cám ơn.”

Mặt trời hừng hực, ánh nắng mặt trời chiếu lên đỉnh đầu, Tây Cố rút một chiếc khăn giấy, vừa lau mồ hôi, vừa nói: “Là một anh chàng đẹp trai, mặc quân trang, dáng dấp cực kỳ đẹp trai, nhưng mà lại quá lạnh.”

Nói xong còn tượng trưng mà run lên một cái.

Nam Sơ đặt sách xuóng, ngẩng đầu: “Quân trang?”

Tây Cố gật đầu: “Ừ, nhưng đẹp trai, em kêu anh ta đợi một lát, anh ta cũng không chịu chờ, liền xoay người rời đi.”

“Bây giờ có còn ở đó không?”

“Em mới vừa nhìn thấy anh ta đi đến căn tin.”

Có lúc, bỗng nhiên trong đầu sẽ nhảy ra một gương mặt, vì vậy cô biết rõ không thể nào, cũng sẽ không nhịn được nghĩ muốn đi kiểm chứng, mà sự thật chứng minh, thường thường giác quan thứ sáu của phụ nữ đều là chính xác đến 99%.

Quả nhiên, đợi cô đuổi kịp tới bên ngoài phòng quay phim, thấy một bóng lưng thẳng đứng quen thuộc, trong trí nhớ, người đó có đôi mắt đào hoa, đuôi mắt nhếch lên giống như đang cười, một đôi mày rậm, nghiêm túc làm cho người ta sợ hãi, mà đường nét trên cơ thể cường tráng dưới ánh mặt trời hiếm khi dịu dàng.

Đường cong trên người, lưu loát gọn gàng, một phần cũng không dư, một phần cũng không thiếu.

Trong tay anh đang cầm một chai nước mới vừa uống xong, vặn nắp ở trên, tùy ý mở cửa kính xe xuống ném vào bên trong ghế sau xe, mới vừa kéo cửa bên ghế lái ra.

Không biết lực đàn hồi từ đâu tới: “Pằng ——” một cái, cửa bị đóng lại.

Người đàn ông theo thói quen cau mày, chân mày vặn thành hình chữ Xuyên, không kiên nhẫn, ngấm ngầm chịu đựng.

Chỉ nghe phía sau truyền đến,

“Lâm lục kiêu, anh chạy cái gì?”