Tác giả: Tùy Hầu Châu

Chương 16: Chương 10.2

TrướcTiếp
Editor: Linh Đang

Vương tổng Đỗ tổng cùng Trương tổng là Chu Diệu vừa khéo gặp được ở thang máy, thuận tiện kéo qua để mở rộng chút quan hệ cho cô, nhưng khi nghe thấy Nhan Nghệ bảo cô lấy danh thiếp ra, Chu Diệu vẫn tương đối ngoài ý muốn nhíu mày.

Ai. . . Ai còn vài tấm danh thiếp nữa. Đa Ninh lấy từ ví tiền trong túi váy ra ba tấm danh thiếp, đưa cho ba vị tổng giám đốc.

Mới ra khỏi cửa khách sạn, tất cả mọi người đều tan cuộc, Đa Ninh cùng Nhan Nghệ chia ra đứng hai bên Chu Diệu, Nhan Nghệ luôn biểu thị lòng cảm ơn với Chu Diệu: “Anh Chu, thật sự anh cổ vũ Ninh Ninh rất nhiều, cám ơn, cám ơn. . .”

Chu Diệu biến thành Chu tổng, Chu tổng lại biến thành anh Chu.

Chu Diệu vẫn bất vi sở động* nhìn về phía trước, thương lượng Nhan Nghệ với: “Nếu không cô về trước một mình đi, lát nữa tôi đưa Đa Ninh về.” Đây là một câu thương lượng, cũng là một câu trần thuật.

Bất vi sở động(不为所动): không có động tĩnh, không bị thuyết phục

Không có việc gì. Nhan Nghệ vô cùng tốt bụng nói đồng ý: “Được thôi, không thành vấn đề!”

Nhan Nghệ rời đi, mở cửa xe Macan của mình ra vui vẻ vẫy vẫy tay với Chu Diệu, chạy ra khỏi cửa khách sạn.

“Đi thôi.” Chu Diệu nói với cô.

“Đi đâu?” Đột nhiên Đa Ninh có chút khẩn trương. . . Chu Diệu muốn giữ cô lại để gì?

“Gọi xe đi.” Chu Diệu quay đầu lại, gằn từng chữ nói cho cô.

Đa Ninh: . . .

Được rồi, cô không ngồi Macan của Nhan Nghệ để về, là phải ngồi xe taxi với Chu Diệu rồi.

Xe taxi màu xanh lá, về thái độ của Ô Giang đối với cô, Đa Ninh vẫn không nghĩ ra; hồi tưởng lại lúc học đại học cô ít tiếp xúc với Ô Giang, cô cảm thấy truy rằng con người Ô Giang tương đối lạnh nhạt, nhưng đối xử với người khác vẫn rất khách khí, cũng không khó ở chung.

Nhớ rõ có khoảng thời gian, sáng sớm nào cô đến thư viện cũng gặp được Ô Giang; bởi vì chuyện của Miêu Miêu làm hảo cảm của cô với Ô Giang tăng lên, gặp nhau ở thư viện sẽ chào hỏi Ô Giang.

Sau đó Ô Giang ngồi ngay xuống phía đối diện cô, một mình đọc sách.

Nhưng mà, hình như cô và Ô Giang đều không nói lời nào, mãi đến lúc cô sắp đi Ô Giang mới hỏi cô một câu, đại loại là: “Sáng sớm mỗi ngày em đến thư viện chỉ để vẽ tranh động vật thôi sao?”

Đúng thế, nhưng mà không thể à?

. . . Chẳng lẽ, lúc đó cô đã bị Ô Giang ghét bỏ sao? Bởi vì cô tới thư viện không học tiếng anh mà chỉ đơn giản ngồi vẽ mèo con chó con?

Đừng thế chứ! Ai lại vì nguyên nhân nhàm chán đó mà ghét một người.

Đa Ninh tiếp tục nghĩ nghĩ, còn có một lần tiếp xúc là cô thay Miêu Miêu đến căng tin gọi đồ nhưng không mang tiền, vừa vặn Ô Giang xếp hàng đối diện cô, tốt bụng quét thẻ cho cô một lần. Nhưng mà tiền quẹt thẻ, cô nhớ rõ mình cũng không quỵt nợ hay khất nợ mà, ngày hôm sau đã nhờ Chu Diệu đưa hai mươi đồng thay cô trả lại Ô Giang.

Sau đó, hình như cô và Ô Giang cũng không tiếp xúc gì.

Song song ngồi sau xe taxi, Đa Ninh hỏi Chu Diệu: “Có phải anh và Ô Giang từng có khúc mắc hay không?”

Chu Diệu cũng không gạt cô, nói cho cô: “. . . Coi là có đi.”

“Bởi vì chuyện gì?”

Chu Diệu nhất thời không nói chuyện, sau một lúc mới mở miệng nói: “Cậu ta giành đồ của anh.”

Đa Ninh không muốn nói chuyện, Chu Diệu học đại học mà coi như nhà trẻ sao?

“Không phải em luôn nói anh rất keo kiệt sao?” Đột nhiên Chu Diệu chuyển đề tài, lạnh nhạt hỏi lại cô.

“. . . Không.” Đa Ninh bị đả kích. Đêm nay Chu Diệu chi tiền lại xuất lực, sao cô lại không biết xấu hổ nói anh keo kiệt được. Trước kia cô nói Chu Diệu keo kiệt, cũng không phải Chu Diệu nhỏ mọn, chỉ là thật sự anh rất khôn khéo, rất nhanh trí thôi!

“Đúng rồi, đêm nay gặp mặt bạn bè đều là chủ ý của vị bạn cùng phòng kia của em nhỉ.” Chu Diệu khôn khéo hỏi cô như thế.

Đa Ninh nhỏ giọng trả lời: “Là chủ ý của hai chúng em.”

“Hứa Đa Ninh, em cho là ngày đầu tiên anh quen em à.” Chu Diệu bất mãn nói lời độc, “Trước kia người khác mời em tham gia tụ hội em đều sẽ không đi, chẳng lẽ đi Toronto mấy năm liền sửa tính?”

Đa Ninh nâng mí mắt, đáp lại Chu Diệu một câu: “Vạn sự khởi đầu nan, em không thể không giúp sức được.”

Chu Diệu nhích lưng lại dựa gần ghế, không hề để ý cô.

Đa Ninh nhìn cửa kính xe, bên ngoài là ánh sáng mờ của đèn đường. Cô không thích trường hợp như đêm nay, bao gồm đưa danh thiếp để tạo lập quan hệ. Nhưng mà, Nhan Nghệ thích kiểu đó. Nhan Nghệ khó có lúc hăng hái bắt đầu cuộc sống mới, sao cô có thể không cùng cô ấy. . .

Di động trong túi rung lên, Đa Ninh lấy điện thoại xem ra, là cuộc gọi video từ dì ở Toronto, trong video hiện lên khuôn mặt đáng yêu đang tươi cười của Thiểm Thiểm Alice.

Đa Ninh ấn nút tắt cuộc gọi trước.

Chu Diệu liếc nhìn di động của cô một cái: “Sao lại không nhận?”

Đa Ninh: “. . . Lưu lượng còn ít.”

Chu Diệu không phản đối: “Nghèo chết, ngày mai đưa em 10G.”

Đa Ninh: . . .

Xe taxi dừng ở cửa nam của tiểu khu Lam Thiên, Đa Ninh đội chiếc mũ trùm đầu cũ xuống xe, bên trong Chu Diệu báo địa chỉ, để người lái xe chở anh về bên đó.

Xe taxi đi nhanh chóng rời đi, Đa Ninh đi đến chỗ gác cửa, đang muốn lấy thẻ quẹt ra để có thể vào tiểu khu, cô lại lấy ra từ trong túi xách một chiếc. . . Ví tiền. Đa Ninh vội vàng quay đầu, thấy xe taxi còn chưa đi được xa, tiến lên đuổi theo.

Vừa đuổi theo vừa kêu: “Bác tài, dừng lại, dừng lại!”

Ước chừng đuổi theo năm mươi mét, xe taxi mới dừng lại được, ngay sau đó đôi chân dài của Chu Diệu thò ra từ trong xe, vô cùng lo lắng nhìn cô đang thở hổn hển, mở miệng liền mắng: “Hứa Đa Ninh, em có bệnh à, có biết đuổi theo xe rất nguy hiểm hay không.”

Trước đừng mắng cô, Đa Ninh khom lưng thở dốc.

Chu Diệu: “. . . Nhanh nói rốt cuộc có chuyện gì!”

Đa Ninh tiếp tục thở hổn hển một lúc, sau đó tiến lên hai bước, đưa tới một cái ví tiền: “Ví tiền của anh . . . Quên ở chỗ em!”

“À!” Mặt Chu Diệu không chút thay đổi nhận ví tiền, nhếch nhếch miệng. Thì ra là đưa ví tiền, vừa rồi anh thấy cô chạy gấp như vậy. . . Còn tưởng rằng cô muốn đuổi kịp đến thổ lộ đấy.

——

Trở lại hoa viên Lam Thiên, Đa Ninh gọi lại video cho dì; nhìn thấy bên kia Thiểm Thiểm đang ăn bánh chấm sữa, vẫy tay chào buổi sáng với cô: “Good morning, Đa Ninh. . .”

Cô đáp lại một câu Good morning, tuy rằng bên cô đang là evening.

Video chuyển đến chỗ dì, câu đầu tiên dì nói là: “Đa Ninh, cháu không cần bán phòng. Vấn đề tài chính của dượng cháu đã được giải quyết.”

Đa Ninh có phần không quá tin tưởng, thật sự giải quyết. . . Sao?

Nếu dượng bên đó thật sự giải quyết được vấn đề tài chính, có vẻ là cô sẽ không cần bán Tinh Hải Loan đi. Ngày hôm sau, Đa Ninh lại bị tiếng thét chói tai của Nhan Nghệ đánh thức, Nhan Nghệ hưng phấn mà nói cho cô đơn hàng đến rồi!

Bạn học nữ tham gia buổi họp mặt ngày hôm qua mở cơ quan giáo dục và đào tạo, trong lúc đó cần tổ chức một số hoạt động từ thiện. Đêm qua cô ấy xem đồ thiết kế mà Nhan Nghệ đưa cho, vô cùng thích.

Cho nên, dự định đặt trước 100 con thú bông để cuối tuần đưa đến chỗ các bạn nhỏ.

“100 con! Đa Ninh. . .” Nhan Nghệ vui vẻ ôm cô nói.

Đa Ninh cũng rất vui vẻ: “Nhan Nghệ, cậu giỏi quá!”

“Không không không, cậu tuyệt nhất, Đa Ninh!” Nhan Nghệ mừng rỡ nước mắt muốn trào ra.

Nếu đơn hàng tới, sẽ phải bắt đầu làm việc. Thứ bảy, Đa Ninh vẫn ngồi trước máy tính để vẽ, dùng phần mềm để sửa chữa những chi tiết nhỏ của công tử thỏ một lần nữa.

Bên kia Chu Diệu cũng rời giường, ở thành phố A có nhiều hơn một người mà anh có thể liên hệ, giờ giấc của anh cũng sớm hơn rất nhiều.

Nằm dựa vào đầu giường, Chu Diệu cầm di động đột nhiên nghĩ đến một vấn đề —— hiện tại anh và Đa Ninh được tính là quan hệ gì?

Vấn đề này, vào lúc anh quyết định ly hôn với Đa Ninh, anh từng gọi điện thoại nhờ một người bạn học cùng phòng có phương diện tình cảm phong phú nhờ làm cố vấn, bạn cùng phòng chỉ hỏi anh một câu —— hai người làm qua sao?

Cái gì làm với không làm, có thể đổi câu văn nhã hay không. Ví dụ như trong cuộc hôn nhân anh có sử dụng quyền lợi hợp pháp của một người chồng hay không . . .

Thần kỳ nhất là, người bạn học cùng phòng tốt nhất kia của anh có pháp danh là Nhất Thành, đã quy y phật môn.

. . .

Trước máy tính, Đa Ninh đang chống má tự hỏi công tử thỏ, đột nhiên bị tiếng di động vang lên làm hoảng sợ. Điện thoại là Chu Diệu gọi tới, mở miệng liền hỏi cô ——

“Đợi lát nữa có muốn tới chùa ăn cơm chay hay không?”

Cái gì? Đa Ninh sợ chính mình nghe lầm, ăn cái gì. . . Ăn cơm chay?

Oh yeahhh, đại sư của chúng ta sắp xuất hiện rồi ^^

Hãy nhấn flike, fshare và com nhiệt tình ủng hộ editor nhé