Tác giả: Tùy Hầu Châu

Chương 42: Chương 29.2

TrướcTiếp
Editor: Linh Đang

“. . . Cái này cũng không phải.” Chu Diệu trề một bên môi, không khỏi thích thú khi thảo luận vấn đề này với Đa Ninh, thảo luận trước, anh mới có cơ hội làm cha, hoặc là đảm đương vai cha.”Không phải mọi người đều nói con gái giống cha, con trai giống mẹ sao?” Chu Diệu lôi ra cách lí giải của thế hệ trước, “Anh chỉ cảm thấy con gái giống anh. . . Không tốt lắm.”

Giống anh? Nghĩ cũng hay lắm.

Giọng điệu Chu Diệu càng nói càng khoái trá, lại phân tích tiếp cho cô: “Em xem nếu con gái giống anh, sẽ dễ dàng mắt một mí, mũi to, nhiều lông, nói không chính xác thì tính cách còn táo bạo, ngẫm lại thật đáng sợ.”

Đầu tiên Đa Ninh cười haha một tràng, sau đó chớp chớp mắt, may mà không giống như Chu Diệu nói, điều này thực sự may mắn.

“Nhưng dù sao cũng là đứa nhỏ của mình ——” Chu Diệu nhếch nhếch môi, lộ ra một chút ý cười, “Xấu chút cũng có thể tiếp nhận, dù sao cũng là của mình.”

Đa Ninh yên lặng lơ đi, không tệ, rốt cục cũng nói một câu coi như có thể chấp nhận được.

Sau đó chuyện phòng triển lãm tranh đối diện công ty Chu Diệu, Đa Ninh trải qua một phen suy nghĩ, vẫn quyết định thuê. Đương nhiên Nhan Nghệ cũng không có ý kiến gì. Kiểu gì cũng phải thuê nhân viên, có một phòng làm việc đẹp rất quan trọng.

Vốn phòng triển lãm trang trí cũng đã rất ổn, đơn giản lại rộng rãi, sau này cô cùng Nhan Nghệ chỉ cần mua thêm tủ đựng cùng sô pha là tốt rồi. Tủ là dùng để trưng bày hàng mẫu, Đa Ninh nhớ đến trong phòng Thiểm Thiểm có một “Thành phố động vật”, rất muốn chuyển một nửa tới đây.

Sáng sớm ngày hôm sau cô cùng Thiểm Thiểm gọi video, mới biết được Thiểm Thiểm phát sốt, trên trán có một miếng dán hạ sốt hoạt hình. Qua video, Thiểm Thiểm ngồi trên đệm chơi đùa, chun buộc tóc còn chưa cởi ra, bất mãn cúi xuống.

Tuy rằng Thiểm Thiểm nói chuyện với cô thì vẫn không sao, trong tay còn cầm đồ chơi trò xếp gỗ, Đa Ninh vẫn thật sự lo lắng.

Mùa đông ở Toronto dài hơn ở trong nước, tuy rằng hiện tại khí hậu ở Toronto cũng chuyển ấm, nhưng chỉ cần hạ nhiệt độ, Thiểm Thiểm sẽ dễ dàng phát sốt ho khan. Bởi vì Thiểm Thiểm phát sốt, Đa Ninh không nói chuyện phiếm nhiều với Thiểm Thiểm, bảo dì để Thiểm Thiểm ngủ sớm một chút.

“Đa Ninh. . . Khi nào thì chị quay lại thăm em?” Cuối cùng lúc tạm biệt, đột nhiên Thiểm Thiểm hỏi cô, nói một câu dài bằng tiếng phổ thông. Bởi vì sinh bệnh, Thiểm Thiểm không hoạt bát như những lúc khác, nhưng đôi mắt to vẫn chớp chớp.

“Thiểm Thiểm. . . Em nhớ chị sao?” Đa Ninh hỏi, thật sự muốn bay đến ôm Thiểm Thiểm một cái.

Sau đó Thiểm Thiểm nhìn thẳng cô, nghiêm túc gật đầu một cái.

. . .

Ban đêm, Đa Ninh mơ một giấc mơ, mơ thấy Thiểm Thiểm nhào vào trong lòng mình, thân thể nhỏ bé mềm mại dán chặt vào ngực cô, như một cô tiên nho nhỏ. . . Rạng sáng ba giờ, Đa Ninh tỉnh lại từ trong mộng, phát hiện chính mình ôm không phải Thiểm Thiểm, mà là một công tử thỏ.

Hai ngày trước, Nhan Nghệ đề nghị có thể đón Thiểm Thiểm về trước, sau đó không để Chu Diệu biết thân phận của Thiểm Thiểm, để Chu Diệu tự mình phát hiện ra quả trứng màu lớn này.

Thế nhưng, Đa Ninh vẫn cảm thấy có phần mạo hiểm, bởi vì cô vẫn không dám xác định rốt cuộc với Chu Diệu thì Thiểm Thiểm là trứng màu, hay là. . . Bom. Thiểm Thiểm hoạt bát lại thích cười, nhưng vẫn có sự mẫn cảm nhạy bén của trẻ nhỏ. Bây giờ Thiểm Thiểm mới chỉ có bốn tuổi, còn sống ở trong thế giới mà người nào cũng thích bé. . .

Đa Ninh lên mạng, mở APP của công ty Chu Diệu ra, phát hiện trang web lại có đổi mới, nổi bật trên cùng là sản phẩm của một công ty mới lập nghiệp. Đa Ninh lướt trang web từ trên xuống dưới, phát hiện có không người tự thân lập nghiệp, hơn nữa đều cung cấp kế hoạch lập nghiệp. Cùng với đó, không ít người đều được cho vay.

Đa Ninh nghiên cứu một phen, gọi điện thoại cho Chu Diệu, đi thẳng vào vấn đề nói: “Em muốn vay một khoản từ công ty của anh.”

Chu Diệu: “. . .” Qua một lúc, anh trả lời cô, “Có thể.

Đa Ninh nói ra phương thức cho vay cô vừa nhìn thấy, sau đó hỏi ý kiến của Chu Diệu. Chu Diệu bên kia phát ra tiếng ghế ma sát với mặt sàn, cùng với tiếng bút gõ cộc cộc lên mặt bàn, sau đó anh nói với cô: “Hình thức hoạt động tín dụng này cũng không tệ lắm, em có thể thử xem.”

Thật ra Đa Ninh không nhất định phải dùng phương thức đi vay để gom góp tài chính, phần nhiều là muốn thông qua quá trình này để tìm hiểu phương thức đẩy mạnh tiêu thụ sản phẩm của Chu Diệu, bởi vì cô thật sự không biết gì về vấn đề tài chính cả.

“Nhưng kiểu cho vay để lập nghiệp này rất khó được thông qua xét duyệt.” Chu Diệu nói với cô, là đơn vị đặc biệt liên quan, ông chủ sẽ đặc biệt chiếu cố, “Như vậy, buổi tối anh sẽ tới viết báo cáo cùng em, như vậy tỷ lệ được thông qua sẽ lớn hơn.”

Đa Ninh: “Cám ơn.”

“Không khách khí.” Chu Diệu nhắc nhở cô nói, “Anh còn đang cạnh tranh lên top đấy.”

. . .

—— thật xin lỗi, phương thức xin vay khởi nghiệp của cô chưa được thông qua.

Ba ngày sau, Đa Ninh thông báo kết quả bị từ chối cho Chu Diệu, đây chính là báo cáo mà chính tay Chu tổng hướng dẫn cô, kết quả đến sơ thẩm cũng không được thông qua. Quả nhiên. . . Rất khó được thông qua xét duyệt.

Rất nhanh, Chu Diệu trả lời cô: “Anh đến hỏi bộ phận bảo hiểm.”

Nửa giờ sau, báo cáo xin vay được thông qua; nhanh hơn là, 10 vạn được cho vay của cô có luôn—— chủ nợ là Chu Diệu.

Đa Ninh ra khỏi phòng, đứng ở cạnh cửa nói với Nhan Nghệ: “Mình mượn từ chỗ Chu Diệu 10 vạn, lãi suất năm đầu là 12 phần trăm, cậu cảm thấy thế nào?”

Nhan Nghệ nằm trên sô pha đắp mặt, nghe thấy lời của cô, bật ngồi dậy: “. . . Chu Diệu anh ta điên rồi sao? !”

Đa Ninh chỉ cười cười.

Nhan Nghệ duỗi tay chỉ cô, nhanh chóng hiểu ra, cho dù có mặt nạ che rồi, nhưng toàn bộ biểu cảm trên mặt đều rất sinh động: “Đa Ninh cậu lợi hại, tâm cơ thật. . . Hay là cậu đã nghĩ thông suốt phương thức bán mình gán nợ này rồi?” Hắc hắc hắc hắc hắc hắc!

Đa Ninh: . . . Thật sự không có chuyện này mà. Nhưng cách nói này của Nhan Nghệ, cô cũng có thể suy nghĩ đấy.

Không nhịn được, Đa Ninh tiếp tục cười cười, đi đến trước mặt Nhan Nghệ, mở miệng thương lượng nói: “Nhan Nhan, mình định tháng sau sẽ đưa Thiểm Thiểm từ Toronto về, đến chỗ mình ở một thời gian.”

Nhan Nghệ lập tức giơ hai tay lên tán thành, nói với cô: “Mình cảm thấy tốt lắm. . . Đương nhiên nếu Chu tổng không nhận ra được, vậy mình sẽ nhào đến làm cha của Thiểm Thiểm.”

Đa Ninh gật đầu, không thành vấn đề.

Nhan Nghệ nâng mặt, cảm khái nói: “Trời ạ, mình thật sự hy vọng Thiểm Thiểm đến đây nhanh chút.”

Đa Ninh cũng hy vọng Thiểm Thiểm có thể tới đây nhanh chút, nhưng mà cô không thể không nói với Nhan Nghệ: “Có đôi khi Thiểm Thiểm sẽ tương đối ầm ỹ, sẽ ảnh hưởng tới cậu.” Bởi vì là trẻ nhỏ, lúc ầm ỹ lên sẽ không có chừng mực . . Nhưng Thiểm Thiểm cũng đã rất ngoan rồi.

Nhan Nghệ lắc đầu, cường điệu nói với cô: “Đa Ninh, cậu không biết mình dung túng với trẻ nhỏ nhiều như thế nào đầu! Như con của chị gái mình đó, cái đứa nhóc nghịch ngợm kia kìa. Mình còn có thể chịu được mà.”

“Vậy anh rể của cậu có đánh đứa nhỏ không?” Đa Ninh muốn hỏi. Khụ khụ!

Nhan Nghệ gật đầu nói: “Đánh, đương nhiên đánh. . . Mỗi ngày treo đứng lên đánh!”

Đa Ninh: “. . . Ồ.”

Sau đó, Nhan Nghệ cũng nói tới một việc, bộ dáng có phần rối rắm: “Ngày hôm qua mình nhàm chán nghe lời đại sư đi học.”

Đại sư? Cố học trưởng sao? Đa Ninh vỗ xuống bả vai Nhan Nghệ nói: “Cũng được đấy. . . Tu thân dưỡng tính.” Đương nhiên, nếu Nhan Nghệ có mục đích khác, cô sẽ làm như không biết.

“Kết quả cậu biết mình nhìn thấy ai không?” Đột nhiên Nhan Nghệ đổi đề tài, giọng nói cũng có chút trầm xuống.

Ai? Đa Ninh không thể tưởng được sẽ là ai. Chẳng lẽ có nữ thí chủ khác sao?

“Mẹ chồng trước của mình cùng Ngô tiểu thư.” Nhan Nghệ nói.

Đa Ninh: . . .

“Hai người đó cố ý từ Hải thành tới đây tham gia nghe Cố Gia Thụy giảng, lợi hại không.” Nhan Nghệ nhìn cô, toét miệng nói, “Fan. . . Hai người đó lại là fan của Nhất Thành Đại Sư ôi chao!”

Điều này, làm sao có thể?

Hoàn toàn có khả năng này sao! Vật họp theo loài, Cố Gia Thụy đầy phật khí kia tự nhiên hấp dẫn sự chú ý của Ngô tiểu thư vân đạm phong khinh. Nhan Nghệ nhích lại gần sô pha, sau đó lâm vào suy nghĩ.

Đa Ninh nhìn Nhan Nghệ một cái, lấy sự hiểu biết của cô về Nhan Nghệ, chắc chắn Nhan Nghệ sẽ muốn làm cái gì đó, mới sẽ không cô phụ phần cơ duyên ... trời ban này.

Đúng vậy! Nhan Nghệ hơi gật đầu một cái, kéo lớp mặt nạ ra.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: “Đại sư, cầu anh giúp giúp tôi!”

“Trịnh thí chủ. . . Đừng làm khó dễ bần tăng được không?”

“Nhất Thành Đại Sư, anh cũng không nể tình tình duyên sớm còn chưa hoàn thành của chúng ta, giúp tôi một chút à.”

Cố Gia Thụy: “. . .” Không phải còn chưa hoàn thành sao?