Tác giả: Viên Cổn Cổn

Q.2 - Chương 19: Vì sao anh phải khi dễ tôi?

TrướcTiếp
Đúng 8 giờ 30 sáng, Viên Cổn Cổn xuất hiện ở bên giường của Hắc Viêm Triệt, nhẹ nhàng đẩy đẩy anh, nhỏ giọng gọi "Thiếu gia, thức dậy a."

Hắc Viêm Triệt mở to mắt nhìn nhìn cô.

Viên Cổn Cổn cúi đầu, không nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt đứng dậy đi vào phòng tắm, Viên Cổn Cổn ở lại tại thu dọn giường, cũng không đi theo phía sau anh giống thường ngày.

Viên Cổn Cổn thu dọn giường xong, đi ra cửa lại bị người nào đó chụp cánh tay nhỏ lại.

"Tỏ ra tức giận?" Sau khi Hắc Viêm Triệt rửa mặt ra thì giữ chặt tay của cô, lạnh giọng nói.

"Không dám." Viên Cổn Cổn nhìn anh, không có vùng vẫy.

"Tốt nhất là không dám." Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, buông tay cô ra, lập tức đi ra cửa.

Viên Cổn Cổn sờ sờ cái tay nhỏ của mình bị nắm đến đỏ lên, nói thầm hai tiếng liền đi theo phía sau anh.

Trong phòng ăn.

Viên Cổn Cổn bưng một bát cháo, đặt ở trước mặt Hắc Viêm Triệt, chuyển cái muỗng qua, chỉ là thiếu mất cái bảng hiệu cười ngọt ngào bình thường.

"Tôi có nói hôm nay muốn ăn cháo sao?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, xoay người đi vào phòng bếp, chỉ chốc lát sau đã bưng một mâm bữa sáng kiểu tây đặt ở trước mặt anh.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn chén dĩa trước mắt, bắt đầu phát ra khí lạnh, đôi mắt tím lẳng lặng nhìn khuôn mặt không chút thay đổi của Viên Cổn Cổn.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, lại xoay người đi trở vào phòng bếp, lần này lại bưng một mâm bánh rán ra đặt ở trước mặt hắn.

Hắc Viêm Triệt giật giật khóe miệng, thoáng lộ ra cười lạnh, tốt, rất tốt, bắt đầu có chiêu thức đối phó lại anh, dùng sức ném cái muỗng trong tay, gạt hết tất cả những thứ trên bàn rơi xuống mặt đất phát ra tiếng thủy tinh bị nghiền nát, nhìn nhìn cô bé mập trốn tránh, đứng lên đi vào phòng sách.

Viên Cổn Cổn bị dọa sợ trốn ở sau lưng Bạch quản gia, sau khi chờ anh đi xa mới đi ra ngoài thu dọn ‘tàn cuộc ’. . . . . . Cái gì chứ, lãng phí như vậy, cô đã làm rất lâu.

"Viên Cổn Cổn, đi lên."

Một tiếng rống bùng nổ từ trên lầu truyền đến, làm cho người nào đó hoảng sợ, vết cắt trúng tay, máu tươi nhanh chóng chảy xuống dưới , vẻ mặt Viên Cổn Cổn như đưa đám đè giữ miệng vết thương, nếu người nào đó bắt đầu xui xẻo thì uống nước lạnh cũng bị nghẹn kẽ răng đấy. . . . . .

Hắc Viêm Triệt không đợi trả lời, đã từ trên lầu xuống ‘giết’ , kết quả liền thấy 'một cô bé mập’ ngồi xổm trên mặt đất, máu tươi nhuộm đỏ bàn tay cô và miếng miểng thủy tinh.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt ‘đằng đằng sát khí ’ , theo bản năng lui về phía sau. . . . . .

Hắc Viêm Triệt đi qua kéo cô lại, rống lên"Còn đứng ở đây, ngu xuẩn!" Nói xong ôm cô đi vào phòng, để lại một đám nữ giúp việc trợn mắt há hốc mồm , thiếu gia nóng nảy lại xuất hiện rồi. . . . . . Ngài ấy còn ôm Viên Cổn Cổn. . . . . . Giữa bọn họ quả nhiên là có bí mật không thể cho ai biết. . . . . .

Trong phòng.

"Không. . . . . . Không cần." Viên Cổn Cổn tránh né nanh vuốt ma quỷ của Hắc Viêm Triệt.

Hắc Viêm Triệt bắt lấy tay cô, kéo cô vào phòng tắm, mở vòi nước nóng rửa tay cô, sau đó ôm cô chết sống không chịu ngồi trở lại trên giường.

Viên Cổn Cổn vừa được tự do đã muốn chạy ra bên ngoài, anh thật hung dữ, thật bạo lực.

"Ngồi xuống!" Hắc Viêm Triệt rống một tiếng, chân của người nào đó liền mềm lại ngồi ở trên giường.

Hắc Viêm Triệt xoay người lấy thùng thuốc từ trong tủ ra, ngồi lại trên giường, nhìn nhìn bàn tay cô giấu ở sau lưng, lạnh giọng "Lấy ra."

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, vẻ mặt đây là tay của tôi.

Hắc Viêm Triệt trừng lớn đôi mắt tím, người nào đó lập tức đưa tay đến trước mặt anh. Bắt lấy tay cô, nhìn miệng vết thương không tính là nhưng cũng không cạn, thoa một chút thuốc lên, dùng băng gạc băng bó lại.

Viên Cổn Cổn đau đến nước mắt chảy ròng, mà lại không dám lên tiếng, chỉ có thể kêu rên tùy anh ‘hành hạ’.

Sau khi băng bó xong, Hắc Viêm Triệt để thùng thuốc lại chỗ cũ, nâng cằm của cô giúp cô lau giọt nước chướng mắt này.

Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nức nở, khẩn trương mở to mắt nhìn anh.

"Em không có đầu óc hay là đầu óc bị nấm mốc? Lấy tay nhặt thủy tinh? Lần sau còn như vậy, tôi sẽ bắt em ăn hết." Hắc Viêm Triệt buông cô ra, nổi giận nói.

Viên Cổn Cổn không nói chuyện, cúi đầu nhìn ngón tay của mình.

"Có nghe thấy không?" Hắc Viêm Triệt rống to.

Viên Cổn Cổn hoảng sợ, ngập ngừng nói "Nghe. . . . . . Nghe thấy."

"Chỉ có nhiều thịt mà không có não, chính là miêu tả em." Hắc Viêm Triệt kéo nhẹ khóe miệng, nhìn cô khinh thường.

". . . . . ." Viên Cổn Cổn nhìn anh, cắn cắn môi dưới.

"Sao hả? Không phục?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm.

Viên Cổn Cổn quay đầu, không nhìn anh.

"Nói chuyện!" Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.

"Tôi không muốn nói chuyện với anh." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói thầm.

"Em lặp lại lần nữa?"

"Tôi không muốn nói chuyện với anh, từ khi tôi đến đây thì anh vẫn luôn khi dễ tôi, tôi muốn gặp người nhà anh cũng không cho, hu hu, tôi rất nhớ mọi người, rất nhớ rất nhớ mọi người anh có biết hay không, tôi muốn về nhà, hu hu. . . . . . Vì sao anh phải khi dễ tôi chứ. . . . . ." Viên Cổn Cổn bỗng khóc ra thành tiếng, bàn tay nhỏ che khuôn mặt nhỏ nhắn, meo meo kêu.

Hắc Viêm Triệt sửng sốt, không nói gì.

"Hu hu. . . . . . Tôi đối với anh tốt như vậy mà anh vẫn khi dễ tôi, vì sao? Nếu anh chán ghét tôi, không muốn nhìn thấy tôi, anh có thể kêu vú Bạch điều tôi đi làm việc khác mà, cũng không phải là tôi muốn hầu hạ anh, tôi đều nghe theo lời của vú Bạch, vì sao anh phải khi dễ ta tôi?" Viên Cổn Cổn tiếp tục meo meo, giống như một con mèo nhỏ bị người ta khi dễ.