Tác giả: Viên Cổn Cổn

Q.2 - Chương 26: Đi rửa tay!

TrướcTiếp
Viên Cổn Cổn đặt đám động vật ở một chỗ không ai chú ý trong phòng ngủ chính, cách giường lớn rất xa, nhưng lại có bình phong ngăn cách, nơi đó có một cái giá sách lưu ly thật lớn, lớn đến mức có thể chứa hơn năm người, cửa giá sách là thủy tinh khắc lổ hoa, Viên Cổn Cổn trải một lớp vải bông bên trong giá sách, để chúng nó vào giá sách, bởi vì cửa có khắc lổ hoa nên không cần lo lắng chúng nó sẽ bĩ ngộp chết, sau đó để vào rất nhiều đồ ăn vặt và đồ chơi của từng con, dặn dò chúng nó không được làm ồn ra tiếng động, mới yên tâm đi ra phòng.

"Cổn Cổn, thiếu gia đã về, đang tìm em." Bạch Nhã Văn đi vào phòng Viên Cổn Cổn, sốt ruột kéo cô đi ra ngoài.

"A? Nhanh như vậy?" Viên Cổn Cổn mới trở về từ phòng người nào đó thầm đổ mồ hôi lạnh, thật nguy hiểm. . . . . .

"Đi mau." Bạch Nhã Văn thúc giục cô.

"Đợi một chút. . . . . ." Viên Cổn Cổn tránh thoát tay của cô, đi đến trước bàn cầm lấy cái hộp thức ăn 3 tầng kia, cầm theo đi ra ngoài cùng Bạch Nhã Văn.

Trong phòng sách

"Thiếu gia, anh đã về a." Viên Cổn Cổn cầm theo một cái hộp thức ăn, gãi gãi đầu cười ngây ngô.

"Đây là cái gì?" Hắc Viêm Triệt không trả lời câu hỏi kém thông minh kia, nhìn nhìn hộp thức ăn trên tay cô, nhàn nhạt hỏi.

"Cái này a, là mẹ tôi làm hối lộ anh." Viên Cổn Cổn đặt hộp thức ăn ở trên bàn làm việc của anh, nhìn anh cười hì hì.

Hắc Viêm Triệt không nói lời nào, nhìn lại cô.

"Ách. . . . . . Là tặng cho anh?" Viên Cổn Cổn suy nghĩ tìm một từ thích hợp.

Hắc Viêm Triệt vẫn không nói lời nào, chỉ là lẳng lặng nhìn cô.

(Edit : babynhox -DĐLQĐ)

"Dù sao cũng chính là đưa cho anh thôi, anh nếm thử xem." Viên Cổn Cổn mở nắp hộp thức ăn ra, đưa tay muốn túm lấy thứ bánh bao tròn vo núc ních bên trong.

‘bốp’ một tiếng, móng vuốt nhỏ đáng yêu của người nào đó bị đánh ra xa hộp thức ăn.

"A. . . . . . Đau quá, anh làm gì a." Tay trái của Viên Cổn Cổn nắm lấy tay phải, nhìn nhìn mu bàn tay bị đánh hồng hồng, ủy khuất meo meo.

"Đi rửa tay." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn chép miệng"Vậy sao anh không đi?"

Hắc Vêm Triệt thờ ơ nhìn nhìn cô, đứng dậy đi vào phòng tắm.

Viên Cổn Cổn nói nhỏ, đi theo phía sau anh.

Sau khi rửa tay xong, Viên Cổn Cổn vọt tới trước bàn đưa tay tóm lấy một cái bánh bao vẫn còn nóng hổi, mở rộng miệng vừa định hung hăng hôn lên môi ‘trắng tuyết’ của nó nhưng lại cứng mặt rồi. Nhìn nhìn khuôn mặt tuấn tú không chút thay đổi của Hắc Viêm Triệt, cực kỳ thức thời đưa đến bên miệng anh, lại còn kèm theo nụ cười ngây ngô lấy lòng, ‘Ha ha, thiếu gia, anh ăn."

Hắc Viêm Triệt há mồm cắn một cái, tao nhã nhai kỹ, một lúc sau nói "Tay nghề hơn em."

"Mẹ là mẹ tôi, đương nhiên giỏi hơn tôi." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói.

Hắc Viêm Triệt nhận bánh bao trong tay cô, bắt đầu ăn.

Viên Cổn Cổn lại vội vàng duỗi tay vào hộp, lấy một cái bánh bao nửa, hai tay nâng lên , răng trắng không lưu tình cắn lên.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, luôn có một loại cảm giác, cô đang giết hại ‘đồng loại’. . . . . .Móng vuốt nhỏ trắng giống như bánh bao này, dáng người tròn tròn như bánh bao này, nhìn nhìn, không tự chủ được nói một câu nói "Cùng một cội nguồn sinh ra, sao lại tương tàn nhau."

Á Tư đứng một bên không khỏi cười lên tiếng.

Viên Cổn Cổn nhìn anh khó hiểu, lại cầm hộp thức ăn đến trước mặt Á Tư và Nhã Tư "Anh Á, anh Nhã, các anh cũng ăn."

Á Tư và Nhã Tư nhìn nhìn nét mặt Hắc Viêm Triệt, không hẹn mà cùng đưa tay cầm lấy một cái, cũng bắt đầu ăn.

Sau khi Viên Cổn Cổn tiêu diệt sạch bánh bao, mở tầng thứ hai ra, thì ra là cơm nắm a, vui vẻ cầm lấy một cái, đưa cho Hắc Viêm Triệt"Thiếu gia, cơm nắm a..., mẹ tôi làm cơm nắm gạo nếp ăn rất ngon a, bên trong có rất nhiều đồ ngon."

Hắc Viêm Triệt tiếp nhận, im lặng không hé răng, bắt đầu ăn.

Viên Cổn Cổn cũng cầm lấy một cái, không làm ra vẻ chút nào mà bỏ vào miệng ăn.

Một lúc sau, Viên Cổn Cổn lại gần bên tai Hắc Viêm Triệt, nhỏ giọng nói "Thiếu gia, anh có cảm thấy ánh mắt của anh Á và anh Nhã nhìn tôi rất kỳ quái hay không?"

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, không nói chuyện.

"Giống như cô nữ sinh nhỏ phát hiện ra nam minh tinh thần tượng mình sùng bái thì ra là một tên béo phệ. chính là cảm giác này." Viên Cổn Cổn nghĩ nghĩ, nhỏ giọng nói đến.

‘bốp’ một tiếng, không ai nhìn thấy Hắc Viêm Triệt ra tay, nhưng thật sự là ra tay rồi.

"A. . . . . . Sao anh đánh tôi." Viên Cổn Cổn ôm đầu bị thương,, ai oán nhìn anh, thật quá đáng, dùng sức như vậy.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, lấy cơm nắm chưa ăn ở trong tay cô nhét vào miệng, tao nhã ăn.

"Đó là của tôi. . . . . ." Viên Cổn Cổn đưa muốncướp về, nhưng bàn tay đến bên miệng anh, suy nghĩ một hồi lâu vẫn không có gan dám cướp lại đồ từ trong miệng anh, chép miệng, móng vuốt trắng nõn lại duỗi tay về hướng hộp thức ăn. . . . . .

Hắc Viêm Triệt cầm nắp che hộp thức ăn lại, ngăn cản móng vuốt của người nào đó.

"Tôi muốn ăn. . . . . ." Viên Cổn Cổn không vui nhìn khuôn mặt không chút thay đổi của Hắc Viêm Triệt, kêu meo meo.

Hắc Viêm Triệt chỉ cho cô một cái ánh mắt lạnh lùng, không nói gì.

"Anh ăn. . . . . . Anh ăn. . . . . . Ha ha, không cần khách sáo với tôi." Viên Cổn Cổn lùi bàn tay nhỏ của mình lại, cười lấy lòng, liếm liếm ngón tay đầy dầu mỡ, vẻ mặt không muốn.

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, phun ra ba chữ "Đi rửa tay."

Viên Cổn Cổn rủ bả vai xuống, đi vào phòng tắm, vô cùng suy sụp. . . . . . Hu hu. . . . . . Cô còn muốn ăn. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn thuộc hạ của mình nén cười, lạnh giọng hỏi "Nét mặt của các người như vậy là sao?"

"Chủ nhân, ngài biết ăn bánh bao a, quả thật là có loại cảm giác thiếu nữ phát hiện thần tượng của mình lại béo phệ a." Á Tư nhìn anh bằng vẻ mặt chân thành.

Hắc Viêm Triệt lạnh nhìn mặt anh ta, "Ra ngoài."

"Dạ, chủ nhân." Á Tư cung kính hành lễ, đi ra ngoài, Nhã Tư đi theo phía sau anh ta.

Sau khi đóng cửa lại , một tiếng cười sang sảng không kiêng nể gì truyền vào lỗ tai Hắc Viêm Triệt, Hắc Viêm Triệt mở hộp thức ăn ra, lại cầm lấy một cái bánh bao, tuy là lần đầu tiên ăn nhưng mà. . . . . Anh cũng không chán ghét bánh bao, cơm nắm,. . . . . . . . .