Tác giả: Giản Anh

Chương 34: Chương 33

TrướcTiếp
Vương phi nói xong liền quay đầu rời đi, bỏ lại Hàn Thị sửng sốt không kịp phản ứng.

Lông mày Tôn Thạch Ngọc cau lại. “Ám vệ đâu?”

Hàn Thị còn chưa hồi phục tinh thần sau khi vương phi rời đi, lại bất ngờ nghe thấy tiếng quát lạnh lùng bên tai, khiến bà ta giật mình sợ hết hồn, khi mẫu tử ba người bọn họ nhìn thấy hơn mười hắc y nhân đột nhiên xuất hiện trong tẩm phòng thì càng thêm choáng váng.

Sau đó, giọng nói lạnh lùng của Tôn Thạch Ngọc vang lên: “Bảo hộ Thế tử phi, ném mấy người không có liên quan ra ngoài!”

Ba người sợ tới mức giật cả mình, Thái Vân không hổ là đại nha hoàn nhất đẳng bên cạnh Hàn Thị, phản ứng nhanh nhất, nàng ta kinh hãi lôi Hàn Thị còn đang sửng sốt ra ngoài, Đỗ Thải Liên, Đỗ Thải Hà cùng một đám nha hoàn ma ma cũng vội vã đuổi theo.

Nhìn trận chiến này, không chịu đi, rất có thể sẽ bị ném ra ngoài, vị thế tử này thật là không nhìn tình cảm và thể diện, hôm nay bọn họ đã hiểu rõ mọi chuyện!

Hàn Thị oán hận nghiến răng, không ngờ con nha đầu chết tiệt Đỗ Phúc Hề lại có thể đến gần trái tim thế tử như vậy, thế tử cũng không thèm nhìn tới Thải Liên, Thải Hà đến một cái, rõ ràng tư sắc của các nàng hơn hẳn Đỗ Phúc Hề không chỉ một hai điểm, sao thế tử lại không động tâm?

'Những người không liên quan' nhếch nhác rời đi, ám vệ liền lui ra, trở về đúng cương vị của mỗi người, cuối cùng tẩm phòng cũng khôi phục lại an tĩnh, Lục Nhi vội vàng bưng thuốc vừa sắc xong đến.

Cơn giận của Tôn Thạch Ngọc vẫn còn sót lại chưa tan hết.”A Chỉ! Ném cái túi quái quỷ đó đi.”

“Dạ!” A Chỉ cũng ước gì được làm như vậy, lập tức cầm cái túi hương liệu to đùng ném ra ngoài.

Sự kiện lần này kết thúc, cuối cùng vương phủ cũng yên bình một thời gian, nửa tháng sau, rốt cuộc Đỗ Phúc Hề cũng tỉnh lại, trước khi nàng mở mắt, vẫn còn nghĩ có phải nàng đã xuyên không trở về rồi hay không? Có thể phát hiện nàng đang ở trong bệnh viện hay không, mà toàn bộ vương triều Đại Tuyên đều là một giấc mộng?

Nàng cẩn thận chậm chạp mở mắt, bởi vì quá thấp thỏm, nên chỉ thử mở một mắt trước, cái mũi nhỏ giật giật, cố gắng ngửi thử xem có mùi thuốc khử trùng của bệnh viện hay không.

Tôn Thạch Ngọc nhìn cô liền cảm thấy buồn cười. “Sao vừa tỉnh lại đã nghịch ngợm như vậy?” Hắn đặt tay lên trán nàng. “Không còn nóng nữa. . . . Thân thể có chỗ nào khó chịu hay không?”

Mấy ngày nay nàng đã có dấu hiệu sẽ nhanh chóng tỉnh lại, chẳng những mê sảng nhiều hơn, mí mắt cũng hơi lay động, khiến hắn phấn chấn không thôi.

“Phúc nương, có nghe thấy tiếng của ta không? Có nghe ta đang gọi nàng không?”

Giọng nói này. . . . . . Nghĩ đến tròng mắt đen như hồ sâu không thấy đáy, tim của nàng liền nảy lên một cái, vội vàng mở mắt, vỗ ngực.

“Tốt quá, vẫn ở đây. . . . .”

Trong vô thức, nàng đã không muốn trở về kiếp trước, nếu như tỉnh lại phát hiện đã trở lại kiếp trước, nàng thật sự không biết mình phải chịu đựng như thế nào, trái tim nàng đã để lại vương triều Đại Tuyên, nàng có thể sống ở hiện đại xem như không có chuyện gì xảy ra hay không?

Không, không thể. Nàng rất khẳng định mình đã không muốn trở về, đời này nàng đã xác định Tôn Thạch Ngọc, cho nên. . . . . . Thật xin lỗi, Tụng Quốc, Tụng Dân, chị không thể trở về được, chị phải ở lại đây, các em nhất định phải chăm sóc mẹ thật tốt . . . . .

“Tốt quá, còn ở đây?” Tôn Thạch Ngọc nhướng mày. “Đây là nói cái gì? Là muốn hỏi giờ phút này nàng ở trong vương phủ hay không sao?”

Đỗ Phúc Hề yếu ớt cười một tiếng: “Ta đây làm sao vậy? Gia, sao cả người thiếp thân không một chút sức lực vậy. . . . .ôi, thắt lưng có cảm giác như muốn đứt ra làm đôi, thiếp thân muốn ngồi dậy.”

“Là nàng tham ăn.” Tôn Thạch Ngọc cẩn thận đỡ nàng ngồi dậy, thận trọng nhét chiếc gối thêu hoa ra phía sau lưng cho nàng, để cho nàng ngồi được thoải mái hơn.

“Tham ăn sao?” Nàng hơi sững sờ.

Dù sao cũng đã hôn mê nửa tháng, đầu óc nàng vẫn còn có chút hỗn loạn, nhất thời nhớ không nổi tất cả mọi chuyện.

Sắc mặt Tôn Thạch Ngọc nghiêm túc, chậm rãi nói ra: “Ngày hôm đó nàng ăn chén tổ yến do Liên di nương chưng liền ngất đi, Chu thái y chẩn đoán nàng trúng kịch độc, ít nhất phải mười ngày mới có thể tỉnh lại, đến nay đã hôn mê mười lăm ngày, chưa tra ra người hạ độc.”

“Tổ yến do Liên di nương chưng?” Cả người nàng đều thức tỉnh, khẩn trương lôi kéo ống tay áo của hắn rồi hỏi: “Liên di nương đâu? Sẽ không. . . Sẽ không bị đánh chết rồi chứ?!”

Tôn Thạch Ngọc nhẹ nhàng kéo tay nàng xuống, nhếch môi nói: “Nàng ta không có việc gì.”

Đỗ Phúc Hề thở hắt ra: “Vậy thì tốt.”

Người nào đó lại không vui: “Sao không thấy nàng lo lắng cho gia? Có biết gia lo lắng cho nàng rất nhiều không?”

“Gia lo lắng thiếp thân sẽ chết phải hay không?” Nàng kéo tay Tôn Thạch Ngọc, nở một nụ cười ung dung yếu ớt, an ủi hắn: “Yên tâm, thiếp thân không chết được, không biết bát tự của thiếp thân đại cát vì vậy mới cứu được mạng gia sao? Người có số mạng này không dễ dàng chết như vậy đâu.”

“Đồ ngốc.” Tôn Thạch Ngọc vừa bực mình vừa buồn cười véo chặt cái mũi nhỏ nhắn của nàng. 'Hắn' không chết, là bởi vì hắn sống lại, mượn xác hoàn hồn, chẳng liên quan gì đến bát tự của nàng.

“Ta ngốc như thế nào?” Nàng dịch chuyển cái mông, từng chút một cọ cọ đến gần hắn, còn một chút nữa là tiếp cận được hắn, thì hắn vững vàng giữ nàng lại, không cho. . . .không cho nàng có cơ hội không cẩn thận té ngã . . . . .

“Gia nói nàng ngốc, thì là ngốc.” Tôn Thạch Ngọc dịu dàng nói: “Giành tổ yến của gia, thay gia đến quỷ môn quan một lần, cái này còn không phải ngốc sao?”

Hắn bất ngờ ôm nàng vào trong ngực, cảm nhận sự tồn tại chân thực của nàng, cảm nhận loại cảm giác mất rồi lại được, mặc dù trên mặt hắn không biểu lộ gì, nhưng trong lòng kích động không thôi.

“Thiếp thân không có ngốc nha! Là thông minh có được hay không?” Nàng an tâm ngồi trong ngực hắn, ôm cổ hắn, gương mặt tươi cười. “Nếu gia ăn tổ yến mà ngất đi, trong phủ sẽ không được yên ổn? Mẫu phi sẽ khóc nhiều đến thương tâm, thiếp thân đây là tẫn hiếu, không muốn mẫu phi khóc đến hư thân thể, nên cố ý thay gia chịu tội.”

Hắn buồn cười mổ xuống hôn nàng: “Nàng ngược lại đã có dự kiến từ trước, biết trong chén tổ yến đó có độc, nên đã giành ăn nó.” Hai người ôm nhau trong chốc lát, cơ thể mềm mại của nàng dán sát vào hắn, Tôn Thạch Ngọc cảm thấy thân thể mình biến hóa, lập tức buông nàng ra, nàng vừa mới tỉnh lại, cơ thể vẫn còn rất yếu ớt, cũng không thể cùng hắn hoan hảo.

Đỗ Phúc Hề ngồi trong lòng hắn, tự nhiên cũng cảm thấy thân thể của hắn biến hóa, mặt nàng đỏ ửng, hét ầm lên: “Ta đói quá.”

Tôn Thạch Ngọc sờ sờ khuôn mặt của nàng, giọng nói sủng nịch: “Đó là tự nhiên thôi, đã lâu rồi nàng không ăn gì, mỗi ngày cũng chỉ uống thuốc và canh bổ để kéo dài tính mạng.”

Nàng xoa xoa bụng mình, cũng được xem là một loại giảm cân nhỉ! “Muốn ăn lẩu đậu hủ thúi.”

Hiện tại, lẩu đậu hủ thúi đã không còn là tuyệt kỹ độc môn của nàng, tất cả các phòng bếp lớn nhỏ trong phủ đều biết làm rồi.

“Không được.” Tôn Thạch Ngọc lập tức đập tan mộng đẹp của nàng. “Chu thái y nói sau khi nàng tỉnh lại chỉ có thể uống một chút nước cơm, phân lượng sẽ tăng lên từng ngày, kiêng kỵ dầu mỡ.”

Mặt Đỗ Phúc Hề ai oán, Thiêm Hương đang canh giữ bên ngoài nghe trong phòng có động tĩnh, sợ là thế tử phi đã tỉnh lại, gương mặt nàng vui vẻ, vội vàng linh hoạt gọi người bày cơm.

Đỗ Phúc Hề uống một chén nước gạo xong thì không uống được nữa, dạ dày của nàng giống như bị teo lại . . . . Haizz, dạ dày chim là ước mơ tha thiết của nàng kiếp trước, đám nữ minh tinh đều có dạ dày chim, nàng rất hâm mộ, mỗi lần đến giờ cơm ở studio đều bị mấy thằng em trai cười, cười một mình nàng ăn hai hộp cơm thì buổi tối có kiêm luôn chức siêu nhân không?

Sức ăn của nàng vốn không có lớn như vậy, sau khi đóng thế thân võ thuật, thể lực tiêu hao khá nhiều, đương nhiên muốn bổ sung nhiệt lượng, mà thuận tiện có thịt có cơm có đồ ăn, còn được tặng kèm Yakult, bổ sung dinh dưỡng quá đầy đủ rồi.

Nghỉ ngơi thêm ba ngày, Chu thái y tới chẩn mạch, cuối cùng cũng nở nụ cười.

“Thế tử phi đã vô sự, không cần phải châm cứu nữa, chỉ cần dùng thuốc thêm bảy ngày, điều dưỡng thân thể là được, ngày thường nên nghỉ ngơi nhiều, không nên xuất phủ, ví như cảm nhiễm phong hàn, lưu lại bệnh căn thì không tốt cho việc điều trị.”

“Làm phiền Chu thái y rồi.” Mỗi ngày Vương phi cũng đều tới thăm, lúc này nghe thái y nói như vậy, tảng đá lớn trong lòng bà cũng rơi xuống.

Không nói Phúc Nương là tức phụ duy nhất của bà, lại nói lần này Phúc nương thân trúng kịch độc, suýt nữa bỏ mạng, cũng là chịu thay nhi tử, bà vừa cảm kích vừa đau lòng, chỉ muốn sau này đối xử tốt với nàng gấp đôi.

Bà bảo Tôn Thạch Ngọc lập tức vào cung bẩm báo tin tốt này cho Thái hậu, cũng là Thái hậu muốn tự mình hỏi hắn chuyện Phúc nương trúng độc, cho nên gọi hắn vào cung một chuyến.

Vương phi cũng cùng đi vào cung, Tôn Thạch Ngọc lưu lại tất cả ám vệ bảo vệ an toàn cho Noãn Xuân Các, nếu không phải Thái hậu muốn gặp hắn, nửa bước hắn cũng không muốn rời đi.

Đỗ Phúc Hề nghiêng ngã trên noãn tháp, A Chỉ đưa gương đồng đến, tỉ mỉ chải đầu cho nàng, từ từ kể cho nàng biết chuyện xảy ra thời gian này, từ chuyện Vương gia tức giận thẩm vấn Liên di nương, Liên di nương liên tiếp kêu oan, rồi đến chuyện Hàn Thị có mục đích mang theo Đỗ Thải liên, Đỗ Thải Hà tới vương phủ giả thăm bệnh thật ra là muốn nhét người.

“Phu nhân nói Đại cô nương giống như sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại.” A Chỉ căm giận nói, quên luôn đổi cách xưng hô.

“Cái gì mà người không thể sinh con cho Thế tử, phải do Nhị cô nương, Tam cô nương làm thay, nô tỳ nghe mà phát cáu, cũng lại vô dụng, giận mà không dám nói gì, là Thiêm Hương nói cho phu nhân nghẹn họng, thật là hả lòng hả dạ, bây giờ nhớ lại nô tỳ vẫn còn rất sảng khoái.”

“Hả?” Đỗ Phúc Hề hứng thú hỏi. “Thiêm Hương đã nói gì?”

A Chỉ liền thuật lại những lời mà hôm đó Thiêm Hương đã đáp trả Hàn Thị không sót một chữ, Đỗ Phúc Hề nghe xong liền cười ha hả, cũng âm thầm ghi nhớ một phen, Thiêm Hương có thể dùng được, nàng ấy là người làm trong vương phủ, cũng rất quen thuộc tất cả mọi chuyện trong phủ, sau này có thể giao việc cho nàng ấy làm, chắc chắn sẽ không phạm sai lầm.

Nàng nghĩ tới Hàn Thị biết nàng không trở thành quả phụ, khẳng định rất không vui, nhìn nàng yên ổn ngồi vào vị trí thế tử phi của Lan Dương vương phủ, đệ nhất danh gia vọng tộc ở Thượng Kinh, hưởng thụ vinh hoa phú quý, nhất định hối hận đến xanh cả ruột, quyết sẽ không để cho nàng tiêu diêu tự tại làm vương phi, nhưng không nghĩ đến Hàn Thị lại đánh chủ ý lên người thế tử, muốn tam nữ cùng chung một chồng, còn có bình thê, trắc phi cơ đấy, vậy cũng phải xem chính bài thế tử phi này có chuẩn hay không cái đã, hiện tại đã không còn do Hàn Thị định đoạt, nếu còn muốn gây khó dễ cho nàng, nàng cũng sẽ không nương tay, nàng xuyên đến đây là để cùng hắn làm phu thê, ai cũng đừng hòng tranh giành với nàng!

“Nhắc tới cũng buồn cười, từ đầu đến cuối Thế tử cũng không hành lễ với phu nhân, Vương phi cũng giả bộ như không thấy, Thế tử phi, ngài thật sự nên nhìn thấy sắc mặt của phu nhân ngày hôm đó, thật sự là đen như đít nồi.”

“Thật sao?” Đỗ Phúc Hề lại bị chọc cười. “Người đó quả thật làm ra được những chuyện như vậy, ta không được tận mắt chứng kiến, thật sự rất đáng tiếc.”

“Còn nữa nha!” A Chỉ nói hăng say. “Nhị cô nương, Tam cô nương vì tranh giành sự chú ý của Thế tử, Tam cô nương còn ngáng chân gạt Nhị cô nương ngã, bản thân thì vui mừng nhào vào Thế tử, Nhị cô nương nghiến răng nghiến lợi nhưng chỉ biết oán hận Tam cô nương thôi.”