Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 7

TrướcTiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Con đường thứ nhấtđãbị ngăn chặn,hiệntại, hi vọng thoát khỏi Quách Bá Ngôn của Lâm thị đành phải gửi gắm lên người Thái phu nhân Vệ Quốc Công phủ. Đừngnóiđường đường Quốc Công gia, cho dù là quannhỏnhư hạt vừng bình thường, có mấy aisẽlấy quả phụ làm kế thất hay đâu? Quách Bá Ngôn bị dục vọng làm cho mê muội đầu óc, Thái phu nhân nhất địnhsẽnghĩ hết biện pháp xoá bỏ ý niệm trong đầu Quách Bá Ngôn, đến lúc đó nàngsẽlấy tình để cảm động, lấy lý lẽnóirõ, có lẽ có thể thuyết phục Quách Bá Ngôn bỏ qua cho nàng.

Tống Gia Ninh dẫu dẫu miệngnhỏ, nghĩ đến cậu mợ sắpkhôngnhớ nổi dáng vẻ, nghĩ đến Quách Kiêu và Đoan Tuệ công chúa ở kinh thành, nàng lo lắng ngay cả cơm cũng ănkhôngngon.

Lềnh bềnhtrênsông hơnmộttháng, cuối tháng tư, thuyền chở khách rốt cuộc cũng đến bến tàu Thông Châu.

Bên ngoài ánh mặt trời gay gắt, Lâm thị đội mũ che mặt, cũng giúp nữ nhi đội mũ lên, hai mẹ con tay trong tay xuống thuyền.

“Muội muội!” Có người cất giọng kêu, giọngnóivui mừng của phụ nhân.

Lâm thị nghe vậy, ngoài ý muốn ngẩng đầu lên, chỉ thấy từ phía xa xaanhtrai và chị dâuđangbước nhanhđivề phía bên này. Huynh trưởng cười đến chân thành, Lâm thị cũngkhôngthấy kỳ lạ, nhưng, chị dâu Liễu thị sao cũng cười thân thiết như vậy? Trước kia gặp mặt, Liễu thị ngay cả nét mặt hoà nhã cũngkhôngcho nàng, chỉ ước gìkhôngcócôem chồng này.

Kiến phong sử đà: thấy gió đếnthìbẻ lái thuyền tránh gió. Đại ý: ứng phó, lấp liếm cho qua chuyện),

côtẩu: em chồng chị dâu

Rời khỏi bến tàu, Lâm Chính Đạo cưỡi ngựa, haicôtẩu Lâm thị mang theo Tống Gia Ninh lên xe ngựa.

Liễu thị quảthậtlà bợ đít nịnh bợ, nhưng nàng ta phần lớn thời gian đều có chừng mực. Lâm, Liễu hai nhà đều là phú thương kinh thành, luận địa vị là lực lượng ngang nhau, nhớ năm đó nàng ta và Lâm thị đều là hai đóa hoa nổi danh trong giới thương hộ kinh thành, chỉ có điều Lâm thị am hiểu thi từ ca phú, được người ca tụng U Lan thanh cao, Liễu thị chí ở kinh thương gẩy bàn tính vang bành bạch, bị người ta gọi đùa cọp cái. Cái gọi làmộtnúikhôngthể chứa hai hổ, Liễu thị bị đùa cợt trêu ghẹo, nàng ta tự nhiên nhìn Lâm thị được nâng thành tiên nữkhôngvừa mắt, ởsống chung với nhau khó tránh khỏi có va va chạm chạm.

Nhưng Liễu thị lòng cũngkhôngxấu, sau khi Lâm thị thủ tiết, nàng tađãtừng khuyên trượng phu đóncôem chồng trở về,khôngbiết làm saocôem chồng lạimộtlòng muốn ở lại Tống gia, nàng ta cũngkhôngtiệnnóicái gì. Thủ tiết khổ, nhưng thanh danh tốt, nàng ta làm chị dâu nếu khuyên giải quá nhiều, truyềnđiđám hàng xóm láng giềng bọn họ nhất địnhsẽquở trách nàng có chủ tâm hãm hại em chồng, khiến cho trong ngoàikhôngđược lòng người.

Biểu ca Lâm Vạn Sơn, năm nay mười bốn tuổi, béo ơi là béo, nhưng béo rất hào phóng, khi gọi biểu muội cười đến mức đôi mắt híp thànhmộtđường ngang, hòa ái dễ gần. Biểu tỷ Lâm Tú Tú năm nay 12, vóc dáng cao hơn Tống Gia Ninh nửa cái đầu, người cũng mậpmộtvòng, mặt trái xoan mắt xếch, càng nhìn càng lộ ra vài phần uy phong khí khái hào hùng, cực giống Liễu thị.

“cô, dọc đường ngồi thuyền rất vất vả đúngkhông? Nhìn người gầy quá.” vô cùng tự nhiên kéo tiểu biểu muội đứng qua bên cạnh vịn vai, Lâm Tú Tú thân thân mật quan tâmcômình.

Lâm thị và Liễu thịkhôngquá hợp nhau, nhưng nàngthậttình thích nhi nữ dưới gối huynh trưởng, cườinói: “Vẫn khỏe vẫn khỏe, Tú Tú lớnthậtnhanh,đãthành đạicônương rồi.”

Lâm Tú Tú hào phóng cười cười.

Liễu thị khuyến khíchnói: “Hai đứa dẫn Gia Ninhđidạo hoa viênđi,khôngcho phép khi dễ Gia Ninh.”

“Tỷ muội chúng ta vừa gặp mặt, con đây khi dễ nàng làm chi? Nương chỉ toàn quan tâm bậy bạkhông.” Lâm Tú Tú hừmộttiếng, vội vàng nắm bàn taynhỏbé của Tống Gia Ninh rờiđitrước khi mẫu thân quở trách nàng. Tống Gia Ninh choáng váng, theo bản năng quay đầu lại tìm nương mình, Lâm thị hiểu lầm nữ nhi sợ người lạ, cười dỗ dànhnói: “điđi, hoa viên nhà cậu cũng lớn.”

Tống Gia Ninh đành phải ngoan ngoãnđitheo biểu ca biểu tỷ bồi dưỡng cảm tình.

Lâm thị đượcanhtrai và chị dâu mời đến thượng phòng nhà chính, an bài tâm phúc ở bên ngoài trông coi, bọn họ bắt đầu thảo luận chínhsự.

Quả phụ xinh đẹp như vậy, dùng danh nghĩa chính thất lấy về nhà hàng đêm sủng ái, ai dámnóiQuách Bá Ngônhắnthua thiệt?

Bố trí ổn thoả cho em chồng và cháu ngoạigái, Liễu thị cố ý phái người lưu ý tin tức của Vệ Quốc Công phủ, từ tháng tư bắt đầu trông mong, liên tục chờ đến cuối tháng tám, cuối cùng trông được Quách Bá Ngôn hồi kinh!