Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 9

TrướcTiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tống Gia Ninh ừng ực ừng ực liên tục uống ngay hai chén, cuống họng cuối cùng cũng hết loại cảm giác nghẹn này, uống no, Tống Gia Ninh vụng trộm thở dài. Ở nhà cậu mấy tháng này, nàng luônkhôngdám ra cửa, sợ gặp phải oan gia kiếp trước, lần này mẫu thân đề nghịđiAn quốc tự thắp hương, nàng vẫnkhôngquá cam tâm tình nguyện đâu, nhưng nghĩ mà sợ những gìđãtrải qua, Tống Gia Ninh đột nhiên cảm thấy nàng quảthậtnênđivái Bồ Tát.

Cùng thời khắc đó, Vệ Quốc Công phủ, Quách Bá Ngônđangcùng Thái phu nhânnóichuyện: “Nương, cuối thukhôngkhí dễ chịu, hiếm khi thanh nhàn, ta muốnđiAn quốc tự tìm Tuệ Viễn đại sư luận bànmộtchút kỳ nghệ.”

Tuệ Viễn đại sư là cao tăng đắc đạo nổi danh kinh thành, nhiều lần được Tuyên Đức Đế mời tiến cung giảng kinh, Quách Bá Ngôn cùng ông quan hệ cá nhân cũngkhôngtệ, rảnh rỗi liềnđigặp đánhmộtván cờ. Việc này Thái phu nhân biếtrõ, cườinói: “điđiđiđi, định khi nào trở về?”

Quách Bá Ngônnói: “Chỉ cần hạmộtván, mới có thể trở về cùng người dùng cơm.”

Cao thủ đánh cờ,mộtván liền có thể đánh rất lâu, Thái phu nhân gật gật đầu, theo thói quen mà dặn dò nhi tửđiđường cẩn thận.

Quách Bá Ngôn gật đầu, từ biệt mẫu thân,hắnxoay người lại bước ra nhà chính, ánh nắng sáng sớm chiếu vào mặthắn, vẻ mặt hưng phấn.

~

An quốc tự hương khói hưng thịnh, Lâm thị nắm bàn taynhỏbé của nữ nhi, ở bên ngoàiĐại Hùng bảo điện đợi trong chốc lát mới đến phiên các nàngđivào thắp hương.

Lâm thị lạy trước, trán chạm đất, yên lặng khẩn cầu Phật Tổ phù hộ nàng và nữ nhi cả đời suông sẻ,khôngtaikhôngnạn.

Tống Gia Ninh vái sau, bégáinhonhỏ, có da có thịt mà quỳ ở nơi đó, mắt hạnh thanh tịnh yên lặng nhìn lên tượng phật trang nghiêm, thành kínhthậtgiống như ngọc nữ ngồi hầu Quanâm, lúc dập đầu môi hồng im lặng mấp máy, cầu Phật Tổ phù hộ hai mẹ con nàng đời này an toàn, phù hộ nàng có thể gả cho tướng công tốt có thể bảo vệ nàng, hiếu thuận mẫu thân.

Lên hương, Lâm thị thêm hai mươi lượng tiền dầu vừng.

Quách Bá Ngônthậtsựmuốn cưới nàng,hắnbiếtrõThái phu nhânsẽkhôngdễ dàng đồng ý, liền thiết kếmộttrận khổ nhục kếhắnbị ám sát sau đó được nàng cứu, như thế nàng tuy rằng thân phận thấp kém, nhưng là ân nhân cứu mạng củahắn, chỉ cần Quách Bá Ngôn tận lực truyền bá ra ngoài, chuyệnhắncưới quả phụ báo ân liềnsẽtrở thành câu chuyện đứng đầu được mọi người ca tụng.

Thái phu nhân phản đối nhi tử lấy quả phụ,khôngcó gì hơn hai lý do,mộtlà thân phận nàng hèn mọnkhôngxứng với dòng dõi Quốc Công Phủ, hai là lo lắng nhi tử bị quả phụ mê hoặc thần hồn điên đảo, lo lắng trăm họ, đám đại thần cũng nghĩ như vậy, có tổn hại thanh danh Vệ Quốc Công phủ.hiệntại khổ nhục kế của Quách Bá Ngôn vừa truyền ra, lời đồn đãi nhảm nhí đầu tiên bị ngăn chặn, Thái phu nhân ít nhiều còn phải cảm kích nàng, cuối cùng thái độ Quách Bá Ngôn lại kiên định, hônsựnày có lẽthậtcó thể thành...

Lâm thị đứng ngồikhôngyên.

Quách Bá Ngôn thấy rấtrõràng, có thâm ý khácnói: “Phu nhânkhôngcần sợ hãi, chỉ cần nàng nghe lời, ta tuyệt đốikhôngđộng tới hai mẹ con nàng.”

Thái phu nhân thở dài: “Cánh tay thiếu chút nữa bị người bắn thủng, ngươi còn ngạo mạn cái gì nữa? Sau nàyđira ngoài, đem theo mấy cận vệđitheo.”

Quách Bá Ngôn qua loa vâng dạ.

Lang trung vội vàng chạy đến, rút mũi tên cầm máu bôi thuốc băng bó, quả thực bận rộnmộthồi.

“Bình Chương, ngươiđitiễn khách.” Ngồi nghiêm chỉnh, Quách Bá Ngôn sai khiến nhi tử.

Quách Kiêu mắt nhìn Thái phu nhân, tiễn lang trungđira ngoài, Quách Bá Ngôn đưa mắt nhìn nhi tửđixa, lúc này mới khó nén nhảy nhótnóivới Thái phu nhân: “Nương, nhi tử lần nàyđigặp Tuệ Viễn đại sư, ông ấynóinhân duyên của con đến rồi, nhi tửkhôngtin, đùa giỡn hỏi ông ấy nhàgáilà thần thánh phương nào, Tuệ Viễn đáp là thiên nữ hạ phàm, vượng Quách gia ta. Nương biết rồi đó, nhi tử cũngkhôngcó tin mấy cái này đâu, nhưng ai mà nghĩ tới, nhi tử xuống núi lại bị thích khách đuổi giết, tùy tiện ngăn cảnmộtchiếc xe ngựa, vậy mà trong xethậtsựcất giấumộtmỹ nhân đẹp như tiên chứ.”

Thái phu nhân tin Phật, nghe vậy kinh hãi: “Lại có việc này nữa à?”

Quách Bá Ngôn trấn địnhnói: “Người conđãan bài ở thiên sảnh rồi, vậy dẫn đến cho người nhìnmộtcái nhé?”

Thái phu nhân tuy rằng động tâm, nhưng liên quan đến hôn nhân đạisựcủa nhi tử, bà nhìn nhi tử chằm chằm hỏi: “Chứkhôngphải là ngươi vừa ý mỹ mạo của congáingười ta, động hoa tâm, cố ý thêu dệtnóidối lừa gạt ta?”

Quách Bá Ngôn nghiêm mặtnói: “Nhi tửnóiđều làthật, nương nếukhôngtin, con lập tức gọi ngườiđimời Tuệ Viễn đại sư, người tự mình đối chất với ông ấy.”

Thái phu nhân trừng mắt liếc nhi tử, suy nghĩmộtchút,nóivới nha hoàn ngoài cửa: “Nhanhđimời ân nhân cứu mạng của Quốc Công gia.”