Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 11

TrướcTiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quách Kiêu ở gần, tới trước.

Quách Bá Ngôn ngồitrênghế thái sư gỗ tử đàn,đangtính toán hôn kỳ định ở ngày nào là thích hợp nhất, nghe được tiếng bước chân nhi tử,hắnbưng bát trà ngước mắt lên. Nhi tử 16 rồi, so với đầu năm trước khihắnrời kinhđãcao hơnmộtđoạn, đỉnh đầuđãđến cằmhắnrồi, thon dài cao ngất, tuấn tú giống như trúc xanh, ngũ quan hơi ngây ngô, nhưng đợimộtthời gian nữa, trưởng thành nhất định có thể oai phonganhhùng nhưhắnvậy.

“Phụ thân, người tìm ta?” Quách Kiêu nhấc chânđivào, cung kính hỏi, mặt mày lạnh lùngkhôngcó gì sai biệt so với Quách Bá Ngôn.

Nhi tử có khí độkhôngtầm thường, văn võ song toàn như vậy, Quách Bá Ngônkhôngcómộtchỗkhônghài lòng, cười chỉ chỉ cái ghế bên trái: “Ngồiđi, hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy, có phải bị hù sợ haykhông?”

Quách Kiêu gật gật đầu, nhưng trong lòng buồn cười. Phụ thân quá coi thườnghắn, bị trúng tên như vậy, vừa nhìn liền biết là bị đâm ở cự ly gần, màkhôngphải là bắn giết ở tầm xa, cũng chỉ hù dọa được đám người tổ mẫu. Còn nữa, trong trí nhớ của Quách Kiêu, thân thủ của phụ thân, cho tới bây giờ đều là phụ thân bách chiến bách thắng,khôngcó đạo lý phụ thân bị thích khách đuổi giết chạy thục mạng chật vật như vậy. Quách Kiêu liệu định trong đó có nội tình khác, phụ thânkhôngmuốnnói,hắnthức thời cũngkhônghỏi mà thôi.

Đình Phươngnhẹnhàng cười cười.cônương mười bốn tuổi, mặt như hoa đào mắt như nai con, sạchsẽđángyêu, so sánh với huynh trưởng, dung mạo nàng càng giống với Quốc Công phu nhân Đàm thịđãmất sớm. Quách Bá Ngôn hoảng hốtmộtcái, giống như thông qua nữ nhi thấy được tuổi dậythìcủa người vợđãmất, nghĩ đến lờihắnsắpnói, Quách Bá Ngôn bỗng nhiên sinh ramộtchút áy náy với hai đứa con.

Mấy năm nàyhắnluôn vì Hoàng Thượng quên mình phục vụ, bôn ba khắp nơi,mộtnăm bốn mùa thời gian ở nhà ở có thể đếm đượctrênđầu ngón tay, nhi tửthìkhôngsao,hắnmang ra ngoài rèn luyện hai năm, phụ tử sớm chiều ở chung, nhi tử có chuyện gì đều gặphắnthỉnh giáo. Đến phiên nữ nhi, tình cảm cha con rất xa lạ, ngoại trừ vài câu thăm hỏi mỗi ngày, liềnkhôngcòn lời gì đểnói.

Nhưng áy náythìnhư thế nào? Lâm thịhắnvẫn phải lấy, duy nhất có thể làm, là sau này quan tâm lo lắng hai hài tử này nhiều hơn.

Uốngmộtngụm trà, Quách Bá Ngôn đặt tách trà xuống, nhìn nhi tửnói: “Hôm qua gặp chuyện, ta tại sao trở về, hai người các con cũng biết rồi chứ?”

Quách Kiêunói: “Vâng, nghenóilà muội muội ruột của ông chủ Lâm Cẩm Tú phường.”

Quách Bá Ngôn ừmộttiếng, dựa vào thành ghế thở dài: “Ta phái người hỏi thăm rồi, trượng phu Lâm thị ốm chết, nàngmộtmình mang theo thủ tiết nữ nhi bốn năm, sau khi hồi kinhthìcùng congáiở hậu trạch u tĩnh (u nhã tĩnh mịch), hàng xóm láng giềng đều khen nàng đoan trang yên tĩnh,khôngngờ lại bị ta bắt cóc,mộtđường đồng hànhđãảnh hưởng tới thanh danh. Vi phụ dựa vào mẹ con các nàng mới có thể toàn thân mà lui,hiệntại danh dự nàng bị tổn hại, vi phụ sao có thể nào ngồi nhìnkhôngđể ý tới? Tối hôm qua vi phụđãsuy nghĩ tường tận, quyết định cưới nàng làm vợ, hai người các con nghĩ như thế nào?”

Quách Kiêu mấp máy môi. Sau khi phụ thân bị thương,hắnphái tùy tùng thăm dò rất nhiều tin tức,nóiLâm thị dung mạo xinh đẹp hơn người, trước khi xuất giá người đến Lâm gia cầu hôn nối liềnkhôngdứt,nóiLâm thị lấy chồng ở Giang Nam xa xôi, tháng tư năm nay mới quay về,nóihôm qua làmộtlần duy nhất trong nửa năm qua Lâm thị mớiđira ngoài, vừa vặn đụng phải phụ thân.

Nàng có bạn khăn tay chi giao, cũng là tuổinhỏmất mẹ, phụ thân tục huyền, tân phu nhân mặt ngoài đối xử tốt với nữ nhi vợ cả lưu, kì thực cực kỳ bất công, thứ tốt đều cho con của mình trước.

Đình Phươngkhôngthèm để ý chi phí ăn mặc, nhưng phụ thân đối xử với nàng vốn cũngkhôngthân thiết, sau này Lâm thị vào cửa, trong mắt phụ thân có thể càngkhôngcó nàng haykhông?

“Muội muội yên tâm, hết thảy có ta, ai cũng đừng nghĩ làm muội chịu ủy khuất.” Quách Kiêu vỗ vỗ vai muội muội, thấp giọng cam đoannói.

Trái tim bất an của Đình Phương lập tức an tâm, cho dù phụ thân bất công, nàng còn có ca ca ruột tổ mẫu ruột, cuộc sốngsẽkhôngquá kém.

~

Vệ Quốc Công mùng bốn bị ám sát, đầu năm phố lớn ngõnhỏở kinh thành truyền nhau đều là việc này, trong đó làm dân chúng bàn tán say sưa nhất, lại là câu chuyện phong lưu của Vệ Quốc Công vàcônãi nãi ở goá của phú thương Lâm gia. Lâm thị dung mạo xinh đẹp mọi người sớm có nghe thấy, hôm naycônam quả nữmộtđường ở chung, trong xe ngựa chật hẹp đóng kín, Quốc Công gia có cầm giữ được haykhông?

Từ cổ chí kim, bình dân bách tính thích nghe nhất chính là loại chuyện quan hệ bất chính này, mặc kệsựthậtnhư thế nào, chỉ cần cómộtnammộtnữ, liền có lời ong tiếng ve.

Ngay khi đám dân chúng chờ cười nhạo Lâm gia, mùng sáu ngày hôm đó, bà mối được Vệ Quốc Công phủ mời hớn hở đến Lâm gia xin cưới, hơn nữa giống như sợ đám hàng xóm láng giềng bọn họkhôngbiết, bà mối ở cửa ra vào liền tuyên bố thân phận với Liễu thị đón tiếp ở phía trước: “Quốc Công gia cảm động và nhớ nhung ân tình của lệnh muội, biết được lệnh muội tạm thời chưa có hôn phối, đặc biệt phái ta tới cầu hôn.”

Hàng xóm nghẹn họng nhìn trân trối, thiệt hay giả vậy, đường đường Quốc Công gia, tâm phúc trước mặt hoàng thượng lại có thể nguyện ý lấymộtquả phụ hai mươi bảy tuổi?

Đám hàng xóm láng giềng bọn họ khó có thể tin, Tống Gia Ninh nhận được tin tức lại càng khiếp sợ đánh rơi mất quế hoa cao trong tay, ngơ ngác hỏi Lâm Tú Tú: “Ai tới cầu hôn?”

Lâm Tú Tú hưng phấnnói: “Vệ Quốc Công, chính là Vệ Quốc Công bắt cóc xe ngựa các ngươi đó,đi, nương tađangở phía trước chiêu đãi bà mối, chúng ta nghe lénđi.”

Tống Gia Ninh là bé ngoan, chuyện người lớnkhôngcho nàng làm nàng tuyệt đốisẽkhônglàm, nhưng nàng rất nóng lòng muốn biết tin tức chính xác,khôngchút nghĩ ngợi liềnđitheo biểu tỷ trốn đến dưới cửa sổ tiền viện, dựng thẳng lỗ tai nghe lén.

“... Quốc Công gia Chúng ta rất hiểu lẽ phải, biết được Lâmcônương bởi vìhắnchịu ủy khuất, lập tức liền thương lượng với Thái phu nhân, muốn cưới Lâmcônương qua cửa... Quốc Công gia cònnói, bảo Lâmcônương thoải mái, buông lỏng tinh thần,hắnsẽđón tiểu thư cùng qua, trở thành nữ nhi ruột thịt nuông chiều như nhau, đó là vinh hoa phú quý vô cùng hưởng thụ đó nha...”

Bà mốinóixong, bên trong truyền đến tiếng cười sang sảng của Liễu thị.

côsẽlàm Quốc Công phu nhân, Lâm Tú Tú có chung vinh dự, cúi đầu nhìn,đãthấy khuôn mặtnhỏnhắn đau khổ của biểu muội khổ sắp khóc.

“Biểu muộikhôngvui sao?” Lâm Tú Tú nghi hoặc hỏi.

Trong đầu Tống Gia Ninh làmộtmảnh hỗn độn, đủ loại suy nghĩ lung tung rối loạn liên tiếphiệnlên,mộthồi là khuôn mặt dối trá của Lương Thiệu,mộthồi là khuôn mặt lạnh lùng khuyên nàng cam chịu số phận của Quách Kiêu,mộthồi là đôi mắt khinh miệt của Đoan Tuệ công chúa,mộthồi lại là sau khi trọng sinh, vài lần gặp mặt giữa Quách Bá Ngôn và mẹ con các nàng.

Vô tri vô giác, Tống Gia Ninh vứt lại biểu tỷ, chạy vộiđitìm mẫu thân.

Lâm thị ngồitrênnoãn tháp sát cửa sổ,đangkhâu vá quần áo mùa đông cho nữ nhi, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, nàng tạm dừng châm tuyến, nhìn ra phía cửa.

“Nương, Quốc Công gia phái người tới cầu hôn……” Tống Gia Ninh thở hồng hộc chạy tới, lo lắngnói.

Chuyện như trong dự liệu, Lâm thị tâm lặng như nước, chỉ khó hiểu phản ứng của nữ nhi, buông châm tuyến, nàng kéo nữ nhi vào trong ngực, vừa lau cái trán đổ mồ hôi của nữ nhi vừanhẹgiọng hỏi: “An Ankhôngthích quốc công gia sao?”

Tống Gia Ninh ngơ ngẩn, mẫu thân như thế nào lại bình tĩnh như vậy? Chẳng lẽ……

Nữ nhi ngây ngốc, Lâm thị ôn nhu cười: “Con nghĩ gì thế?”

Tống Gia Ninhđangnghĩ tới Quách Bá Ngôn. Quách Bá Ngônđanglúc tráng niên, dáng vẻ cao lớn uy vũ đường đường, lại là quyền thế ngập trời, nam nhân xuất sắc như vậy, lại có ân cứu mạng với mẫu thân, mẫu thân thíchhắn, cũng là hợp tình hợp lý? Đổi thành Quách Kiêu, nếu sau khi Quách Kiêu cướp nàngđinguyện ý cho nàng danh phận thê tử, lại cho nàng vô tận sủng ái, nàng chẳng lẽkhôngvui?

Thế nhưng, mẫu thân gả vào Quốc Công Phủ, nàng với Quách Kiêu cúi đầukhôngthấy ngẩn đầu lại gặp rồi.

khôngđúng, mẫu thân gả vào Quốc công phủ, nàng cũng là muội muộitrêndanh nghĩa của Quách Kiêu.

Đôi mắt hạnh ngập nước của Tống Gia Ninh càng ngày càng trong trẻo,trênđời này, còn có cái gì an toàn bằng biến thành muội muội của nam nhân háo sắc?

Tác giả có lời muốnnói: Triệu Hằng: Biến thành lão bà của ta.

Gia Ninh: Ngươi là ai?

Triệu Hằng: (╯‵□′)╯︵┻━┻