Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 13

TrướcTiếp
Tống Gia Ninhkhôngdám nhìn Quách Kiêu, nhưng Quách Kiêu lại thản nhiên đánh giá nàng từtrênxuống dướimộtlần, cuối cùng ánh mắt cố địnhtrênkhuôn mặt mũm mĩm của Tống Gia Ninh. Ánh nắng từmộtbên chiếu tới,trênda mặt trắng nõn của nàng phảng phất như có thể véo ra nước, vô cùng mịn màng, phụ thân bảo nàng gọihắn, nàng ngơ ngác cả người cứng ngắckhôngchịu xoay lại, lông mithậtdài rủ xuông, đôi môi phấn hồng mím lại, cả ngườikhôngđược phóng khoáng, khiến người muốn khi dễ nàng.

Ưu điểm duy nhất, chính là khuôn mặt, so với mấy muội muội ruột trong nhà đều xinh đẹp hơn.

Ánh mắt liếc qua chuyển đến vạt áo phụ thân, Quách Kiêu bỗng nhiên hiểu phụ thân vì sao lại thíchmộtquả phụ như vậy, nữ nhi lớn lên như vậy, vị kế mẫu kia, chắc chắn cũng là sắc đẹp khuynh thành.

“Phụ thân, Gia Ninh chắc là sợ người lạ rồi, chúng tađivào trướcđi.” Đợi trong chốc látkhôngđợi được kế muội bắt chuyện, Quách Kiêu cười nhạt với phụ thânnói, hai chữ “Gia Ninh” gọi tự nhiên thân cận.

Ở trong mắt Quách Bá Ngôn, Lâm thị xinh đẹp yếu ớt, Tống Gia Ninh ngốc nghếch nhát gan, dĩ nhiên lý giải kháng cự của Tống Gia Ninh thành sợ người lạ, liền vỗ nhènhẹlên vai nàng, dùng giọngnóinhu hòa: “đithôi, vi phụ trước dẫn conđigặp Thái phu nhân, Thái phu nhân là trưởng bối, gặp mặt Gia Ninh phải hiểu chuyện, biếtkhông?”

Tống Gia Ninh lập tức gật đầu, thấy Quách Bá Ngôn nhấc chân, nàng chủ độngđiqua phía bên tay phải Quách Bá Ngôn, cách xa Quách Kiêu.

Quách Kiêuđãnhận ra kế muội tránh néhắn, nhưng vẫnđiqua phía bên tay phải Tống Gia Ninh, rớt lại phía sau hai bướcđitheo.

Vì vậytrênđường từ cửa chính đến Sướng Tâm Viên, Tống Gia Ninh liền thỉnh thoảng cảm nhận được hai đạo ánh mắt lạnh lẽo, giống như rắn nhìn chằm chằm vào nàng, sợ tới mức toàn bộ lực chú ý cảnh giác nàng đều đặt lêntrênngười Quách Kiêu, cũngkhôngnghe thấy giọngnóicủa kế phụ. Quách Bá Ngôn hỏi mấy lầnkhôngđược đáp lại, cúi đầu, nhìn thấy khuôn mặtnhỏnhắn của tân nữ nhi căng thẳng tái nhợt,hắnbỗng nhiên có hơi lo lắng. Đứanhỏnày gan rấtnhỏ, cứ tiếp tục như vậy làkhôngthể được, hôm nào đó phải thương lượng với Lâm thịmộtchút, mời ma ma giáo dưỡng tới đây,cônương có thể ngây thơ, nhưng cũng phải phóng khoáng thoải mái.

Noãn các phía đông Sướng Tâm Viên, Thái phu nhân ngồitrênnoãn tháp, đạicônương Đình Phương bồi ởmộtbên. Bởi vì Lâm thị vẫn chưa qua cửa, hôm nay chỉ là để đại phòng bên này làm quen với người nhà mới tới trước, nên cũngkhôngcó mời hai phòng kia.

Màn cửa khua động, Quách Bá Ngôn tiến vào, tiện tay vén rèm giúp tiểucônương sau lưng, động tácnhỏgiống như tùy ý nhưngthậtra là săn sóc, Đình Phương nhìn thấy mà trong lòng có hơi đau xót, phụ thân chưa từng vén rèm cho nàng. Nhưng khi tầm mắt của nàng chuyển đếntrênngười Tống Gia Ninh, nhìn thấy khuôn mặt mũm mĩm của Tống Gia Ninh, để ý đến bàn tay mập của Tống Gia Ninh khẩn trương lộn xộn, Đình Phương thầmnhẹnhàng thở ra, muội muội xem ra cònnhỏ, rất dễ dàng ở chung.

“Gia Ninh gặp qua Thái phu nhân, gặp qua đạicônương.” Toàn bộ Quốc Công Phủ, Tống Gia Ninh chỉ sợmộtmình Quách Kiêu, ở trước mặt nữ quyến, nàng sợ người lạthìcó sợ thiệt, nhưng hành lễ chào hỏithìvẫn biết.

Thái phu nhân lớn tuổi, theo bản năng thích tiểu hài tử, đặc biệt là xinh xắn có hiểu biết, mặc dù tồn tại nghi kị đối với mẹ con Lâm thị, nhưng trước khi hai mẹ con chính thức phạm sai lầm, Thái phu nhân cũngkhôngmuốn dùng ác ý suy đoán,hiệntại Tống Gia Ninh biểuhiệnnhu thuận, bà liền cười vẫy tay, gọi: “Tới đây tới đây, cho tổ mẫu hảo hảo nhìnmộtcái.”

Quách Bá Ngôn nghe vậy, vẻ mặt buông lỏng.

Tống Gia Ninh nghe Thái phu nhân lại có thể tự xưng tổ mẫu, hiền lành giống như lão thái thái nhà hàng xóm,khôngcómộtchút kiêu căng uy nghiêm như Đoan Tuệ công chúa, liền cũngkhôngcó khẩn trương nữa, ngoan ngoãnđiqua, rủ mi mắtkhôngdám nhìn loạn. Kiếp trước vào cung, Tống Gia Ninh rốt cuộc nhớ kỹ quy củ “Gặp quý nhân đừng nhìn loạn“.

Thái phu nhân kéo bàn taynhỏbé của Tống Gia Ninh, nghiêm túc quan sátmộtphen, vừa gật đầu vừa khen ngợinói: “Gia Ninh lớn lênthậtxinh đẹp, ba tỷ tỷ con đềukhôngsánh bằng, khuôn mặtnhỏnhắn này, vừa nhìn chính là có phúc khí.”

Tống Gia Ninh xấu hổ cúi đầu, phúc khí cái gì chứ, ý tứ chính là khuôn mặt nàng béo quá chứ gì.

“Gia Ninh à, vào cửa Quốc Công Phủ, sau này chúng ta chính là ngườimộtnhà, ta là tổ mẫu, Đình Phương là đại tỷ tỷ con, đừng sợ người lạ.” Khen dung mạo xong, Thái phu nhânyêuthươngnói.

Tống Gia Ninh gật đầu, trước gọi bàmộttiếng tổ mẫu, lại len lén liếccônương y phục màu đỏ bên cạnh, thấy đối phương cười dịu dàng nhìn nàng, thân thiết ôn nhu, Tống Gia Ninh lên can đảm, ngượng ngùng cười cười, ngọt ngào kêu: “Đại tỷ tỷ.” Đôi mắt hạnh thanh tịnh như nước, nhìn thế nào cũngkhônggiống như là muội muội xấu.

Đình Phương càng nhìn càng thích, kéo bàn taynhỏbé của Tống Gia Ninh, cườinói: “Gia Ninh muội muội.”

Hai tỷ muội này xem như là vừa ý nhau rồi.

Quách Kiêu ởmộtbên nhìn, trong lòng có chút bất đắc dĩ. Biểuhiệnđơn thuần bên ngoài của Tống Gia Ninh làthậthay giảhắncòn chưa xác định được, nhưng muội muội ruột thịt củahắnmới gặp mặtmộtlần liền vui vẻ nhận tỷ muội,mộtchút tâm cơ cũngkhôngcó, tính tình này,hắnlàm huynh trưởng, sao yên tâm được chứ?

Quách Bá Ngôn rất yên tâm,nóivới Thái phu nhân: “Tiền viện còn có việc, nhi tửđitrước, Gia Ninh liền làm phiền nương.”

Thái phu nhân khoát tay: “điđiđiđi, bên nàykhôngcần con quan tâm.”

Quách Bá Ngôn gật đầu, trước khiđithuận tiện mang theo nhi tử.

Quách Kiêu vừađi, Tống Gia Ninh lập tứcnhẹnhõm hơn nhiều, tân tổ mẫu, tân tỷ tỷ hỏi nàng cái gì nàng liềnnóicái đó, nha hoàn bưng bánh ngọt lên, Thái phu nhân khuyên nàng ăn, nàng liền rụt rè ănmộtmiếng, nếm mùi vị, dù thích cũng tuyệt đốikhônglấy thêm, vững vàng nhớ kỹ lời mẫu thân dặn dò.

mộtngày ở chung, Thái phu nhân vô cùng xác định, cháugáimới này tuy lớn lên quyến rũ vô song, tính tình lại rất đơn thuần. Thái phu nhân thích tiểucônương như vậy, cố ý chỉ thị đại nha hoàn bên cạnh chiếu cố Tống Gia Ninh bắt đầu cuộc sống hàng ngày. Đình Phương cũng rất hoan nghênh tân muội muội, ngày hôm sau Quốc Công Phủ đón dâu đãi khách, Đình Phương biếtrõhôm nay Tống Gia Ninh chỉ có thể ởmộtmình trong phòng đợi, sáng sớm còn cố ý chạy tới, ôn nhu an ủi Tống Gia Ninhmộtphen.

Tống Gia Ninh trong lòng hơi có chút ấm áp, nhưng Đình Phương vừađi, bên cạnh chỉ cònmộtnha hoànkhôngquen, lại nghe tiền viện truyền tới náo nhiệt, Tống Gia Ninh bỗng nhiên vô cùng nhớ mẫu thân của mình, cho đến giờ phút này, Tống Gia Ninh mới chậm chạp ý thức đượcmộtviệc: Vệ Quốc Công Quách Bá Ngôn, cướpđinương xinh đẹp của nàng, sau này mẫu thânkhôngbao giờ là củamộtmình nàng nữa...

Trời càng ngày càng tối, Tống Gia Ninh ăn cơm tối xong sớm chui vào chăn, nghĩ đến chuyện đêm nay mẫu thân phải đối mặt, tâm tình đặc biệt phức tạp.

~

Quách Bá Ngôn lại thống khoái cực kỳ, cùng các tân khách liều mạngmộtvòng rượu,hắnquyết đoán giả say, nhân cơ hội rời khỏi phòng khách ồn ào,đinhanh đến phòng tân hôn ở hậu viện, bướcđinhư bay. Hai nha hoàn canh giữ trong viện, Quách Bá Ngôn nhìn cũngkhôngthèm nhìn, kể cả hai người bên trong ra đón, cũng đuổiđihết, “BA~” mà cửa nhà chính.

Nam nhânkhôngthể chờ đợi nổi nữa, bước vào nội thất, bước chân tạm thời thay đổi chậm lại, mặtkhôngthay đổi nhìn lêntrêngiường. Tân nươnghắnmới cưới vào cửa liền ngồi ở chỗ kia, mặc tiểu sam màu đỏ tay áo hẹp, phía dưới là váy màu đỏ, dưới làn váy lộ ramộtđôi giày thêu tinh xảo khéo léo màu đỏ. Quần áo đỏ như vậy, tân nương bọc bên trong lại trắng như tuyết, khuôn mặt hai mươi bảy tuổi nhìnkhôngkhác biệt gì với mười bốn mười lăm tuổi, non nớt giống nhau, thiếu nữ lứa tuổi đậu khấu (tuổi dậythì) cũng đẹpkhôngbằng.

Dục hỏa bị đè nén gầnmộtnăm, hừng hực bùng lên.

Quách Bá Ngônkhôngnhanhkhôngchậmđiqua, lại chậm rãi ngồi bên cạnh Lâm thị, mắt nhìn phía trướcnói: “Ngủ thôi, giúp ta thay quần áo.”

Lâm thị bình tĩnh xoay người lại, ánh mắt chỉ nhìn cái cằm phía dưới nam nhân, sau đó nâng lênmộtđôi bàn tay thon, cũngkhôngxa lạ mà cởi áo của trượng phu ra. Vì saokhôngxa lạ, bởi vì nàngđãtừng gả cho người khác, gả quamộtthư sinh hào hoa phong nhã lịchsựnho nhã. Giờ khắc này, cả người Lâm thị cứng ngắc như chia làm hai phần, nàng biết mình ở nơi nào, hai tay đâu vào đấy làm chuyện nên làm, nhưng lòng của nàng, lạikhôngthể khống chế mà tràn đầymộtngười đàn ông khác, tràn đầy đều là nhớ tớihắn.

Quách Bá Ngôn hơi nghiêng đầu, nhìn thấy quần áo đỏ thẫm như tôn lên khuôn mặt càng thêm tái nhợt của nàng, trắng như cánh hoa ngọc lan bị nước mưa đánh vùi dập, nhu nhược đáng thương, nhưng cũng chính là vẻ mỏng manh này, càng khiến người ta muốn hung hăng khi dễ nàng. Cổ họng chuyển động, Quách Bá Ngôn bỗng nhiên bắt lấy hai tay Lâm thị, quay người lại liền đè nàng xuống.

Lâm thị nhắm mắt lại, vẫnkhôngnhúc nhích thựchiệnbổn phận cần làm của thê tử.

Quách Bá Ngôn như tường đồng vách sắt đè nặng nàng, sốt ruột khó nén hôn lên lông mày như vẽ của nàng, hôn lên khuôn mặt tái nhợt của nàng, hôn lên bờ môi diễm lệ của nàng, hôn lên cái cổ yếu ớt phảng phất như vừa bóp liền gãy của nàng.hắnnhưmộtđốm lửa, kích thích trong rượu mạnh. Sau khi bùng lóe lên càng thêm rừng rực,hắnbiết nàng có lẽ còn nhớ đến quỷ họ Tống đoản mệnh, biết nàng là vì nữ nhi mới theohắn, nhưng Quách Bá Ngônkhôngquan tâm.

Quan tâm cái gì? Quỷ đoản mệnh kia Đoản còn có thể làm như vậy đối với nàng sao, còn có thể mặc sức ăn con thỏ bạch ngọc như nàng đây sao, còn có thể khiến cho nàngrõràng muốn cự tuyệt rồi lạikhôngmuốn biểuhiệnra ngoài mà đau khổ chịu đựng, có thể làm cho nàngrõràng rất thích phải đè nén bản năng len lén nắm chặt ga giường, có thể nắm chặt eonhỏmộtnắm tay của nàng mà thảo phạt sao?

Gầmnhẹmộttiếng, sau khi hoàn toàn xông vào thành trì, Quách Bá Ngôn rốt cuộc tạm dừng tấn công, cúi đầu nhìn nàng.

Khuôn mặt tái nhợt của Lâm thị sớmđãbịhắnnung đỏ, nàng vẫn nhắm mắt lại, nhưng trán lại toát mồ hôi, đôi môi đỏ mọngkhôngchịu khống chế mà mở ra, như cánh hoa bị ép hé mở, tỏa ra hương thơm, mồ hôi lớn chừng hạt đậu dọc theo bên má nàng lăn xuống,mộtgiọt lạimộtgiọt.

Nàngthậtđẹp, Quách Bá chung quy vẫn còn sinh ra thương tiếc, hônnhẹbên má nàng,nóigiọng khàn khàn: “Làm đau sao?”

Lâm thị mím môi, đầu cũng nghiêng quamộtbên, thế nhưng Quách Bá Ngôn lại húc lêntrênmộtcái, nàng liền bị ép mở miệng, phát ramộttiếng hừnhẹgiống như thống khổ. Quách Bá Ngôn lại hỏimộtlần nữa, nàng vẫnkhôngchịunóichuyện, Quách Bá Ngôn cứ tiếp tục ủi tới,mộtlần so vớimộtlần càng nhanh hơn, khiến nàng như nhành hoa trong mưa gió, run rẩy tới tới lui lui, cuối cùngkhôngchịu nổi, nức nở nghẹn ngào lên tiếng.

“Cầu ta.” Quách Bá Ngôn nâng chân trắng như ngọc của nàng, giọng ồm ồm lần nữa vang lên.

Lâm thị gắt gao che miệng, nước mắt chảy xuống như mưa. Nàngkhôngthích như vậy, cũng chưa từng bị đối đãi như vậy.

“Cầu haykhông?” Quách Bá Ngôn đánh tới giống như nổi điên, so với trống trận còn gấp hơn.

hắnso với thiên quân vạn mã càng thêm dũng mãnh, Lâm thị giống như tiểu thànhkhôngchịu nổimộtkích,khôngtới vài cái liền chống đỡkhôngnổi, cái gì cũng quên mất, cũngkhôngcó rảnh rỗikhôngcó cơ hội duy trì lý trí, thân thể sắp mệt mỏi rã rời khóc lóc ôm lấy bờ vai rắn chắckhônggiống người của Quốc Công gia, vừa muốn đè lạikhôngchohắnđộng, vừa khóckhôngthành tiếng: “khôngcần,khôngcần...”

Tân phu nhân ở trong trướng thay đổi muôn kiểu khóc lóc, hoặc là trầm thấp nức nở nghẹn ngào, hoặc là đứt quãngnhỏgiọng thút tha thút thít, trong viện, hai đại nha hoàn Xuân Bích, Hạnh Vũ của Quách Bá Ngôn đứng trong góc khuất hành lang đen như mực, nghe động tĩnh dài đằng đẵng bên trong dường nhưsẽkhôngdừng lại, trong lòng chỉ ước ao mình có thể thay thế tân phu nhân nhận lấy sủng ái của Quốc Công gia.

Lâm thịđangở trong “Phúc” lại mong cho sớm kết thúc, hai nha hoàn chua xót cũng mong y như vậy, đáng tiếc đối với các nàng mànói, đêm nay nhất định đặc biệt dài đằng đẵng, Quách Bá Ngôn đem tất cả hài lòng củahắnđối với Lâm thị, đều thểhiệnlên hành động, giữa hiệp tạm nghỉmộtlát,khôngđợi Lâm thị trở lại bình thường, liềnmộtlần nữa kéo người vào trong ngực,yêuthươngkhôngnghỉ.

Thẳng đến khi ánh trăng rơi xuống, đêm khuya yên tĩnh, động tĩnh trong phòng tân hôn mới ngừng lại.

* chú thích

“Toàn phúc nhân” còn gọi là “bà toàn phúc”, dùng để chỉ người phụ nữđãcó chồng,hiệncha mẹ còn khỏe mạnh, có chồng, con cái đủ cả nam cả nữ. Dựa theo phong tục lễ nghi trong dân gian, “người toàn phúc”sẽphải lo rất nhiều việc, để cầu “cát tường như ý” cho đôi vợ chồng mới cưới. “Người toàn phúc” là chỉ người có phúc,trêncó cha mẹ, dưới có con trai congái, vợ chồng ân ái, huynh đệ tỷ muội chung sống hòa thuận, bình thường là do người thân bên đằnggáiđảm nhận. Trước hôn lễmộtngày, “người toàn phúc”sẽphải vào trong phòng tân hôn quét giường(tảo sàng, tát sàng, tát trướng) cho tân lang tân nương, vừa quét vừanóinhững lời cát tường hoặc đọc những câu vè để cầu vận may cho tân lang tân nương.

Trước ngày cử hành hôn lễ, “người toàn phúc” còn cómộtcông việc quan trọng khác đó là dọn dẹp kiệu cho tân nương. Ở phần lớn khu vực phía Bắc, trước khi tân nương lên kiệu, “người toàn phúc”sẽphải tiến hành “quét kiệu”, “hun kiệu” và “soi kiệu”. “Quét kiệu” là chỉ “người toàn phúc”

sẽcầm chổi phủinhẹ, quét bụi đất trong kiệu. Sau đó, “người toàn phúc”sẽdùng cao hương hun phía trong kiệumộtchút, để bên trong tràn đầy mùi thơm. “Chiếu kiệu”thìlà cầm gương trong tay, chiếu từng góc của kiệumộtlần để tránh những thứ ô uế lẩn trốn trong kiệu. Theo phong tục lưu truyền, tất cả những việctrênphải do “người toàn phúc” làm, thểhiệnsựmong ước cuộc sống mới đầy mỹ hảo của tân lang tân nương.