Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 16

TrướcTiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cười cườinóinói,mộtcanh giờ bất tri bất giác trôi qua, haianhem Quách Phù, Quách Thứ Hai cònkhôngcó thích đủ tân muội muội, Quách Kiêu bỏ tách trà xuống, đứng lênnói: “Giải tán thôi, đừng để mấy thím phái nha hoàn đến tìm.” Trừ phi ngày lễ ngày tết, tam phòng Quốc Công Phủ chia ra ở trong viện mình dùng bữa, lúc này phòng bếp đoán chừngđãbắt đầu chuẩn bị.

Quách Bá Ngôn nhìn thấy, bỗng nhiên bế người lên, nâng lênmộtcái, tư thế dễ dàng, dường như mỹ nhân trong ngựcnhẹnhư em bé. Trong sân có hai nha hoànđangđứng, Thu Nguyệtthìđitheo phía sau, khuôn mặt trắng như ngọc của Lâm thị nhất thời đỏ lên, trốn vào trong ngực Quách Bá Ngôn, quẫn báchnói: “Thiếp có thểđi, người đừng như vậy.”

Quách Bá Ngôn là võ tướng, làm việc cũngkhôngchú trọng như thư sinh quân tử, chỉ thích tùy tâm sở dục. Dễnóichuyện Lâm thịkhôngphối hợp,hắnliền dứt khoát mạnh mẽ vén chăn lên, hai ba cái liền lột hết vài món quần áo còn lại của Lâm thị, làm cho Lâm thị chỉ có thể trốn vào trong lòng ngực củahắn.

mắt hạnh quét quatrênmặt mẫu thân và kế phụ, liền đoán được chuyện gì xảy ra.

Nàng cũng tựnóivới mình như vậy, ngủ với Quách Bá Ngôn thêm mấy lần, liền chân chánh là vợ chồng.

Chú thích:

Hậu tri hậu giác [后知后觉]:

Giải thích căn bản

“Tiên tri tiên giác” cùng “hậu tri hậu giác”, rất đơn giản, chính là độ nhạy cảm đối vớisựviệc, đầu tiên là tiên tri tiên giác đến cuối cùng là hậu tri hậu giác.

Giải nghĩa từ trong sách cổ

Trước tiên phải hiểurõ, “tri” khác với “giác”. “Tri”, chính là “tri đạo” (biết / hiểu /rõ), thuộc về lý tính. “Giác”, chính là “cảm giác”, thuộc về cảm tính. “Tri” là khách quan, “giác” là chủ quan.

Nhận biết với cảm giáckhônghề giống nhau. Bạn trông thấymộtbông hoa có màu hồng, là nhận biết. Bạn cảm thấykhôngđẹp, đó là cảm giác. Bởi vì, bạn trông thấy màu hồng, người khác cũng trông thấy màu hồng. Có điều, bạn cảm thấykhôngđẹp, nhưng có thể người khác cảm thấy đẹp.

Như vậy, “tiên tri hậu giác” cùng với “hậu tri tiên giác” cũngđãrõràng rồi.

Ví dụ

Thần sắc của Tiểu Vương trong phòng làm việckhôngổn, do nhà có chuyện.

Nếu như bạnkhônghề cảm thấy thần sắc củaanhtakhôngổn. Mà phải nhờ, người khácnóilà nhàanhta có chuyện rồi, bạn mới nhìn lại, quả nhiên lông màyanhta cứ nhíu chặt, mới thấy nhàanhta đúng là có chuyệnthật. Đó là, “tiên tri hậu giác”.

Trái lại, nếu bạn sớm cảm thấy thần sắcanhtakhôngổn, sau đó mới nghenóinhàanhta có chuyện. Đó là, “hậu tri tiên giác”.

Bổ sung: Đây chỉ là quá trình từ nhận thức đến hiểurõ. “Tiên tri tiên giác” nghĩa là quá trình từ nhận thức đến hiểurõxảy ra rất nhanh. “Hậu tri hậu giác” là quá trình từ nhận thức đến hiểurõxảy ra khá chậm. Quá trình từ “tri” (nhận thức) tới “giác” (hiểurõ) chính là quá trình tự dung nhập những thứ thuộc thế giới bên ngoài vào bên trong mình.

TYV: “Giác” ở đây vốn là trong từ “cảm giác” và “giác ngộ”.

(Theo Baidu.com)