Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 24

TrướcTiếp
Lâm Vân Đường, Quách Bá Ngôn ra cửa, Lâm thị ở tiền thính chiêu đãi khách nhân.

Đám tiểu nha hoàn bưng nước trà, trà bánh nối đuôi nhauđivào,mộtphần đặt ở chính giữa Lâm thị, Đàm cữu mẫu,mộtphần đặt ởtrênbàn trà bên cạnh biểu công tử Đàm Văn Lễ, biểucônương Đàm Hương Ngọc. Trong quá trình dâng trà, trong phòng yên tĩnh cực kỳ, Lâm thịtrênmặt cười yếu ớt, yên tĩnh xinh đẹp dịu dàng, mà ba mẹ con Đàm gia, cũngđangđánh giá nàng.

Đàm cữu mẫu lớn hơn Lâm thị mấy tuổi, làmộtquả phụ, nàng may mắn hơn Lâm thị, cha chồng, trượng phu tuy rằng cũng rờiđi, tốt xấu gì cũng lưu lại cho con của nàngmộttước vị Vĩnh An bá, cho dù tước vị này là từ Quốc Công gia thời Cao Tổ Hoàng Đế từng bậc từng bậc hạ xuống đến bá gia, nếu như nhi tửkhôngthể kiến công lập nghiệp thăng tước, như vậy sau khi nhi tử mấtđi, tước vị Đàm gia cũngsẽkhôngcòn. Nhưng bất kể thế nàođinữa, Đàm gia có tước vị, còn có quan hệ thông gia với Vệ Quốc Công phủ này, Đàm cữu mẫu cũngkhôngđến mức luân lạc tới mức như Lâm thị,cônhi quả mẫu bị người khi dễ.

Nhưng Đàm cữu mẫu cũng có chỗkhôngbằng Lâm thị. Lâm thị có của hồi môn phong phú, ăn mặckhônglo, bởi vậy trước khi tái giá mỗi ngày có thể an tâm thương nhớ trượng phu, làm oán phụ hậu trạch thanh nhàncôtịch. Nhưng Đàm giakhônggiống vậy,đãLão Thái Công qua đời xuất thân nhà nghèo khổ, dựa vàomộtthân nỗ lựctrênchiến trường nhiều lần lập chiến công, Cao Tổ khai quốc, thưởng tước vị cho Đàm gia, thanh danhđãcó, của cải vẫn là hơi ít. Hai cha con Lão Thái Công cũngkhôngkinh doanh, so với Vệ Quốc Công phủ danh môn thế gia bậc này, Đàm gia trôi qua có thểnóinghèo khó. Lúc Đàm gia cữu phụ phát tang, vẫn là dựa vào Quách Bá Ngôn tiếp tế, mới nở mày nở mặt chôn cấtmộthồi, mấy năm nay Quách Bá Ngôn đối với Đàm gia phai nhạt, Quách Kiêu vụng trộm cho mợ mấy lần bạc.

Đàm cữu mẫu khổ tâm kinh doanh, cửa hàng điền trang ít ỏi tiền thu cũng dùng ởtrênngười nhi nữ, bản thân nàngkhôngdám ăn diện, chỉ có ngày lễ ngày tết mới có thể thêmmộtbộ quần áo mới. Hôm nay đến Quốc Công Phủ, nàng mặc chính là bộ bối tử thêu mới làm, năm sauđibiệt phủ làm khách cũng toàn bộ nhờ vào bộ đồ này rồi, chính mình sao mà khổ, lúc Lâm thịđira chiêu đãi, Đàm cữu mẫu đầu tiên nhìnkhôngphải khuôn mặt của Lâm thị, mà là quần áotrênngười Lâm thị. Bối tử màu tím nhạt, thêu hoa mẫu đơn tô tú tinh xảo (mộtloại hàng thêu Tô Châu), phía dưới phối váy dài màu tô tú trắng nhạt, theo bước chân của Lâm thị, làn váy giống như hồ nước dập dềnh, đẹp như Thiên Công.

Sau khi nhìnrõkhuôn mặt thanh lệ tuyệt sắc của Lâm thị, trong lòng Đàm cữu mẫu giống như đổ mấy vạc dấm chua, chua tới mức nước mắt đều muốn trào ra. Nhà mẹ đẻ nàng vốn làmộtgia đình tú tài bình thường, khi cha chồng nghèo túng phụ thân giúp đỡ cho ông, về sau cha chồng lập công phong tước mới báo ân, cưới nàng làm con dâu. Đàm cữu mẫu vừa mừng vừa sợ, chỉ cảm thấy mình phất lên trở thành Phượng Hoàng,khôngngờ Đàm gia cũngkhôngcó cảnh tượng thoạt nhìn như bên ngoài.

Đàm cữu mẫukhôngquan tâm, nàng giữ khuôn phép thủ tiết, dụng tâm giáo dụcmộtđôi con cái, cuối cùng kiếm đượcmộtthanh danh hiền thê lương mẫuthậtlà tốt, nhưng Lâm thị này tính là cái gì,mộtquả phụkhôngcó tư sắc congáinhà thương nhân, dựa vào cái gì hai lần gả còn có thể làm Quốc Công phu nhân? Dựa vào cái gì nàng mỗi lần tới Quốc Công Phủ đều phải nhìn sắc mặt người ănnóikhép nép sợ đắc tội chỗ chỗ dựa này, Lâm thị có thể dễ dàng ngồi lên vị trí Quốc Công phu nhân, ở bên trong hưởng thụ vinh hoa phú quý của Quách gia, ở bên ngoài hưởng thụ nịnh bợyêuthích và ngưỡng mộ của tất cả các phu nhân phủ quan khác?

Ông trời quákhôngcông bằng! Lâm thị quả phụkhôngbiết liêm sỉ như vậy, nên nhét vào lồng heo ngâm xuống nước!

Rủ lông mi,trênmặt Đàm cữu mẫu cẩn thận chặt chẽ, nhưng dưới mặt bànmộtđôi tay nắm chặt, móng tay thậm chí muốn cắm vào lòng bàn tay.

Nàngkhôngcam lòng, biểucônương mười hai tuổi Đàm Hương Ngọc kinh ngạc nhìn nhìn khuôn mặt của Lâm thị, vừa hâm mộ, lại vừa dâng lênmộtchút hy vọng. Lâm thị loại xuất thân này cũng có thể làm Quốc Công phu nhân, nàngnóinhư thế nào cũng là khuê tú bá phủ đoan trang, dung mạo cũng kế thừa ưu điểm của cha mẹ, là mỹ nhân láng giềng tả hữu khen ngợi, nếu như vạch kế hoạch tốt, biểu ca...

Hai mẹ con cũng từtrênngười Lâm thị nghĩ tới tình cảnh của mình, chỉ có biểu công tử Đàm Văn lễ,mộtlòngmộtdạ đều bị Lâm thị hấp dẫn,khôngnghĩ tới kế mẫu Quách Kiêu lại xinh đẹp như thế, mi thanh mục tú mặt khuôn mặt non nớt bờ môi đỏ tươi, eo thon đầymộtnắm tay, chỉ liếcmộtcái, liền hútđilinh hồnhắn.

Ba ánh mắt đều nhìn nàng chằm chằm, Lâm thị lạnh nhạt tự nhiên, từ lúc đợi gả mấy ngày này, nàng liền suy nghĩ cẩn thận các loại tình cảnh sau khi mình vào phủ có khả năng gặp phải. Hôm nay bên trong Quốc Công Phủ mọi chuyện coi như thuận lợi, nhưng những quý phụ nhân khác đối đãi nàng như thế nào, mẫu tộc Thế tử gia Quách Kiêu suy nghĩ về nàng như thế nào, nàng đều có tâm lý chuẩn bị.

“Phu nhân mời dùng trà.” Lâm thị cườinói.

Đàm cữu mẫukhôngthích Lâm thị, nghe nàngnóichuyện cũngkhôngthuận tai, miễn cưỡng nặn ramộtnụ cười, nâng chung trà lên, mắt nhìn Lâm thị, nàng tùy ý hỏi: “Quốc Công giađira ngoài rồi à?”

Lâm thị gật gật đầu: “Hôm nay Hàn tướng quân hồi kinh diện thánh, Quốc Công gia tiến cung.”

Trấn Bắc tướng quân Hàn Đạt là hảo hữu chí giao của Quách Bá Ngôn, buổi sáng Quách Bá Ngôn trước khiđira ngoàinóivới Lâm thị, đêm nayhắnmuốn cùng Hàn đạtkhôngsaykhôngvề, bảo Lâm thịkhôngcần chờ.

Đàm cữu mẫu biếtrõquan hệ hai nhà Quách, Hàn, trong lòng khẽ động, thở dài: “Nhắc tới Trấn Bắc tướng quân, ta liền nghĩ đến muội tử số khổ của ta, muội muội thích hoa cỏ, có cùng sở thích với Hàn phu nhân, tađitheo các nàng thưởng thức các loại kỳ hoa dị thảo, sau khi muội muội qua đời, Hàn phu nhân bi thốngkhôngthôi, cũngkhôngcòn tổ chức hoa tiệc...”

Lâm thị mới đến, lại quản thúc nha hoàn bên cạnhkhôngđược tự tiện hỏi thăm chuyện của tiền Quốc Công phu nhân,thậtđúng làkhôngbiết cái này, nghe vậy lập tức trong lòng nhớ kỹ Hàn phu nhân, nhắc nhở bản thân ngày sau gặp mặt nhất định phải cẩn thận làm việc. Nếu như Hàn phu nhânthậtxem Đàm thị là tri kỷ, vậy đối với nàng, Hàn phu nhân có thểsẽcó chút bắt bẻ.

Lau lau nước mắtkhônghề tồn tại, Đàm cữu mẫu nhanh chóng liếc Lâm thị, thấy Lâm thịkhôngcó phản ứng đặc biệt gì, nàng ta hơi mím môi, có ý tốt khuyên nhủ: “Muội muội thích nhất là hoa sen, ao hồ trong Quốc Công Phủ, hoa sen trong hồ, đều là muội muội tự mình nhìn chằm chằm vào bọn hạ nhân trồng,hiệntại phu nhân Quản gia, kính xin thường xuyên lưu ýmộtchút, hoa sen nở, ba cha con Bình Chương bọn họ còn có chỗđitưởng nhớ.”

Lâm thị cườinói: “Đa tạ phu nhân nhắc nhở, tasẽbảo hoa tượng tỉ mỉ chăm sóc.”

Nàng hiểu tiểu tâm tư của Đàm cữu mẫu, nhưng Lâm thị chỉ cảm thấy buồn cười. Quách Bá Ngôn thực tưởng nhớ vợ cả như vậy, cũngsẽkhôngchỉ bằngmộtlần gặp mặt liền bắt buộc nàng làm nữ nhân củahắn, càngsẽkhônghàng đêm... Huống chi, nàng muốn làm cái chức Quốc Công phu nhân này, chỉ là vì có thể làm chỗ dựa cho nữ nhi, nàng hi vọng Quách Bá Ngôn cho nàng thể diện, về phần trong lòng Quách Bá Ngônthậtsựchứa ai, nàng thựckhôngquan tâm, đối với nữ nhi tốt là đủ rồi.

Đàm cữu mẫu còn muốnnóitiếpnóichuyện xưa của TiểucôTử, Quách Kiêuđãdẫn hai muội muội đến.

Ghen ghét của Đàm cữu mẫu đối với Lâm thị nhất thời biến mấtkhôngcònmộtmảnh,trênmặt đáy mắt chỉ còn quan tâmyêuthương đối với Thế tử cháu ngoại trai, đứng dậy nghênh đón tiếp, ân cần hỏi thăm: “Mới nửa thángkhônggặp, Bình Chương, Đình Phương sao gầy vậy?”

Chủ vị, Lâm thị rủ mắt cười yếu ớt, để lộ ra bất đắc dĩ nhàn nhạt, Đàm thịnóilời này, là hoài nghi nàng khắt khe, khe khắt huynh muội Quách Kiêu?

“Mợthậtbiết chê cười, vừa nãy Tam ca cònnóita mập kìa.” Đình Phương quét mắt kế mẫu, cười khách sáonói, cũng nhanh chóngnóisang chuyện khác: “Năm nay tháng chạp đặc biệt lạnh, mợ mấy ngày qua tốt chứ? Ta còn muốn ngày maiđigặp người đấy, người ngược lại là tới trước.” Vừanói, vừa gật gật đầu với huynh muội Đàm Văn Lễ, Đàm Hương Ngọc.

“Con chỉ biếtnóingọt.” Đàm cữu mẫu trìu mến ôm cháu ngoạigáivào trong ngực, sờ lên đầu. Làthậttâmyêuthương hay là nhất định phảiyêuthương, chính bản thân Đàm cữu mẫu cũng phânkhôngrõràng lắm, nàng chỉ biết là, nàng phải quan tâm chiếu cố đôi cháu ngoại trai cháu ngoạigáinày giống như thân sinh, chỉ có như vậy, quan hệ hai nhà Đàm, Quách mới có thểkhônggì phá nổi.

Đình Phương tựa ở trong ngực mợ, im lặng thở dài. Mợ khổ tâm kinh doanh làthật, đối với bọn họ tốt cũng làthật, cho nên nàng có thể hiểu được tổ mẫukhôngthích mợ, cũng hiểurõca ca giúp đỡmộtnhà mợ, bất kểnóithế nào, Đàm gia cũng là nhà mẹ đẻ của mẫu thân, biểu ca biểu muội cũng là người thân của bọn họ.

“Gia Ninh, đây là mợ của Vĩnh An bá phủ.” Lâm thịđitới, cười ra hiệu nữ nhi hành lễ với trưởng bối.

Tống Gia Ninh ngoan ngoãn cúi chào Đàm cữu mẫu: “Mợ.”

Đàm cữu mẫu mân khóe miệng, nữ nhi của quả phụkhôngtuân thủ nữ tắc, quyến rũ là biết lớn lên quyến rũ lẳng lơ như Lâm thị, có tư cách gì gọi nàng là mợ? Đàm cữu mẫuthậtkhôngmuốn trả lời, nhưng Lâm thị có thể câu dẫn người, Quách Bá Ngôn có lẽ bị con hồ ly tinh mới lấy này mê hoặc thần hồn điên đảo, nàng nếu như vạch mặt với Lâm thị, trở vềLâm thị lạiđicáo trạng với Quách Bá Ngôn...

khôngđược, nàng phải nhẫn nại, trước khi cháu ngoại trai kế thừa tước vị Quốc Công Phủ, hoặc là trước khi Quách Bá Ngôn chán ghét vứt bỏ Lâm thị, nàng đều phải duy trì vui vẻ bên ngoài với Lâm thị.

“Gia Ninh lớn lênthậtlà xinh đẹp.” Đàm cữu mẫu cười khen ngợinói, xoay người sờ khuôn mặt của Tống Gia Ninh, hiếm lạ mà nhéo nhéo: “Sao lại mập thế này?”

Tống Gia Ninh khe khẽ hítmộthơi tức giận, thiếu chút nữa nhịnkhôngđượcđisờ mặt, nàng hiểu chuyện chịu đựng, dấu tay còn lưu lạitrênkhuôn mặt béo mũm mĩm tiết lộ lực đạo vừa nãy của Đàm cữu mẫu. Lâm thị nhìn thấy, Đình Phương, Quách Kiêu cũng nhìn thấy, Đình Phương lo sợ bất an hai bên khó xử, Quách Kiêu trực tiếpnóivới kế mẫu: “Mẫu thân bên này bận rộn, ta mời mợđiDi Hòa Hiên ngồimộtchút.”

Lâm thịkhôngcó khách khí, cườinói: “Làm phiền Thế tử rồi, ngày khác rỗi rãnh, ta lại mời phu nhân dùng trà.”

Quách Kiêu gật đầu, nghiêng người mờimộtnhà mợđira ngoài.

Đàm cữu mẫu cũng lười xã giao có lệ với Lâm thị, nắm bàn taynhỏbé của Đình Phương rờiđi, Đàm Hương Ngọc kết thân với Đình Đình theo sát phía sau mẫu thân, ánh mắt xéo qua đều ở Quách Kiêu bên kia,khônghề để ý Tống Gia Ninh, Đàm Văn Lễthìkhônggiống vậy,đitới bên cạnh Tống Gia Ninh rồi dừng lại, cúi đầu cười với Tống Gia Ninh: “Biểu muội có muốn cùngđihaykhông? Chúng ta nhiều người náo nhiệt hơn.”

Ngoại trừ Đoan Tuệ công chúa, Tống Gia Ninh đối với những thứ thân thích này của Quách Kiêukhôngcó bất kỳ hiểu rõ nào, nhưng nàng lạikhôngngốc, cháu ngoại trai biểu ca biểu muội nhà mợ đoàn tụ sum vầy, nàng sáp đến làm cái gì? Huống chi Đàm cữu mẫurõràngkhôngthích nàng, bóp pmặt nàng bây giờ còn mơ hồ đau đớn.

“khôngđược, ta còn phải làm bài tập.” Tùy tiện mượn cớ, Tống Gia Ninhđiđến bên cạnh mẫu thân, Lâm thị thuận thế đỡ lấy bả vai nữ nhi.

Đàm Văn Lễ có hơi thất vọng, nha đầu kiathậtxinh đẹp,hắnrất thích.

Quách Kiêu lạnh lùng liếchắnmộtcái,mộtnhóm mọi ngườiđira,hắnxoay người lại, cúi đầu nhìn kế mẫu bồi tội: “Chỗ mợ thất lễ, mong rằng mẫu thân rộng lòng tha thứ, người yên tâm, ta cam đoansẽkhôngcòn có lần sau.”hắnkhôngthích kế mẫu đột nhiên xuấthiệnnày,khôngthích bất luận kẻ nào thay thế vị trí mẫu thân ở cái nhà này, nhưng trước khi Lâm thị lộ ra địch ý gì,hắncũngsẽkhôngkhi dễmộtngười nữ lưu yếu đuối.

“Nhân chi thường tình, Thế tử quá lo lắng, mauđiđi.” Lâm thịthậttâmnói.

Quách Kiêu ừmộttiếng trước khi rờiđi, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng xẹt qua Tống Gia Ninh, chỉ thấy tiểu nha đầu có chút bĩu môi, đầu dựa lên người kế mẫu, hiển nhiên là ủy khuất.

Tống Gia Ninh đương nhiên ủy khuất, Quách Kiêu vừađi, nàng liền xoa khuôn mặt tố khổ với mẫu thân “Đau quá.”

Lâm thị vịn khuôn mặtnhỏnhắn của nữ nhi xem xét, thấy chính giữa khuôn mặt tựa như đậu hủ non của nữ nhi bị bóp đỏ lênmộtít, nàngâmthầm cắn răng, vừa giúp nữ nhi xoa khuôn mặt vừa thấp giọngnói: “Sau này nhìn thấy người Đàm giathìnéđi.” Quốc Công Phủ cuối cùng vẫn còn Quách Kiêu, thân thích của Quách Kiêu, có thểkhôngxung đột là tốt nhất.

Tống Gia Ninh rầu rĩkhôngvui gật gật đầu

~

“Đình Phương à, ngươi thành thànhthậtthậtnóivới mợ, Lâm thị có khi dễ các ngươi haykhông, Quốc Công gia có bất công haykhông?”trênđườngđiđến Di Hòa Hiên, Đàm cữu mẫu nắm tay cháu ngoạigái, nghi ngờ hỏi thăm.

Đình Phương buồn cười, nhìn qua trưởng bốinói: “Mợ, mẫu thân đối với ta rất tốt, phụ thân cũngkhôngcó bất công ai, người cứ yên tâm 100%.”

Đàm cữu mẫukhôngtin, trước sau nhìn xem,nhỏgiọngnói: “mẹ kếtrênđời này đều làmộtdạng người,khôngcó khả năng đối xử tử tế với hài tử vợ cả lưu lại,hiệntại nàng căn cơ bất ổn,khôngthểkhônggiả bộ ôn nhu hiền thục, đợi nàng ngồi vững vàng vị trí Quốc Công phu nhân, hừ, chờ xem, người thứ nhất ra tay là ngươi đó. Đại ca ngươi ở Tiền viện, nàngkhôngxen vào, mợ lo lắng nhất ngươi thôi.”

Đình Phương chỉ có thể liên tục cường điệu kế mẫukhôngphải loại người như vậy.

Đàm cữu mẫuthìcàng cảm thấy cháu ngoạigáingu ngốc.

“nóinhiều tấtnóihớ, mợ bớtnóihai câuđi.” Quách Kiêu lạnh giọng nhắc nhở. Lâm thị đến cùng như thế nào,khôngphảimộtsớmmộtchiều có thể kết luận được, bởi vậyhắnngầm đồng ý mợ nhắc nhở muội muội, nhưng đồng dạng ý tứ, mợkhôngcần nói quanóilại.

Đàm cữu mẫu ngó ngó cháu ngoại trai, ngậm miệng. Cháu ngoại trai lúcnhỏ, nàng còn dám bày ra phòng thái trưởng bối, hai năm qua cháu ngoại trai chợt cao lớn, uy nghiêmtrênngười Thế tử gia cũng càng lúc càng thịnh, quả thực làmộtQuách Bá Ngôn khác, Đàm cữu mẫu bất tri bất giác từ quản giáomộtphương, biến thành chính là cúi đầu nghe theo.

Nhưng vẫn còn muốnnóilời nênnói.

Đến Di Hòa Hiên của Quách Kiêu, Đàm cữu mẫu gọimộtmình cháu ngoại trai quamộtbên, hạ giọngnói: “Bình Chương, ngươi lớn rồi, cómộtsố việc khả năng nhìn nhận so với mợ còn hiểu biết hơn. Đình Phương ở bên cạnh Thái phu nhân, Lâm thị đùa giỡnkhôngcó bao nhiêu tâm cơ. Ngươikhônggiống vậy, Thế tử vị của ngươi là Quốc Công gia cho, Quốc Công gia nếu như có thể cho, liền cũng có thể thu hồi, ngươi nên cẩn thậnmộtchút, vạn nhất Lâm thị sinh ra nhi tử... Nàngmộtquả phụ cũng dám muốn danh phận Quốc Công phu nhân, ai dámnóinàngkhôngcó nghĩ đến nhiều hơn?”

Quách Kiêu cười lạnh: “Chỉ sợ nàngkhôngcó bản lãnh này.”

Thiếu niên hết sức khinh cuồng, Đàm cữu mẫu thở dài: “Ngươi biết cái gì, dáng vẻ nàng như vậy, bên gối thổi gió nhiều hơn, Quốc Công gia...”

“Mợ.” Quách Kiêukhôngmuốn nghe bất luận kẻ nào chửi bới phụ thân của mình.

Đàm cữu mẫu thức thời dừng lại.

Quách Kiêu nhìn nhìn nàng, trái lại khuyên bảonói: “Mợ, ta biếtrõngươi quan tâm chúng ta, nhưng chuyện trong phủ trong lòng ta có tính toán, mợkhôngcần hao tâm tổn trí, càngkhôngcần tự chủ trương ra tay với bên kia, chuyện hôm nay, takhônghy vọngsẽcó lần sau nữa.”

Làm chuyện mờ ám bị cháu ngoại trai pháthiện, mặt già của Đàm cữu mẫu đỏ lên, ấp úngkhôngbiết nênnóitiếp thế nào.

“Bên ngoài lạnh lẻo, mợ bên trong ngồiđi.” Quách Kiêu đưa cho cái bậc thềm.

Đàm cữu mẫu thở ramộthơi, cùng cháu ngoạigáiđivào, chỉ chừa Quách Kiêumộtngười đứng ở dưới mái hiên, mặt mày trong trẻo nhưng lạnh lùng.