Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 26

TrướcTiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mùngmộttết,mộttuổi mới,mộtnăm mới.

Trời còn chưa sáng pháo của Quốc Công Phủ liền đốt lên,mộtđợt tiếp nốimộtđợt, đùng đùng kinh thiên động địa. Tống Gia Ninh bị tiếng động đánh thức, cũngkhôngcó bất kỳ tinh thần rời giường, miễn cưỡng nằm ở trong ổ chăn, nghe động tĩnh lúc trầm lúc bổng các nơi trong phủ. Nghe nghe, Tống Gia Ninh vẻ mặt hoảng hốt, nhớ lại kiếp trước, mùngmộtnăm nàng mườimộttuổi.

Khi đó mẫu thânđãtriền miên giường bệnh, thân hình gầy gò, tuy là lễ mừng năm mới, trong nhàkhônghề cómộttíkhôngkhí năm mới, phòng của mẫu thân trước sau nhưmộtphiêu đãng vị thuốc đắng chát. Nàngkhônghiểu chuyện, chỉ biết khổ sởkhôngbiết nên an ủi như thế nào, sau đó trơ mắt nhìn mẫu thânmộtngàymộtngày gầy xuống, đn trời thu, hương tiêu ngọc vẫn.

Bi thương khi mất mẹ mãnh liệt nổi lên trong lòng, Tống Gia Ninh ánh mắt mơ hồ, trướng ngủ tối như mực dường như biến thànhmộtmạng lướikhôngchân thực, khiến hết thảy tất cả quađicủamộtnăm nay cũng trở nên mờ nhạt. Nàngthậtsựsống lại ư,thậtsựsửa lại mệnh của nàng và mẫu thân sao? Có phải là sau khi nàng nghẹn chếtđivàoâmTào Địa Phủ,đitheo mẫu vào kinh chỉ làmộtgiấc mộng hoàng lương mà thôi?

Tống Gia Ninh bỗng nhiên rất sợ, nàng sợ những thứ này đều là giả dối, nàngkhôngthể chờ đợi được mà muốn gặp mẫu thân, muốn tận mắt xác định mẫu thânthậtsựvẫn khỏe!

“Cửu Nhi!” Tống Gia Ninh vén màn gọi, giọngnóilo lắng.

Tối hôm qua gác đêm chính là Song nhi, bởi vì là mồngmộttháng giêng, bọn hạ nhân hầu hạ đều dậy sớm nửa canh giờ so với bình thường. Nghe chủ tử gọi, Song nhi vừa lau xong bànmộtlần lập tức cầm đèn đẩy cửa vào. Ánh đèn nhu hòan xua tanđimàu đen tối tăm tràn ngập trong phòng, cũng xua tanđikhủng hoảng trong lòng Tống Gia Ninh, nàng ngơ ngác nhìn Song nhi, cuối cùng lý trí đè xuống bất an, dặn dò Song nhinói: “đixem phu nhân dậy chưa.”

“cônương làm sao vậy?” Nhìn ra nàng vẻ mặtkhôngđúng, Song nhi khẩn trương hỏi.

Tống Gia Ninh gượng cười: “khôngcó việc gì, thấy ác mộng thôi, bỗng nhiên rất nhớ nương ta.”

Song nhi bán tín bán nghi, trước khuyên Tống Gia Ninh nằm ngủ lại, nàng cầm theo đèn lồngđiHoán Nguyệt Cư. Bà tử giữ cửađãnở cửa viện, cười nghênh đón nàngđivào, Song nhimộtđườngđivào phòng chính, xa xa chỉ thấy Thu Nguyệt, Thái Vi đứng ở dưới mái hiên, bộ dạngkhônggiống muốn vàođihầu hạ, trong nội viện cũngkhôngcó tiểu nha hoàn hầu hạ khác.

Song nhi có chút khó hiểu, ngay khi nàng chuẩn bị tiến lên, khi Thái Vi định lên tiếng chào hỏi,thìtrong khoảng thời gian ngắn ngủi này tiếng pháo nổ khắp nơi trong Quốc Công Phủ rơi xuống, bên trong cửa sổ phía đông phòng chính bỗng nhiên truyền đếnmộttiếng nức nở nghẹn ngàokhông nén được, giống nhưmộtchim oanh nonđangbay lên bỗng dưng từkhôngtrung té xuống, bất lực cầu khẩn, nghe mà ba nha hoàn hai chân đều như nhũn ra.

“Có chuyện gì sao? ?” Thái Vi lúng túng vô cùng hỏi,âmthầm kỳ vọng Song nhikhôngnghe thấy.

Song nhi liền giả bộ mình cũngkhôngnghe thấy, cườinói: “Hôm nay Tứcônương dậy sớm, bảo em xemmộtchút xem phu nhân dậy chưa.”

Thái Vi nhìn cửa sổ, suy nghĩmộtchútnói: “Đợi hai khắc nữađi.”đãnửa canh giờ rồi, mặc dù có khi còn lấu hơn, nhưng mùngmộttết, tin tưởng trong lòng Quốc Công gia có tính toán.

Song nhi mặt hồng tim đập thẳng bước rờiđi, hà hơimộtluồng gió lạnh, trở lại bên cạnh Tống Gia Ninh, Song nhiđãkhôi phục lại vẻ ổn trọng ngày thường,nóikhẽ: “cônương, phu nhân còn chưa dậy, người đợi hai khắc nữa nhé.”

Tống Gia Ninh gật gật đầu, lo được lo mất nằm lại ổ chăn, xem chừngkhôngsai biệt lắm, lập tức thức dậy rửa mặt, ăn mặc xong liền bước nhanhđitìm mẫu thân. Hoán Nguyệt Cư, Lâm thị là muốn thức dậy, nhưng hai chân lạikhôngnghe sai khiến, nhúc nhích liền run rẩy. Quách Bá Ngôn cười bảo nàng lại nằmmộtlát,hắntrước xuống giường chỉnh đốn,đira nhà chính, trước mặt liền gặp được tiểu nữ nhi. Đèn lồng màu đỏ treo caotrênmái hiên, tiểu nha đầu khoác áo choàng màu mai đỏ vui vẻđitới, gương mặt lớn cỡ bàn tay cực kỳ giống Lâm thị.

Quách Bá Ngôn nở nụ cười, chắp tay đứng ở cửa ra vào, chờ.

“Phụ thân dậy rồi hả, nữ nhi chúc phụ thân năm mới thân thể khoẻ mạnh, VạnsựNhư Ý.” Tống Gia Ninh bước nhanh mấy bước, nhu thuận chúc tết.

Quách Bá Ngôn nhìn nữ nhi trước mặt, dáng vẻ hào phóng ánh mắt cũngkhôngné tránh,khôngcòn thái độ sợ hãi rụt rè lúc vừa mới vào phủ, tâm tìnhhắnthậttốt, sờ sờ đầu nữ nhi, sung sướngnói: “Ngoan, trướcđichúc tết nương conđi, chút nữa ca ca tỷ tỷ con đến, vi phụ phát phong bì đỏ cho các con.”

Tống Gia Ninh cười dạmộttiếng.

Đưa mắt nhìn kế phụ rờiđi, Tống Gia Ninh xoay người lại liền chạy vào bên trong, đẩy rèm nội thất vòng qua bình phong, chỉ thấy mẫu thân mặcmộtthân trung y đỏ tươi ngồi ở bên giường,đangmuốn mặc ngoại bào. Mẫu thân tóc dài đen nhánh sáng bóng xõatrênvai, khuôn mặt trắng bệch trong trí nhớ, lúc này hồng nhuận nhuận tươi đẹp như hoa mẫu đơn, mắt hạnh kiều diễm, quyến rũ vô cùng.

“An An?” nữ nhi thích ngủ nướng sáng sớmđãchạy tới, ngơ ngác nhìn nàng chằm chằm, Lâm thị hoang mang cực kỳ, vừa mặc quần áo vừa gọi.

Tống Gia Ninh hoàn hồn, lại nhìn nhìn mẫu thân còn thoải mái hơn dự đoán của nàng, Tống Gia Ninh thỏa mãn nhào vào trong ngực mẫu thân, ôm mẫu thânthậtchặt: “Nương, tối hôm con nằm mơ thấy người, vô cùng nhớ người.”

Lâm thị ngơ ngẩn, lập tức cúi đầu, hôn nữ nhi bảo bốiyêukiều của mìnhmộtcái: “thậtlà trùng hợp, nương cũng mơ thấy An An.” Mơ thấy nữ nhi đầu tiên là ăn quýt, nàng bảo nha hoàn lấyđiquýt, nữ nhikhôngbiết lại từ nơi nào biến ramộtquả lựu đỏ, ôm vào trong ngực bóc ra ăn,mộtđôi bàn tay mập dính đầy nước.

Tống Gia Ninh ngẩng đầu, hai mẹ con ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, Mỗi người đều nghĩ tới giấc mơ của mình, nhưng đều nở nụ cười.

Lại ở bên cạnh nhìn mẫu thân rửa mặt chải đầu, trái tim Tống Gia Ninh hoàn toàn ổn định lại, kiếp trước, kiếp này,thậtsựkhônggiống nhau.

~

Quốc Công Phủ mùng bảy mở tiệc chiêu đãi, buổi sáng mùng sáu ngày hôm đó, Liễu thị mang theomộtđôi nhi nữ đến thăm nhà, Lâm thị ở Hoán Nguyệt Cư của mình tiếp đãi chị dâu.

“Mợ chúc mừng năm mới!” Tống Gia Ninh nhận được tin tức, từ chỗ Thái phu nhân vội vàng chạy về, vào cửa liền ngọt ngào chúc tết.

“Ngoan ngoan ngoan, An An chúng ta càng ngày càng xinh đẹp.” Liễu thị kéo tay cháu ngoạigái, kỹ càng quan sát. Năm trước Lâm gia thiết yến, Tống Gia Ninh bởi vì khóe miệng mọc bóng nướckhôngcóđi, chỉ có phu thê Quách Bá Ngônđi, bởi vậy hôm nay là từ sau khi Lâm thị gả vào Quốc Công Phủ, Liễu thị lần đầu tiên nhìn thấy cháu ngoạigái.mộtthángkhônggặp, Liễu thị cẩn thận tỉ mỉ nhìn cháu ngoạigáimộtphen,khôngkhỏi thở dàinói: “khônghổ là Quốc Công Phủ, nhìn An Anmộtcáiđi, mới có bao lâu a, quảthậtgiống như quan gia tiểu thư con vợ cả,thậtsựcó tiền đồ.”

Tống Gia Ninh xấu hổ cười, giãy ra khỏi mợ,điquanóichuyện với biểu ca biểu tỷ.

Bọnnhỏtrò chuyện của bọnnhỏ, Lâm thị hiếu kỳ hỏi Liễu thị: “Chị dâu sao hôm nay lại tới hả ?”

Liễu thị lần nữa đánh giá Hoán Nguyệt Cư củacôem chồngmộtphen, lúc này mớinhỏgiọngnói: “Muội muội gảthậttốt, Quốc Công gia đối đãi muội chân tâmthậtý,khôngchê chúng ta,nóithật, Quốc Công gia chịuđinhà chúng ta ăn tiệc thường niên, chị dâu tađãkiếm đủ mặt mũi, ngày mai ba mẹ con chúng ta liềnkhôngtới, để đại ca muội tới đây mở rộng kiến thức là được.”