Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 29

TrướcTiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Yên tỏa trì đường liễu” ý cảnh lịchsựtao nhã, Tống Gia Ninh “tôm chiên ở Hàng Châu“...

Tựa như thư sinh ngâm thơ gần cửa sổ, tên đồ tể cách con phố buôn bán thịt,mộtngười phong nhã,mộtngười dung tục, duy nhất có thể khen, là vế sau năm chữ Tống Gia Ninh cũng sử dụng Ngũ Hành làm thiên bàng (mộtphần của chữ Hán), trả lời phù hợp với kết cấu thể chữ ở vếtrên.

Bacônương Quách gia đầu tiên là buồn cười, tiếp theo liên tục gật đầu,đãđồng ý muội muội “Tài hoa“. Đoan Tuệ công chúa vẫn còn ôm bụng cười lăn lộn, vừa cười vừa châm chọc Tống Gia Ninh: “Dầu vỡ nồi, ngươi chỉ có biết ăn thôi, cổ nhân nếu như nghe thấy, đều phải bị ngươi chọc tức sống dậy!”

Tống Gia Ninh rất đắc ý, cho tới bây giờkhôngai có thể đối được vế dưới, mặc kệ nó tục nhã, nàng cho đối mặt, lúc này đề cho dù bọn họ thắng. Bỏ qua Đoan Tuệ công chúa châm chọc khiêu khích, Tống Gia Ninh ngẩng đầu nhìn Tam hoàng tử.

trênmặt Triệu Hằngkhôngcòn lạnh lẽo thấu xương, mặt mày bình thản, pháthiệnánh mắt Tống Gia Ninh, Triệu Hằng cúi đầu nhìn nàng, chống lại đôi mắt hạnh che giấu tự hào, Triệu Hằng nở nụ cười: “ Khá lắm.”

Hoàng Thượng tương lai nở nụ cười, còn khen nàng rồi!

Tống Gia Ninh mở cờ trong bụng.

Đối diện Đoan Tuệ công chúa khó có thể tin mà nhìn chằm chằm vào Tam hoàng tử, tuy rằng nụ cười nhợt nhạttrênkhóe miệng Tam ca chỉ thoáng qua tứcthì, nhưng nàng rất xác định, Tam ca vừa nãy quảthậtlà nở nụ cười. Tam ca lại có thể nở nụ cười, nàng lần trước trông thấy Tam ca cười là lúc nào? Đoan Tuệ công chúa cố gắng nghĩ lại, bởi vì Tam hoàng tử cười quá ít, nàng lạithậtsựnhớ tớimộtmàn của ba năm trước đây,mộtvị hoàng tử Liêu quốc mang theo lễ vật đến kinh, phụ hoàng thiết yến chiêu đãi, người Liêu giõi võ, Vương tử này đề nghị tỷ thí với hoàng tử Đại Chu, phụ hoàng phái đại ca nghênh chiến, đại ca chỉ dùng mấy hiệp liền đánh ngã Vương tử Liêu quốc, phụ hoàng long nhan cực kỳ vui mừng, Tam ca cũng nhàn nhạt nở nụ cười.

Ba năm nay, nàng chưa bao giờ thấy qua Tam ca cười, đêm nay,hắnlại có thể với nở nụ cười Tống Gia Ninh.

Đoan Tuệ công chúa chuyển hướng sang Tống Gia Ninh, nhìn khuôn mặt đỏ bừng được rọi dưới ánh đèn của Tống Gia Ninh, trong lòng nàng bỗng nhiên rấtkhôngcó mùi vị. Lần trước biểu ca ruột bất công Tống Gia Ninh, vì bảo vệ Tống Gia Ninh nghiêm khắc dạy bảo nàng,hiệntại Tam ca cùng cha khác mẹ cũng phân biệt đối xử với Tống Gia Ninh, Tống Gia Ninhthậtsựtốt như vậy sao? Nàng đường đường công chúa, cùng các ca ca có quan hệ huyết thống,rõràng còn so ra còn kém hơn nữ nhi của quả phụ sao?

Tâm tình tốt mang đến Tết Nguyên Tiêu, tất cả đều biến mất, Đoan Tuệ công chúa liếc mắt cũngkhôngnhìn Tống Gia Ninh, bỗng nhiên quát lớn với Đại cung nữ Bảo Bình: “Còn thất thần cái gì? Mau cầm bạc!”nóixong cũngkhôngđợi Bảo Bình, nàng ta nổi giận đùng đùngđivề hướng Trường Xuân cung. Bảo Bình sợ hãi, từ hầu bao lấy ra hai lượng bạc kín đáo đưa cho Đình Phương, vô cùng lo lắng đuổi theo công chúa nhà mình.

Tống Gia Ninh ngạc nhiên, nhìn qua bóng lưng rờiđicủa Đoan Tuệ công chúa, nàngthậtsựkhôngnghĩ ra, bất quá là thua mấy đề thi, Đoan Tuệ công chúa sao lại tức giận thành như vầy chứ?

Nàngkhônghiểu, bacônương Quách gia cũng đoánkhôngra tâm tư điêu ngoa tùy hứng của biểu muội, nhưng Đoan Tuệ công chúa rờiđi, bốncônương các nàng liềnkhôngthích hợp tiếp tục ở lại Ngự Hoa Viên với Tam hoàng tử. Đình Phương và hai muội muội nhận tiền, tổng cộng tám lượng bạc, thoải mái giao cho Tống Gia Ninh, cườinói: “Đêm nay muội muội rốt cuộc dính được ánh sáng của Tam điện hạ, nhanhđichia cho Điện hạ.”

Ở trước mặt Hoàng Thượng tương lai lập được công, tâm tình tốt của Tống Gia Ninh cũngkhôngcó bị ảnh hưởng bởi Đoan Tuệ công chúa, ôm bạcđiđến trước mặt Triệu Hằng, vui vẻnói: “Đố đèn đều là Điện hạ đoán được, bạc này Điện hạ cũng nhậnđi.”khôngai quan tâm mấy lượng bạc này, tiền trúng thưởng nhận được, cũng xem như có ý nghĩa may mắn.

Nàng hai tay nâng bạc, mắt hạnh ánh nét vui mừng, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp như đồng nữ rải tiền, Triệu Hằng mắt nhìn này mấy thỏi bạc vụn, thản nhiênnói: “Thưởng cho ngươi.”

Tống Gia Ninh kinh ngạc.

Triệu Hằng nháy mắt Phúc công công,khôngchút lưu luyến vòng qua Tống Gia Ninh, chầm chậm rờiđi.

Tống Gia Ninh ngơ ngác nhìnmộtlát, nhớ lại đêm nay, nàng vui vẻ cất bạc vào hầu bao, đời này cũngkhôngđộng đến, giữ lại làm vật chứng cho đám tôn tử tôn nữ tương lai xem, nhân chứng chính là ba tỷ tỷ bên cạnh.

“Tốt rồi, chúng ta cũngđithôi.” Đình Phương giúp muội muội chỉnh áo choàng, hà hơi vào lòng bàn tay, bóng đêm dần dần khuya, nên trở về phủ rồi.

Ngay tại lúcmộtđám nữ quyến Quách gia trèo lên xe ngựa rời khỏi Hoàng Cung, Cảnh Bình Cung, Tam hoàng tử Triệu Hằng ngồimộtmình ở trước bàn đọc sách,trênmặt bàn đặtmộttờ giấy giấy Tuyên Thành,trêngiấy Tuyên Thành, là hai viên kẹo dương mai màu đỏ tím.

Triệu Hằng nhìn hai viên kẹo này, đáy mắt bao phủ mây mù, lại giống như nhìn thấy điều gì khác.

Lần trước ăn kẹo, là năm nào tháng nào?

hắnkhôngnhớ được, từ khihắnbiết chuyện,hắnnóichuyện liền cà lăm, khi còn béhắnthích ăn kẹo, nhũ mẫu thấy lập tức cướpđi,nóihắncó tật miệng,khôngnên ăn đồ ngọt. Triệu Hằng tin, sau khi lớn lên lật xem sách thuốc, mới pháthiệnăn kẹo và cà lăm cũngkhôngcó liên hệ gì, thế nhưng,hắnđãkhôngcòn tâm tình ăn kẹo.

hắncàng làm quen với trá đắng, càng quenmộtngười độc lai độc vãng, tối đa, là ngồi cùng đại camộtchút, nghe đại canóichuyện trời nam biển bắc.

Bóng dáng Đại ca giảmđi, biến thànhmộtnha đầu béo với gương mặt nhục mũm mĩm, gặp mặtmộtlần, nàng vậy mà bởi vì khuôn mặthắnmà thíchhắn, cái gì cũngkhônghiểu liền cượchắnbắn tên có thể đoạt giải nhất, vìhắnbắn chệch mà lo lắng, vìhắnbắn trúng hồng tâm mà vui mừng, vì có thể cùnghắnliên thủ đoán đố đèn mà nhảy nhót, còn lớn gan tặng kẹo chohắnăn, cào vào lòng bàn tayhắntrái.

Ngự Hoa Viên vào dịp Tết Nguyên Tiêu rất lạnh, đầu ngón tay nàng lành lạnh, nhưng trong nháy mắt kia, sưởi ấmhắnmộtphần.

Triệu Hằng cầm lênmộtviên kẹo, nhớ lại bộ dạng nàng ăn kẹo, lén lén lút lút, miệng đỏ hồng nhúc nhích khẽ động, nhìn rất đẹp.

Triệu Hằng bật cười, mườimộttuổi, hài tử tựa như nàng,thậtsựhiểukhông?

~

Tết Nguyên Tiêu qua ngày thứ hai, “Hàng Châu dầu bạo nồi” của Tống Gia Ninh truyền khắp toàn bộ Quốc Công Phủ,khôngquá ba ngày, lại truyền khắp toàn bộ kinh thành, ngay cả Tuyên Đức Đế cũng nghenói. Sau tết khôi phục triều nghị,trênđại điện bầukhôngkhínhẹnhõm, chínhsựnghị xong, Tuyên Đức Đế cười hỏi Vệ Quốc Công Quách Bá Ngôn: “Bá Ngôn à, nghenóiTứcônương quý phủ ngươi thông minh nhạy bén, giải được câu đối khó nhât kia?”

Văn võ bá quan thiện ý cười cười, đều có nghe thấy.

Quách Bá Ngôn chắp taynói: “Hoàng Thượng cũng đừng trêu ghẹo thần nữa.” Ngoài miệng cầu xin tha thứ, nhưngtrênmặtkhôngcómộttia xấu hổ, ngược lại vẫn rất lấy làm quang vinh.

Tuyên Đức Đế cười, tại chỗ thưởng Tống Gia Ninhmộtbộ Văn Phòng Tứ Bảo, bảo Quách Bá Ngôn mang về. Có thể cho toàn bộ kinh thành thêmmộttin đồn thú vị, kế nữ này của Quách Bá Ngôn, có công!

Quách Bá Ngôn thay nữ nhi khấu tạ hoàng ân, chạng vạng tối sau khi hồi phủ, bảo ngườiđimời hai mẹ con Lâm thị. Lâm thịđangở hậu viện, cách gần đó, thấy Quách Bá Ngôn hai mắt đen sáng ngờitrênmặt vui mừng, nàng hiếu kỳnói: “Quốc Công gia có tin vui gì sao?”

Quách Bá Ngôn gõ gõ bàn, ra hiệu Lâm thị nhìn Văn Phòng Tứ phíatrênkia Bảo: “Hoàng Thượng nghenóivế dưới của An An, khen An An thông tuệ nhạy bén, còn cho phần thưởng.”