Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 31

TrướcTiếp
Tam vương khai phủ, là đám dân chúng nghe náo nhiệt, trong lòng ba hoàng tử tâm tình liền đềukhônggiống nhau.

Diên Hi cung Ngô quý phi.

Bọn cung nữ thái giám hầu hạ đều lui ra bên ngoài, Ngô quý phi mắt nhìn cửa ra vào, cười với nhị hoàng tử Duệ vươngnói: “Địa đồ mang tới chưa? Để nương nhìn xem phủ đệ của con như thế nào.”

Duệ Vương tất nhiên đến có chuẩn bị, từ trong tay áo lấy ra địa đồ của Duệ Vương Phủ, trảitrênbàn thấp bằng gỗ tử đàn chính giữa giường La Hán,hắnxoay người đứng ở bên cạnh mẫu phi, ngón tay di chuyển dọc theo địa đồ, thấp giọng giải thích trạch viện mỗi nơi: “... Nhi tử định dẫn nước ở chỗ này xây ao sen, ở bên trong ao xây dựng đình nghỉ mát, ngày mùa hè nghỉ mát...”

Ngô quý phi cười nhạt gật đầu, nhi tử Phong Vương khai phủ, bước tiếp theo có thể vào triều nghe báo cáo và quyết địnhsựviệc, phong quan ban sai. Nghe xong nhi tử mặc sức tưởng tượng chuyện tu sửa đối với Vương Phủ mình, Ngô quý phi tựa nhưnóichuyện phiếm hỏi: “Phủ đệ của Đại ca, Tam đệ ngươi ở đâu?”

Duệ Vương nhìn mẫu thân, lại nhìn địa đồ Vương Phủmộtchút, chỉ vào chính viện Vương Phủ thấp giọngnói: “Nương, chúng ta so sánhmộtvòngHoàng Thành này, phía ngoài ột vòng này là nội thành, phủ đệ nhi tử ở phía Tây Nam, đại ca phía Đông Nam, cách Hoàng Cungkhôngxa lắm. Tam đệ...” ngón tay Duệ Vương chỉ phía dưới, gõ gõ cái bànnói: “Vương Phủ Tam đệ bên ngoài thành, kế Vệ Quốc Công phủ.”

Kinh thành trung ương nhất là Hoàng Thành, chỗ ở ở Thiên Tử,mộtvòng bên ngoài hoàng thành là nội thành, chính là phủ đệ của Vương Tôn công chúa, xa hơn bên ngoài chính là bên ngoài thành, đám quan lại quyền quý phân bố vây quanh nội thành, càngđira bên ngoài, dân chúng thân phận càng thấp, hoặc là càng cùng khổ.thậtra đẳng cấp Vệ Quốc Công phủ Quách gia chính là nơi tốt nhất bên ngoài thành, cẩn thận tương đối, Thọ vương phủ so với Sở vương phủ, Duệ Vương Phủ lớn hơnmộtvòng to, rộng rãi nhiều hơn, nhưng các ca ca ở ở nội thành, chỉ cóhắnan bài bên ngoài thành, đủ thấy Tuyên Đức Đế đối với con thứ ba làkhôngthích.

Ngô quý phi nhìn có chút hả hê: “Nhớ ngày đó khi Hiền phi còn sống, hậu trạch phụ hoàng ngươi mấy nàng rất được sủng ái, hôm nay cònkhôngphải ngườiđitrà lạnh.”

Muốn tráchthìtrách Tam hoàng tử số mệnhkhôngtốt, hoàng gia sinh ra người cà lăm, đây là ý tứmộtnhà này phạm sai lầm ông trời giáng xuống Thiên Khiển trừng phạt, Tuyên Đức Đế coi trọng nhất thanh danh, bỗng nhiên sinh ramộtnhi tử cà lăm,mộtngườikhôngcách nào xóađichỗ bẩn, đừngnóiHiền phi chết rồi, chính là Hiền phi còn sống, Tuyên Đức Đế cũngsẽkhôngcho Tam hoàng tử vài phần sủng ái.

Duệ Vương thở dài: “Chén trà này nguội lạnh,mộtmộtchén khác còn nóng.”

hắnchưa bao giờ để Tam đệ ở trong mắt, khiếnhắnngày đêm bất an là vị đại ca phíatrênnày, phụ hoàng có bao nhiêu lãnh đạm Tam đệ,thìcó bấy nhiêu sủng ái đại ca, nhìn điệu bộ phụ hoàng,đãđem đại ca làm thái tử nuôi dưỡng.

Ngô quý phi nhìn nhi tử, cười khẽ: “Ngươi ngại bị phỏng, có người còn ngại hơn ngươi, chờ xem, sớm muộn gì cũngsẽcómộttrận náo nhiệt.”nóixong, nàng có thâm ý khác mà hướng sang chỗ cung Lý hoàng hậu nhướng cằm lên. Mười tám tuổi, vừa sinh hoàng tử liền phong hậu, sau thịnh sủng dã tâm nhất định dữ dội.

Duệ Vương gật đầu,thậtlòng khâm phục: “Nhi tửđãhiểu.”

Hai mẹ con Quý Phi thànhthậtvới nhau, Đại hoàng tử Sở Vương xem xong địa đồ Vương Phủ của mình phủ, hồi lâu sau mới nghĩ đến Thân Đệ Đệ, hỏi Khang công công bên cạnh: “Thọ vương phủ ở nơi nào?”

Khang công công rút cổ lại, cúi đầunói: “Hoàng Thượng ban Tề Phủ của Tể Tướng tiền triều cho Thọ vương gia.”

Sở Vương nghiêng đầu suy nghĩmộtchút,khôngcó ấn tượng: “Tề Phủ ở nơi nào?”

Khang công công giấu giếmkhôngnổi nữa,nói: “Kế Vệ Quốc Công phủ.”

Sở Vương nghe xong, vỗ bàn, trầm mặt liềnđira ngoài. Tim Khang công công như nhảy ra ngoài, chạy nhanh vài bước ngăn ở trước mặt Sở Vương, vẻ mặt đau khổnói: “Vương Gia, người đây là muốn làm cái gì?”

Sở Vương sắc mặt tái xanh, giọngnóinhư sấm: “Ta muốnđitìm phụ hoàng, nội thành lớn như vậy, vì sao phải an bài Tam đệ ở bên ngoài thành?”

hắntính tình ngay thẳng lòng dạ thẳng thắn vô tư, chỉ cần mình cảm thấykhôngsai,nóichuyện liền cũngkhôngcố kỵ là có bị người khác nghe được haykhông, nhưng Khang công công lại bị dọa bể mật, giơ tay lên cao ngăn ở trước mặt Sở Vương, làm ra tư thế che miệng: “Vương Gia đừngnóinữa, Hoàng Thượng an bài như vậy, tất có dụng ý của ông, Thọ vương gia cũngkhôngcó dị nghị, người...”

“Cút!” Sở Vương giận dữ, hất Khang công công gầy yếu ra xa mấy bước. Tam đệ làm saokhôngcó dị nghị?hắnlà bị phụ hoàng vắng vẻđãquen, bản thân có chuyện cũngkhôngnóigì, cho cái gìthìnhận cái đó, chính là bởi vì Tam đệkhôngtranh giành,hắnngười đại ca này mới phải tranh giành thayhắn. Trong lòngđãquyết, Sở Vươngkhôngđể ý Khang công công dốc sức liều mạng khuyên can, nổi giận đùng đùngđithẳng đến Sùng Chính điện.

Tuyên Đức Đếđangphê duyệt tấu chương, nghenóicon trưởng đến, ôngkhôngngẩng đầu, gọi người tuyênđivào.

“Phụ hoàng, nhi thần cómộtchuyệnkhôngrõ.” Sở Vươngđiđến ngự tiền, ngữ khí rất gay gắt.

Tuyên Đức Đế vừa nghe liền đoán được bảy phần, giương mắt nhìn khuôn mặt căm giận bất bình của nhi tử, ba phần khác cũng chắc chắn,mộtlần nữa cúi đầu, vừa phê duyệt tấu chương vừa thản nhiênnói: “nói.”

Sở Vươngnóithẳng: “Phụ hoàng, phủ đệ của con cùng với nhị đệ đều ở nội thành, vì sao Tam đệ lại ở bên ngoài?”

Tuyên Đức Đế tâm bình khí hòanói: “Các ngươi phải thượng triều, ở gần thuận tiện, lão Tamkhôngcó việc phải làm, bên kia lớn,hắnở thoải mái.”

Ngụy trang mà thôi, lòng Sở Vương chua xót: “Ngườikhôngthể an bài việc cho Tam đệ sao? Tam đệ thông minh...”

Tuyên Đức Đế rốt cuộc ngẩng đầu, ánh mắt lạnh xuống: “hắncó thể làm cái gì? Nửa chữ cũngkhôngmuốnnói,hắncó thể thay trẫm làm cái gì? Giang sơn xã tắc, làm sao có thể tùy ý các ngươi chơi đùa?”

Sở Vương còn muốn thay huynh đệ tranh thủ, Tuyên Đức Đế mết hết kiên nhẫn, trừng mắt trách mắng: “đira ngoài, nếu có lần sau nữa, trẫmsẽphạt ngươi.”

Sở Vương bất động, Đại Thái Giám Vương Ân của Tuyên Đức Đế kịp thờiđitới, vừa lôi vừa kéo ngườiđi. Trong điện khôi phục tĩnh lặng, Tuyên Đức Đế nhìn qua cửa ra vào, lông mày nhíu chặt rất nhanh giãn ra, cũngkhôngcó để bất kính của trưởng tử ở trong lòng. Lão đại trọng tình cảm, biết quan tâm đệ đệ, ngược lại là điều ôngyêuthích nhất.

Nhưng Sở Vương vô cùng bất mãn phụ hoàng bất công, nhưnghắnkhôngthể làm gì, sau nửa ngày đứng ở bên ngoài Sùng Chính điện hờn dỗi, lúc này mớiđiCảnh Bình Cung nhìn thân đệ đệ, bước nhanh như vào tẩm cung của mình,khôngđợi Phúc công công thông truyền,hắnliền đẩy cửa thư phòng ra.

Triệu Hằng sớm nghe được động tĩnh rồi, nhưng đứng ở trước bàn sáchkhôngnhúc nhích, chỉ hướng huynh trưởng gật gật đầu: “Đại ca.”

Sở Vương ừmộttiếng,điđến bên cạnh, chỉ thấy trước mặt Tam đệ trảimộttờ giấy Tuyên Thành chiếm nửa cái bàn, chính giữa vẽmộttòa trạch viện, mới thấy hình thức ban đầu. Biết Tam đệđãbắt đầu sắp xếp phủ đệ ở bên ngoài thành, trong lòng Sở Vương thập vô cùng khó chịu, xúc động dâng trào, bàn tay to túmmộtcái liền vò bức tranh Triệu Hằng mới vừa vẽ nát vụn.

Triệu Hằng:...

“Tức chết ta!” Sở Vương chửi bậy. Ngồi lên ghế đối diện, bàn tay to liên tục đập bàn, “Tam đệ ngươi đợi đấy, ta khuyênkhôngđược phụ hoàng, đợi hoàng thúc...”

“Đại ca!” Triệu Hằng vẻ mặt đột nhiên thay đổi, nghiêm giọng cắt ngang huynh trưởng xúc độngnóinhư vậy.

Sở Vương miệng cònđangmở, chống lại ánh mắt cảnh cáo của Thân Đệ Đệ,hắnnhếch miệng, lại vỗ bànmộtcái.

Triệu Hằng thu hồi vẻ mặt nghiêm nghị,mộtbụng lời dặn dò muốnnóivới huynh trưởng, lạikhôngbiếtnóilàm sao, chỉ có thể chậm rì rìnói: “Hết thảy, nghe phụ hoàng, đừngnóibừa.”

khôngphải lànóiphủ đệ, mà là ngôi vị hoàng đế. Người đại ca này củahắn, võ nghệ siêu tuyệt, chỉ có nóng nảy ngay thẳng táo bạo, phụ hoàng sủng ái đại ca, bình thường chống đối cũng có thể dễ dàng tha thứ, chỉ có vấn đề ngôi vị hoàng đế, đó là nghịch lân phụ hoàng, ai cũng đụngkhôngđược.

Sở Vương sâu hít sâu, xoa xoa đầu, quyết địnhkhôngsuy nghĩ những thứ kia. Ánh mắt rơi vào viên giấy bịhắnném ra xa, Sở Vương cam chịu số phận thở dài,điqua nhặt viên giấy lên,mộtlần nữa mở ra, hai tay cầm giấy vẽ nhìn chằm chằm sau nửa ngày, sau đó chỉ vàomộtchỗ khoanh tròn phía Tây phủ đệ hỏi: “Tam đệ, chỗ này vẽ cái gì?”

thìra có hai chữ, bịhắnbóp nát, thấykhôngrõlắm.

Triệu Hằng mắt nhìn vị trí,nói: “anhđào.”