Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 37

TrướcTiếp
Triệu Hằng nhặt lên bức họa tú nữtrênbàn, ánh mắt vô cùng tự nhiên rơi vàomộttờ phíatrêncùng, nữ nhân trong bức họa nga mi tú mục (mày ngài đôi mắt thanh tú), khóe môi hơi nhếch lên, lộ ra thập phần đoan trang thục uyển.hắnnhìn từ cái trán tới cái cằm, lại liếc mắt nhìn tổng thể, sau đó trong cái nhìn chăm chú tìm tòi nghiên cứu của Tuyên Đức Đế, nhét tờđangxem xuống dưới cùng, tiếp tục xem tờ thứ hai.

Vì vậy Tuyên Đức Đế cứ như thế nhìn Tam nhi tử của ông,mộttờmộttờ lật đến cuối cùng, thời gian ánh mắt dừng lạitrênmỗimộtbức tranh vẽ chân dung cũngkhôngsai biệt lắm,trênkhuôn mặt trắng nõn thanh tuyển (1) từ đầu đến cuốikhôngcó toát ra bất kỳ cảm xúc kinh diễm gì,nóimộtcách khác, mười mỹ nhân cực kỳ xuất sắc này, nhi tửmộtngười cũngkhôngvừa ý.

(1) Thanh tuyển (清隽): cũng có nghĩa là “thanh tuấn”, có 3 nghĩa cơ bản là: 1. thanh cao vượt trội, 2. trong sạch, sâu sắc, 3. tuấn tú, khôi ngô.

Tuyên Đức Đế còn tưởng rằng nhi tửsẽtiếp tục lựa chọn, kết quả chỉ thấy thiếu niên lang hai tay thả bức họa lạitrênbàn, lắc đầu với ông.

Tuyên Đức Đế khuôn mặt chìm xuống.thậtra ông có thể tự mình làm chủ chọnmộtngười tứ hôn cho nhi tử, nhưng ông muốn đưa cho nhi tửmộtnữ nhân màhắnthích, đây là vinh sủng, nhưng lão Tamkhôngbiết suy xét,khôngquý trọng phần thể diện này. Tuyên Đức Đế rất bất mãn, nhưng, nếu bày ra thái độ từ phụ, nếu như ôngnóibóng gió trước chuyện này có thể thương lượng, ôngkhôngthể bởi vì nhi tử cự tuyệt mà phẫn nộ.

“Mười người này là tú nữ có dung nhan tốt nhất đấy, ngươi nhìn lạimộtcáiđi?” Tuyên Đức Đế lộ ramộtnụ cười từ ái.

Triệu Hằng rủ mắt,nóithẳng: “khôngthích.”

Đơn giản dứt khoát,khôngchút nào uyển chuyển.

Tuyên Đức Đếmộthơi nghẹn ở cổ họng, nhi tửkhôngbiết điều, ông cũngkhôngmuốn giả bộ từ phụ,âmthanh lạnh lùngnói: “Hoàng hậu Quý Phi nghìn chọn vạn chọn ngươikhôngthích, vậy ngươi thích là hình thức gì?”

Triệu Hằng bình tĩnhnói: “khôngbiết.”

Tuyên Đức Đế lý giải nhi tử cà lămkhôngthíchnóichuyện, nhưng bình thường đều là thần tử phi tần tranh lên trước nịnh nọt ông, hôm nay nhi tửnóihai chữ hai chữ, kiêu căng vô lễ, Tuyên Đức Đế lửa giận bừng bừng, nhìn chằm chằm vào nhi tử vẻ mặt hờ hững trong chốc lát, bỗng nhiên đứng lên, vừa trầm mặtđira ngoài vừa cả giậnnói: “Vậy liền đợi ngươi biết, trẫm lại tứ hôn cho ngươi.”

Lời này hoặc ít hoặc nhiều đều có chút xúc động, sau khi Tuyên Đức Đế vòng qua nhi tử bước chân liền chậm lại, nghĩ thầm chỉ cần nhi tử nhận sai cầu xin ông, ông liềnkhôngso đo, dù sao cũng là nhân sinh đạisự, ông lần này hao chút tâm tư giải quyết xong, sau này nhi tử có Vương Phi chiếu cố, phụ hoàng ông đây đây liềnkhôngcần phân tâm cho lão Tam. Nhưng Tuyên Đức Đế tuyệt đốikhôngngờ tới...

“Tạ phụ hoàng, thành toàn.”

Ánh mắt xéo qua bên trong, thiếu niên lang mặc cẩm bào màu thiên thanh, cúi đầu hành lễ bái tạ.

Nghiệt tử chấp mê bất ngộ, Tuyên Đức Đế sắc mặt tái xanh, cũngkhôngquay đầu lại rờiđi.

Đầu tháng chín, ý chỉ tứ hôn của Tuyên Đức Đế được ban ra, trong bốn tháng chiêu cáo thiên hạ phải vì tam vương chọn phi, hôm nay lại chỉ ban Vương Phi cho Sở Vương, Duệ Vương,trênchiếu thư nửa chữ cũngkhôngcónóitới Thọ vươngBách quan xôn xao, biếtrõHoàng Thượng bình thườngkhôngchào đón Tam hoàng tử Thọ vương,khôngngười nào dám chất vấn, Sở Vương xúc động dễ dàng nóng nảy, miễn cưỡng chịu đựng đến hạ triều, lập tức đuổi tới Sùng Chính điện chất vấn: “Phụ hoàng, người sao lại quên Tam đệ?”

Tuyên Đức Đế và ba đứa con lạnh nhạt,khôngsủng cũngsẽkhôngdễ dàng trách cứ, nhưng đối với trưởng tử Sở Vương được sủng ái nhất, ông cũng bớtđimộttầng cố kỵ, lập tức phát tiết tức giận từ chỗ lão Tam lêntrênngười trưởng tử, trợn mắt khiển trách: “Ainóitrẫm quên nó? Trẫm đầu tiên là phái ngươiđihỏi thăm nó thích kiểu nữ nhân như thế nàp, còn gọi nó tới đây cho nó tự chọn mỹ nhân, là nókhôngbiết suy xét chướng mắt người trẫm chọn cho nó!”

Sở Vương khó có thể tin trợn tròn đôi mắt.

“Cút!” Tuyên Đức Đế nắm lênmộtđạo tấu chương ném ra ngoài.

Sở Vương oan uổng phụ hoàng, rời khỏi Sùng Chính điện liềnđitìm Thân Đệ Đệ, xông vào Cảnh Bình Cung, chỉ thấy đệ đệ sai người chuyển cái bàn vào trong viện, đối diện lấymộtgốc cây mai vẽ tranh, rất nhàn nhã. Thấy huynh trưởng, Triệu Hằng buông bút vẽ, xa xa chắp tay với huynh trưởng: “chúc mừng đại ca, đạt được ước muốn.”

khônghổ là thân huynh đệ cảm tình tốt, đối với Tuyên Đức Đế Thọ vương gia chỉnóihai chữ, trước mắtnóimộthơi tám chữ.

Nhưng Sở Vươngmộtchút cũngkhôngcảm thấy vinh hạnh, trừng mắt đệ đệnói: “Ngươikhôngmuốn thành hôn?”

Triệu Hằng lạnh nhạtnói: “khônggặp được giai nhân.”

Sở Vương lạikhôngphản bác được, bay bổng năm chữ, trước khi gặp được Phùng Tranh,hắnđại kháisẽkhôngđể ý, nhưng bây giờ,hắngiống như có thể hiểu được tâm tình của đệ đệ. Vương Phi Vương Phi, nữ nhân gần nhau cả đời, nếu nhưkhônggặp được người mình thích, vậy thà thiếu chứkhôngẩu, cũngkhôngthể tùy tùy tiện tiện tìmmộtngười, cho dù là vì để nịnh nọt phụ hoàng.

Trầm mặc sau nửa ngày, Sở Vương thở dài, vỗ vỗ bả vai thân đệ đệ, trịnh trọngnói: “Lúc nào gặp,nóivới đại ca, đại ca thay ngươi làm chủ.”

Triệu Hằng gật đầu.

~

Vệ Quốc Công phủ, vừa vừa đúng tuần ngày nghỉ, Tống Gia Ninh mãn nguyện ngủmộthơi lấy lại sức, sau đóđiTiền viện gặp mẫu thân.

Lâm thị bất quá tầmmộttháng nữasẽsinh, bụng phình to, bởi vì sau khi có thai sức ăn lớn, người so với năm trước vừa gả vào phủ đẫy đà hơn chút ít, mắt như thu thuỷ, hai gò má hồng nhuận phơn phớt, thiếuđihương vị mỏng manh vừa thấyđãthương, nhiều hơn quyến rũ xinh đẹp của mỹ nhân, khiến cho Quách Bá Ngôn mê đắm vừa hạ triều liền chạy về nhà, có thể thoái thác xã giao tuyệt đốikhôngđi, ước gì có thể từng giây từng phút canh giữ bên cạnh thê tử.

Khi Tống Gia Ninhđitới, Quách Bá Ngônđangngồi xổm trước mặt Lâm thị, lỗ tai dán lên bụng Lâm thị nghe động tĩnh bên trong của hài tử, gian ngoài bọn nha hoàn thỉnh an Tứcônương,hắnmới lưu luyến mà chuyển đến cái ghế đối diện Lâm thị ngồi xuống. Lâm thị nhìnhắn, trong lòng là yên ổn trước nay chưa có, theo nhiệt tình chờ đợi của Quách Bá Ngôn đối với đứa bé này, chỉ cần nàng và bọnnhỏkhôngphạm sai lầm lớn, ngày sauthậtsựcó thể an toàn trôi qua.

“Nương, tối hôm qua ngủ có ngonkhông?” Tống Gia Ninh bước vào nhà chính, trước thỉnh an kế phụ, thỉnh an cười quan tâm mẫu thân.

Lâm thị gật gật đầu, ánh mắt ôn nhu.

Tống Gia Ninh sáp đến đến bên cạnh mẫu thân, sờ sờ bụng mẫu thân, cùng đệ đệ muội muội sắp sinh ra trò chuyện, rồimộtmìnhđiSướng Tâm Viện. Mỗi ngày nghỉ trong tuần, Quốc Công Phủ tam phòng đều tề tụmộtchỗ, sau khi mẫu thân cả người nặng, Thái phu nhân dặn dò mẫu thân trướckhôngcần phảiđi, kế phụ liền ở lại Lâm Vân Đường cùng mẫu thân ăn cơm.

Cuối thukhôngkhí dễ chịu, nhớ lại kế phụ đối với mẫu thân săn sóc, Tống Gia Ninh rất là vui mừng dùm mẫu thân, mặc dù có chút xin lỗi cha đẻ chết sớm, nhưng so với mẫu thân buồn bựckhôngvui kiếp trước, Tống Gia Ninh càng thích mẫu thân bây giờ hơn, nhưmộtđóa hoa nở vừa lúc, trôi qua thoải mái thanh thản.

“An An!”

Xa xa có người gọi nàng, Tống Gia Ninh quay đầu, trông thấy ba thiếu niên lang chi lan ngọc thụ, Quách Phù Quách Thứ mặc cẩm bào cùng màu, nhanh hơn bước chânđivề phía nàng, phía sau Quách Kiêu tiếp tụckhôngnhanhkhôngchậm màđi, mặtkhôngthay đổi nhìn nàngmộtcái. Tống Gia Ninh nhanh chóng dời ánh mắt, hướng cặp song sinh cười: “Nhị ca Tam ca.”

Quách Phù, Quách Thứmộttráimộtphải vây quanh nàng, huynh muội ba người vừađivừanói, nháy mắt liền tới Sướng Tâm Viện.mộtnhà ăn xong điểm tâm, các trưởng bối tụ họp cùngmộtchỗ, Tống Gia Ninh và ba tỷ tỷ muốnđihoa viên tản bộ, đôi song sinh hôm naykhôngra khỏi cửa, nhất định muốn vô lại với các nàng, Quách Kiêukhôngbiết sao cũngđitheo qua.

Thu quang ấm ấm áp áp, mấy huynh muội ngồi ở bên hồ ngắm cảnh cho cá ăn.

“Đúng rồi, Vương Phi của Sở Vương, Duệ Vươngđãđịnh xuống rồi, các ngươi biếtkhông?” Quách Phù ngồi chungmộtchỗtrêntảng đá, đắc ý hỏi.

Tống Gia Ninh và bacônương cũngkhôngbiết, bốn ánh mắt cũng tò mò nhìn quahắn, cáccônương đơn giảnkhôngra khỏi cửa, thích nhất nghe chuyện mới mẻ.

Quách Thứ cướp lờinói: “Sở Vương phi làcônương nhà Thái Y Viện Phùng đại nhân...”

hắnchưanóixong, bốn vịcônương cùng lúc hítmộthơi, Vân Phương kinh hãi nhất: “Phùng tỷ tỷ lại có thể làm Vương Phi!”

Tống Gia Ninh rất thích Phùng Tranh thích ăn cây tể thái giống nàng, nghe được tin tức này,thậtkhôngbiết nên cao hứng hay lo lắng thay Phùng Tranh. Vương Phi hiển nhiên tôn quý, hãy nhìn vẻ mặt ngày ấy của Phùng Tranh, dường như cũngkhôngthích Sở Vương.

Bốn chị em xì xào bàn tánmộtphen, nhiệt tình mới mẻ qua, thúc giục huynh trưởngnóitiếp. Quách Phù liềnnói: “Duệ Vương Phi làcônương Tri Huyện Dương Châu Lý phủ, nghenóirất xinh đẹp, là tú nữ đẹp nhất trong nhóm này đấy... Đương nhiên, tuy đẹp cũng kém hơn bốn người các ngươi.”

Đình Phương, Lan Phương cúi đầu cười, Tống Gia Ninh cũng rụt rè cười, chỉ có Vân Phươngmộtbộ dáng tình lý đương nhiên, hưng phấn hỏi: “Thọ vương phi đâu? Chúng ta và Thọ vương phủ kế nhau, sau nàynóikhôngchừngsẽthường xuyên giao tiếp.”

Tống Gia Ninh mở tomộtđôi mắt hạnh ngập nước nhìn qua đường huynh,thậtsựlà hiếu kỳ cực kỳ, kiếp trước nàng ngẫu nhiên nghenóiThọ vương “Mưu hại huynh trưởng mới đoạt được ngôi vị hoàng đế”, cũng đồng thời từ trong miệng mấy dân chúng biết được Tân Đế cũngkhôngcó cưới vợ, hôm nay cũng chọn phi rồi, chẳng lẽ Thọ vương hai đời cũngkhônggiống nhau?

Nàng nhìnkhôngchuyển mắt chờ đợi đáp án, Quách Kiêuâmthầm liếc nàng, môi mỏng mấp máy.

Quách Phù thở dài: “Thọ vương điện hạ đáng thương của chúng ta,khôngcó Vương Phi.”

Tống Gia Ninh giật mình há miệng ra, tại sao có thể như vậy?

Bacônương cũng đứa nào đứa nấy khiếp sợ, nhao nhao truy vấn, Quách Phù nhìn có chút hả hênói: “Các ngươi hỏi ta ta hỏi ai? Đại Bá Phụ có thể cũngkhôngbiết chuyện,trênthánh chỉkhôngcónóitới Thọ vương gia, dù sao chính là Sở Vương, Duệ Vương sang năm đại hôn, chúng Thọ vương gia đáng thương của chúng ta phảimộtmình chuyển qua đây rồi.”

Trong đầuhiệnra Thọ vương Triệu Hằng phong thái giống như thần tiên, Tống Gia Ninh cúi đầu, trong lòngkhôngkhỏi có chútkhôngcó mùi vị.đãnóitam vương chọn phi, Tuyên Đức Đế vì sao chỉ ban hôn cho hai Vương Gia được sủng ái? Thọ vươngkhôngcó Vương Phi, là Tuyên Đức Đế bất công quá mức, hay là các tú nữkhôngmuốn gả chohắn?

Tống Gia Ninh vắt hết óc cũng nghĩkhôngthông.

Nàng nhìnkhôngthấu, Quách Kiêu cũng nhìnkhôngthấu,hắnchỉ biết là, Vương Phi của Thọ vương chưa có, vậy mấy muội muội này củahắncách Thọ vương quá gần, khả năngsẽnguy hiểm, đặc biệt là...

Ánh mắt ởtrênmặt Tống Gia Ninh dạo quamộtvòng, Thế tử gia mới nhìn kế muội thuận mắt nửa năm, đột nhiên lại pháthiện, kế muội giống nhưkhôngcó khả ái như nửa trước năm nữa.

~

Thọ vươngkhôngcó Vương Phi, chuyện này ở phố lớn ngõnhỏkinh thành quả thực thịnh truyềnmộthồi, ngay cả hài đồng bốn năm tuổi chơi đùa đầu đường cũng biết Hoàng Đếkhôngthích đứa con cà lăm thứ ba, chơi đùa với nhau, đứa bé nào bị lão cha dạy dỗ, đồng bọnnhỏliền chê cười nó: “Lạikhôngnghe lời, trưởng thànhkhôngcho ngươi cưới vợ...”

Lời nàykhôngbiết sao truyền đến trong tai Sở Vương, tự mình dẫn người tuần tramộtngày, hễ là đối bất kính với Thọ vương đều áp giải, v mấy ngày tù lại thả ra, thịnh uy phía dưới, lúc này mới ngăn chặn tin đồn đầu đường cuối ngõ.

Tống Gia Ninh đối với chuyện bên ngoài hoàn toànkhôngbiết gì cả, mắt thấy thời gian mẫu thân chuyển dạ càng ngày càng gần, Tống Gia Ninh càng ngày càng khẩn trương, nhiều lần nửa đêm cũng từ trong cơn ác mộng tỉnh lại, mộng thấy mẫu thân khó sinh gặp chuyệnkhôngmay. Nàngkhôngdámnóivới mẫu thân,mộtngười len lén lo lắng, lo sợ bất an mà nhịn nửa tháng, mùng tám tháng mười ngày hôm đó, Tống Gia Ninhđangcùng các tỷ tỷ học nữ công, Song nhi vội vàng hấp tấp chạy tới: “cônương,cônương, phu nhân sắp sinh!”